Phù Mộng Cựu Bút - Chương 13: Cửu Mệnh Miêu 12
Cập nhật lúc: 2026-07-03 13:55:17
Lượt xem: 131
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Thời Truy cầu xin lang quân rủ lòng thương xót, ban cho chiếc chuông bạc trong n.g.ự.c ngài." Thiếu niên khom , hai tay đan vái Lôi Sát một vái thật sâu.
Cảnh tượng mắt như thực như ảo, như mộng như thực. Lôi Sát siết chặt chuôi đao. Thiếu niên mặt thể là thật, cũng thể là giả. Nếu là thật, chẳng qua cũng chỉ là giống yêu nghiệt dị tộc; nếu là giả, thì chẳng qua chỉ là ảo ảnh phù du sương khói. Lôi Sát hề chần chừ, pháp thoắt cái nhanh như chớp giật. Thanh trường đao mang theo luồng kình phong lạnh lẽo bổ thẳng tắp xuống đỉnh đầu thiếu niên.
Thân hình thiếu niên lảo đảo một cái tan biến sương mù. Chỉ trong chớp mắt, lớp sương chậm rãi ngưng tụ thành hình hài thiếu niên lang. Cậu quỳ rạp giữa bụi trần, mỏng manh yếu ớt hơn cả khói sương, tưởng chừng như lưỡi đao hồn xiêu phách tán.
"Thời Truy cầu xin lòng thương xót của lang quân, xin hãy trả chuông bạc cho ." Thiếu niên lặp .
"Yêu ma quỷ quái, dám dùng tà thuật mê hoặc tâm trí !" Trong ánh mắt Lôi Sát lấy nửa phần thương hại. Đôi môi đỏ thẫm của nhếch lên một nụ tàn nhẫn, m.á.u lạnh: “Ngươi là , là yêu, là quái? Đã dám cả gan trêu đùa , thì đừng mở miệng chữ 'thiện'."
"Mèo chín mạng, nay chỉ còn sót một mạng cuối cùng . Thời Truy nguyện lấy mạng đ.á.n.h cược, cược rằng lang quân sẽ nỡ tay."
Lôi Sát bằng ánh mắt một kẻ c.h.ế.t. Cả con , thanh đao của , và đôi mắt đều tỏa thứ hàn khí thấu xương. Hắn là một kẻ tuyệt tình, vô tâm. Thiếu niên ngửa cổ, nhắm nghiền hai mắt , né tránh. Thanh trường đao sắc bén đọng những giọt nước trượt dọc theo lưỡi dao, nhỏ tọt xuống vỡ tan một đóa mẫu đơn. Nước nhỏ xuống hồ tĩnh lặng, gợn lên từng vòng sóng gợn. Những cánh hoa mẫu đơn màu đỏ thẫm pha đen khẽ rung lên bần bật, tạo tiếng xào xạc. Bọn chúng như đang xì xầm to nhỏ, bụi truyền bụi , dường như bộ hoa mẫu đơn trong chùa đều đang cất tiếng chế giễu cợt.
Bên tai Lôi Sát văng vẳng muôn vàn tiếng thì thầm. Bọn chúng thi chen lấn tiến đến bảo: “Người á? Yêu á... nực ..."
"A, trăng lặn mặt trời lên, kẻ vô duyên với . Khúc khích, nó sắp c.h.ế.t ."
"Lấy cốt nhục của ngươi, hóa thành mảnh đất màu mỡ chân , vượt qua mùa đông buốt giá."
"Lòng phường phụ bạc, xảo quyệt như cáo già, thật là đáng thương, đáng thương ."
"G.i.ế.c mau, g.i.ế.c mau , thưởng ngụm m.á.u ấm, tặng đóa hoa xuân."
"Nơi là cõi về. Trở về... trở về ... quy khứ lai hề..."
Lôi Sát là ý chí sắt đá kiên định. Hắn tuyệt đối ngoại cảnh tác động, khẽ gầm lên: "Thật ồn ào." Trong mắt chỉ thiếu niên mặt, mũi đao của cũng chỉ chĩa thẳng thiếu niên. Dăm ba câu quỷ ngữ nỉ non thể mảy may xao nhãng tâm trí .
"Mèo chín mạng?" Hắn lạnh lùng hỏi. Chiếc chuông bạc trong n.g.ự.c dường như linh cảm, phát tiếng kêu "leng keng", “leng keng" dứt.
Lưỡi đao lạnh như sương c.h.é.m toạc màn sương mù đặc quánh, dừng khựng ngay trán thiếu niên. Chỉ cách một sợi tóc, phong đao sắc bén rạch rách da thịt , để một vệt m.á.u đỏ tươi. Thiếu niên chầm chậm mở đôi mắt màu xanh biếc , hé miệng nở một nụ , để lộ hai chiếc răng khểnh sắc nhọn.
Lôi Sát lấy chiếc chuông bạc từ trong vạt áo , ném thẳng về phía . Thiếu niên vội vàng đón lấy, nâng niu như bắt chí bảo.
"Thời Truy đa tạ lang quân."
Lôi Sát đáp: "Ta chẳng qua chỉ là rơi trận đồ mê huyễn thôi. Ngươi vốn thật, mà ngay cả chính bản hiện tại cũng chỉ là hư ảnh." Hắn cắm phập thanh đao xuống bùn, lướt lòng bàn tay qua lưỡi đao sắc bén. Xòe bàn tay , vết thương đẫm m.á.u trong nháy mắt liền như cũ.
"Nếu , lang quân chi bằng cứ coi như đây là một giấc mộng. Uống rượu trong mộng, chuyện trong mộng ." Phong Ký Nương và Lão thúc, một một túc trực ở giữa chính đường. Ngọn nến đỏ giá đèn hình nhánh cây chảy sáp tí tách. Trên án kỷ bày biện sẵn vài đĩa thức ăn nhỏ và một bầu rượu nhạt.
Lôi Sát xuống một bên, thức ăn thì gắp, rượu thì uống. Để xem bọn chúng còn định giở trò quỷ quái gì nữa.
Thời Truy tự tay buộc chiếc chuông bạc lên cổ. Mỗi bước , tiếng chuông reo vang. Cậu xuống án kỷ, kính cẩn vái lạy thêm một : "Thời Truy bái kiến Lôi Phó soái."
Lôi Sát : "Các bày mưu giả thần giả quỷ diễn màn kịch , ắt hẳn là lời ."
Thời Truy thừa nhận tội danh: "Mạng đền mạng. Như phu nhân g.i.ế.c Lão phu nhân, bèn g.i.ế.c Như phu nhân. Ta thế sai ?"
Cậu tự hỏi thêm: "Ta tội? sai ? Như phu nhân chẳng lẽ đáng g.i.ế.c ?"
"Thời Truy, ngươi quá giới hạn . Ngươi hối hận ?" Phong Ký Nương khẽ giọng thở dài cất tiếng hỏi.
Thời Truy nghiêng nghiêng đầu: "Hối hận ư? Đó là cái gì? Ta sinh ở chốn nhân gian, nhưng chẳng rành chuyện của con ." Cậu nâng chén rượu lên kính Lôi Sát một ly: “Làm phiền Phó soái phơi bày chân tướng phơi bày sự việc cho đời thấy rõ. Ta mang tội, nhưng bà dù mất mạng, cũng chẳng hề oan uổng chút nào."
Lôi Sát hỏi : "Đến lúc đó để tìm kẻ thủ ác là ngươi đây?"
"Thời Truy dám thất tín với Phó soái. Ký Nương thể bảo lãnh." Cậu quả quyết đáp.
Lôi Sát khẽ nhướng chân mày: "Cô á? Trong mắt , cô là phường khinh bạc tùy tiện, đủ độ đáng tin."
Thời Truy cau mày, bối rối lúng túng: "Ta chỉ hai bàn tay trắng, tất cả những gì đều là do Lão phu nhân ban tặng."
"Vậy thì để chiếc chuông bạc đó ." Lôi Sát điều kiện.
Ánh mắt Thời Truy đầy vẻ tiếc nuối nỡ. Do dự một chốc, c.ắ.n răng gật đầu, tháo chiếc chuông bạc cổ xuống giao tay Lôi Sát.
Lôi Sát liền sai Lão thúc đem giấy bút tới. Tự tay một tờ giấy nhận tội bắt Thời Truy điểm chỉ. Thời Truy chớp chớp mắt, cầm lấy tờ giấy tò mò ngó một hồi, tự c.ắ.n rách ngón tay, in một dấu vân tay đẫm m.á.u lên đó. Có lẽ sợ Lôi Sát chê đủ thành tâm, in một cái đủ, còn dập liên tiếp thêm mấy cái nữa.
"Đủ ." Lôi Sát tờ giấy nhận tội mấy dấu vân tay m.á.u in lem nhem, định bụng một tờ khác bắt Thời Truy in , nhưng nghĩ ngợi một chốc thôi bỏ .
Phong Ký Nương nhấc bầu rượu rót đầy chén, vươn tay ngọc bích nâng lên kính cẩn dâng cho Lôi Sát: "Lang quân từ từ thưởng thức chén 'Cố Nhân Quy' ."
Lôi Sát vốn nghi ngờ ả giở trò gì trong rượu, nhưng cũng từ chối. Nhận lấy uống cạn một . Rượu trôi tuột xuống cổ họng mang theo vị thanh khiết ngọt ngào. Quỳnh tương ngọc dịch chắc cũng chỉ đến thế là cùng. Hắn trừng mắt Phong Ký Nương, gằn từng tiếng: "Chuyện hôm nay, Lôi mỗ xin ghi lòng tạc ."
Thứ rượu uống thấy ngọt, nhưng tửu lực cực kỳ mạnh. Lôi Sát nuốt xong một chén, đầu óc xây xẩm nặng trĩu. Mí mắt sụp xuống, gục đầu lên án kỷ ngủ . Đợi đến khi tỉnh thì trời hửng sáng. Khung cảnh mắt vẫn là ngôi chùa hoang phế, mảnh sân lụp xụp tàn tạ. Trước thềm và trong viện lác đác mười mấy khóm mẫu đơn chỉ còn trơ cành khô khốc. Mấy con chim sẻ vàng ríu rít mổ ỏm tỏi cành, ruồi muỗi vo ve bay qua lượn .
Lôi Sát chỉ cảm thấy đầu đau như búa bổ. Nhìn quanh, chẳng thấy tăm Phong Ký Nương và Lão thúc , bát đĩa rượu chè bàn cũng biến sạch. Hắn bật dậy, sờ tay trong vạt áo. Rút một cặp chuông bạc và một tờ giấy nhận tội gấp vuông vức bốn. Mở xem, chính xác là nét chữ do . Nhìn xuống phần ký tên... in rành rành mấy dấu chân mèo sẫm màu.
Lôi Sát đăm đăm tờ giấy nhận tội hồi lâu. Bấy giờ mới mặt đanh , gấp gọn gàng cất trong ngực. Hắn loanh quanh trong chùa mấy vòng. Mặc dù cỏ dại mọc tràn lan, nhưng rõ ràng dấu hiệu của sinh sống. Chẳng qua là tìm mãi thấy bóng dáng Phong Ký Nương và Lão thúc . Lối dẫn lên tiền điện cỏ hoang và cây cối khô héo chắn kín, chỗ đặt chân. Hắn đành men theo lối cũ, khỏi cửa nhỏ ở núi bước xuống các bậc thang đá.
Lúc xuống núi, cẩn thận nhẩm đếm bậc thang. Đếm đếm kiểu gì cũng thấy khớp với lúc lên. Xuống đến chân núi, vẫn là mảnh bia đá gãy gục chôn vùi trong bùn đất. Cách đó xa, con ngựa mà mướn đang cúi đầu gặm cỏ gốc cây cổ thụ. Thấy chủ nhân bước tới, nó mừng rỡ hí vang, vểnh vó lên đón mừng.
…
Lôi Sát đạp ánh ban mai phi ngựa về thành. Gần đến cổng thành, đập mắt là một cỗ xe ngựa đậu bên lề đường. Phong Ký Nương vắt vẻo càng xe, hướng về phía mỉm dịu dàng tươi tắn.
Lôi Sát vẫn đinh ninh ả hạ t.h.u.ố.c nên trong bụng trào lên một cỗ cáu gắt bực bội. Lại rõ vụ án ả là một nhân vật then chốt. Hắn thúc ngựa tiến lên, sải cánh tay dài túm chặt lấy eo ả, xách bổng lên ném thẳng lên lưng ngựa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phu-mong-cuu-but/chuong-13-cuu-menh-mieu-12.html.]
"Bám chặt lấy áo của , cấm ôm eo ."
Phong Ký Nương lưng , buông tiếng thở dài thườn thượt: "Lỡ như nô gia ngã ngựa, tàn phế bán bất toại, thì há chẳng do lang quân gây ?"
Lôi Sát lạnh: "Nếu mèo chín mạng, cô chắc mười cái mạng. Ta hỏi cô, hôm qua cô rốt cuộc bỏ loại độc vật gì trong rượu?"
"Hả? Chắc là Bách Tuế Đơn chăng?" Phong Ký Nương õng ẹo đáp lời.
"Ăn hồ đồ xằng bậy." Lôi Sát nghiến răng hận thể quẳng luôn ả xuống ngựa cho rảnh nợ. Vào đến thành, thấy Diệp Hình Tư đổi ca cho Đơn Thập, bèn truyền lệnh bảo y dẫn theo nhân thủ lập tức đến Lý phủ.
Mắt Diệp Hình Tư sáng rực lên. Y hít một thật sâu, dằn sự tò mò đang sục sôi trong lòng, chắp tay lĩnh mệnh.
…
Sau cơn mưa trời sáng, nhưng Lý phủ vẫn chìm trong bầu khí tang thương thê lương, tĩnh mịch đến c.h.ế.t chóc. Đám nô bộc cả phủ di chuyển rón rén, năng thầm thì, như thể sợ kinh động đến một thế lực nào đó.
Chỉ mới qua vài ngày, dải lụa trắng treo cửa và mái hiên nhuốm màu cũ kỹ, tựa như treo đó cả nửa năm trời, ố vàng ảm đạm.
Tên gác cổng là một mới đổi ca. Nhìn Lôi Sát, Phong Ký Nương bên cạnh, nhăn nhó mặt mũi khó xử: "Nương tử... bận một hồng y thế , e là sẽ gây xung sát."
Lôi Sát lạnh lùng đáp: "Chúng đến để phá án, để điếu tang."
"Chuyện... chuyện ..." Tên gác cổng bực dọc phân bua: “Như cũng quá mức vô lễ ! Lý phủ đang tang sự, gì ai mặc quần áo màu sắc sặc sỡ thế đến cửa chứ? Dẫu là phá án thì cũng là cố tình ức h.i.ế.p . Quản sự và lang chủ mà thấy việc tắc trách, khi đem bán mất..."
Lôi Sát rảnh mà lải nhải. Cứ thế dẫn Phong Ký Nương thẳng một mạch vòng qua bức tường bình phong, dọc theo hành lang, vượt qua cánh cổng viện thứ hai. Phu thê Lý Thị lang cùng đôi nam nữ tỷ , và đám quyến ruột thịt đang quây quần linh tiền của Lão phu nhân. Quản sự các cấp lớn nhỏ của Lý phủ đang quanh phục dịch, sắp xếp việc.
Lý Thị lang ném nốt xấp tiền giấy chậu lửa. Nghe tiếng động bèn ngẩng khuôn mặt vàng vọt tiều tụy lên: "Lôi Phó soái? Có tóm hung thủ ?"
Lôi Sát đáp: "Tám chín phần mười . Chỉ là vụ án vẫn còn khuyết một mắt xích nhỏ, nên Lôi mỗ đến quý phủ để xác minh đôi điều."
Mấy ngày nay Lý Thị lang vì lo liệu tang ma mà sưng vù cả hai mắt, tinh thần sa sút. Nhất thời não bộ nhảy kịp, bèn hiệu bảo quản sự đỡ dậy: "Phó soái xin mời dời bước..."
"Lý Thị lang cần phiền phức . Chuyện liên đới tới Lão phu nhân, xử lý ngay linh tiền cũng tiện để an ủi vong linh cho yên nghỉ."
Lý Thị lang chống gậy, vẻ mặt vẫn mù mờ hiểu rõ. Ngẫm nghĩ thật kỹ câu của Lôi Sát, ông mơ hồ cảm nhận trong đó hình như giấu một cây kim tẩm độc. Chỉ cần chạm tay thử một cái, nó sẽ đ.â.m cho m.á.u me be bét.
Vi thị vẫn quỳ đất, rũ vài tờ tiền giấy cho tơi thong thả thả ngọn lửa đang bùng cháy. Bà thậm chí còn cất giọng nhẹ nhàng khiển trách hai đứa con đang nhấp nhổm yên phía : "Chuyên tâm linh cho tổ mẫu các con . Chuyện bên ngoài phụ và mẫu lo."
Lý tiểu lang nhích đầu gối, hung hăng trừng mắt lườm Lôi Sát một cái. Nhìn thấy Phong Ký Nương diện một hồng y chói lóa, cơn giận bùng lên dữ dội: "Mụ đàn bà ăn hàm hồ vô lễ, ai cho phép ngươi bận y phục màu đỏ chói lòa kinh động linh đường?" Hắn sang chỉ tay c.h.ử.i rủa đám nô bộc: "Bọn bay mù hết ? Hay là cụt hết nửa ? Không lo đuổi đám ác khách ngoài, cứ ngây đó như phỗng, ngu hết cả lượt hả?" Phong Ký Nương lùi phía vài bước, lấy tay áo che ngang mũi.
Vi thị nhíu mày: "A Thục, con cũng là đứa nhiều sách vở thông làu tam lễ*, dám ồn ào quát tháo linh tiền như ?"
*Tam Lễ là Kinh Lễ, Chu Lễ, Lễ Ký.
Lý tiểu lang đáp lời: "Mẫu đừng giận, A Thục chỉ là nhất thời nóng nảy quá thôi."
Vi thị gật đầu, đưa thêm một xấp tiền giấy cho : "Lấy từng tờ một mà đốt thì mới cháy hết thành tro . Việc gì cũng suy nghĩ cho kỹ hẵng . Cứ hấp tấp luống cuống như thế thì nên trò trống gì?"
Lý tiểu lang ngoan ngoãn: "Mẫu dạy ."
Vi thị khẽ nhếch khóe môi. Liếc thấy một góc áo tang của gập gối, bà đưa tay vuốt phẳng phiu .
Lý Thị lang sững bên cạnh. Đôi giày vải gai chà xát khiến đôi bàn chân ông rát đỏ lên. Trong lòng ông chất chứa những nỗi hoang mang mờ mịt, toát vẻ già nua cằn cỗi.
…
Đợi đến lúc A Khí, Diệp Hình Tư, Đơn Thập kéo theo nhân thủ ập tới Lý phủ, Lôi Sát vốn nãy giờ bất động như vị lão tăng nhập định, bấy giờ mới phán đúng hai chữ: "Mở quan tài."
Trừ Vi thị , xung quanh đều kinh hãi tột độ. Lý Thị lang phẫn nộ trừng trừng mắt, lớn tiếng chất vấn: "Lôi Phó soái như là ý gì? Mẫu mang cáo mệnh, thể để cho ngài tự tiện càn như thế . Từ Tri Mệnh dẫu là tâm phúc của Thánh thượng chăng nữa, cũng nhất định đến chất vấn xem dung túng cho thuộc hạ hành sự như là ý đồ gì!"
Lôi Sát ngay cả một cái nháy mắt cũng thèm đổi: "Lôi mỗ chỉ đúng chức trách bổn phận. Nếu gì mạo phạm, mong Thị lang thông cảm. Mở quan tài!"
A Khí xưa nay chỉ tuân lệnh Lôi Sát răm rắp. Đơn Thập thì luôn là kẻ sợ thiên hạ đủ loạn. Riêng Diệp Hình Tư cân nhắc thận trọng những chỗ thất thố hợp lễ nghi nên tụt nửa bước. Đến khi y suy nghĩ xong xuôi đấy, thì Đơn Thập dùng sức lực trâu bò của mạnh bạo đẩy nắp quan tài văng một bên.
Nắp quan tài hé mở, một mùi xú uế thối rữa xộc thẳng mũi. Đơn Thập loạng choạng lùi phía , suýt nữa thì nôn thốc nôn tháo cả bữa cơm từ hôm qua ngoài. Tuy hai bên quan tài đặt sẵn các chậu băng, nhưng ngặt nỗi trời đang tiết oi bức, t.h.i t.h.ể Lão phu nhân bắt đầu thối rữa, phát từng đợt mùi hôi tanh lợm giọng.
Lôi Sát hiệu: "Phong nương tử, phiền cô xem thử xem Lão phu nhân c.h.ế.t vì trúng độc ?"
Lý Thị lang nãy giờ mắng mỏ sa sả bỗng dưng im bặt. Tỷ Lý gia cũng sợ hãi đến trợn tròn mắt. Lý tiểu lang nhất thời mất tập trung, ngọn lửa l.i.ế.m ngón tay. Hắn ré lên "ái chà" một tiếng đau đớn, quăng luôn cả xấp tiền giấy dày cộp chậu lửa. Lửa xấp giấy đè lên, tức khắc tối sầm . Bóng tối nhanh chóng lan tràn theo. Bao phủ lên khuôn mặt mỗi , lúc sáng lúc tối chập chờn u ám. Khắp linh đường là những cái bóng đen xiêu vẹo ma mị.
"Ăn hàm hồ! Mẫu rõ ràng là qua đời vì già yếu bệnh tật, chuyện trúng độc ?" Lý Thị lang lắc đầu phản bác.
Lôi Sát điềm nhiên: "Có , thì khám nghiệm xong mới rõ ."
Phong Ký Nương rẽ đám đông bước lên. Nàng xé một dải vải nhỏ buộc quanh miệng và mũi, cúi xuống khám nghiệm tình trạng t.ử thi Lão phu nhân trong quan tài. Thi thể đổi màu khác thường, trong khoang mũi còn đọng chút vết m.á.u khô, da nổi rõ những đường rạn nứt nhỏ. Tên tiểu cầm bút chẳng lù lù chui từ xó xỉnh nào, theo sát ngay lưng Phong Ký Nương múa bút ghi chép thoăn thoắt.
"Lão phu nhân xác thực là trúng độc mà c.h.ế.t." Phong Ký Nương đầu báo cáo với Lôi Sát.
Lý Thị lang xong như sét đ.á.n.h ngang tai. Ông dám tin tai , lắp bắp hỏi : "Làm thể... Là ai... Kẻ nào dám nhẫn tâm hạ độc thủ với mẫu ?"
"Là Như phu nhân." Lôi Sát dõng dạc đáp.
"Ngọc Nương? Không thể nào. Sao Ngọc Nương g.i.ế.c hại mẫu chứ?" Lý Thị lang vẫn khăng khăng chịu tin.
Lôi Sát đ.á.n.h mắt sang Lý tiểu lang đang quỳ sụp đất thừ như phỗng, lạnh nhạt : "Đương nhiên là vì mụn con nối dõi duy nhất của Lý gia."
Sắc mặt Lý Thị lang biến đổi đột ngột. Ông rụng rời chân tay ngã phịch xuống đất: "Vì A Thục... vì A Thục ?"