Phù Mộng Cựu Bút - Chương 18: Quỷ Tử 3

Cập nhật lúc: 2026-07-03 14:02:50
Lượt xem: 98

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thư sinh thức trắng một đêm chợp mắt. Sáng hôm tỉnh dậy tinh thần rã rời mệt mỏi, uể oải thẫn thờ. Hắn ảo não xỏ y phục bước xuống giường. Ngoài sân, Lão thúc đang cầm cây chổi tre xào xạc quét dọn một lớp lá vàng rụng kín mặt đất. Thư sinh bất giác kinh ngạc. Lá rụng thì mới mùa thu sang. Nhớ đêm qua rõ ràng hoa mẫu đơn trong sân nở rộ tươi thắm, ngoái đầu , giờ chỉ còn trơ trọi mấy lùm cành khô khốc khẳng khiu.

Chứng kiến cảnh tượng , lòng thư sinh đau như cắt đứt từng khúc ruột. Vốn dĩ còn tự dối lòng rằng cuộc hẹn ước giãi bày tâm sự cùng giai nhân đêm qua qua bức tường là sự thật. Đến lúc trời hửng sáng mới cay đắng nhận , thứ chỉ là một giấc mộng Nam Kha huyễn hoặc.

"Bùi lang quân đêm qua ngủ ngon giấc chứ." Lão thúc dừng chổi vái chào.

Thư sinh vội vã đáp lễ: "Lão thúc vất vả dọn dẹp từ sáng sớm."

Lão thúc mỉm : "Một đêm gió thu thổi qua, lá rụng đầy sân. Hôm nay khách tới thăm, nên tranh thủ quét dọn cho sạch sẽ quang đãng một chút."

Thư sinh sửng sốt: "Ta cứ ngỡ trong chùa hoang vắng tiêu điều, hương khách nào lên núi dâng hương cúng dường nữa cơ."

Lão thúc khẽ đáp: "Người đến đây là hương khách lễ Phật." Lão liếc thư sinh một cái tiếp: “Khách đến cũng là kinh thành. Đợi khi họ bàn xong công chuyện, chi bằng Bùi lang quân hãy cùng với họ xuống núi trở về nhà."

Thư sinh vui mừng rạng rỡ: "Thật là một sự tình cờ may mắn. Đến lúc đó, phiền Phong nương t.ử giới thiệu kết giao một tiếng. Đường núi quanh co hiểm trở, chia ngã rẽ nhiều vô kể, một lỡ cẩn thận lạc lối nữa mất."

Lúc , Phong Ký Nương đang hóng mát mái hiên, tay nhẹ nhàng trêu chọc con mèo hoa. Giữa sân bày một cái nia tre lớn phơi đầy hoa cúc mùa thu vàng rực. Đoán ý định của thư sinh, nàng gật đầu tán thành: "Bùi lang quân rời nhà nhiều ngày , quả thực nên sớm trở về mới ."

Thư sinh ngớ , vội vàng phân trần: "Phong nương t.ử hiểu lầm . Tại hạ là phường lãng t.ử lêu lổng chơi bời. Xưa nay hiếm khi lưu luyến ngủ bên ngoài. Một là vì miệt mài kinh sử sách thánh hiền; hai là sợ mẫu ở nhà lo lắng bồn chồn. Chỉ là hôm qua tình cờ lạc đường nên mới bất đắc dĩ tá túc chùa một đêm."

Phong Ký Nương bật : "Bùi lang quân quả là một chu đáo và hiếu thuận."

Thư sinh vuốt nếp áo, ngay ngắn đoan chính , nghiêm túc : "Gia phụ mất sớm, mẫu một tay gánh vác quán xuyến bộ công việc đối nội đối ngoại trong nhà. Tại hạ tuyệt đối dám gì để mẫu bận tâm suy nghĩ thêm nữa."

"Chẳng Bùi lang quân cơ duyên thế nào quen Nhạn Nương?" Phong Ký Nương bất chợt lên tiếng dò hỏi.

Thư sinh đỏ bừng mặt, xen lẫn ngọt ngào chất chứa chua xót: "Là trong một buổi yến tiệc do bạn đồng song thiết đãi. Nhạn Nương là Tửu củ* mua vui trong buổi tiệc đó. Nàng xuất là cô nương của nhà Lý Tự Nương. Tuy nhất danh kỹ Đô tri của kinh thành, nhưng cũng tinh thông rành rẽ thi họa cầm kỳ, thạo việc thơ ngâm đối. Ta... ... đem lòng mến mộ Nhạn Nương, nguyện kết tóc se tơ sống trọn đời trăm năm với nàng."

*Tửu củ là gảy đàn, hầu rượu.

Đôi môi đỏ mọng của Phong Ký Nương khẽ nhếch lên, nụ ẩn chứa một tia khinh bạc coi : "Ngài là ân khách qua đường, nàng là một kỹ nữ phong trần. Lời thề non hẹn biển trăm năm, e rằng khó bề thực hiện ."

Thư sinh nghẹn họng phản bác . Hắn đưa ống tay áo quệt mồ hôi lấm tấm trán, buồn bực quả quyết: "Ta và Nhạn Nương chỉ cầu mong ở bên mãi mãi xa lìa."

Phong Ký Nương vuốt ve vuốt ve bộ lông con mèo, chỉ thêm lời nào. Thư sinh thái độ đó cho bứt rứt, cứ bồn chồn như đống lửa. Lát , nàng mới cất lời: "Bùi lang quân nên về nhà sớm . Nếu trong nhà mẫu từ ái đang ngóng trông, thì ngàn vạn chớ để bà ngày đêm khắc khoải thương nhớ."

Thư sinh phấp phỏng bồn chồn hỏi: "Không vị khách sắp đến chùa là nhà nào, ở phường nào trong kinh thành ?"

Phong Ký Nương ngước mắt lên, thản nhiên đáp: "Nói cũng thật trùng hợp. Vị khách đó mang họ Bùi, trú tại phường Hòa Hưng."

Thư sinh sững sờ, trong đầu cuộn trào hàng vạn câu hỏi đầy hoang mang: Bùi gia ở phường Hòa Hưng...

Xe ngựa của Bùi gia dừng chân chân núi Bi Phật. Con đường mòn bằng đá lát dẫn lên chùa hẹp và quanh co lắt léo, cực kỳ khó .

Lôi Sát khoanh tay cạnh tấm bia đá chân núi, trong bụng dấy lên một nỗi nghi ngờ kỳ quái: Lần đến núi Bi Phật, vòng quanh tìm mỏi mắt cũng thấy đường lên núi. Lần tới, đường núi chình ình hiện ngay mắt. Hơn nữa kỹ xung quanh, tầm thoáng đãng vô cùng, hề cây cỏ rậm rạp nào che khuất cả. Sự tình bất thường so với tìm đó, quả thực vô cùng quái dị.

Bùi Nhị lang ngửa cổ con đường núi dốc ngược, tặc lưỡi xuýt xoa: "Con đường núi hoang vu hẻo lánh quá, chẳng thấy nổi nửa mái ngói nào của chùa chiền tịnh xá cả. Mẫu , khéo kẻ gian lừa gạt chừng?"

"Ăn hồ đồ! Ta cẩn thận hỏi dò kỹ càng lắm , mà nhầm lẫn ." Bùi nương t.ử chỉ tay mảnh bia gãy, bật : “Con chẳng thèm xuống chân gì cả, tấm bia đá sờ sờ ngay đây ."

Bùi Nhị lang liếc xéo Lôi Sát một cái lầu bầu: "Trong núi nhiều chướng khí lắm, chúng cùng với một cái thứ mang đầy điềm gở may mắn. Mẫu đem theo sẵn bùa chú và linh đan ?"

Lôi Sát hệt như thói quen cũ, buộc cương ngựa gốc cổ thụ ven đường, coi những lời xỉa xói đó như gió thoảng qua tai. Ngó thấy mấy ngôi mộ hoang lẻ loi cách đó xa, một sự liên tưởng lóe lên trong đầu. Hắn tách khỏi đám Bùi gia, tiến về phía nấm mồ mà một phụ nhân quỳ than . Trí nhớ cực nên dễ dàng tìm đúng vị trí. Nhìn lên bia mộ, đây rõ ràng là một ngôi mộ của nữ giới. Trải qua bao năm tháng tang thương, chữ khắc bia mờ nhòa khó nhận diện, ngày tháng và họ tên đều phong ba bão táp bào mòn bào nhẵn, chỉ còn lờ mờ phân biệt duy nhất một chữ "Thị".

Lôi Sát khinh khỉnh mắng thầm: trò giả thần giả quỷ.

Bùi nương t.ử đang tức giận vì Bùi Nhị liên tục phun những lời ác độc. Bà nhéo một cái thật mạnh miếng thịt cánh tay , mắng: "Con mà còn cố tình gây khó dễ vặn vẹo biểu con nữa, thì cứ tự lăn về nhà nhận lấy gia pháp. Khỏi cần theo lên núi."

Bùi Nhị xoa xoa cánh tay đau điếng, trong lòng hậm hực phục. Quay đầu thấy Lôi Sát đang chui rúc giữa đám mồ mả, lập tức chỉ tay mỉa mai: "Nhìn kìa, kìa! Mẫu còn bênh vực mắng nhi t.ử nữa ? Người bình thường thì ai rửng mỡ chui giữa đống mả hoang mộ loạn như thế ?"

Bùi nương t.ử quát lên: "Liên quan gì đến con? Con ưa thì đừng nó nữa. Cái là một nam t.ử hán đại trượng phu, mà cái miệng y hệt phường đàn bà dài mồm nhiều chuyện, chỉ giỏi soi mói chuyện thiên hạ."

Bị mắng té tát một trận, Bùi Nhị đanh mặt , ấm ức sinh hờn dỗi.

Lúc Lôi Sát , quản sự cung kính tiến tới hỏi: "Lôi lang quân, chùa Quy Diệp ở chỗ nào núi ? Nếu núi cao đường xa, thì để tiểu nhân sai chuẩn khiêng cỗ kiệu lên."

Lôi Sát thờ ơ đáp: "Chắc tầm hơn trăm bậc thang."

Bùi nương t.ử xua tay gạt : "Không cần bày vẽ chuẩn kiệu khiêng gì. Thời còn thanh xuân đây cưỡi ngựa đ.á.n.h bóng cũng oanh liệt lắm chứ bộ. Bây giờ chân cẳng vẫn còn vững chãi chán. Vả núi chùa chiền thiêng liêng, lên đó thắp nhang cầu phúc cho Tam nhi, thì tự bằng hai chân của lên mới thể hiện đủ thành tâm thành ý."

Bùi Nhị vội vàng nháo nhào: "Mẫu , cứ chuẩn sẵn , chuẩn sẵn . Mẫu dùng thì để cho nhi t.ử dùng."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phu-mong-cuu-but/chuong-18-quy-tu-3.html.]

Quản sự cũng gật gù phụ họa theo: "Nhị lang quân lý."

Bùi nương t.ử thấy hai bọn họ khăng khăng đòi chuẩn kiệu, mà Lôi Sát dường như cũng tán thành, nên kiên quyết giữ ý kiến nữa. Cả đoàn lục đục sửa soạn, kẻ gánh đồ, xách giỏ, cáng võng lục tục kéo lên núi. Bùi nương t.ử tuy tuổi nhưng thể lực cực kỳ sung mãn dẻo dai. Đi nửa đường, thở chút dồn dập nhưng hề biểu lộ vẻ mệt mỏi đuối sức. Trong khi đó, Bùi Nhị lang thở hồng hộc như trâu rống, mồ hôi tuôn như tắm. Cứ bước một bước nghỉ ba bước, miệng rên la ngớt. Hắn vốn dĩ là phường tửu sắc tinh lực suy kiệt sức lực hao mòn. Bắp chân bắp vế run lẩy bẩy vững, đành trèo tót lên kiệu khiêng, than vãn ỉ ôi: "Chuyến khi quăng cái mạng mất thôi."

Lôi Sát dẫn đầu mở đường. Cứ dừng dừng, còn tốn sức hơn cả việc một leo lên núi. Đảo mắt lên phía , cổng chùa Chùa Quy Diệp sừng sững hiện ngay mắt. Trước cổng, Lão thúc còng lưng đang đó, bộ dạng vẻ như đang nghênh đón khách. Bên cạnh lão còn một thư sinh dáng gầy gò thanh tú. Thư sinh bận y phục xanh lục, đầu quấn khăn dài, hình cao ráo nho nhã, dung mạo cực kỳ khôi ngô tuấn tú. Người đó, chẳng ai xa lạ, mà là Bùi Tam lang!

Thư sinh áo xanh cũng sững sờ ngây ngốc ở đó. Cả đoàn đang lên con đường núi đều là những khuôn mặt cực kỳ thuộc. Đi đầu là một nam nhân mặt trắng bệch như tuyết, môi đỏ rực như máu, đôi mắt nhạt màu khác thường, đích thị là biểu của . Người phụ nhân trung niên mặc áo lam giữa đoàn mang vẻ mặt hiền từ phúc hậu, là mẫu ruột thịt của .

Thư sinh áo xanh bỏ mặc Lão thúc, ba chân bốn cẳng nhào tới. Vừa khom lưng vái chào rối rít gọi to: "Biểu ! Mẫu ! Mọi lên chùa tìm con ? Có cả a nữa . Đường núi gian nan trắc trở, mẫu đường mệt ạ?"

Lôi Sát thầm đưa tay nắm hờ lấy chuôi đao. Nhìn thư sinh áo xanh cứ xoắn xuýt vây quanh Bùi nương t.ử và Bùi Nhị lang, miệng huyên thuyên ngừng, nhưng cả hai bọn họ cứ như mù như điếc hề thấy gì, cứ đều đặn bước lên từng bậc thềm. Đám nô bộc gia nhân xung quanh cũng giữ nguyên vẻ mặt bình thản như , coi như khí vô hình.

Thư sinh áo xanh càng gọi giọng càng nhỏ dần, càng gọi càng kinh ngạc và hoảng hốt. Hắn trố mắt hai bàn tay trong sự hoang mang tột độ, hối hả lao về phía Lôi Sát: "Biểu , biểu ?" Thấy Lôi Sát vẫn tảng lờ buồn đáp, sợ hãi đến mức hồn bay phách lạc, đầu chạy về cạnh Lão thúc, nắm lấy vạt áo lão cầu cứu: "Lão thúc, đang trong cơn ác mộng ? Ta gọi mẫu gọi trưởng, tại một ai đáp lời cả?"

Lão thúc phát tiếng quái đản từ sâu trong cổ họng: "Bùi lang quân hãy cứ coi như đang trong một giấc mộng ."

"Mộng?" Thư sinh áo xanh luống cuống hoang mang, vội vã truy hỏi: “Là mẫu bọn họ lạc trong giấc mộng của , đang trôi dạt giấc mộng của mẫu bọn họ?"

Lão thúc gằn bí hiểm: "Chuyện tiểu nhân mà thấu tỏ a!"

Ánh mắt sắc lẹm âm u của Lôi Sát chiếu thẳng lên Lão thúc. Lão thúc nặn một nụ quái dị, cách xa vài trượng, lão cúi vái Lôi Sát một cái thật sâu: "Lôi Phó soái, xa cách hơn mười ngày, dạo ngài khỏe ?"

Lôi Sát nhạt giọng: "Vốn dĩ thì đang , nhưng thấy ông và Phong Ký Nương, e là sắp xong ."

Lão thúc hề hề: "Phó soái cứ thích đùa."

Bùi nương t.ử cùng đoàn đặt chân đến cổng chùa. Mấy cô tỳ nữ yếu bóng vía thấy bộ dạng gớm ghiếc của Lão thúc, nén mấy tiếng kêu kinh hãi. Bùi Nhị càng vẻ ghét bỏ, cho là chướng mắt bẩn đôi mắt , thèm liếc lấy một cái. Lôi Sát giới thiệu với Bùi nương tử: "Di mẫu, vị là lão bộc túc trực bên cạnh Phong Ký Nương. Chúng thường gọi lão là Lão thúc."

Bùi nương t.ử thấy tướng mạo lão khác hẳn phàm, trong lòng càng tin sái cổ Phong Ký Nương là bậc kỳ nhân dị sĩ tài thông thiên, nên cất giọng ôn tồn: "Chưa nhận thiệp hồi đáp vội vàng kéo lên núi quấy rầy. Quả thực là đường đột thất kính ."

"Quý khách lặn lội đường núi xa xôi vất vả, chắc hẳn là mệt mỏi . Xin mời trong tự thưởng thức một ly đạm nhạt giải khát ." Lão thúc cung kính mời mọc.

Lôi Sát lạnh lùng quan sát thư sinh áo xanh lúc cứ lẵng nhẵng theo đuôi phía với vẻ mặt hoang mang thấp thỏm, hoảng sợ bật . Hắn âm thầm sáp gần thư sinh, đưa tay phất nhẹ qua ống tay áo của . Quả thực chạm thực thể, là hư ảnh ảo giác!

Lão thúc khanh khách với : "Lôi Phó soái, xin mời ngài cũng trong."

Lôi Sát kề sát tai lão thầm thì một câu: "Lão thúc, ngôi chùa của các nhiều điều ma quái lắm đấy." Không đợi Lão thúc kịp phản ứng trả lời, rảo sải bước dài tiến lên ngang hàng bên cạnh Bùi nương tử.

Bùi nương t.ử theo chân Lão thúc bước trong chùa. Nhìn thấy lão dắt qua tiền điện mà dẫn lối vòng vèo khu núi, bà bèn nhỏ giọng hỏi Lôi Sát: "Vô Họa, tại chúng qua cổng chính?"

Lôi Sát đáp : "Chùa Quy Diệp chẳng qua chỉ là một ngôi chùa hoang phế. Tiền điện và trung điện đổ nát hư hỏng từ lâu. Lần tới đây, cũng là theo đường núi mà trong chùa."

Nghe lời giải thích , Bùi nương t.ử mới yên tâm hạ lỏng cảnh giác xuống đôi chút. Trong khi đó, Bùi Nhị thì càng càng cảm thấy sởn gai ốc. Dáo dác quanh quất, một bước trượt chân suýt nữa thì ngã sõng xoài, la lên: "Mẫu , cái nơi khỉ ho cò gáy quỷ khí âm u rợn , chẳng mang dáng vẻ của một chốn thanh tu thiền môn nào cả. Kẻ nào đồn đãi bốc phét cho mẫu cái cô Phong Ký Nương thần thông quảng đại hả?"

"Im lặng. Không phép mạo phạm chốn thanh tịnh linh thiêng." Bùi nương t.ử quắc mắt lườm một cái cảnh cáo.

Bùi Nhị đảo mắt quanh một khung cảnh đổ nát điêu tàn mà cứng họng phản bác . Hắn đành trút giận lườm Lôi Sát một cái thật dữ dội. Tay luồn n.g.ự.c áo giữ chặt lá bùa hộ mệnh, nuốt liền một lúc mấy viên 'Tịch ôn sát quỷ ' để cầu an bình tâm.

Lôi Sát liếc mắt thư sinh áo xanh cứ bám riết theo đuôi đằng , bộ dạng kinh hoàng bất an, sợ hãi đến phát .

Phong Ký Nương chờ sẵn trong sân viện. Sau khi lễ tương kiến với Bùi nương tử, nàng liếc thấy khuôn mặt Lôi Sát đen sầm như đ.í.t nồi, bèn buông lời cợt nhả: "Lôi Phó soái sắc mặt trông kém cỏi tiều tụy quá. Có cần nô gia chẩn mạch kê đơn chữa bệnh cho ngài ?"

Lôi Sát hừ lạnh: "Phong nương t.ử quả là bản lĩnh cao cường. Vừa thỉnh thần, thạo việc mổ xác, nay kiêm luôn cả việc bắt mạch bốc t.h.u.ố.c chữa bệnh. Quả thực là thần thông quảng đại, ."

Phong nương t.ử nở nụ duyên dáng, lúm đồng tiền sâu hoắm: "Phó soái tự khắc sẽ rõ thôi."

Nụ mị hoặc đó toát lên sự quyến rũ c.h.ế.t . Bùi Nhị lang bên cạnh thấy mà nửa tê rần mềm nhũn, trong bụng thầm tấm tắc: Chao ôi, Phong nương t.ử thoạt diện mạo gì quá xuất sắc, nhưng cái khí chất diễm lệ ngấm sâu tận xương tủy, cho hồn xiêu phách lạc. Nếu cùng nàng vui thú ái ân một đêm, dẫu c.h.ế.t cũng cam lòng nhắm mắt.

Bước chân Phong Ký Nương bỗng khựng . Bùi nương t.ử bèn lên tiếng: "Phong nương tử, bát tự của Nhị lang quân vẻ hợp khắc với phong thủy nơi . Chi bằng để nó lánh tạm ngoài chờ ngoài chùa."

Bùi nương t.ử thốt lời đó, bèn vội vàng tiếp lời hối thúc: "Đã thế thì Nhị lang cứ ở ngoài đợi ."

Phong Ký Nương liếc mắt một cái hờ hững, : "Rừng phong núi mùa thu lá ửng đỏ một nửa , cảnh sắc vô cùng ngoạn mục. Nhị lang quân thể nhàn nhã dạo núi ngắm cảnh một phen, đảm bảo phí hoài chuyến ."

Bùi Nhị lang vốn dĩ là kẻ ngoan cố điểm dừng, nổi đóa: "Cái đồ tà ma ngoại đạo Lôi Sát xui xẻo còn đường hoàng bước chùa , cớ lánh mặt ngoài chờ?"

Phong Ký Nương tỏ vẻ sửng sốt ngạc nhiên: "Nhị lang quân cớ thốt lời ?"

Bùi nương t.ử kịp cản lời con trai, chỉ Bùi Nhị lang vung tay áo quát lớn dõng dạc: "Nó chẳng qua chỉ là một tên quỷ t.ử m.a.n.g t.h.a.i từ cõi âm, nếu là thứ tà ma ngoại đạo mang điềm gở, thì còn thể là cái quái gì nữa?"

Toàn Lôi Sát bất động sừng sững lạnh lẽo như một thanh kiếm sắc bén. Khí chất bao quanh lưỡi kiếm là một màn sát khí đẫm m.á.u tươi. Khuôn mặt vốn dĩ tái nhợt giờ đây trông tựa như đẽo gọt từ sương cốt trắng toát. Đôi mắt màu xám tro nhạt nhòa như thể rút cạn ái ố hỉ nộ bi hoan của cõi trần thế. Cái dáng vẻ của lúc , giống một con sống ở nhân gian.

 

Loading...