Phù Mộng Cựu Bút - Chương 16: Quỷ Tử 1

Cập nhật lúc: 2026-07-03 14:02:48
Lượt xem: 96

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiết trời bước qua đợt nắng nóng đỉnh điểm của Tam Phục, hương thu dần trở nên đậm nét. Cái se lạnh của sáng sớm và sương đêm thấm qua lớp chiếu cói, mang đến một cảm giác hanh hao man mác. Dọc lối bằng đá núi, lá rụng phủ kín từng bậc thềm. Từ tận chốn mây ngàn sâu thẳm, tiếng ca của một tiều phu cất lên rộn rã. Lẫn trong tiếng "ư, a", mơ hồ thoảng câu hát: "Thần nữ vốn tình, nhưng Tương Vương hững hờ..."

Thư sinh áo xanh , cõi lòng chợt trào dâng tâm sự. Hắn dừng bước lắng tai , nhưng nơi rừng núi xa xăm tĩnh mịch một tiếng động. Chẳng kiềm nỗi xót xa ngậm ngùi, quanh. Bắt gặp một ngôi đình cỏ rách nát cách đó xa, bèn đ.ấ.m đấm đôi đầu gối rã rời, kéo lê đôi chân mỏi nhừ lết đình nghỉ tạm.

Chẳng ngôi đình cỏ dãi dầu sương gió bao nhiêu năm tháng. Cột trụ mục nát chi chít vết mọt gặm, lan can gãy gục lởm chởm. Lớp cỏ lợp mái mục rữa xập xệ, các góc đình giăng kín mạng nhện. Nơi chẳng còn gượng gạo vượt qua nổi thêm mấy bận mưa tuôn gió táp nữa .

Thư sinh áo xanh lang thang con đường núi nửa ngày trời, mệt mỏi khô cổ họng, sức mà quan tâm đến cái đình cỏ xập xệ nữa. Cứ thế phệt xuống nền đất bẩn, thở hắt một dài, lấy tay áo phe phẩy quạt. Hắn thầm than trách tay lấy một cây quạt lông để phe phẩy cho mát.

Hắn nghỉ trong đình một hồi lâu, sự mệt mỏi cũng dần thuyên giảm. Ác nỗi cổ họng khát khô như rang mà chẳng tìm nước uống. Đang lúc tiến thoái lưỡng nan thì từ phía đường núi vang lên tiếng bước chân lịch kịch. Một phụ nhân nông dân đầu quấn khăn vải, mặc áo ngắn vải thô bận tạp dề, chân giày cỏ gai, vai gánh một đôi thùng nước kẽo kẹt bước tới. Vừa rao lảnh lót: "Nước đây, ai mua nước ..."

Thư sinh áo xanh mừng như bắt vàng, lật đật dậy gọi với : "Đại nương bán nước ơi, một gáo nước bán giá bao nhiêu?"

Phụ nhân bán nước quảy đòn gánh bước đình. Mắt dò xét thư sinh một lượt từ đầu đến chân. Càng , ánh mắt càng... Nàng bật hỏi: "Lang quân lên núi du thu vãn cảnh đó ? Gáo nước giá ba ngàn văn tiền."

Thư sinh áo xanh đang hí hửng cởi hầu bao , thì trợn tròn mắt kinh ngạc: "Đại nương chớ đùa. Tại hạ tuy rành chuyện củi gạo mắm muối, nhưng cũng thừa nước giá tận ba ngàn văn tiền? Đâu quỳnh tương ngọc dịch gì cơ chứ?"

Phụ nhân bán nước ha hả: "Lang quân đó thôi. Nước vốn dĩ cũng chỉ bán một văn tiền một gáo. ngặt nỗi, nước của là múc từ 'ba ngàn con nước chỉ lấy một gáo'*. Thế chẳng một gáo đáng giá ba ngàn văn ?"

* ý chỉ tình yêu chung thủy.

Thư sinh áo xanh vốn bản tính ngốc nghếch gàn dở, câu giải thích thấy cực kỳ hợp lý. Hắn vỗ tay tán thưởng, tấm tắc khen: "Đại nương lý, gáo nước quả thực xứng đáng ba ngàn văn tiền. Ngặt nỗi tại hạ túi rỗng tiền cạn, mang đủ ngân lượng. Chi bằng trao tín vật cho đại nương tin. Đại nương cho mua chịu gáo nước , hôm cứ đến Bùi gia ở phường Hòa Hưng mà nhận lấy ba quan tiền."

Phụ nhân bán nước đập đùi cái đét, xởi lởi: "Lang quân quả là hàng, thế thì gì mà chứ?" Nói đoạn, múc đầy một gáo nước chìa mặt thư sinh, tươi đon đả: “Nào, mời lang quân uống nước giải khát."

Thư sinh áo xanh cất tiếng cảm tạ. Cổ họng đang cháy khát như lửa đốt, vươn tay đỡ lấy gáo nước toan uống. Bất chợt bên ngoài đình tiếng gọi: "Bùi lang quân, ngài gì ở chốn ?"

Thư sinh áo xanh ngẩng phắt đầu lên. Đứng thềm ngoài đình là một nữ lang vận y phục đỏ rực, tay xách chiếc giỏ tre đựng đầy hoa vàng rực rỡ. Hắn mừng quýnh lên, quên bẵng cả gáo nước tay, cuống cuồng chạy vái dài một cái: "Tại hạ xin thỉnh an Phong nương tử. Hôm nay chẳng hiểu lạc đường, lối nào dẫn về chùa Quy Diệp nữa."

"Lang quân cớ lên núi nữa thế ?" Phong Ký Nương thở dài bất đắc dĩ.

Thư sinh áo xanh ngập ngừng một thoáng. Ánh mắt vương đầy vẻ cô liêu trống trải, hỏi ngược : "Phong nương tử, cô thấy Nhạn Nương ? Đã lâu lắm gặp nàng ."

Phong Ký Nương lắc đầu: "Nô gia từng gặp Nhạn Nương. Lang quân hãy sớm về nhà thôi."

Phụ nhân bán nước hì hì chêm mồm : " thế, đúng thế. Trong núi trời tối nhanh lắm. Lang quân uống xong gáo nước tranh thủ về sớm . Trời sập tối đường núi hiểm trở, khó khăn lắm."

Phong Ký Nương đảo mắt thùng nước của phụ nhân bán nước, mỉm ẩn ý: "Gáo nước , e là uống thì hơn."

Phụ nhân bán nước phật ý, sa sầm mặt giận dữ mắng: "Nương t.ử là ai mà dám chõ mõm quyết định mặt lang quân?"

Phong Ký Nương ngó lơ lời quát nạt của nàng , sang hỏi thư sinh áo xanh: "Bùi lang quân uống thứ nước của bà ?"

Thư sinh áo xanh thấy hai họ xảy tranh cãi thì đ.â.m bối rối luống cuống. Nghĩ ngợi nát óc một hồi, bèn tháo hẳn cái hầu bao bên hông, trút sạch bách tiền đồng đưa cho phụ nhân bán nước: "Đại nương kiếm sống mưu sinh vất vả, chỗ tiền còm tuy ít ỏi, mong đại nương cầm lấy đắp đổi thêm cho gia đình."

Dứt lời, thấy Phong Ký Nương bước khỏi đình cỏ, vội vàng đuổi theo: "Phong nương tử, Phong nương tử! Nhạn Nương thích hoa mẫu đơn trong tự. Tự chủ nhà ? Ta xin một cành hoa."

Phụ nhân bán nước ôm bọc tiền đồng sững sờ trong đình, đăm đăm theo bóng lưng khuất dần của thư sinh áo xanh và Phong Ký Nương. Nàng vung tay ném sạch sành sanh tiền đồng thùng nước, ôm mặt bật nức nở thê lương.

Thư sinh áo xanh thấy tiếng , trong lòng nỡ, cứ ngoái đầu mãi. Hắn băn khoăn với Phong Ký Nương: "Phong nương tử, đại nương lóc t.h.ả.m thiết quá. Chắc hẳn là gặp cửa ải khó khăn lối thoát nào đó. Chi bằng..."

Phong Ký Nương liếc xéo một cái: "Chuyện bao đồng đừng xen , ngậm miệng mà theo xuống núi."

Thư sinh áo xanh mặt ủ mày chau, trán hằn nếp nhăn: "Nhạn Nương chắc cũng đang lủi thủi ở một xó xỉnh nào đó lóc một ."

"Bùi lang quân báo quan ?" Phong Ký Nương tiễn đến tấm bia đá chân núi, tủm tỉm hỏi.

"Báo quan?" Thư sinh áo xanh ngớ , lẩm bẩm tự nhủ: “ nhỉ, nghĩ đến chuyện báo quan. Đa tạ nương t.ử điểm hóa, sẽ tìm biểu của báo quan ngay lập tức." Hắn mừng rỡ mặt, chắp tay cáo biệt Phong Ký Nương hăm hở bước . Đi vài bước, ngoái đầu vòng : "Đợi khi nào tìm thấy Nhạn Nương, sẽ dẫn nàng cùng đến tự để xin cành mẫu đơn."

Phong Ký Nương lẳng lặng đáp. Nhìn giỏ hoa vàng rực rỡ như vụn vàng xếp đống... Đã là mùa hoa cúc, gì còn mẫu đơn nở cơ chứ?

Trời tờ mờ sáng, Lôi Sát trở dậy sân múa đao luyện võ. Lưỡi đao vun vút lướt qua, một khúc gỗ tròn to bằng bắp đùi lớn c.h.é.m đứt phăng đôi ngọt xớt.

Bùi thúc ở trong nhà thấy động tĩnh liền tài nào ngủ thêm nữa. Ông lọ mọ mặc áo, xếp chăn, lật đật xuống bếp nấu cháo, nặn bánh kẹp. Người già ít ngủ, tí thời gian rảnh rỗi cũng chẳng chịu nghỉ tay, nhóm lò châm lửa đun thêm một ấm nước sôi.

Lôi Sát áy náy khuyên can: "Bùi thúc, thúc tuổi tác cũng cao , cứ nghỉ ngơi nhiều thêm một chút, cần dậy sớm lụi cụi thế . Mấy hôm nay thời gian rảnh, sẽ tìm môi giới mua một tỳ phụ về để gánh vác bớt công việc cho thúc."

Bùi thúc cuống quýt xua tay: "Tiểu nhân chỉ là hạ bộc, vốn dĩ phép lắm mồm, nhưng cậy già cũng xin dài dòng thêm mấy câu. Một tháng ba mươi ngày, lang chủ ở nhà mấy bận? Mua nô bộc về hầu hạ ai đây? Tiểu nhân tay chân tuy già cỗi nhưng vẫn còn cứng cáp lanh lẹ chán, trong nhà dăm ba việc vặt vãnh hề hấn gì. Lang chủ tiền thì cứ tích cóp , phòng cưới vợ còn cần sửa sang mái ngói, chuẩn sính lễ..."

"Bùi thúc!" Lôi Sát tra đao vỏ, cắt ngang lời ông lão: “Mệnh mang sát khí khắc c.h.ế.t sáu *, đời kiếp tuyệt đối sẽ thú thê sinh tử."

*lục : cha , em, vợ con.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phu-mong-cuu-but/chuong-16-quy-tu-1.html.]

Bùi thúc giả điếc ngơ, xách ấm rót nước cho , miệng lầm bầm: "Sao cưới? Cưới hỏi sinh con đẻ cái là chuyện luân thường đạo lý. Lang chủ đừng mấy lời sàm tấu rỗng tuếch của lũ thầy bói. Bọn chúng khua môi múa mép dời non lấp bể, đổi trắng đen, mấy câu là lời thật tâm cơ chứ?"

Lôi Sát đ.â.m chán chường, bèn kiếm cớ y phục đẫm mồ hôi để lảng tránh Bùi thúc.

Bùi thúc thở vắn than dài, lầm rầm lẩm bẩm: "Chuyện cũng là mệnh, chuyện cũng kêu là mệnh. Cứ vin cái chữ mệnh đó thì sống còn ý nghĩa quái gì nữa?"

Lôi Sát về phòng y phục sạch sẽ, lấy thêm vài quan tiền. Bất chấp Bùi thúc từ chối, vẫn kiên quyết dự định chợ Tây mua một tên hạ bộc về những công việc giặt giũ nấu nướng nặng nhọc. Uống xong chén , bỗng ngoài sân vang lên tiếng cãi vã ầm ĩ.

Một gã đàn ông oang oang cái mồm: "Lang quân ngài bây giờ thăng quan tiến chức danh giá , Bùi gia ba bảy lượt cung thỉnh mà ngài cũng chẳng chịu vác mặt đến. Tiểu lão nhi hết cách, đành đích vác xác đến đây mời lang quân, kẻo phu nhân nhà đau lòng rơi lệ."

Bùi thúc ngoài cửa sốt ruột giải thích: "Quản sự thế là cớ ? Lang chủ quả thực là bận bịu dứt , dạo ngủ trong nha môn..."

"Ông là cái thá gì, một con ch.ó già ăn cây táo rào cây sung mà cũng tư cách đó lên mặt dạy đời ?"

Lôi Sát nổi trận lôi đình, như mũi tên lao vọt ngoài, tung một cước đá văng kẻ tới. Khuôn mặt tối sầm nham hiểm: "Một con chuột bẩn thỉu nhãi nhép mà cũng dám đến đất của càn?"

Kẻ nọ ôm bụng gục ngã xuống đất, đau đến mức vã mồ hôi hột hột. Thấy Lôi Sát từng bước sát khí đằng đằng tới, hung thần ác sát hệt như quỷ dữ Dạ Xoa, sợ hãi run lẩy bẩy: "Tiểu... tiểu nhân là quản sự của Bùi gia, đến để đưa thư cho Bùi nương tử. Ngài... ngài mà hại ... là gây khó dễ với Bùi gia."

"Thế ?" Lôi Sát gằn, rút phăng thanh đao : “Hay là xách cái đầu của ngươi về Bùi gia, hỏi di mẫu một câu, xem thế gọi là gây khó dễ nhé?"

Tên quản sự Bùi gia sợ đến mức đái cả quần, liên tục dập đầu lạy lục cầu xin tha mạng. Bùi thúc lao ôm ghì lấy chân Lôi Sát, van nài: "Lang chủ, ngàn vạn thể ! Đánh ch.ó cũng ngó mặt chủ. Lang chủ và Bùi gia quan hệ quyến ruột thịt, hà cớ gì vì một kẻ tiểu nhân hạ tiện mà sứt mẻ tình ."

Lôi Sát giẫm một chân lên tên quản sự hệt như giẫm lên một con gà con yếu ớt: "Di mẫu sai ngươi tới đây, rốt cuộc là chuyện gì?"

Tên quản sự Bùi gia mếu máo mặt mày như đưa đám: "Tiểu lang quân trong nhà sức khỏe ngày càng sa sút. Mời đại phu khắp các phường đến bắt mạch nhưng ai cũng lắc đầu bó tay. Phu nhân nóng lòng như lửa đốt, nghĩ đến lang quân việc trướng Từ Soái, giao thiệp rộng rãi quen nhiều kỳ nhân dị sĩ, nên thỉnh lang quân quá bộ sang phủ bàn bạc một chút, xem cách giải quyết nào ."

Lôi Sát gặng hỏi: "Chẳng bảo là chuyển biến , cớ trở bệnh nặng hơn?"

Quản sự Bùi gia đáp: "Cũng chỉ vài ngày là tỏ giống hệt bình thường thôi. Phu nhân cứ ngỡ là khỏi hẳn . Ai dè ... đó lăn đùng ngủ mê mệt tỉnh. Mấy ngày nay chỉ đành bón chút nước cơm cháo loãng cầm qua ngày. tình trạng cứ kéo dài mãi ? Phu nhân trơ mắt Tam lang quân ngày một hao mòn gầy gò, mà hết cách."

"Lương y bắt nguyên nhân là do bệnh gì ?"

Quản sự Bùi gia lắc đầu quầy quậy: "Ai cũng kêu là . Mười thì hết chín khuyên phu nhân nên lo hậu sự dần . Khiến phu nhân nổi điên tức giận đuổi hết ngoài."

Lôi Sát buông chân tha cho , phán: "Qua buổi trưa sẽ qua thăm nhà di mẫu." Rồi hăm dọa thêm một câu: “Lần mà còn dám phun những lời rác rưởi hỗn xược, xẻo lưỡi ngươi mang nhắm rượu."

Tên quản sự gật gù khúm núm , ba chân bốn cẳng chuồn thẳng.

Bùi thúc tất tả sửa soạn vài món lễ vật, bỏ gọn gàng giỏ xách đưa cho Lôi Sát dặn dò: "Bùi gia tuy là thích họ hàng với lang quân, qua thăm hỏi thường xuyên, nhưng cũng nên để khuyết thiếu lễ nghĩa rước lấy lời tiếng . Hiện tại tiểu lang quân bên đó đang bệnh nặng, lang quân đến thăm càng thể tay ."

Lôi Sát đón lấy cái giỏ, giọng dửng dưng: "Bùi thúc thừa cư xử thế nào thì họ cũng bới cơ mà."

Bùi thúc vẫn kiên quyết: "Nếu thì cũng là do họ vô lễ, chứ do chúng thiếu chu ."

"Đám đó chẳng liên can gì đến cả."

Bùi thúc dỗ dành: "Thì lang quân cứ nể mặt mũi của Bùi nương t.ử ."

Bùi gia ở phường Hòa Hưng cũng liệt hàng gia đình khá giả khá giả sung túc. Cơ ngơi rẽ ba gian viện lớn, nha hạ bộc, lính canh bảo vệ đến cả trăm . Trong sân trồng vài khóm trúc ngà, dăm cụm cúc thu. Khung cảnh khoáng đạt điểm xuyết thêm nét nhã nhặn đặc biệt.

Chủ mẫu Bùi gia tuy chịu cảnh góa bụa, nhưng tính tình cởi mở, . Đáng tiếc là mấy năm gần đây vì đứa con út mang trọng bệnh nên hao tâm tổn trí, lo âu rầu rĩ. Nhan sắc tàn phai, mặt mũi vàng vọt, ánh mắt đục ngầu. Vừa thấy cháu ngoại, bà lập tức giàn giụa nước mắt, nắm chặt lấy tay Lôi Sát nấc lên: "Vô Họa , Tam nhi mà mệnh hệ gì, di mẫu cũng thiết sống nữa."

Lôi Sát vốn quen với những cử chỉ tiếp xúc quá gần gũi . Hắn dìu bà xuống ghế, : "Di mẫu, để xem tình hình Tam biểu thế nào."

Bùi nương t.ử lấy khăn tay lau nước mắt : "Đang yên đang lành, chẳng đau đầu sổ mũi, cũng chẳng sốt mẩy gì sất, tự dưng lăn đùng ngủ li bì chịu tỉnh là ?"

Tỳ nữ hầu bên giường vội vã đẩy bức bình phong . Tam lang quân Bùi gia tên Bùi Diễn đang miên man giường. Mới qua cứ ngỡ đang say giấc nồng những giấc mộng . Lôi Sát khẽ gọi vài tiếng, nhưng Bùi Diễn bất động. Hắn thử lay mạnh vai mấy cái, Bùi Diễn vẫn trơ như khúc gỗ vô tri vô giác. Tỳ nữ nhẹ giọng giải thích: "Tiểu lang quân ngủ mê mệt gần chục ngày nay . Trời lạnh cũng , trời nóng cũng chẳng . Phu nhân dùng kim châm , ngài cũng cảm giác gì."

"Di mẫu dùng kim châm ?" Lôi Sát kinh ngạc ngoái đầu .

Bùi nương t.ử sụt sùi biện bạch: "Nó cứ ngủ li bì chịu tỉnh , đành lấy kim châm huyệt nhân trung của nó. Nào ngờ... cứ như châm da thịt khác , nó vẫn ngay đơ đó bất động."

Lôi Sát lên tiếng: "Lần qua phủ di mẫu, còn chuyện với Tam biểu mà."

Bùi nương t.ử nghẹn ngào kể lể: "Ban đầu Tam nhi cũng chỉ chứng buồn ngủ thôi. Nhị nhi còn trêu chọc nó là thần ngủ. Sau đó thì hễ ngủ là ngủ luôn hai ba ngày mới dậy. Tỉnh thì tinh thần vẫn sảng khoái bình thường như chuyện gì. Khoảng mười ngày, nửa tháng tiếp diễn tình trạng ngày thức đêm ngủ đều đặn. Rồi đang yên đang lành tự nhiên ngã lăn ngủ chịu tỉnh nữa. Những lúc tỉnh , hỏi xem trong thấy khó chịu đau đớn chỗ nào , Tam nhi chỉ lắc đầu bảo trừ việc uể oải chân tay thiếu lực thì chẳng đau nhức chỗ nào. Suốt nửa năm nay, rước thầy thợ bốc thuốc, mời thầy mo lập đàn cúng bái đủ kiểu mà bệnh tình vẫn thuyên giảm. Lần càng thậm tệ, ngủ liệt giường hơn chục ngày mở mắt nổi. Cứ thế thì đây? Chẳng lẽ bắt cái già chịu cảnh kẻ đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh?"

Lôi Sát suy nghĩ một chút, đáp lời: "Những kỳ nhân dị sĩ mà quen , về y thuật d.ư.ợ.c lý thì cũng chỉ là hạng tàng tàng bình thường. Ngày mai thử bẩm báo với Từ Soái, hỏi xem ngài quen vị lương y thần y nào ."

Bùi nương t.ử chợt nảy một ý kiến: "Ta đồn Phong Ký Nương ở chùa Quy Diệp linh thiêng. Chi bằng... chúng thỉnh nàng về lễ thỉnh thần xem ?"

"Ai cơ?" Lôi Sát ngỡ lầm, trố mắt hỏi .

 

Loading...