Phù Mộng Cựu Bút - Chương 11: Cửu Mệnh Miêu 10
Cập nhật lúc: 2026-07-03 13:55:15
Lượt xem: 147
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Đường của và nguyên phối phu nhân vốn hòa thuận. Cưới đến năm sáu năm mới đậu thai, nào ngờ... mẫu của Vi Hiếu qua đời vì sinh khó. Đường đau buồn tột độ, tự tay khắc bia mộ cho vong thê. Cứ mỗi nhớ đến cũ là y như rằng nước mắt đẫm áo. Bá phụ cưới vợ kế cho , nhưng mấy bằng lòng. Ngặt nỗi, một là đứa con thơ còn quá nhỏ thiếu chăm sóc; hai là phụ già yếu nhiễm bệnh, ngày đêm tha thiết mong mỏi. Không nỡ phật ý lớn, suy tính , cuối cùng mới gật đầu đồng ý."
"Cuộc sống khi tái giá của họ , cũng rõ lắm. Chỉ đường đ.â.m nát rượu, thường xuyên uống say bét nhè bên ngoài để khiêng về. Chưa đầy ba năm, trong một say rượu, ngã ngựa nhắm mắt xuôi tay. Bá phụ vốn bệnh tật triền miên, chợt tin dữ liền phát bệnh đau đầu, thổ huyết mà c.h.ế.t."
"Từ đó, chuyện lớn nhỏ trong nhà đều đổ dồn lên vai đường tẩu. Một nữ nhân liễu yếu đào tơ dắt díu theo đứa trẻ hãy còn ngây dại, cứ thế mà sống đằng đẵng cả một đời. Nghĩ , quả thực đáng than, đáng tiếc!"
Lý Hán Nho ngẩn ngơ giây lát tiếp: "Lúc đường tẩu mất, đến Lý phủ điếu tang. Khi quan tài đóng nắp, tẩu một cái, chắp vá với hình ảnh lúc tẩu mới gả về, thế mà chẳng còn tìm thấy chút bóng dáng nào của ngày xưa nữa." Ông chợt tự trào: “Cũng thể do lúc đó còn quá nhỏ, nên nhớ nhầm diện mạo của tẩu chăng."
Lôi Sát rút từ trong vạt áo cặp chuông bạc: "Tiến sĩ xem cặp chuông bạc , là vật của Lão phu nhân ?"
Lý Hán Nho đưa tay nhận lấy, soi lên ánh sáng cho kỹ, ngón tay vuốt ve những đường vân tinh xảo đó, bấy giờ mới mỉm : "Đường tẩu của dẫu hàng vạn điểm , nhưng đối xử với một con mèo cực kỳ . Con mèo đó cũng linh tính, luôn túc trực quấn quýt bên cạnh bà. Chẳng rõ nuôi bao nhiêu năm, chỉ nó đặt tên là Thời Truy. Bà thi thoảng tìm thợ khéo đ.á.n.h cho nó mấy món đồ chơi bằng vàng bằng bạc. Ngày thường, thức ăn của nó là cá tươi thịt xịn, tiền tiêu tốn đủ để nuôi sống cả một hộ nông dân. Con mèo chiều chuộng đến mức cứ như bá gia trong phủ . Cặp chuông tròn khảm vàng bạc là món đồ yêu thích của nó, hoa văn dây leo còn đặc biệt khắc tên của con mèo."
Lôi Sát hỏi: "Có tiểu lang quân của Lý Thị lang thích tổ mẫu của ?"
Lý Hán Nho khẽ hừ mũi một tiếng: "Tuổi già mới mụn con trai, khó tránh khỏi việc chiều chuộng sinh hư. A Thục mang chút tính khí nóng nảy, thêm tổ mẫu nó tính tình vốn bắt bẻ, đ.â.m hai bà cháu chẳng ưa gì . Vi Hiếu thì thích cái thói bất kính tổ mẫu của A Thục, nhiều tay quản giáo, lúc tức giận quá còn dùng đến cả gia pháp. Cháu dâu đối với chuyện khác đều thông tình đạt lý, duy chỉ chuyện dính đến con trai cưng là bênh vực. A Thục mẫu chỗ dựa, bản nó bướng bỉnh, mỗi phạt chẳng những ăn năn, mà ngày càng xa cách tổ mẫu. Ngược , tỷ tỷ của nó là A Lộc thiết với bà."
"A Lộc, A Thục... Lộc Thục?" Trước đó Lôi Sát mấy để tâm, nhưng khi Lý Hán Nho , mới giật nhận một đứa tên A Lộc, một đứa tên A Thục, gộp là tên của một loài dị thú.
A Khí hiểu, bèn hỏi: "A , Lộc Thục nghĩa là gì?"
Lôi Sát nhàn nhạt đáp: "Lộc Thục là một loài thú hình dáng giống ngựa mà đầu trắng, vằn như hổ mà đuôi đỏ, tiếng kêu như tiếng hát. Kẻ nào đeo da của nó thì đường con cháu sẽ nối dòng cường thịnh."
Lý Hán Nho gật đầu xác nhận: " là mang ý nghĩa đó. Nhánh của Vi Hiếu vốn hiếm muộn đường con cái, vì mới lấy tên đó đặt cho hai tỷ , cốt để cầu mong một điềm lành. Cháu dâu gả cửa, bao năm chửa đẻ, mãi đến tuổi trung niên mới nạp cho cháu để khai hoa nở nhụy. Vị nạp về quả là , mang theo cả vận con cái. A Lộc sinh bao lâu, thì cháu dâu liền cấn t.h.a.i sinh A Thục. Vi Hiếu vốn là cổ hủ, bề ngoài tỏ vẻ bình thản, nhưng trong bụng chẳng vui mừng đến mức nào. Huynh tự nhiên là mong đông con nhiều cháu, đa t.ử đa phúc."
.
Lôi Sát và A Khí cáo biệt Lý Hán Nho. Hai chọn một quán rượu trong phường xuống, gọi một vò rượu cùng một đĩa thịt. A Khí bò bàn, càu nhàu: "A , manh mối gì trong vụ án ?"
Lôi Sát bật : "Vụ cọc nào việc nấy, cái gì mà ? Ta thì manh mối gì chứ?"
A Khí ỉu xìu, chiều tin: "Lần nào A cũng thế."
Hai nán một chốc thì Diệp Hình Tư vén rèm trúc bước những sải chân dài . Y chắp tay thi lễ với Lôi Sát, thẳng lưng xuống, chỉnh bội đao, vuốt nếp áo cho ngay ngắn, điệu bộ cực kỳ nghiêm chỉnh. Rõ ràng là chuyện hệ trọng cần bẩm báo, thế nhưng y vẫn cố gắng kiềm chế, cầm lấy chén rượu của A Khí, tự rót tự uống một ngụm. Đợi cho tâm trạng bình , y mới mở lời: “Hơn một tháng khi Lão phu nhân qua đời, Lý tiểu lang vì ghen ghét Lão phu nhân cưng chiều mèo hơn cả , nên dùng dây thừng siết c.h.ế.t con mèo của Lão phu nhân."
Lôi Sát cầm vò rót thêm rượu cho y: "Còn tra gì nữa ?"
Diệp Hình Tư lật cuốn sổ tay , rành rọt báo cáo: "Nhà đẻ của Như phu nhân từ xuống đều là thật thà hàng xóm láng giềng khen ngợi. Cùng lắm cũng chỉ là vài xích mích nhỏ nhặt lối xóm, tuyệt đối ân oán thù hận nào liên quan đến mạng . Ngược , từ gia nhân trong Lý phủ cho đến bằng hữu láng giềng đều lời oán thán Lý Lão phu nhân. Ngay cả tỳ nữ hầu hạ sát bên cũng than thở rằng: Lão phu nhân cực kỳ khó hầu hạ, chỉ cần sai sót một chút là lập tức phạt. Lý tiểu lang và tổ mẫu càng như nước với lửa. Hắn từng buông lời ác độc rủa: 'Mụ già cay nghiệt đó đáng c.h.ế.t .'"
"Lý Thị lang xong nổi trận lôi đình, phạt quỳ trong từ đường liên tiếp nhiều ngày. Nào ngờ Lý tiểu lang chẳng những hối cải, mà còn dám cãi phụ : 'Bà tổ mẫu ruột của con, phụ cần gì tôn kính bà ?'. Lời chọc giận Lý Thị lang, tuyên bố đ.á.n.h c.h.ế.t , nhưng vì Vi thị xót con nên đành dừng tay."
"Lão phu nhân chuyện thì tức giận tột độ, sai phụ bạc hỏi Lý Thị lang: 'Nghe Lý phủ còn chốn dung cho nữa ?'"
"Lý Thị lang lập tức quỳ xuống thỉnh tội với mẫu , lóc tự trách bản dạy con."
"Lão phu nhân bèn gằn giọng: 'Cũng may tuổi cao, đợi đến lúc nó chủ gia đình thì xác hóa thành tro cốt . Bình sinh từng thấy đứa con cháu nào bất hiếu đến độ . Thử cho ngoài xem, để xem nó còn mặt mũi nào mà sách nhận mặt chữ, mong tướng tể tướng?'"
"Lý tiểu lang vốn ngang ngạnh, vết thương khỏi liền sai bảo hầu lén bắt con mèo của Lão phu nhân . Siết cổ nó c.h.ế.t mà còn dám mang xác ném trả về cho Lão phu nhân."
"Lão phu nhân tức giận công tâm, ho máu, ôm xác mèo t.h.ả.m thiết suốt cả một đêm. Vì quá bi thương nên đó bệnh liệt giường. Vi thị Lý tiểu lang gây họa tày đình, vội dẫn theo Như phu nhân tháo trâm xõa tóc, một bước đến quỳ rạp trong viện của Lão phu nhân để thỉnh tội. Lão phu nhân nghiến răng nghiến lợi đòi đ.á.n.h c.h.ế.t Lý tiểu lang, ép đến mức Lý Thị lang cũng quỳ xuống cầu xin."
A Khí đến đây thì sững : "Thế chẳng lẽ... Lão phu nhân Lý tiểu lang chọc tức mà c.h.ế.t ?"
Diệp Hình Tư gập sổ , trầm ngâm một lát đáp: "Cũng hẳn là Lý tiểu lang tức c.h.ế.t. Lão phu nhân khi dùng t.h.u.ố.c điều dưỡng thì bệnh tình cũng thuyên giảm."
"Lão phu nhân lấy chồng xa, bên cạnh thấy bóng dáng lão nô tỳ nữ cận nào?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phu-mong-cuu-but/chuong-11-cuu-menh-mieu-10.html.]
"Vốn dĩ là vài . Một ma ma tuổi, trầm tính qua đời vì già yếu. Hai tỳ nữ hầu hạ kề cận thì một c.h.ế.t vì nhiễm bệnh, phạm tội ngỗ nghịch nên bán . Gia đình nhà đẻ của Lão phu nhân, những năm đầu do ăn bết bát nên lụi bại dần, dời khỏi quê hương. Uyển Châu và kinh thành vốn cách xa ngàn dặm, thư từ thông. Lại gặp năm mất mùa tháng hạn, một phong thư qua tay bao mới đến tay Lão phu nhân. Đến khi sai tìm, thì quê nhà chỉ còn giếng cạn tường đổ. Chính vì , Lão phu nhân qua đời, nhà đẻ cũng chỗ để báo tang, đành chịu cảnh huyết thống nào đến chịu tang cả."
Lôi Sát trầm ngâm: "Ban đầu chỉ nghĩ con mèo của Lão phu nhân lạc, ngờ Lý tiểu lang siết cổ đến c.h.ế.t."
"Con mèo Lý tiểu lang siết c.h.ế.t từ khi Lão phu nhân qua đời?" A Khí rùng một cái: “Vậy... hôm đó, con mèo Lý tiểu lang đập nát là con nào? Sao thể c.h.ế.t c.h.ế.t thêm nữa?"
Tên tiểu nhị bưng rượu lên vốn là kẻ mang đôi tai vểnh và cái lưỡi dài tọc mạch, lỏm bèn hạ thấp giọng vẻ huyền bí: "Tiểu lang quân điều , con mèo á... tới chín cái mạng lận, thường thể g.i.ế.c c.h.ế.t nó dễ dàng thế ."
Diệp Hình Tư thấy ăn xằng bậy, đôi lông mày rậm cau định đập bàn quát mắng. tay giơ lên tự hối hận vì tính bốc đồng của , đành thu sức gõ nhẹ xuống bàn, nghiêm giọng: "Ngươi, chỉ là một tiểu nhị bưng rượu, chớ ăn hàm hồ."
Tiểu nhị liếc trộm bội đao của họ, vội vàng đưa tay tự vả nhẹ miệng , cúi rạp xin ôm khay cong đuôi chuồn mất tăm như ch.ó đuổi.
Lôi Sát tay miết nhẹ miệng chén rượu, đang định cất lời thì chợt ngẩng đầu lên. Bên ngoài cửa sổ văng vẳng vọng vài tiếng mèo kêu. Hắn dậy, chọc thủng một lỗ nhỏ giấy dán cửa, ghé mắt ngoài. Nơi góc tường của lò rèn ngoài phố, một con mèo hoa đang xổm ở đó. Nó hướng về phía kêu "meo meo" hai tiếng, về phía cổng phường vài bước, ngoái đầu kêu lên, dường như đang ý hối thúc dẫn đường.
"Hai thấy tiếng mèo kêu ?" Lôi Sát xoay hỏi.
A Khí lắc đầu: "Đâu thấy gì, chắc A nhầm !"
Diệp Hình Tư dỏng tai lắng một lát, cũng lắc đầu.
Lôi Sát giấu nhẹm mối hoài nghi trong bụng, viện một cớ vội vã rời khỏi quán rượu. Đi đến bên ngoài lò rèn, con mèo hoa quả nhiên vẫn đang nấp ở góc tường đợi . Đôi đồng t.ử mèo sáng rực màu xanh bích phát một tia sáng kỳ dị. Nó hướng về phía Lôi Sát kêu lên mấy tiếng, sải cả bốn chân bỏ chạy. Lôi Sát lập tức đuổi theo. Cứ thế, một một mèo trèo tường vượt phố suốt cả tuần . Cảnh vật dọc đường ngày càng trở nên quen thuộc. Băng qua một con phố nhỏ, phía hiện một viện t.ử vuông vức. Nơi đó, chẳng xa lạ, là tư trạch của Lôi Sát.
Con mèo hoa dùng sức búng hai chân , vọt lên tường viện nhảy tót trong.
Lôi Sát bước tới gõ cửa. Lão bộc trong nhà mở cửa, tươi : "Lang chủ thường xuyên túc trực ở nha môn, hôm nay cuối cùng cũng về . Để tiểu nhân rót cho lang chủ chén ."
"Bùi thúc, nãy con mèo hoang nào nhảy nhà ?" Tư trạch của Lôi Sát chỉ một sân nhỏ, một góc là giếng nước, một góc là luống rau. Ngoài những thứ đó thì trống trơn, một cái là thu trọn từng nhành cây ngọn cỏ tầm , quả thực lấy một chỗ nào để giấu .
Lão bộc hiểu hỏi thế, bèn đáp: "Tiểu nhân mới quét dọn bụi bặm trong sân, thấy con mèo hoang nào trèo tường cả."
Lôi Sát đỡ lấy chén nóng hổi, nhấp một ngụm: "Mấy hôm Bùi thúc nhắn lời cho , chuyện gì ?"
Lão bộc run rẩy bước phòng lấy hai phong thư: "Một phong là thư của Bùi gia. Bùi gia tiểu lang quân mãi mà thấy đỡ, Bùi gia nương t.ử chẳng còn cách nào, nhắn rằng: Lang chủ việc trướng Từ Soái, chắc hẳn quen nhiều kỳ nhân dị sĩ, cách cứu vãn. Còn phong thư là một tấm thiệp mời. Kẻ đưa thiệp quả thực vô lễ, cũng chẳng là nhà nào, gửi từ lúc nào, cứ thế kẹp khe cửa. Đến lúc tiểu nhân mở cửa mới phát hiện ."
"Ồ?" Lôi Sát cầm lấy tấm thiệp mời xem thử. Chỉ là một tờ giấy trắng mộc mạc, thoang thoảng mùi hương thanh tao. Mở , đó hai dòng tiểu khải tú lệ: "Tối ngày X tháng X, thiết tiệc chay tại chùa Quy Diệp núi Bi Phật. Mong ngài chớ chối từ, khi gặp mặt sẽ tỏ tường. Ký tên: Phong Ký Nương."
Lôi Sát thầm mắng trong bụng: là chỉ nữ t.ử và tiểu nhân là khó nuôi. Gửi thiệp mời ăn cơm, trò vẽ rắn thêm chân, quả thực là rảnh rỗi sinh nông nổi. Hắn dắt ngựa , dặn dò Lão bộc: "Bùi thúc ở nhà nhớ đóng cửa nẻo cẩn thận. Chuyện của Bùi gia tự sẽ cách lo liệu. Hiện tại đang công vụ, mấy ngày tới sẽ về nhà."
Lão bộc bất đắc dĩ, đành lải nhải càu nhàu: "Lang chủ thui thủi một , chẳng ai hỏi han lúc đói lúc lạnh, cả ngày chạy ngược chạy xuôi bên ngoài, vất vả bao. Đợi khi xong việc, nhớ nghỉ ngơi đàng hoàng..."
Lôi Sát kiên nhẫn ông lải nhải, nhưng cũng nỡ trách mắng. Hắn vỗ m.ô.n.g ngựa một cái, chớp mắt phóng một quãng xa. Phóng như bay đến cổng thành, đưa lệnh bài cho thị vệ kiểm tra, tiện miệng hỏi Bất lương nhân đang trực xem thấy bóng dáng kẻ tặc .
Đơn Thập sững như tượng ở đó, đáp: "Bẩm Phó soái, đến nửa cái bóng tặc t.ử cũng chẳng thấy ."
Lôi Sát dặn dò: "Đơn đại ca chịu khó canh giữ thêm vài ngày nữa. Dẫu là phí công vô ích, nhưng vẫn còn hơn là lơ là chức thủ để Từ Soái hứng chịu lời quở trách."
Đơn Thập buông lời c.h.ử.i rủa ầm ĩ: "Bà nội nó chứ, cũng chẳng cái vụ án mà vượt mặt cả Kinh Triệu Doãn, ném thẳng Đại lý tự thế . Xem đứa con hiếu thảo cảm động trời đất, mà kinh động đến cả Thánh thượng ."
"Ngậm miệng ." Lôi Sát quát khẽ: “Nếu chê cái đầu cổ nặng quá, ngại giúp cắt nó xuống ."
Đơn Thập hô hố: "Lỡ lời, lỡ lời! Hồi bé lão Đơn ngựa giẫm, ngã vỡ cả đầu, nên giờ não bộ linh hoạt cho lắm, haha! Từ Soái cũng chỉ khôn hơn đứa trẻ lên ba một chút thôi mà, haha!"
Lôi Sát vung roi ngựa, vó ngựa hất tung một luồng cát bụi ập thẳng mặt Đơn Thập, khiến liên tục "phi phi phi" nhổ bùn đất trong miệng . Viên tiểu liền lấy rượu đưa cho súc miệng. Đơn Thập ngậm rượu trong miệng, tiếc nỡ nhổ , bèn "ực" một tiếng nuốt chửng cả cát lẫn rượu bụng.