Phù Mộng Cựu Bút - Chương 22: Lời hẹn năm xưa 3
Cập nhật lúc: 2026-07-03 14:02:54
Lượt xem: 81
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tên tiểu đồng mặc áo vàng nhắc đến chủ nhân nhà , vẻ mặt lộ rõ vẻ tự hào. Vừa dẫn đường phía , gã thao thao bất tuyệt: "Chủ nhân đặc biệt mượn biệt viện của nhà họ Khương để tổ chức yến tiệc mùa xuân. Biệt viện kề bên mặt nước, trồng vô vàn hoa mẫu đơn, cảnh sắc tuyệt chẳng hề kém cạnh Minh Viên ở kinh thành. Bùi lang quân suốt ngày ru rú ở nhà chúi mũi sách vở, chủ nhân sợ ngài học nhiều quá hóa ngốc nên mới thiết tha mời ngài đến du ngoạn vườn hoa. Ngoài việc thưởng ngoạn phong cảnh, đây cũng là dịp để kết giao thêm những bạn tâm giao."
Thư sinh vô cùng cảm động, bất giác thốt lên: "Tấm lòng của Lâm đối với thật sự trong sáng, thuần khiết như ánh trăng vằng vặc bầu trời."
Gã tiểu đồng khẽ hất cằm, đáp: "Chủ nhân đối xử với nay luôn hào phóng, Bùi lang quân mới chỉ hiểu một phần nhỏ thôi."
Thư sinh liền tiếp lời: "Bùi mỗ thật phúc mới quen Lâm ." Vừa dứt lời, trong lòng bỗng dấy lên mối hoài nghi: Những lời , dường như xuất phát từ tận đáy lòng . Hắn cố gắng lục ký ức về con Lâm Phu, nhưng ngay cả một hình ảnh mờ nhạt cũng chẳng . Thế nhưng, khăng khăng đinh ninh rằng: chính là bạn tri kỷ sinh t.ử hiếm của .
Lôi Sát ngay cạnh thư sinh. Tên tiểu đồng thấy liền chắp tay thi lễ, chẳng hỏi han danh tính cũng tỏ vẻ quen , cứ thế thản nhiên mời cùng thư sinh bước lên xe ngựa.
Tiếng bánh xe ngựa lăn lộc cộc đường. Lôi Sát chằm chằm tên tiểu đồng, cất tiếng hỏi: "Làm ngươi Bùi lang quân đang ở cửa hàng sách nơi góc phố?"
Tên tiểu đồng quỳ một góc, cứ mải mê trò chuyện với thư sinh mà chẳng hề đáp lời.
Lôi Sát quơ tay mặt gã, tên tiểu đồng sang mỉm , cúi thi lễ với , nhưng vẫn nhất quyết . Một lát , gã say sưa kể với thư sinh về cảnh sắc trong vườn: "Chủ nhân mời Hoa nương t.ử đến góp vui. Vốn định mời đô tri của kinh thành, nhưng vì tiết xuân tươi , nhiều quý nhân cũng nhân dịp mở tiệc thiết đãi khách khứa nên những đô tri nổi tiếng đều mời hết."
Thư sinh chợt nhớ tới Nhạn Nương, trán rịn mồ hôi hột. Một lúc thì nhớ những kỷ niệm mặn nồng ngày xưa, tình cảm quyến luyến giữa hai ; lúc nhớ đến cảnh tượng rùng rợn ở ngôi chùa cổ, bộ xương trắng mọc da thịt, thật khiến sợ hãi đến vỡ mật.
Lôi Sát thầm nghĩ: Quả nhiên là rơi ảo cảnh . Mình cứ như một kẻ ngoài quan sát, lạc giấc mộng của khác. Lời , hành động đều thấy, thấy rõ ràng, nhưng thể xen .
Chỉ là, Bùi Diễn biểu của , là tạo giấc mộng là trong mộng. Hoặc lẽ... tên thư sinh một cái tên khác, là biểu của .
Hắn vểnh tai cuộc trò chuyện giữa thư sinh và tên tiểu đồng, vén rèm xe lên quan sát. Xe ngựa khỏi cổng phường, nhiều bức tường quanh phường đang xây mới. Vì đang độ xuân bận rộn việc đồng áng nên một bức tường xây dở dang bỏ đấy. Cấm vệ quân sợ kẻ gian đột nhập nên đang cầm đao tuần tra nghiêm ngặt. Vài dinh thự cổng đỏ đóng cửa im ỉm, góc tường mạng nhện giăng đầy, tổ yến trống trơn; bên nhà tân quý khách khứa tấp nập, ch.ó béo ngựa khỏe tạo nên một khung cảnh khác biệt.
Khung cảnh dường như thuộc về thời Đức Thành chăng? Khắp nơi đều phảng phất dấu ấn của triều đại .
Biệt viện của Khương gia vẻ ở ngoại ô, gần sát sông Lệ. Bờ sông rợp bóng liễu rủ, lá sen xanh mướt trải dài vô tận. Phu xe cho xe dừng một khu biệt viện. Tên tiểu đồng lẹ làng nhảy xuống, cúi cung kính thưa: "Bùi lang quân, chủ nhân nhà chắc chắn đang mong ngóng ngài đến cháy ruột ."
Lôi Sát và thư sinh bước xuống xe. Gã tiểu đồng vài câu với gác cổng mời hai trong. Khu vườn thiết kế lấy nước từ sông tạo thành hồ, non bộ đá tảng, những ngôi đình nhỏ, những gian nhà lấp ló màn xanh mướt của cây lá. Đặc biệt là những khóm hoa mẫu đơn quý hiếm, nào Ngụy Tử, nào Diêu Hoàng đua khoe sắc thắm. Vài tỳ nữ áo xanh bưng khay , xách hộp thức ăn, ôm những đóa hoa tươi thắm, thoăn thoắt qua giữa vườn hoa lá đỏ xanh.
Thư sinh mải mê ngắm hoa mẫu đơn, lòng miên man nghĩ ngợi tâm sự riêng. Gã tiểu đồng cứ ngỡ đang trầm trồ cảnh sắc kỳ thú trong vườn, liền hãnh diện khoe: "Khương lang quân ngưỡng mộ tài năng của chủ nhân nhà nên mới cho mượn khu vườn đấy."
Thư sinh gật gù đồng ý: "Lâm tài hoa xuất chúng, văn chữ , vẽ tranh cũng cừ, nhất là vẽ côn trùng cỏ..."
Gã tiểu đồng càng thêm đắc ý, khoe khoang: "Tranh của chủ nhân hiện nay tiền ngàn cũng khó mà mua ."
Họ trò chuyện. Chẳng mấy chốc, họ thấy một đình nghỉ mát dài ẩn giữa những khóm hoa mẫu đơn phía . Trong đình vài văn nhân nhã sĩ cùng mấy ca kỹ đang . Chính giữa là một thư sinh vận áo trắng, tay cầm chiếc quạt lông đuôi hươu cán ngà voi, cằm lưa thưa vài sợi râu dài, trông phong thái hệt như thần tiên giáng trần. Thấy thư sinh và Lôi Sát từ xa bước tới, vui vẻ vỗ nhẹ lên lan can, gọi lớn: "Bùi Thầm, Bùi Tam lang, vi đợi mỏi cả mắt . Lại đây, đây, chiêm ngưỡng bức 'Xuân Thảo Đồ' mới thành của xem nào."
Thư sinh thoáng ngơ ngác, dường như tên là Bùi Thầm, nhưng cũng giống như là Bùi Diễn. Hắn sang Lôi Sát: "Biểu ca."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phu-mong-cuu-but/chuong-22-loi-hen-nam-xua-3.html.]
Lôi Sát điềm nhiên đáp: "Đừng hoang mang, chúng cứ tùy cơ ứng biến. Đã cùng , nhất định sẽ đưa biểu về an , thiếu một sợi tóc."
Nghe , thư sinh cũng phần nào yên tâm.
Vị thư sinh áo trắng vẻ chờ đợi thêm nữa, chân trần bước khỏi đình dài, chạy tới tóm chặt lấy thư sinh, trách móc: "Bùi Tam, gọi bao mà vẫn chịu đến là ?"
Bùi Thầm, thể gọi là Bùi Diễn, vội vàng chắp tay tạ : "Lâm hiểu lầm , tiểu thật sự thấy hổ thẹn."
Một thư sinh vẻ ngoài phóng khoáng, trong đình lên tiếng: "Bùi , là khách quý của Lâm , đến thì chúng dám khai tiệc? Nhìn rượu thịt bày mắt mà thèm rỏ dãi, thật là khổ sở quá . Thôi đừng nhiều nữa, mau mau tiệc ."
Thư sinh áo trắng tất nhiên là Lâm Phu, chủ xướng bữa tiệc. Hắn kéo Bùi Thầm lên đình, trong khi Lôi Sát cũng một tiểu đồng dẫn đến chỗ .
Các thư sinh, nhã sĩ vẻ thiết với Bùi Thầm. Giống như gã tiểu đồng, họ ngó lơ Lôi Sát, để mặc một ở một bàn tiệc riêng. Họ chào hỏi cũng chẳng thèm chuyện với . Lôi Sát thầm nghĩ: Núi đến với , thì đến với núi. Hắn nâng tay chắp quyền chào vị thư sinh mặt vàng kế bên. Thư sinh cũng đáp lễ, thản nhiên mặt , tiếp tục trò chuyện rôm rả với những khác.
Lôi Sát cầm vò rượu lên tự rót cho một ly. Rượu trong veo, hương vị đậm đà, quả là loại rượu ngon hiếm . Hắn gắp một quả táo hấp, mềm nhừ, ngọt lịm, hương thơm tỏa ngào ngạt.
Nếu ngoài quan sát, sẽ tận hưởng việc chứng kiến lời hẹn năm xưa một cách trọn vẹn.
Hắn ung dung thưởng thức bữa tiệc của , trong khi Bùi Thầm Lâm Phu kéo chiêm ngưỡng bức tranh. Hai tỳ nữ từ từ mở cuộn tranh : bên cạnh hòn non bộ, một bụi cỏ dại đ.â.m chồi nảy lộc, giọt sương mai chóp lá chực chờ rơi xuống. Một con dế đậu lá, râu, lông, gai chân vẽ tỉ mỉ đến từng chi tiết, sống động như thật.
Bùi Thầm cất lời khen ngợi: "Cỏ vẽ , côn trùng cũng tuyệt vời, nhưng cái nhất là loại cỏ tên gọi, nếu thì mất cái vẻ tự nhiên vốn của nó ."
Lâm Phu vô cùng vui sướng, : "Tam lang quả là hiểu ."
Bùi Thầm khiêm tốn đáp: "Ngu suốt ngày chìm đắm trong kinh sử sách vở, đối với lục nghệ thì chỉ là hạng tầm thường mà thôi."
Lâm Phu xua tay, lớn: "Tam lang là phàm tục, chỉ là quá chú tâm con đường khoa cử mà thôi. Bọn sách hiểu chữ tuy là bán cho đế vương, nhưng thể chỉ khư khư giữ lấy lý lẽ cứng nhắc, mà bỏ lỡ cảnh núi sông hữu tình." Nói , ấn Bùi Thầm xuống bên cạnh, khẽ : "Tam lang, sách thơ mà quên thời gian quý báu, thạo Tứ Thư Ngũ Kinh, nhưng liệu thưởng thức nhan sắc như ngọc ?"
Hắn chỉ tay một cái, các đang dự tiệc đồng loạt dùng quạt che miệng duyên, chỉ để lộ đôi mắt long lanh như làn nước mùa thu, chất chứa bao lời tình tứ ngỏ.
Khuôn mặt Bùi Thầm lập tức đỏ bừng, lúng túng mặt chỗ khác.
Vừa ngoảnh đầu , một cô nương mặc áo đỏ vốn cùng mâm tiệc bỗng lọt tầm mắt . Nàng mái tóc đen mượt, khuôn mặt trắng hồng điểm xuyết chút phấn son như ráng mây chiều. Đôi môi đỏ mọng thấp thoáng nụ duyên dáng, chiếc vòng tay bằng vàng lấp ló qua lớp áo lụa đỏ mỏng manh.
Cô nương nở một nụ rạng rỡ với , chiếc trâm cài tóc khẽ rung rinh, cho trái tim cũng xao xuyến theo.
Bùi Thầm say đắm ngây đó, thầm gọi trong lòng: Nhạn Nương.