Phù Mộng Cựu Bút - Chương 1: Tiết Tử

Cập nhật lúc: 2026-07-03 13:55:04
Lượt xem: 246

Chùa Quy Diệp sở hữu giống mẫu đơn nhất kinh thành.

Từ đài xuống thềm, từ bên cửa sổ ngoài khoảnh sân, những đóa Ngụy Tử, Diêu Hoàng, Lục Ngọc, Túy Nhan vươn lên với thế áp đảo, rợp trời rợp đất như đoạt quyền chủ. Chúng chen lấn, tụ tập thành từng cụm, tựa hồ chúng mới thực sự là chủ nhân của ngôi chùa hoang phế . Còn những bức tường cũ kỹ những bức tượng Phật cổ , giờ đây chỉ như món đồ trang trí, nền cho sức sống mãnh liệt của muôn hoa.

"Bùi lang, tới đây, mau tới đây."

Tiếng trong trẻo như chim oanh lảnh lót vọng từ phía sơn môn của ngôi chùa hoang. Theo đó là những bước chân nhẹ bẫng. Một nữ lang áo đỏ khẽ xách gấu váy, lách qua bức tượng Kim Cương hộ pháp bong tróc màu sắc, đứt tay gãy , vòng từ cánh cổng chùa đang xiêu vẹo.

Nàng búi tóc trễ nải, làn da trắng ngần như tuyết, đôi môi điểm tô sắc đỏ thẫm, gò má hây hây như áng mây chiều. Nốt chu sa đỏ giữa mi tâm khiến nàng cất lời mà như nở nụ . Ẩn lớp áo lụa đỏ mỏng tang là chiếc vòng bạc lấp lánh cánh tay, lấp ló tảng n.g.ự.c trắng ngần tựa mỡ đông.

Nàng nấp một lùm mẫu đơn, khom nửa , đôi mắt long lanh như nước mùa thu tinh nghịch đưa hồn theo bóng dáng tình lang đang vội vã đuổi tới. Nhìn cách trang điểm và cử chỉ, ắt hẳn đây là một nữ nhân chốn phong trần.

Thư sinh tuấn tú trong bộ thanh bào lách qua những lùm hoa rực rỡ, ôm chầm lấy nàng lòng. Hắn kề sát má nàng, nửa như trêu ghẹo, nửa như hờn dỗi cất lời: "Nhạn Nương , hiếm hoi lắm Càn nương mới gật đầu cho nàng ngoài, nàng tìm đến cái ngôi chùa hoang ? Lá rụng đầy thềm thế , rõ ràng là lâu lắm chẳng ai đến dâng hương lễ Phật."

Nhạn Nương duyên dáng đáp: "Bùi lang ngắm mẫu đơn mà. Mẫu đơn ở đây còn hơn cả những danh viên trong kinh thành, tha hồ mà rửa mắt nhé."

Ánh mắt thư sinh cứ lưu luyến mãi gương mặt nàng: "Dung mạo của Nhạn Nương còn hơn mẫu đơn vô , còn tâm trí nào mà ngắm hoa nữa?"

Nhạn Nương chớp chớp mắt, hờ hững trách yêu: " là đồ thư sinh lãng t.ử trăng hoa, chỉ giỏi dùng lời đường mật dỗ ngọt ."

Thư sinh nghiêm mặt phân bua: "Đều là lời ruột gan cả, thế mà Nhạn Nương chẳng tin ." Nói đoạn, cúi đầu chấm son đỏ môi mỹ nhân, say đắm thì thầm: "Nhạn Nương thật khác biệt, đến cách trang điểm cũng chẳng giống những cô nương trong kinh thành."

Nhạn Nương rũ rợp hàng mi, khẽ đưa tay vuốt ve gương mặt , khẽ thở dài: "Chẳng qua là kiểu trang điểm thời , nay thời . Ta khác họ, chỉ vì là một thuộc về quá khứ mà thôi."

Thư sinh bật : "Người cũ mới chứ. Áo mặc thì thích áo mới, nhưng thì chuộng xưa. Thảo nào Nhạn Nương cứ thấy quen mắt, lẽ kiếp đôi từng tương ngộ."

Nhạn Nương ngả đầu n.g.ự.c thư sinh, lấy tay che nửa khuôn mặt, giọng chợt xót xa: "Ta chỉ là nữ t.ử chốn yên hoa, chút ân ái với Bùi lang chẳng qua cũng chỉ là huyễn mộng, đến danh phận phu thê còn chẳng tính. Ngày mai Bùi lang tân hoan gối kề, còn nhớ đến cũ là ."

Thư sinh vội vàng chỉ tay lên trời thề độc: "Có hoàng thiên hậu thổ chứng giám, Bùi Chấp đem lòng ái mộ Nhạn Nương, nguyện kết tóc se tơ, tuyệt dám phụ bạc. Đời đời kiếp kiếp, vĩnh viễn rời."

Nhạn Nương mừng rỡ rơi lệ, vươn tay ôm chặt lấy thư sinh: "Ta phường nữ nhi yếu đuối, cũng chẳng nỡ để cất lời thề độc. thích nhất là lời thề của Bùi lang. Lời lọt tai, khắc ghi trong lòng. Đời đời kiếp kiếp chỉ niệm duy nhất một Bùi lang. Bùi lang, xin ngàn vạn đừng quên ."

Trong lòng thư sinh chợt dâng lên niềm áy náy, khẽ dỗ dành: "Lúc về, nhất định sẽ cầu xin mẫu để đón Nhạn Nương về phủ. Chỉ là... e rằng thể cưới nàng chính thê..."

Nhạn Nương đưa ngón tay búp măng che miệng : "Ta chẳng qua chỉ là một kỹ nữ, dám với tới ngôi vị chính thê. Được Bùi lang chuộc là may mắn tột cùng, dám cầu xin gì hơn nữa."

Hai ôm bên khóm mẫu đơn, triền miên hôn môi, rủ rỉ dốc bầu tâm sự. Bao nhiêu nhu tình mật ý, mãi cũng chẳng cạn. Nhạn Nương mãn nguyện tựa lòng thư sinh, đôi môi đỏ mọng ướt át khơi gợi đến nao lòng. Nàng chỉ tay về phía một đóa mẫu đơn đỏ chót đang nở rộ, đầu lưỡi khẽ chạm răng, phả thở như lan bên tai thư sinh, đầy mị hoặc: "A lang, hái đóa mẫu đơn cài lên tóc cho ?"

Thư sinh tê dại nửa , thần hồn điên đảo đáp: "Được, sẽ cài hoa cho Nhạn Nương."

Những nụ hoa mẫu đơn cành xếp lớp lớp nghìn cánh, đỏ rực như lửa, chói lóa như máu. Mỗi cánh hoa tựa hồ đều ai đó tỉ mỉ tô vẽ, trông dày dặn và nồng đượm vô cùng. Ngay cả cành lá dường như cũng chẳng thể gánh nổi sức nặng , cứ run rẩy nâng đỡ lấy nụ hoa.

Thư sinh thầm nghĩ: Người vẫn bảo mẫu đơn là chúa tể muôn hoa, mang dáng vẻ khuynh quốc khuynh thành. Một ngôi chùa hoang chẳng chăm sóc, mà hoa thể nở rực rỡ đến độ .

Vừa nghĩ, đưa tay định ngắt hoa. ngón tay chạm cuống, bỗng thấy nhói đau. Hắn nghi hoặc: Mẫu đơn gai? Hắn xoa xoa đầu ngón tay, nhưng thấy gì khác lạ, bèn tự đa nghi. Vừa nắm lấy cành hoa định dùng sức bẻ cong, thì đột nhiên, một bàn tay lạnh toát từ góc chéo thò , tóm chặt lấy cổ tay .

"Bùi lang quân, hoa mẫu đơn ở chùa Quy Diệp ... tùy tiện hái ."

Giọng mang theo chút khàn khàn, nhanh chậm, lướt qua êm ái tựa một xấp lụa thượng hạng, phảng phất chút uể oải, vô cớ toát thứ phong tình vô biên. Thư sinh sửng sốt, nương theo bàn tay nhỏ nhắn trắng muốt cổ tay sang, c.h.ế.t trân tại chỗ.

Bên cạnh khóm hoa, từ lúc nào xuất hiện một ảnh nữ tử. Trên mái tóc nàng cài một viên mặc ngọc, dung mạo hoa tôn lên, ngũ quan bề ngoài thì bình thường, nhưng kỹ mang một thứ nhan sắc ma mị khắc sâu tận xương tủy. Một tay nàng giữ chặt cổ tay , tay xách một chiếc đèn lồng lưu ly.

Kỳ lạ , giữa thanh thiên bạch nhật, chiếc đèn lồng thắp một ngọn nến tỏa thứ ánh sáng xanh lè mờ ảo. Gấu váy nàng quét qua lùm mẫu đơn, những bông hoa như mọc thẳng từ tà áo. Nhìn kỹ mới đó là hoa văn thêu, nhưng hiểu dùng kỹ pháp gì mà sống động y như thật.

Thư sinh vội vàng vùng tay , mặt đỏ bừng, chắp tay tạ : "Xin nương t.ử lượng thứ. Tại hạ kẻ vô lễ tiện tay bẻ cành hái hoa, chỉ vì nghĩ rằng đây là chùa hoang vô chủ nên mới mạo phạm."

"Người thì tội." Nữ t.ử thu tay , bước khỏi bụi hoa, nâng cao chiếc đèn lồng xanh, về phía Nhạn Nương nở một nụ nhạt.

Nhạn Nương vội vàng lưng , cất giọng bi thương: "Lang quân, đến một nhành hoa cũng nỡ hái cho ?"

Thư sinh cuống quýt: "Hoa ở đây vật vô chủ. Hay là để mua một cành khác cài lên tóc cho nàng nhé."

Nhạn Nương đau lòng trách: "Lang quân từng thề non hẹn biển cùng , lời vẫn văng vẳng bên tai, mà nay... đến một cành hoa cũng tiếc với ."

Thư sinh ngẩn ngơ: "Nhạn Nương , , mà là chủ nhân ở đây cho phép."

Nhạn Nương lấy tay bưng mặt lóc: "Lang quân đừng tin cô . Đây rõ ràng là chùa hoang, cô là phận nữ nhi, thể là chủ của nơi ?"

Nghe những lời đó, thư sinh cũng sững . Phải , một nữ t.ử thể là chủ của một ngôi chùa hoang? Hắn xoay nữ nhân cầm đèn lồng bên khóm mẫu đơn. Đèn xanh leo lét, hoa đỏ rực rỡ, thoạt hệt như yêu ma quỷ quái.

Thư sinh nuốt nước bọt, mắt đảo quanh bốn bề. Tòa bảo điện hoang tàn đổ nát. Bức tượng Phật Di Lặc giẫm đài sen dựa ghế tọa thiền, lông mày cong vút, đôi mắt dài, khóe miệng ẩn chứa nụ . Lớp sơn vàng mặt tượng bong tróc, để những vệt dài như giọt lệ, biến nụ thành sự sầu bi. Tứ Đại Thiên Vương chia hai bên, Đa Văn Thiên Vương mất ô, Tăng Trưởng Thiên Vương còn kiếm. Ngoài hiên điện, trong đống đổ nát ngổn ngang, quả chuông báo buổi sớm vùi lấp lớp bùn, đám mẫu đơn mọc đè lên che khuất. Xa xa bên , qua kẽ lá xum xuê, thành giếng hỏng lộ một nửa, nhưng dây gàu và thùng nước chẳng hề mục nát. Lắng tai kỹ, tựa hồ văng vẳng tiếng mõ gõ lốc cốc.

Giữa ban ngày ban mặt, thư sinh túa mồ hôi hột lạnh toát. Hắn lùi một bước, chắn bảo vệ Nhạn Nương ở phía .

Nữ t.ử khẽ , kéo dài giọng điệu: "Bùi lang quân hiểu lầm . Chùa tuy vắng khách hành hương, nhưng tuyệt đối là chùa hoang. Ta quả thực là trụ trì, chỉ là tá túc ở nơi mà thôi."

Nghe câu trả lời, tuy trong lòng vẫn đầy nghi hoặc, thư sinh cũng phần nào thở phào nhẹ nhõm.

Nhạn Nương cách một trượng, cúi đầu ôm chặt lấy hai bờ vai: "Lang quân đừng để ý cô . Chàng hãy hái hoa, cài lên tóc cho ?"

Thư sinh khó xử, đáp: "Nhạn Nương , nếu chùa hoang thì ắt trụ trì. Không xin phép mà tự ý bẻ hoa, quả thực thất lễ."

Nhạn Nương càng thêm muộn phiền: "Chỉ hái một nhánh trong hàng vạn đóa mẫu đơn thôi, a lang cứ thoái thác mãi, chỉ là chịu vì thôi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phu-mong-cuu-but/chuong-1-tiet-tu.html.]

Thư sinh vội bước tới một bước, nhưng Nhạn Nương . Mặc kệ cuống cuồng giải thích, nàng vẫn kiên quyết lưng .

"Nhạn Nương, chịu. Đợi tìm phương trượng trụ trì, xin ngài ban cho một nhành ?"

Nhạn Nương lắc đầu, cứ lẩm bẩm một : "A lang định phụ bạc ?"

Thư sinh kinh ngạc tột độ, lắp bắp: "Chỉ... chỉ là một nhành hoa thôi mà, Nhạn... Nương, nàng... lời ? Chuyện ... từ cơ chứ?"

Nhạn Nương lùi thêm một bước, như cánh chim lạc bầy: "Lang quân lúc nào cũng cớ thoái thác, chỉ là chịu lời . Bùi lang định kẻ phụ tình đúng ?" Dứt lời, nàng lao bỏ chạy, bóng dáng chớp mắt biến mất giữa tầng lớp mẫu đơn nhấp nhô sâu thẳm.

"Nhạn Nương!" Thư sinh trừng mắt há hốc mồm, sững sờ mất một giây lập tức lao theo bóng nàng.

Trăm hoa khoe sắc, cành lá chằng chịt, cứ bước vài bước đụng ngõ cụt. Đừng là tìm , đến một lối cũng chẳng dò nổi. Đập mắt chỉ mẫu đơn và mẫu đơn, từng đóa từng đóa bừng nở đến càn rỡ, ngang ngược thu hút ánh .

Thư sinh loanh quanh một hồi về đúng chỗ cũ. Áo xanh đẫm mồ hôi. Ngay cả nữ t.ử cầm đèn lồng cũng mất tăm mất tích. Nỗi sợ hãi bắt đầu nhen nhóm trong lòng, lấy tay áo lấm tấm mồ hôi lau trán, bước chân đại điện, lầm rầm tạ tội với chư vị Phật Tổ trong Điện Thiên Vương. Lại thấy trong điện vắng bóng tượng Vi Đà, bàn hương án xập xệ chỉ còn trơ trọi một cái bệ rỗng .

Hắn loạng choạng rời khỏi Điện Thiên Vương, định chạy sang Đại Hùng bảo điện xem cho rõ ngọn ngành. Thế nhưng, mắt hoa mẫu đơn đang rộ sắc thắm, ngang nhiên chiếm trọn khoảnh sân trống điện. Cơn gió nhẹ thổi qua, hoa lá đung đưa, bảo điện vùi lấp phía lùm hoa. Phải kiễng chân lên, xuyên qua mấy tầng cành lá mới thấp thoáng thấy một góc mái hiên cong vút. Hắn gãi đầu, chần chừ giây lát c.ắ.n răng, lấy tay rẽ cành bẻ lá, vạch đường điện.

Chuyến càng khiến mất phương hướng, chẳng đang lạc ở chốn nào. Hoa mẫu đơn vô bờ vô bến, bước qua lùm mọc bụi khác. Hệt như lọt biển hoa, mãi chẳng thấy lối . Khựng bước , đóa mẫu đơn Nhị Kiều to cỡ miệng bát ở sát tay . Sắc đỏ lấn sắc trắng, sắc trắng ép sắc đỏ. Hai màu tranh khoe sắc, mà thoạt toát vẻ dữ tợn khó tả. Thư sinh vội lấy tay gạt đóa hoa xa, e sợ lây nhiễm thứ gì đó xúi quẩy.

Cứ như con ruồi mất đầu chạy tán loạn một hồi lâu, thư sinh mệt phờ, mồ hôi nhễ nhại. Chẳng buồn giữ lễ nghi văn nhã, vén áo phịch xuống đất, chán nản chực . Bụng bảo : Hôm nay lẽ mất mạng ở chốn ? Ngôi chùa hoang quái dị, đám mẫu đơn càng quỷ quái, chẳng yêu ma quỷ quái nào ẩn nấp bên trong . Nghĩ đến phụ mẫu và tỷ ở quê nhà, trong lòng áy náy khôn nguôi; nhớ đến giai nhân, chẳng giờ nàng đang , nếu cũng kẹt trong chùa như thì thế nào? Lòng tiếc thương trào dâng.

Đang giữa lúc tuyệt vọng, ngước mắt lên thấy thấp thoáng con đường mòn lấp ló mấy gốc Thập Dạng Cẩm. Hắn chẳng màng đến việc chỉnh y phục, vội vàng dậy chui qua lùm hoa. Trước mắt bỗng chốc bừng sáng. Lối lát đá phiến dẫn thẳng tới một cánh cổng sân đang khép hờ.

Thư sinh mừng rỡ tột độ, bước vội lối mòn, nhẹ tay đẩy cửa. Phía cánh cổng là một sân nhỏ sạch sẽ, vài gian nhà lá, giàn dưa, giếng nước. Ở góc sân lồng gà đan bằng tre, một con gà mái già đang dẫn theo bầy gà con lông vàng óng bới giun tìm thức ăn trong bãi cỏ. Bên cạnh một luống hành hẹ xanh tươi mơn mởn. Một mặc áo ngắn xuyềnh xoàng đang khom lưng cắt hẹ.

Thư sinh khấp khởi mừng thầm vì cứu, vội bước tới thi lễ: "Lão trượng hữu lễ, tại hạ ở..."

Lời còn dứt, mặt tiếng động bèn kinh ngạc ngẩng đầu lên. Vừa ngẩng lên, hồn phách thư sinh như bay mất dạng. Hắn tưởng gặp quỷ, thét lên một tiếng kinh hoàng xoay cắm cổ bỏ chạy, lao thẳng giữa biển mẫu đơn mịt mùng.

"Bùi lang quân!"

lúc thư sinh đang hồn xiêu phách lạc, nữ t.ử cầm đèn lồng chẳng từ lúc nào sững lưng . Nàng khẽ thi lễ, thong thả : "Lang quân, xin mời theo ."

Thư sinh lúc mũ lệch, tóc rối bời, tim đập thình thịch như trống chầu, kinh hãi đan xen, run rẩy hỏi: "Cô... cô... cô là là quỷ?"

Nữ t.ử bật : "Bùi lang quân chớ đùa. Trời về chiều, lang quân nên sớm về nhà thôi."

Thư sinh đ.á.n.h liều, thầm nghĩ: Mình kẹt trong chùa thế nào cũng c.h.ế.t, theo cô thì cùng lắm cũng chỉ là cái c.h.ế.t. Đằng nào cũng c.h.ế.t, chi bằng cứ theo cô . Nếu cô là quỷ, tìm thế mạng, coi như giúp cô sớm ngày siêu thoát đầu thai.

Lúc chẳng dám thêm câu nào, cứ nơm nớp lo sợ bước theo nữ tử.

Nữ t.ử vẻ cực kỳ rành rẽ đường nước bước trong chùa. Lách qua gốc Hắc Ngọc , vòng qua bụi Lạc Phấn . Đường tưởng chừng là ngõ cụt mà hóa thông thoáng lạ thường. Thư sinh đảo mắt quanh, rời khỏi khu vực Điện Thiên Vương nên cũng an tâm đôi chút. thêm vài bước, bắt đầu phấp phỏng lo âu, sợ nàng dẫn đến nơi hoang vắng nào đó để hại mạng.

Hắn run rẩy hỏi: "Nương tử... ban ngày ban mặt thắp đèn?"

"Thắp đèn dĩ nhiên là để soi đường." Nữ t.ử đáp.

Thư sinh giật nảy suýt vấp ngã: "Dám... dám hỏi... nương tử... họ tên là gì?"

"Ta họ Phong, tên gọi Ký Nương."

Thư sinh lếch thếch theo , gượng : "Thì... thì là Phong nương tử..." Hắn đang vắt óc tìm chủ đề bắt chuyện thì bỗng thấy giữa lùm hoa mẫu đơn phía dựng mấy mái nhà chòi, bèn thốt miệng hỏi: "Đây là ?"

"Đây là nhà để quan tài tạm của nhà chùa." Phong Ký Nương thản nhiên đáp.

Thư sinh kinh hãi đến nỗi c.ắ.n cả lưỡi: "Nhà... nhà... để quan tài?"

Phong Ký Nương thấy lạ: "Có những khách t.ử vong nơi đất khách quê , hoặc nhất thời thể mồ yên mả , gửi quan tài nương nhờ cửa Phật, chuyện đó bình thường ?"

Thư sinh gắng gượng nở nụ : "Tại hạ thất lễ, chỉ là nhất thời kinh hãi."

Phong Ký Nương bận tâm, dẫn qua một cánh cửa nhỏ, : "Bùi lang quân, đến núi của chùa . Ngài cứ dọc theo lối đá mòn xuống núi là khỏi chùa."

Thư sinh con đường núi quanh co, mừng sợ, cung kính vái dài một lạy: "Đa tạ Phong nương t.ử tay cứu mạng, nếu Bùi mỗ lạc lối trong chùa, chẳng hậu quả sẽ ." Hắn rảo bước chạy một đoạn, chần chừ dừng bước, đầu hổ thẹn hỏi: "Không Phong nương tử... thấy vị cô nương cùng ?"

Phong Ký Nương liếc , mỉm : "Bùi lang quân quả là trọng tình trọng nghĩa. Tuy nhiên, vị nương t.ử ắt hẳn rời chùa về nhà ."

Thư sinh ngớ . Tà áo xanh đẫm mồ hôi gió núi thổi qua khiến rùng ớn lạnh. Hắn chắp tay bái tạ: "Là Bùi mỗ vô lễ. Ơn cứu mạng thể báo. Phong nương t.ử là nữ nhi mà tá túc trong chùa, hẳn là nhiều điều bất tiện. Chờ về bẩm báo với mẫu, sẽ tìm cho nương t.ử một chốn nương khác, ?"

Phong Ký Nương bật : "Bùi lang quân lòng . Đây chỉ là chuyện vặt vãnh cất tay , đáng nhận lời cảm tạ. Hơn nữa, là phường ngỗ tác, vốn chuyên lo việc tang ma mổ xẻ, cái nhà để quan tài trong chùa hợp với ."

Thư sinh ngước mắt quan sát y phục và phong thái của nàng: "Cử chỉ và cách trang điểm của Phong nương tử, trông chẳng giống loại thuộc tầng lớp hạ lưu ti tiện đó chút nào."

Phong Ký Nương mặc kệ , bóp tắt ngọn nến xanh trong tay, hỏi ngược : "Bùi lang quân vẫn về ?"

Thư sinh sực tỉnh, vội vã cáo từ. Hắn hấp tấp bước xuống mấy bậc thang đá. Chốn thâm sơn u tĩnh, chỉ tiếng côn trùng kêu rả rích và chim hót líu lo. Ngoảnh đầu ngôi chùa hoang lấp ló những gốc cây cổ thụ và những cụm hoa mẫu đơn, chuyện xảy tựa như một giấc mộng Nam Kha.

Chùa Quy Diệp - lá rụng về cội, c.h.ế.t về với đất, hồn phách tiêu tán nương nẻo Hoàng tuyền âm ty.

Ôm chút mừng rỡ khi thoát c.h.ế.t trong gang tấc, thư sinh bước tiếp xuống vài bậc thang. Cạnh vách đá, chẳng vị mặc khách nào đến đây vãn cảnh nảy sinh thi hứng, đề mấy vần thơ đá.

Thư sinh dừng bước ngắm nghía, chợt sực nhớ một điều: Nữ t.ử ... họ Bùi?

 

Loading...