Phù Mộng Cựu Bút - Chương 12: Cửu Mệnh Miêu 11

Cập nhật lúc: 2026-07-03 13:55:16
Lượt xem: 129

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngựa của Lôi Sát phi nhanh, chẳng mấy chốc đến chân núi Bi Phật. Núi Bi Phật cao, vốn dĩ cũng chẳng tên tuổi gì. Trến đỉnh núi một khối đá kỳ lạ ngang, từ xa trông giống như một bức tượng Phật đang rơi lệ. Tiều phu núi đốn củi về muộn, trong làn sương mù kinh hãi thấy tượng Phật rạp giữa bùn đất, tưởng là linh thiêng hiển linh, xuống núi liền kể lể với xóm giềng. Mọi kéo núi dâng hương hoa trái cây thờ cúng, thu hút cả mặc khách văn nhân đến chiêm ngưỡng. Dần dà, ngọn núi mới cái tên là Bi Phật nghĩa là Phật .

Chỉ là chẳng hiểu vì , núi Bi Phật tuy dạo ồn ào náo nhiệt nhờ giai thoại , nhưng nhanh chóng rơi tĩnh mịch. Cổ thụ núi vươn tán che khuất bầu trời, dây leo chằng chịt, đường lên núi bịt kín.

Lôi Sát dọc theo chân núi mấy chục bước, thế mà tìm lối nào để núi. Đảo mắt thấy chân núi vài nấm mồ hoang, một phụ nhân đang quỳ mộ lóc nỉ non bi thiết. Lôi Sát quanh quất bốn bề, quả thực ai khác để dò hỏi, đành căng da đầu bước tới: "Nương t.ử hữu lễ, xin hỏi chùa Quy Diệp ở chỗ nào trong núi?"

Người phụ nhân đầu đội khăn tang ngẩng đầu lên. Khuôn mặt kiều diễm như hoa phù dung, nửa mang nét e ấp thẹn thùng. Đôi mắt long lanh ngấn lệ thu thủy, nét mày điểm xuyết phong tình mùa xuân, đôi môi đỏ rực tựa cánh hoa rơi. Nàng đưa bàn tay búp măng trắng ngần lau giọt lệ bên má, cất giọng mềm mại vặn : "Không lang quân danh tánh là gì? Cớ đến chùa Quy Diệp? Quy Diệp Quy Diệp, lá rụng mới về cội. Lang quân cớ về?"

Lôi Sát rướn lưng ngựa, nhíu mày chằm chằm phụ nhân đầy khả nghi , một chữ cũng thèm đáp .

Phụ nhân thấy im lặng, bèn dậy nhẹ nhàng nhấc bước sen: "Nô gia hữu lễ, lang quân lạ mặt, phương nào? Nô gia..." Lời lẽ õng ẹo ướt át của nàng đột ngột im bặt. Nàng từ từ nghiêng mặt, kinh hãi lưỡi đao sáng lòa sắc lạnh đang kề ngay cổ .

"Ta thấy ngươi chẳng vẻ gì là hạng lương thiện. Dám bước tới gần thêm nửa bước, đừng trách đao của vô tình." Sát ý trong n.g.ự.c Lôi Sát sục sôi dâng trào. Cỗ ác khí tựa như một mồi lửa ném đồng hoang, trong chớp mắt bùng lên thành ngọn lửa rừng rực.

Phụ nhân giận dữ tột độ, vẻ mỹ mạo phù dung nháy mắt gió táp mưa sa đ.á.n.h cho tan tác. Nàng ré lên chói tai: "Lang quân thế mà thương hoa tiếc ngọc! Ta hận lắm, hận lắm!"

"Leng keng..." Chiếc chuông mèo trong vạt áo Lôi Sát chợt vang lên một tiếng nhẹ thanh. Âm thanh nương theo gió núi vọng thật xa, tựa hồ cả tiếng ngân vang vọng . Sắc mặt phụ nhân thoắt cái biến đổi, khóe mày vặn vẹo nhăn nhúm, những giọt nước mắt to như hạt đậu lã chã tuôn rơi: "Ta hận lắm, hận lắm... hận lắm a! Một cô quạnh khó mà chịu đựng nổi đến lúc trời sáng, hận lắm..." Vừa gào , nàng giơ tay che kín khuôn mặt, xoay bỏ . Thân hình nàng nhẹ tựa lông hồng, lướt như gió thổi. Chỉ trong chớp mắt, bóng dáng nàng khuất gốc hòe già, tan biến còn tăm tích.

Lôi Sát thu đao về, bực bội day day mi tâm, ngọn lửa giận hừng hực bốc lên. Cũng chẳng chui một ả điên, khùng khùng điên điên sảng. Hắn đang bực dọc lưng ngựa thì lưng chợt cất tiếng: "Lôi Phó soái chớ nổi giận, đường núi khó , Phong nương t.ử sai đón ngài."

Lôi Sát ghìm cương đầu . Người mặt là gã hạ bộc theo Phong Ký Nương. Bản gã vốn gù lưng vẹo vai, giờ phút đang khom đó, cái tư thế chông chênh như đổ sập xuống, thoạt buồn lố bịch.

"Phong Ký Nương tìm đến đây, rốt cuộc là chuyện gì?" Lôi Sát xuống ngựa hỏi.

Lão thúc dùng cái giọng ồm ồm như rạch sắt đáp : "Phó soái thứ , tiểu nhân ."

Lôi Sát hậm hực: "Ác danh của xưa nay ai cũng , nếu ả dám mang trò tiêu khiển, nhất quyết để yên ."

Lão thúc khùng khục: "Phó soái cứ yên tâm, Phong nương t.ử hạng thích sinh sự vô cớ. Đã mời ngài đến đây, ắt hẳn chuyện cần ."

Lôi Sát dằn cơn bực dọc xuống, buộc ngựa gốc cổ thụ, theo chân Lão thúc một đoạn đường. Quan sát cây cối xung quanh, rõ ràng là đoạn đường mới qua. Thế mà giờ đây cùng Lão thúc, chân núi bất ngờ hiện một con đường lát đá. Hai mảnh bia đá gãy đôi lăn lóc bên vệ đường. Sáu chữ "Chùa Quy Diệp do thử nhập"* cắt hai nửa, vì ai dọn dẹp nên rêu phong phủ kín.

*Từ đây chùa Quy Diệp.

Lôi Sát theo Lão thúc bước từng bậc thang lên núi. Rừng thâm sâu tĩnh mịch, chim muông râm ran như tiếng đang rầm rì trò chuyện bên tai. Lối bằng đá khá dốc, đến khúc quanh co lưng chừng núi, bỗng thấy một pho tượng đá sừng sững bên lề. Tượng đá mắt to, mũi rộng, miệng rộng, nếp áo điêu khắc thô sơ, mang đậm phong cách cổ xưa của triều đại . Hai tay tượng chìa phía như đang ăn xin. Trên đỉnh đầu tượng đá một cục gì đó lông lá cuộn tròn, chình ình là con mèo hoa lốm đốm nọ.

"Meo."

Lôi Sát chẳng thèm liếc mắt lấy một cái, mắt thẳng tắp cứ thế bước theo Lão thúc lên núi. Lão thúc hề hề một tiếng cũng im lặng. Con mèo nhảy xuống, rớt phía lưng hai chừng vài bậc thang, cứ lững thững bám theo nhanh chậm.

Lôi Sát thầm đếm bậc thang. Khi đếm đến bậc thứ chín chín tám mươi mốt, Lão thúc chợt dừng , đưa tay chỉ về phía bên trái: "Lôi Phó soái, nơi là chùa Quy Diệp."

Lôi Sát ngước lên bức tường viện cỏ dại mọc um tùm, một cánh cửa gỗ cũ nát đang khép hờ: "Đây là núi ?"

Lão thúc đáp: "Mấy ngày nay tự chủ vắng, sơn môn đóng chặt, đành mượn lối núi để ."

Hậu môn của ngôi chùa sát ngay khu bếp núc. Dọc theo chân tường trong viện mọc nhiều là hoa mẫu đơn. Có điều mùa hoa tàn, cành lá xác xơ khô héo, cảnh sắc mang mấy phần đìu hiu tiêu điều. Phong Ký Nương một cánh cổng viện, cách một đoạn xa nhún gối hành lễ: "Phó soái quang lâm, nô gia đích đón, chỗ thất lễ mong ngài lượng thứ."

Lão thúc lẳng lặng lui một tiếng động. Chỉ con mèo hoa chạy vọt lên, luẩn quẩn quanh chân Lôi Sát, cái đuôi cứ phe phẩy quét qua mu bàn chân .

"Nói ít lời sáo rỗng , cô tìm rốt cuộc việc gì?"

Phong Ký Nương duyên: "Trong thiệp ghi rõ là thiết yến mời lang quân, tự nhiên là rượu tiệc đợi sẵn . Chỉ hiềm nỗi trong núi đồ ăn eo hẹp. May tiết thu se lạnh, lá rụng ủ đất thêm màu mỡ, nấm mọc lên nhiều. là 'Hương ngấn nổi lá ngọc, ý sống tràn cành quỳnh. Bụng phàm no ấm, báo đáp chỉ còn thơ.' Nô gia cất công núi hái chút nấm Ngọc tẩm, hầm một bát canh thanh ngọt, nấu thêm niêu cơm lúa mạch, kính mời lang quân nếm thử."

Lôi Sát ngay ngắn án kỷ, nhận lấy bát canh. Trong bát mấy tai nấm Ngọc tẩm lềnh bềnh. Nước canh trong vắt, mùi vị tươi ngon. Cơm thơm canh ngọt, quả thực khiến thèm thuồng. Phong Ký Nương múc một muôi canh đổ đĩa, đẩy về phía con mèo hoa. Con mèo dùng móng vuốt gạt phắt cái đĩa , trong cổ họng phát tiếng khò khè bực tức.

"Nấm trắng là một kỳ vị chốn rừng sâu. lớp đất mục nát, đôi khi sinh một loại nấm khác hình dáng giống y hệt, sơn cước gọi nó là nấm Nga Cao. Đây là một loài kịch độc." Phong Ký Nương nhẹ nhàng đặt một gói giấy lên án kỷ, khẽ thở dài: “Thứ bột phấn cạo từ móng tay Như phu nhân, là hỗn hợp của nấm Nga Cao và vài loại nấm độc khác phơi khô nghiền nát."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phu-mong-cuu-but/chuong-12-cuu-menh-mieu-11.html.]

Bóng tối chạng vạng đổ ập xuống, ráng chiều rực rỡ như thiêu đốt phía chân trời dần dần lụi tàn. Sắc đỏ rực phai nhạt, nhường chỗ cho những đám mây xám xịt pha sắc xanh lam tụ . Đêm đen ồ ạt kéo tới, chút sắc xanh cũng nuốt chửng trong bóng tối, cuối cùng hòa một với đêm thâu.

Những khóm mẫu đơn ở chùa Quy Diệp chìm bóng tối đặc quánh. Cành lá rũ rượi, những đóa hoa đáng lý rụng cuống, thế nhưng cành lúc trông hệt như những cục giấy Tuyên Thành vò nát. Cánh hoa ôm chặt lấy , co rúm thành từng cụm.

Lão thúc còng lưng, tay xách đèn lồng, lạch cạch lắc lư bước dạo trong chùa. Ánh đèn màu vỏ quýt leo lét, chỉ đủ soi sáng một vuông vức nho nhỏ chân gã.

Vạn vật sinh đều khát khao hướng về ánh sáng. Những cành lá mẫu đơn chạm chút ánh sáng le lói, đột nhiên bừng lên sức sống mãnh liệt. Chúng liều mạng vươn cành vươn lá, xô đẩy cố áp sát về phía nguồn sáng. Một nhành hoa mảnh khảnh ngáng ngay mặt Lão thúc, gã nhẹ nhàng đá văng sang một bên. Gã nghiêng nhấc cao chiếc đèn lên. Dưới quầng sáng bao phủ, mấy đóa mẫu đơn đang khô héo co rúm bỗng run rẩy. Chỉ trong chớp mắt, lớp lớp cánh hoa bung nở, nối tiếp khoe sắc rực rỡ. Đợi đến khi Lão thúc dời đèn , bóng tối lập tức ập , mấy đóa mẫu đơn đang độ mãn khai thoắt cái mất màu sắc, đành bất lực héo rũ, thu thành một cục khô quắt queo.

Lão thúc bước tới , phồn hoa gấm vóc nở rộ rực rỡ tới đó. lưng gã là một mảnh hoang tàn, cành già lá úa rụng lả tả. Gã khẽ đẩy cửa viện, chắp tay bái Phong Ký Nương và Lôi Sát: "Trời tối đen, lão hủ xin thắp đèn cho nương t.ử và lang quân." Gã dùng một cây sào tre treo chiếc đèn lồng lên mái hiên, lẳng lặng lui , bóng dáng chìm nghỉm màn đêm.

Giấy bọc đèn màu đỏ lợt chiếu lên khuôn mặt một tầng sắc đỏ rực rỡ. Ngay cả khuôn mặt tái nhợt như xương cốt của Lôi Sát dường như cũng phủ thêm một nét ôn tình.

Phong Ký Nương nghiêng tựa ghế dài, tự rót tự uống. Tà váy đỏ rực trải dài mặt chiếu cói, để lộ một khúc bít tất lụa nhỏ. Hơi men bốc lên mặt, đuôi mày khóe mắt nàng đều men say thấm đẫm đến mềm nhũn, giống như một bức tranh thủy mặc phác nét hờ hững, chỉ chực nhòa bất cứ lúc nào.

Lôi Sát đang chìm đắm trong việc phân tích tình tiết vụ án, ráp nối nhân quả, ngẩng lên chợt kinh hãi bộ dạng nửa say nửa tỉnh của Phong Ký Nương. Hắn vội vàng mặt , trách mắng: "Cô... cái thể thống gì thế ?"

"Nghề ngỗ tác vốn là hạng tiện nghiệp hạ lưu, nô gia còn màng gì đến thể thống cơ chứ?" Phong Ký Nương chồm rót cho một chén rượu: “Đây là rượu do đích nô gia ủ. Lấy nhụy của trăm loài hoa núi, pha với mật ong Ngọc Phong trong rừng, dùng tuyết tan từ hàn đàm mùa xuân mà ủ thành. Bầu 'Bách Hoa Nhương' quả thực thiên kim khó cầu, Phó soái nhấp thử một ngụm?"

Lôi Sát tin, lưng : "Ta là đứa trẻ lên ba, cũng chẳng kẻ ngốc nghếch đần độn. Dễ gạt thế ?"

Phong Ký Nương lấy tay che miệng duyên, vội vàng nhận : "Quả thực Bách Hoa Nhương. Đây là rượu do tự chủ chùa Quy Diệp cất giữ, tên là Tằng Thiếu Niên…”

Lôi Sát hết mức chịu đựng. Nghe Phong Ký Nương lè nhè cợt nhả, mang theo khuôn mặt lạnh ngắt bước tới, hậm hực kéo gấu váy của nàng rủ xuống, che đôi tất lụa khêu gợi .

Phong Ký Nương nước tới, thuận đà quấn lấy. Cánh tay ngọc ngà của nàng vòng lên bờ vai Lôi Sát, nhích gần sát cổ phả nóng: "Mệnh bàn của Phó soái cực kỳ quỷ dị. Theo lý mà , ngài hẳn là một kẻ c.h.ế.t mới ."

Lôi Sát đẩy phắt nàng . Đánh thấy mùi yên chi phấn sáp vương , cực kỳ ghét bỏ, đưa tay phủi mạnh mấy cái lên vạt áo và ống tay áo. Hắn nâng chén rượu bàn lên nốc cạn một để xua tan thứ mùi phấn son . Con mèo hoa lúc đang gác cằm lên án kỷ, đôi mắt nó cong cong híp , khuôn mặt đầy lông mao hiện lên một nụ y hệt con . Dưới ánh nến, cảnh tượng càng thêm phần quái dị đến rợn gáy.

"Vết thương Như phu nhân rốt cuộc là binh khí gì gây ?" Lôi Sát mái hiên trầm ngâm hỏi: “Chỗ sâu thì chạm xương, chỗ cạn thì xước da. Đao kiếm các loại lưỡi d.a.o sắc nhọn thông thường quyết thể tạo những vết thương kỳ lạ như ."

Phong Ký Nương bế con mèo hoa đặt lòng , nghịch ngợm hai cái móng vuốt của nó. Con mèo hoa cực kỳ bài xích việc nàng ôm ấp. Nó vùng vằng phản kháng kịch liệt trong vòng tay nàng, tiện chân cào cho nàng một nhát. Vừa thoát , nó lập tức cắm đầu chạy đến bên cạnh Lôi Sát, nép chân mà kêu ngoao ngoao về phía Phong Ký Nương vẻ đầy bất mãn.

Lôi Sát hả hê nỗi đau của khác: "Đến cả một con mèo hoang cũng ghét cô."

Phong Ký Nương vết cào rỉ m.á.u mu bàn tay, bước đến ngay mặt , giơ tay dí sát tầm mắt .

Lôi Sát vết thương mu bàn tay nàng, nhíu mày: "Cử chỉ của cô phóng đãng, lả lơi thế , hèn chi con mèo nó cào cho là ."

Phong Ký Nương chớp chớp mắt: "Bất lương nhân các phá án trì độn, chậm tiêu thế ?"

Bấy giờ Lôi Sát mới kỹ vết thương tay nàng. Chỗ nông thì chỉ là vệt xước, chỗ sâu thì bật máu. Hình dáng vết thương giống y đúc những vết cào mặt Như phu nhân: "Là vũ khí hình móc vuốt ? Loại quả thực hiếm thấy."

Đôi môi đỏ mọng của Phong Ký Nương khẽ cong lên, khóe mắt đuôi mày lúng liếng toát lên ý giễu cợt: "Phó soái cần gì tự dối lòng . Hung thủ g.i.ế.c Như phu nhân, xa tận chân trời mà gần ngay mắt, lang quân cớ cứ nhắm mắt ngơ?"

Ánh mắt Lôi Sát bất giác rơi xuống con mèo hoa đang mải mê l.i.ế.m móng vuốt chân . Trong tích tắc, bừng tỉnh, thầm chế nhạo bản nãy thế mà Phong Ký Nương mê hoặc mờ tâm trí, suýt chút nữa tin mấy cái thuyết quái lực loạn thần nhảm nhí .

Chuông bạc kêu leng keng, từ sâu trong chùa văng vẳng dội tiếng mõ gõ "cốc cốc", tiếng chuông "leng keng", "cốc cốc cốc...", “leng keng". Lôi Sát khẽ hoảng thần. Mở mắt , sương đêm buông lơ lửng, một lớp màn sa mỏng bao trùm khắp chốn. Những khóm mẫu đơn vốn dĩ tàn tạ héo úa trong sân từ bao giờ chuyển sang màu xanh mướt mượt mà. Từng nụ hoa cành từ từ hé nở, hương hoa thơm ngát dường như hóa thành thực thể, xuyên qua lớp sương mù trắng đục len lỏi xộc thẳng mũi. Chiếc đèn lồng đỏ mái hiên khẽ đung đưa, bóng nến chập chờn. Hình dáng Phong Ký Nương thềm rung rinh như cái bóng cắt giấy phản chiếu nước. Nụ của nàng tựa như vẽ lên đôi môi đỏ mọng, mỏng manh hờ hững bao phủ lấy bề mặt, qua cứ ngỡ sắp sửa bong tróc rơi xuống khỏi khuôn mặt nàng.

Lôi Sát ôm lấy đầu, tức giận gầm lên: "Trong rượu đó cô bỏ thứ gì?"

Giọng của Phong Ký Nương như xuyên qua hàng ngàn lớp rèm sa, lúc xa lúc gần. Nàng tỏ vẻ kinh ngạc: "Lang quân đang ? Nô gia hiểu."

Đôi mắt Lôi Sát đỏ ngầu tơ máu. Thanh hoành đao xé gió vọt khỏi vỏ. Sương đêm quấn quanh lưỡi đao, trong chớp mắt ngưng tụ thành một lớp mồ hôi nước li ti. Dưới ánh đèn đỏ rọi , thanh đao ánh lên một màu đỏ sẫm tựa như máu.

Con mèo hoa chân khẽ rùng rũ lông. Làn sương êm ái vuốt ve qua nó. Nó vươn vai duỗi một cái. Bốn chân nó cứ thế dãn , ngày càng dài, càng dài thêm... Cho đến khi kéo dài thành hình hài của một thiếu niên yếu ớt mỏng manh. Thiếu niên vận một bộ y phục màu trắng ánh trăng, tóc búi cao. Đôi mắt tròn xoe, khuôn mặt bầu bĩnh, trông cực kỳ dễ mến. Chỉ điều toát một màu trắng bệch như xác c.h.ế.t, mang theo luồng t.ử khí của kẻ sắp trút tàn.

Diện mạo của giống hệt tên hầu trong bức chân dung phát lệnh truy nã .

 

Loading...