Phù Mộng Cựu Bút - Chương 2: Cửu Mệnh Miêu 1
Cập nhật lúc: 2026-07-03 13:55:05
Lượt xem: 208
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mây đen vần vũ áp sát mặt đất, tựa hồ mang theo sấm sét chực chờ hủy diệt cả tòa thành. Tia chớp x.é to.ạc bầu trời tối đen như mực tựa một thanh kiếm sắc lẹm, cơn mưa rào trút nước xuống mặt đất như ném đậu điểm binh.
Trời đất tối tăm, mưa to gió lớn. Dưới rãnh nước hai bên quan đạo dòng nước đen ngòm cuộn chảy. Phía bức tường phường thị, lớp lớp mái hiên lầu các khuất lấp trong màn mưa mờ ảo, chỉ còn đọng vài nét viền mờ nhạt như một bức tranh thủy mặc cũ kỹ bong tróc. Vài cánh cổng gỗ đỏ của những hộ dân mở mặt phố, dãy binh khí xếp cửa cũng cơn mưa gột rửa đến mất sạch vẻ sắc lẹm uy dũng. Vạn vật đất trời dường như đều trận cuồng phong bão táp tẩy nhòa một tầng sắc độ.
Một cỗ xe ngựa mui nỉ lụp xụp "lộc cộc" lăn bánh qua quan đạo. Gã phu xe đội nón lá, khoác áo tơi, lưng còng gập xuống càng xe. Dưới làn mưa xiên xẹo và ánh chớp rạch ngang trời, gã trông chẳng khác nào một bóng ma đen sì quỷ dị, đang chằm chằm rình rập những mảng tối tăm nhất trong tâm can con .
Khi chiếc xe sắp khỏi thành, phu xe vung roi ghìm cương ngựa, nghiêng vọng trong: "Phong nương tử, chỗ cổng thành Bất lương nhân đang lập trạm xét hỏi!"
"Bất lương nhân?" Phong Ký Nương vén rèm hỏi: “Trong thành xảy trọng án gì ?" Trên tay nàng đang ôm một con mèo hoa lốm đốm, cả nhuốm máu, thoi thóp thở từng yếu ớt.
Phu xe đáp: "Ở phủ Lý Thị lang phường Tri Nhân xảy mạng . Kể từ lúc Lão phu nhân nhà đó qua đời, chỉ trong vòng mấy ngày, liên tiếp c.h.ế.t thêm một Như phu nhân, hai cô a . Nghe chuyện vô cùng kỳ lạ."
Phong Ký Nương thắc mắc: "Án mạng chốn hậu viện, Bất lương nhân lùng sục khắp trong thành? Không lẽ là do trộm cướp gây ?"
Phu xe định trả lời thì từ đằng xa, gã Bất lương nhân dẫn đầu vận áo đen, đội nón lá, lưng đeo đai điệp hiệp chú ý đến cỗ xe ngựa đang dừng cách đó vài trượng. Hắn sinh nghi, nhỏ vài câu với đồng liêu rẽ màn mưa bước tới.
"Người phương nào? Trong xe là ai? Tại khỏi thành?" Bất lương nhân chống tay lên chuôi đao, ngáng đường đầu xe cất giọng quát hỏi.
lúc , sấm sét x.é to.ạc bầu , cả một góc trời bừng sáng như ban trưa. Phu xe và gã Bất lương nhân đồng loạt ngẩng đầu. Nhìn rõ diện mạo của đối phương, cả hai đều giấu nổi vẻ kinh ngạc.
Trên đời lẽ chẳng thể tìm một gã phu xe dung mạo khủng khiếp đến thế. Khuôn mặt gã như lửa thui mỡ cháy, da thịt chảy xệ rỗ chằng chịt, miệng méo xệch, mũi vẹo vọ. Lúc gã trông như , lúc hệt như . Ngay cả bàn tay cầm roi ngựa cũng chai sần thô ráp như rễ cây cổ thụ khô cằn. Dáng gã còng lưng so vai sừng sững trong mưa, thoạt còn dữ tợn hơn cả ác quỷ. Trẻ con mà lỡ thấy một cái là thét thôi.
Phu xe cực kỳ xí, nhưng gã Bất lương nhân tuấn tú đến lạ lùng. Hàng chân mày và ánh mắt của giống như một bậc thầy hội họa dày công tỉ mỉ phác họa, tinh xảo đến từng đường nét. Mọi góc cạnh đều chuẩn xác đến mức hảo, tựa một bức tranh nét kỹ càng, đắn đo suy tính cả trăm ngàn mới quyết định hạ bút lên màu.
Thế gian vạn vật đều một giới hạn nhất định. Quá quá đều dễ khiến lòng sinh cảm giác bất an. Dưới ánh chớp lờ mờ, cả toát một thứ sắc trắng bợt bạt của xác c.h.ế.t, u ám và lạnh lẽo. Ngay cả màu son đỏ tươi môi cũng mang cảm giác gượng ép cố tình, tựa như một Tu La ác quỷ chốn địa ngục.
Gã Bất lương nhân thẳng tắp như một ngọn giáo giữa màn mưa, bực dọc quát: "Kẻ nào che đầu giấu đuôi, hành tung mờ ám? Ta hỏi trả lời?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phu-mong-cuu-but/chuong-2-cuu-menh-mieu-1.html.]
"Lang quân gì ép quá đáng." Phong Ký Nương nhấc tay vén rèm xe, ánh mắt kiêng dè soi xét gã Bất lương nhân từ đầu tới chân. Nàng chợt "ồ" lên một tiếng, một lượt nữa : "Mùi lang quân... đặc biệt lắm!"
Bất lương nhân thấy nàng mặc áo đỏ lòe loẹt, trang điểm đậm đà, vạt áo n.g.ự.c còn hở hang khơi gợi, bèn khẩy: "Ngươi là nữ nhân hành tung khả nghi, cử chỉ ăn mặc chẳng giống nữ t.ử con nhà t.ử tế. Không là hoa nương xuất từ kỹ viện nào, thuộc phường nào đây?"
Phong Ký Nương mặc kệ mặt đường lầy lội, vịn tay phu xe bước xuống. Chỉ chốc lát , vớ lụa và gấu váy lấm lem bùn đất. Nàng khom vái: "Lang quân hữu lễ, nô gia là Phong Ký Nương ở chùa Quy Diệp." Thấy phu xe bung ô che cho , nàng giới thiệu tiếp: "Đây là gia bộc trong nhà, cứ gọi là Lão thúc."
Bất lương nhân nhíu mày, vẫy tay gọi một tên tiểu chuyên phụ trách quản lý hộ tịch tới. Tên tiểu kỹ Phong Ký Nương vài bẩm báo: "Bẩm Lôi Phó soái, diện mạo của ả khớp với hồ sơ lưu trong hộ tịch, chắc chắn sai."
Gã Bất lương nhân dẫn đầu mang họ Lôi tên Sát, tự Vô Họa. Phụ rõ là ai, mẫu mất sớm. Vì thế thấp hèn nên tính tình vô cùng quái gở, chẳng học võ nghệ từ mà gây bao nhiêu rắc rối, quả thực là vết nhơ đầy . Lúc nhốt đại lao thì Bất lương soái Từ Tri Mệnh để mắt tới, cất nhắc lên một chức nhỏ trong đội. Từ Tri Mệnh nể trọng , bản ông lùi về rèm, giao quyền bắt bớ điều tra án mạng cho , phong cho cái chức Phó tướng, kẻ đều tôn xưng là Phó soái.
Đôi mắt sắc như ưng của Lôi Sát quét qua một vệt bẩn Phong Ký Nương, hừ lạnh một tiếng, bước vòng qua nàng, dùng chuôi đao hất rèm xe lên. Cỗ xe ngựa chật chội nhỏ bé, một góc xe đặt lư hương đang tỏa thứ mùi thơm u tịnh kỳ lạ. Trên ghế là một con mèo sắp c.h.ế.t. Nghe tiếng động, con mèo thoi thóp hé mắt Lôi Sát một cái rũ rượi nhắm nghiền. Nếu bụng nó còn phập phồng chút tàn, thì thoạt chẳng khác nào một cái xác mèo.
"Mèo ?"
"Vô tình gặp đường. Ông trời đức hiếu sinh, Đức Phật nỡ lấy mạng một con sâu cái kiến, nô gia tá túc ở cửa chùa, nỡ trơ mắt nó c.h.ế.t t.h.ả.m ở xó xỉnh đầu đường nên đem về cố gắng cứu chữa xem ." Phong Ký Nương điệu đà đáp.
Lôi Sát vốn tính đa nghi nên quan sát thêm một hồi lâu. Thấy quả thực gì khả nghi mới chịu hạ lệnh cho . Lúc chuẩn lướt qua, Phong Ký Nương nghiêng , buông lời cợt nhả: "Trên lang quân mùi m.á.u tanh nồng nặc lắm."
Lôi Sát chẳng thèm bận tâm. Hai tay lúc nào chẳng nhuốm máu, mùi m.á.u tanh thì gì là lạ.
Phong Ký Nương thấy ngơ, bồi thêm: "Còn cả mùi bùn đất mục nát của xác c.h.ế.t nữa."
Bước chân Lôi Sát khựng , ngoái đầu buông đúng một câu: "Đồ điên."
Phong Ký Nương yên trong mưa theo bóng lưng một hồi, đó mới xách gấu váy sũng bùn lạch cạch trèo lên xe. Lão thúc chỉnh nón lá, vụt roi giục ngựa tiến lên. Sấm rền từng đợt ầm ĩ. Lúc chiếc xe ngang qua cổng thành, Lôi Sát gật đầu hiệu cho thị vệ mở cổng. Lão thúc chắp tay cảm tạ. Tên thiếu niên cạnh Lôi Sát thấy khuôn mặt gã phu xe quá đỗi kinh dị thì hoảng hốt rụt cổ , giật b.ắ.n như con mèo giẫm trúng đuôi, trốn tịt lưng Lôi Sát.
Lão thúc thấy thì bật , lắc đầu quất roi ngựa chạy khỏi thành.