Phù Mộng Cựu Bút - Chương 14: Cửu Mệnh Miêu 13
Cập nhật lúc: 2026-07-03 13:55:18
Lượt xem: 135
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lý tiểu lang ngây như phỗng, há hốc mồm . Cổ họng khản đặc, cố nuốt nước bọt một cái mới gằn: "Liên quan gì đến ? Bọn quan các việc vô dụng, nên giờ sang c.ắ.n càn chứ gì." Hắn nhích đầu gối lết lên vài bước, rúc Vi thị: "Mẫu , đuổi hết đám ngoài ."
Vi thị dùng que cời lửa gảy gảy xấp tiền giấy đè nghẹt trong chậu lửa, kiên nhẫn đợi chúng cháy rụi thành tro. Xong xuôi đấy, bà mới dậy xoa đầu vuốt tóc Lý tiểu lang, nhỏ nhẹ: "A Thục, đừng nôn nóng. Cứ bọn họ xem thế nào , ?"
Lý tiểu lang chằm chằm khuôn mặt bình thản chút gợn sóng của , nũng gọi: "Mẫu ."
"Tiểu lang quân, nhận vật ?" Lôi Sát lôi chiếc chuông bạc hỏi.
Gió lạnh luồn qua sảnh đường chiếc chuông bạc rung lên "leng keng" từng tiếng. Ngay đó, nóc nhà truyền đến tiếng bước chân xào xạc khẽ. Lý tiểu lang hai mắt đỏ ngầu chực nứt, đột ngột lao bổ tới cướp lấy chiếc chuông ném mạnh ngoài, miệng gầm lên giận dữ.
"Leng keng keng..."
"Meo..."
Chiếc chuông còn kịp chạm đất, thì một bóng đen từ trung nhảy phốc xuống, đớp trọn lấy nó.
Rõ ràng là con mèo hoa lốm đốm nọ!
Từ nô bộc cho đến quản sự trong Lý phủ ai nấy đều biến sắc, ôm đầu tản bốn phía trốn tránh. Kẻ thì thốt lên: "Thời Truy?", tiếp lời: " là con Thời Truy !". Lại tiếng kinh hô thất thanh: "Con mèo của Lão phu nhân? Mèo hóa quỷ về đòi mạng, mèo về đòi mạng !"
Khuôn mặt trắng trẻo như ngọc của Lý tiểu lang méo mó vặn vẹo vì kinh hãi tột độ xen lẫn sự giận dữ điên cuồng. Tiện tay vớ cái gì cũng ném về phía đó: "Mày thế mà vẫn c.h.ế.t! Tao g.i.ế.c cái loại súc sinh nhà mày, tao g.i.ế.c c.h.ế.t mày!"
Con mèo hoa uyển chuyển né tránh các vật thể bay tới. Khóe miệng nó cong lên thành một nụ mỉa mai hệt như con .
"Đủ ." Lôi Sát lạnh lùng: “Nếu ngươi mở miệng nó chỉ là một con súc sinh, thì tại cứ đay nghiến, chịu buông tha cho nó?"
"Ngươi thì hiểu cái quái gì!" Lý tiểu lang đỏ gay cả mặt, gào lên: “Cái mụ già độc ác đó chẳng qua chỉ là một con quái vật m.á.u lạnh! Mẫu và di mẫu đều là con bằng xương bằng thịt sờ sờ đó, mụ chịu gần gũi thì chớ, còn kiếm cớ sỉ nhục hành hạ . Trong khi một con súc sinh thì mụ nâng niu như cục vàng cục bạc. là cái loại điên rồ hết t.h.u.ố.c chữa! Hồi bé chỉ vì nghịch ngợm chọc phá con súc sinh đó một chút, mà mụ già đó nhẫn tâm bắt quỳ ở từ đường. Quả thực vô cùng đáng hận!"
"Vậy nên ngươi mới lấy con mèo của Lão phu nhân để trút giận?" Phong Ký Nương hỏi.
Lý tiểu lang rống lên: "Ta... ... là do hết cách ... ... ..."
Vi thị ôm ghì lòng, thở dài chua xót: "Là của mẫu . Mẫu dạy dỗ con cho . mẫu , A Thục là yêu ghét phân minh. Sau lớn lên, hiểu chuyện , chắc chắn con sẽ là một đấng nam nhi đầu đội trời chân đạp đất. Là do mẫu lỡ dở đời con."
"Như phu nhân hạ độc g.i.ế.c Lão phu nhân, chắc hẳn là do phu nhân xúi giục?" Lôi Sát ép hỏi.
Lý phu nhân quỳ ngay ngắn đệm cói, tư thái uyển chuyển thong dong. Bà gật đầu: "Tuy trực tiếp nhúng tay, nhưng nguyên do cũng xuất phát từ . Gia phụ năm xưa ngưỡng mộ tấm lòng hiếu thảo của phu quân, nên mới gả Lý gia. Trong lòng cũng thầm mừng rỡ: Phu quân tương lai nhân phẩm cao quý, trọng tình trọng nghĩa, là môn sinh của Thiên tử, tiền đồ rộng mở thênh thang. Sau khi thành , phu thê chúng hòa thuận đầm ấm, hẹn thề răng long đầu bạc cùng . Ngặt nỗi niềm vui trọn vẹn, một là do bà mẫu khắt khe cay nghiệt; hai là do đường con cái gối quá đỗi muộn màng."
"Từ nhỏ dạy dỗ gia quy nghiêm ngặt, cho nên dù bà mẫu hiền từ, trong lòng hận đến thì ngoài mặt cũng dám để lộ nửa điểm oán thán. Những ngày đầu, ngày đêm tự soi xét bản xem còn thiếu sót chỗ nào mà lòng bà mẫu. Mãi mới , đó là của . Bà mẫu sống tự giam trong một trời chật hẹp, đời chẳng nào, việc nào thể bà vui lòng. Nếu , thì chỉ độc nhất con mèo hoa tên Thời Truy mà bà nuôi. Thời Truy cũng lập dị hệt như bà . Đôi mắt xanh như nước hồ thu mỗi khi chằm chằm ai, dường như thể thấu rõ ngóc ngách sâu thẳm nhất trong tâm can đó. Lòng mấy ai giấu giếm chút nhớp nháp ô uế, ai dám vỗ n.g.ự.c tự xưng tâm trong sạch một hạt bụi? Ánh mắt của Thời Truy hệt như thể bóc trần những điều tăm tối khuất tất thể mang ánh sáng đó ."
"Ta ưa bà mẫu, và cũng chẳng thích con Thời Truy."
"Chốn hậu viện thâm sâu, ban ngày soi gương thấy khóe mắt điểm nếp nhăn, mái tóc lấm tấm sợi bạc. Bất tri bất giác, chớp mắt cái gả cho phu quân hơn mười năm. Cây non ngày nào giờ thành cành già cỗi, ngọc bích chìm đáy nước nay bạn với ngói cũ. Chẳng thấy nụ non mầm mới nào đ.â.m chồi, chỉ thấy cũ ngày ngày già , sắp sửa mục nát thành cát bụi, đến thở cũng mang mùi ẩm mốc khó chịu. Bà mẫu chuyện đều bới lông tìm vết vô cùng khắt khe, duy chỉ việc con cái là bà tuyệt nhiên đả động nửa lời. Có lẽ, bà cũng vui vẻ thấy và phu quân nối dõi để cùng héo hon, cùng lụi tàn với bà ."
"Ta khao khát một đứa con. Một đứa trẻ chạy nhảy , thơ ngây vô tư. Vì , chủ, nạp cho lang quân một phòng thất. Ngọc Nương giống như . Muội tựa như bông hoa cúc dại ven đường, bề ngoài thì vẻ yếu ớt, nhưng thực chất chỉ cần nương theo gió là thể sinh sôi nảy nở mạnh mẽ. Ta thích , tràn trề sức sống nhường , gặp cái gì cũng tò mò, thấy cái gì cũng học. Trong lòng phu quân chắc hẳn cũng cực kỳ yêu mến ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phu-mong-cuu-but/chuong-14-cuu-menh-mieu-13.html.]
Lý Thị lang mặt thoáng hiện một tia ngượng ngùng khó xử. Lão đỏ bừng mặt mũi, lúng túng lên tiếng: "Nương t.ử , ba cái chuyện chốn nội trạch phụ nhân , nàng đừng nhắc tới nữa ."
"Năm Ngọc Nương sinh A Lộc. Thì trẻ con mới lọt lòng thú vị, nhỏ bé và yếu ớt đến thế." Khóe môi Vi thị thoảng hiện một ý nhàn nhạt: “Ta thực sự vô cùng yêu thích. Nếu ông trời rủ lòng thương xót, cho một mụn con trai, nguyện cả đời ăn chay để tạ ơn thần phật."
"Ngọc Nương bản tính thiện lương chân chất. Muội thấy khao khát trẻ con như thế, bèn lén thủ thỉ với : 'Phu nhân, nếu m.a.n.g t.h.a.i thêm nữa, phu nhân bằng lòng nhận nuôi đứa trẻ đó ?' Ha! Thật là một nha đầu ngốc nghếch."
"Từ đó, cùng phu quân và Ngọc Nương bí mật bàn bạc thỏa thuận: Nếu Ngọc Nương cấn t.h.a.i nữa, đứa bé sinh sẽ coi như là do chính đứt ruột đẻ . Trùng hợp , lúc Ngọc Nương m.a.n.g t.h.a.i hai trúng đợt nắng nóng đỉnh điểm. Ta bẩm báo với bà mẫu, giả vờ xưng bệnh, xin phép đến biệt trang để tịnh dưỡng thể, đồng thời dắt Ngọc Nương theo để tiện bề hầu hạ. Bà mẫu thù lù ở đó, bức rèm màu nâu sẫm buông thõng xuống. Bà ôm khư khư con mèo hoa trong lòng. Cái cằm nhọn hoắt gầy gò rung lên, từ cổ họng phát những tiếng khùng khục khùng khục chói tai, rợn cả tóc gáy. Bà tỏng chuyện, nhưng chẳng hé răng nửa lời. Chỉ dùng cái ánh mắt già nua đục ngầu đó như đang xem kịch vui, chứng kiến , phu quân và Ngọc Nương kẻ tung hứng diễn trò."
"Ở biệt viện, loan tin ngoài là tin vui. Lại báo là Ngọc Nương công giúp dưỡng thai, phái mang nguyên một hòm lễ vật hậu hĩnh đến biếu nhà đẻ Ngọc Nương. Lúc A Thục chào đời, đỏ hỏn, bé xíu xiu hệt như một con mèo con mới đẻ. Khóc ré lên tiếng lí nhí yếu ớt. Ta bế nó lòng mà cứ thấp thỏm lo sợ nó sẽ tan chảy biến mất tiêu..."
Nét mặt Vi thị lúc mềm mại hệt như làn nước trong vắt. Lý tiểu lang thì sớm như trời trồng, há hốc miệng nhưng chẳng thốt nên lời nào.
"Ta và Ngọc Nương đều vô cùng hạnh phúc. Muội vui mừng vì đền đáp ân tình của , mừng rỡ vì con ruột của trở thành đích t.ử của Lý gia. Còn , con là vạn sự đủ đầy, bao đắng cay tủi nhục những năm tháng qua thảy đều bù đắp xứng đáng. Phu quân cũng vui mừng khôn xiết, đường hoạn lộ thênh thang, thê thuận hòa, con trai con gái đuề huề. Cứ ngỡ đây sẽ sống cảnh con đàn cháu đống quây quần quanh gối, hưởng trọn niềm vui sướng tuổi già."
"Chỉ riêng một bà mẫu là mấy vui vẻ. Chẳng hiểu A Thục duyên phận với bà . Không, lẽ là A Thục vốn dĩ duyên phận với bà mới đúng. Bọn họ chẳng lấy một giọt m.á.u mủ ruột rà nào, lấy tình m.á.u mủ? Do đó, ngay từ lúc còn ẵm ngửa, A Thục chịu gần gũi bà mẫu. Cứ hễ bà đưa tay cưng nựng, bồng bế là nó ré lên t.h.ả.m thiết xé gan xé phổi. Ta mãi đến tuổi trung niên mới một mụn con nên tránh khỏi việc nuông chiều A Thục thái quá. thực sự là quá dung túng, mà mỗi A Thục sai, nó cứ chớp chớp mắt nũng, ngoan ngoãn nhận xin tha. Lửa giận cao ngùn ngụt ngút trời thì cũng lập tức tiêu tan sạch bách, nỡ lòng nào mà trách phạt nó cơ chứ."
"A Thục vốn thông minh, sách nhận mặt chữ cứ như khai mở trí tuệ, suy một ba. Tiên sinh dạy học dành cho nó ngớt lời khen ngợi. Giờ đây bái nhập môn sinh trướng Tùng Đào Sơn Nhân, tài năng xuất chúng, ắt hẳn 'hậu sinh khả úy', tương lai tiền đồ rực rỡ, e rằng phụ nó còn xách dép chạy theo. Nó là bảo bối nâng như trứng hứng như hoa trong phủ, đều cưng nựng chiều chuộng nó hết mực. Tuy nhỏ tuổi nhưng nó rõ ưu ái, trong lòng khó tránh khỏi chút tự đắc. Duy chỉ gặp rắc rối ở chỗ bà mẫu. Nó hậm hực than thở bà nội quá đỗi cay nghiệt, lén lút rỉ tai với : 'Mẫu , tổ mẫu đáng sợ lắm, cứ như yêu tinh ăn thịt .' Lại còn tức tưởi bất bình: 'Tổ mẫu đối xử với tỷ tỷ hơn hẳn con, con thậm chí còn bằng cả con mèo của bà nữa. Con mèo đó thật chướng mắt!'"
"A Thục càng lớn càng hiểu chuyện. Nó thấy bà mẫu thường xuyên gây khó dễ, bắt bẻ , trong lòng cảm thấy vô cùng bất bình. Tính nó vốn thẳng thắn bộc trực, nên miệng thốt ít lời lẽ phẫn nộ đầy tính oán trách. Những lời lọt tai phu quân, luôn kéo theo những trận đòn roi trách phạt."
"Bà mẫu tuổi càng cao tính tình càng trở nên quái gở. A Thục căm hận bà đến tận xương tủy, nhưng nể mặt đạo hiếu, nó dám những hành vi ngỗ ngược chống đối. Thế là nó sang lôi con mèo cưng của bà mẫu để trút giận. Lúc đầu chỉ là túm lông giật tai, trêu chọc đuôi mèo. Lớn thêm chút nữa, sức lực dồi dào, nó tay ngày càng tàn nhẫn hơn. Bà mẫu coi con mèo như mạng sống, thấy nó hành hạ con mèo thì nổi trận lôi đình. Phu quân là một đứa con chí hiếu, thấy mẫu tức giận, ngần ngại vung tay đ.á.n.h A Thục một trận thừa sống thiếu c.h.ế.t. Oái oăm , A Thục những chịu cúi đầu nhận , mà còn ghim sâu mối hận tận trong lòng."
"Tháng , A Thục cự cãi nảy lửa với bà mẫu. Trong cơn giận dữ, nó dùng dây siết c.h.ế.t con mèo. Bà mẫu mất con mèo, ôm lấy xác nó thẫn thờ ngoài sân gào t.h.ả.m thương ròng rã suốt một đêm. Bà là một bà lão bước sang tuổi thất thập cổ lai hy, chịu đựng nổi cú sốc đau đớn đến xé ruột xé gan dường . Sang ngày hôm lập tức ốm liệt giường. Phu quân nổi trận lôi đình, giáo huấn A Thục một chập tơi bời. Nào ngờ, bà mẫu quyết chịu bỏ qua chuyện một cách dễ dàng. Mới đỡ vài phần, bà bộ y phục Cáo mệnh phu nhân, chống gậy đòi gõ trống Đăng Văn Cổ, đích dâng tấu lên Thánh thượng kiện cáo con cháu tội danh bất hiếu."
Vi thị c.ắ.n chặt môi, nghiến răng ken két: "Vì một con súc sinh, bà mẫu thế mà đẩy con cháu con đường c.h.ế.t. Ta cùng đường tuyệt lộ đành dẫn theo cả nhà đến quỳ sụp đất, lóc van xin bà nguôi giận. Bà mẫu nghiến răng rít lên: 'Cái giống tiểu nhi ác độc , uổng công mang lốt mà mang lòng lang thú. Lão dù nửa chân bước quan tài, cũng kiện nó tội bất hiếu bằng .'"
"Xưa nay lời của bà mẫu như đinh đóng cột, là . Ngọc Nương nóng ruột, tìm hỏi xem đối sách gì vẹn . Ta nhất thời cũng như đống lửa, bế tắc , đành : 'Bà mẫu tuổi tác cao, chân cẳng bất tiện, tạm thời cứ giữ rịt bà ở trong phủ, cầu xin bà bớt giận .'"
"Ngọc Nương thắc mắc: 'Lỡ như càng cản trở thì Lão phu nhân càng tức giận thêm thì ?'"
"Ta sững trả lời thế nào. Ngọc Nương thất hồn lạc phách lủi thủi trở về viện của . Mấy ngày , lóc bảo: 'Phu nhân, Ngọc Nương một diệu kế, thể giải quyết tình thế bế tắc .' Muội bảo một loại nấm độc, thể lấy mạng . Muội thể lấy cớ lên núi cầu an để rừng hái về, điều chế thành bột độc. Nếu Lão phu nhân nguôi ngoai, chuyện coi như xí xóa. Còn nếu bà khăng khăng cố chấp đ.â.m đơn kiện, ' mùng một thì sẽ rằm'."
"Chẳng ma xui quỷ khiến thế nào, nhắm mắt ngơ, ngầm đồng ý cho Ngọc Nương hành động." Đôi mắt Vi thị hiện lên chút hoang mang, giống như chính bà cũng thể nhận tâm địa tàn nhẫn độc ác ẩn sâu trong bản . Suy tính một hồi, bà thở phào nhẹ nhõm như trút bỏ gánh nặng: “Có lẽ, thực sự quá chán ngán bà mẫu . Bà bảy mươi tuổi, sống bao lăm nữa? Cho dù khuất núi, thiên hạ cũng chỉ cho đó là 'Hỷ tang'*, khen một tiếng 'Phúc thọ song ' là cùng."
*đám tang của già thọ bệnh nhẹ mà mất.
"Trước giờ nàng từng phàn nàn lấy nửa lời cơ mà." Lý Thị lang bần thần cứ như thể đang chìm một cơn ác mộng kinh hoàng. Ông thảng thốt Vi thị, ánh mắt vô định: "Mẫu tính tình tuy phần cổ quái, nhưng cũng từng chuyện gì tàn ác thất đức hại nước hại dân."
Vi thị đưa tay vỗ về Lý tiểu lang đang gục đầu ngất trong lòng : "Kiến chúa thể gặm nhấm cả xương voi. Bà mẫu thể coi là ác nhân, nhưng hàng trăm ngàn chuyện tủn mủn li ti nhỏ nhặt, ngày qua ngày khác, tháng qua năm nọ, dồn nén chất đống , đến lúc đầu mới thấy thật kinh khủng. Phu quân là đấng đại trượng phu, tâm tư để dành cho việc lớn, mấy phần để mắt đến chuyện chốn nội viện hậu cung? Sao ngài thấu mùi hôi thối mục nát tanh tưởi từ tận sâu bên trong? Phu quân trọng cái danh, mà chẳng đằng mỹ danh là một sự thật xí, nhơ nhuốc và đầy giả tạo." Bà chuyển sang vỗ về dỗ dành Lý tiểu lang: “Bà mẫu lẽ nên ý đồ hủy hoại A Thục."
"Con mèo Thời Truy quả thực vô cùng quái dị." Thấy tóc tai Lý tiểu lang bù xù xõa xượi, Vi thị vươn tay vuốt ve, chải nếp tóc cho con: “Lúc A Thục còn nhỏ thì cực kỳ ghét nó, lớn lên một chút thì chuyển sang sợ hãi nó. Sau khi siết c.h.ế.t nó, trong phủ thường xuyên thấy tiếng mèo kêu văng vẳng, nhưng chẳng thấy bóng dáng con mèo . Bà mẫu hễ thấy tiếng mèo kêu là trạng thái như điên, ba canh năm canh giữa đêm khuya khoắt cũng lết tấm già yếu, bưng đĩa thức ăn cho mèo, lang thang khắp sân gào gọi Thời Truy t.h.ả.m thiết."
"A Thục trong lòng hoảng loạn sợ hãi, đêm dám chợp mắt. Thấy mèo là đinh ninh rằng Thời Truy về tìm nó để báo thù, luôn động thủ đ.á.n.h đập, đập nát thì mới chịu dừng tay." Vi thị xót xa lắc đầu. Ánh mắt lướt qua con mèo hoa lốm đốm đang linh đường, rũ mi mắt xuống. Lời của bà nửa như đang giải thích với Lý tiểu lang, nửa như đang trần tình cùng đám Lôi Sát, Phong Ký Nương: "A Thục suy cho cùng cũng chỉ vì tuổi còn quá nhỏ, thấu hiểu triết lý con là vạn vật chi linh. Sinh vốn dĩ ông trời ưu ái, cớ sợ hãi một con mèo cơ chứ."
Lý Thị lang lúc còn nước mắt để rơi, cũng chẳng còn sức mà bi thương. Ông đờ đẫn những nét vẽ chạm trổ dát vàng cỗ quan tài gỗ. Bài vị Thần văn cành lá đan xen uốn lượn, hình vẽ chim hạc vút bay cầu vạn thọ... Sao mà châm biếm đến , mà xót xa đắng cay đến nhường ...