Phù Mộng Cựu Bút - Chương 24: Yến Tiệc Năm Xưa 2

Cập nhật lúc: 2026-07-03 14:02:56
Lượt xem: 91

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lôi Sát chầm chậm dậy, đối mặt với đám đông, khinh khỉnh : "Lũ các ngươi đến ma quỷ yêu tinh còn chẳng bằng, mà cũng dám khó ?"

Tất cả trong khu vườn đều im như tượng đất, hệt như những quân cờ đang chờ mệnh lệnh.

Bùi Thầm kinh hãi tột độ, run rẩy nhích từng bước đến bên cạnh Lôi Sát. Nhạn Nương trân trân theo từng bước chân của , đôi mắt dần rơm rớm nước, tuôn trào thành những giọt lệ. Một giọt nước mắt trào từ khóe mi, lăn dài má để một vệt hồng nhạt, rơi xuống vỡ tan tành như hạt ngọc bàn cờ.

Bùi Thầm đau đớn xót xa, trái tim như hàng ngàn mũi kim đ.â.m châm chích, lửa đốt rát. Hắn sang van nài Lôi Sát: "Biểu ca!"

Lôi Sát chằm chằm, lạnh lùng nhắc nhở: "Đệ dường như quên mất: Nhạn Nương chỉ là một đống xương khô nơi ngôi cổ tự mà thôi."

Bùi Thầm há miệng định phản bác, nhưng những hình ảnh rùng rợn ở ngôi cổ tự vẫn còn hiển hiện rõ mồn một trong tâm trí, khiến chẳng thốt nên lời. Hắn sang Nhạn Nương. Nàng đang đoan trang một bàn tiệc, mái tóc búi kiểu phi yến, cài một đóa hoa mẫu đơn hái trong vườn, cùng với chiếc trâm vàng hình bươm bướm đôi. Cơn gió xuân mơn man thổi qua đình, những cánh hoa khẽ rung rinh, chiếc trâm cài tóc đung đưa, dải lụa mỏng màu đỏ sẫm điểm xuyết những vệt nước mắt.

Nàng trông sống động và chân thực đến thế.

"Biểu ca..." Bùi Thầm cuối cùng vẫn nỡ phụ lòng , cất tiếng gọi t.h.ả.m thiết.

Lôi Sát đăm đăm một lúc. Bùi Thầm? Hay là Bùi Diễn? Hắn cất lời: "Tùy thôi." Rồi xuống ghế.

Chỉ trong chớp mắt, các tỳ nữ tươi bưng trái cây, rót rượu. Đám thư sinh thì vỗ tay, kẻ thì , thì trêu ghẹo, tất cả huyên náo nâng ly, thơ, đối câu, như thể khoảnh khắc tĩnh lặng chỉ là một ảo giác.

Vì Bùi Thầm đổi chỗ nên giờ lẻ loi một giữa đình. Lâm Phu ở vị trí chủ tọa, khẽ vuốt chòm râu dài, đưa tay mời: "Tam lang, mau xuống . Trò chơi tửu lệnh còn một nửa, thể rời khỏi chỗ ?"

Một thư sinh khác cũng hùa theo: "Bùi lang quân, mau trở về chỗ ."

Bùi Thầm chần chừ, lưỡng lự một lúc mới ghế . Hắn cầm chén rượu lên nhấp một ngụm, nhưng chẳng còn cảm nhận hương vị gì nữa.

Gã đàn ông mặt râu ria xồm xoàm cầm hai viên xúc xắc Tương Tư lên, định tung bát, thì bất ngờ thấy tiếng tiểu đồng chạy đến báo tin: "Lang chủ, phu nhân Bùi gia sai đến nhắn, bảo Bùi lang quân về nhà sớm ạ."

Bùi Thầm sững sờ: "Mẹ bảo về sớm ?"

Lâm Phu đảo ngược chiếc quạt lông đuôi hươu, dùng cán quạt gõ nhẹ Bùi Thầm, nửa đùa nửa thật : "Tam lang, lệnh đường bắt về nhà học bài đấy."

Vài thư sinh lắc đầu ngao ngán: "Thật là mất hứng, mất hứng quá."

"Đang lúc vui vẻ, chia tay."

"Bá mẫu dạy dỗ con cái nghiêm khắc quá."

"Bùi lang quân đành phụ lòng cảnh xuân tươi ."

Lâm Phu thở dài: "Đã lệnh của lệnh đường, cũng dám giữ Tam lang ở . Ta sẽ cho đưa Tam lang về nhà."

Bùi Thầm trong đầu đầy những thắc mắc: Chẳng lẽ nhà chuyện gì ? Nếu , mất hứng , bẽ mặt mà bắt về? Hay là ca ca gây họa, mượn cớ gọi về để dọn dẹp hậu quả?

Trong lúc còn đang mải suy nghĩ m.ô.n.g lung, Nhạn Nương dậy tiễn khách. Nàng dúi một chiếc khăn tay n.g.ự.c , ánh mắt đong đầy tình cảm, : "Niềm vui ngắn chẳng tày gang, chia tay , đến khi nào mới dịp hội ngộ? Nếu cảnh xuân trôi qua, hoa tàn phai, là chúng cùng nâng ly ngắm trăng thu ."

Bùi Thầm kìm nén cảm xúc, buột miệng: "Ta nhất định sẽ tìm đến nhà Tự nương tử, mong nương t.ử đừng đóng cửa từ chối ."

Nhạn Nương mỉm e thẹn: "Thiếp sẽ đốt trầm hương, dọn dẹp phòng ốc sạch sẽ để đón ."

Lâm Phu khoác tay Bùi Thầm, tiễn khỏi đình dài, : "Cùng Tam lang uống rượu, lúc nào cũng cảm thấy trọn vẹn. Hẹn một ngày nào đó sẽ cùng Tam lang say sưa một bữa."

Bùi Thầm chắp tay đáp lễ: "Mong cùng Lâm đối ẩm, thắp nến hàn huyên."

Lôi Sát bậc thềm bên ngoài đình. Ánh mắt của Nhạn Nương lúc thì lướt qua , lúc lơ đãng dời , đó nàng mỉm tươi tắn tiếp tục điều hành tửu lệnh cùng đám thư sinh.

Lôi Sát khẽ miết những ngón tay , thầm nghĩ: Thấy tình hình là lập tức kết thúc yến tiệc mùa xuân ? Thật là tùy tâm sở dục, thao túng thứ một cách dễ dàng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phu-mong-cuu-but/chuong-24-yen-tiec-nam-xua-2.html.]

Người dẫn đường cho họ vẫn là tên tiểu đồng mặc áo vàng lúc nãy. Tên thích lắm lời, tiếp tục thao thao bất tuyệt khen ngợi chủ nhân nhà , trong lời dường như ý coi thường Bùi Thầm.

Lôi Sát liếc "biểu " của , thầm đ.á.n.h giá: Gia cảnh của Bùi Thầm lẽ cũng chỉ ở mức bình thường.

Quả nhiên, xe ngựa đỗ xịch một sân nhỏ hình vuông. Tường xám, ngói đen, cửa gỗ mộc mạc. Một lão bộc già nua canh cửa. Bùi Thầm thò đầu , thấy khuôn mặt xa lạ.

Lão bộc tươi cúi chào: "Tam lang quân chơi về ? Nương t.ử ở nhà đang mong ngóng đấy."

Tội nghiệp Bùi Diễn, thể gọi là Bùi Thầm, cứ như trời trồng cửa viện. Mãi đến khi Lôi Sát vỗ nhẹ vai, mới bừng tỉnh. Quay đầu , thấy tên tiểu đồng nhà họ Lâm giục phu xe đ.á.n.h xe mất hút, chỉ hận thể vẫy tay gọi .

"Biểu ca, chỗ ... đây... đây là nhà ." Bùi Thầm thì thầm tai Lôi Sát.

Lôi Sát kịp trả lời, lão bộc tươi thúc giục: "Tam lang quân, còn nhà? Nương t.ử đang chờ kìa."

Bùi Thầm gượng , nép sát Lôi Sát, chần chừ bước khoảnh sân nhỏ. Vừa bước qua cổng, thấy những gian nhà xếp thành hình chữ U, chính giữa là gian nhà chính. Trong sân hoa, cây, cả một cái giếng nước. Một phụ nữ ăn mặc giản dị, đầu quấn khăn, tạp dề thắt ngang hông, cùng một hai tớ gái đang phơi những lá dâu non hái trong sân.

"Nương..." Bùi Thầm khẽ gọi một tiếng, lập tức nuốt ngược những lời định trong, lòng đầy kinh hãi thầm nghĩ: Sao gọi bà là nương?

Người phụ nữ thể là Bùi nương t.ử cơ chứ.

Lôi Sát phụ nữ. Khuôn mặt bà mờ nhạt và bình thường, chẳng gì đặc biệt để nhớ, nhưng vô tình toát lên vẻ cổ hủ và cay nghiệt.

Như thể ai đó đang cố tình gieo đầu ý nghĩ: Nương của Bùi Thầm .

Người phụ nữ mặt , cất giọng: "Tam nhi về đấy ? Suốt ngày rong chơi bên ngoài, thật uổng phí thời gian, đến lúc chăm chỉ học hành ." Bà lải nhải tiếp, "Nhà họ Bùi chỉ mỗi con là đinh nam, con chính là trụ cột của gia đình. Trụ cột mà đẽo gọt rèn giũa thì chống đỡ nổi cơ nghiệp?"

Bùi Thầm lúng túng đáp . Lôi Sát khẽ đẩy vai , rỉ tai: "Hỏi về cha và ca ca của ."

Bùi Thầm gật đầu lúng túng, hắng giọng một cái : "Nương , cha và ca ca..."

Người phụ nữ rải đều lá dâu lên chiếc nong nuôi tằm, điềm nhiên đáp: "Cha và ca ca con chẳng c.h.ế.t hết ?" Ngập ngừng một chút, bà giục: "Tam nhi còn học bài?"

Bùi Thầm trân trân con tằm đang lúc nhúc nong, chúng đang nhai ngấu nghiến những chiếc lá dâu, âm thanh sột soạt gai cả .

Người phụ nữ giữ vẻ mặt lạnh lùng, hỏi: "Tam nhi còn học bài?"

Bùi Thầm giật , luống cuống đáp lời, vội vàng kéo Lôi Sát chạy trối c.h.ế.t, trốn một căn phòng. Hắn vớ lấy ấm , run rẩy : "Biểu ca, chuyện cứ như mơ như thực, thật đáng sợ, uống chén cho bình tĩnh ."

Lôi Sát nhận lấy chén , uống mà bật : "Đệ vẻ rành rọt nơi nhỉ, đây chính là thư phòng của đấy."

Bùi Thầm đảo mắt quanh, quả nhiên là thư phòng. Bàn sách, giá treo bút, nghiên mực đều thiếu thứ gì. Kệ sách chất đầy những cuộn sách, rút thử một cuộn xem, là những bản chép tay mới tinh.

"Ta cũng nữa..." Bùi Thầm run rẩy, "Sao đây là thư phòng?"

Lôi Sát giữ chặt vai : "Có lẽ, vì chính là Bùi Thầm?"

Bùi Thầm ngẫm nghĩ một lúc: "Ta là Bùi Thầm ? Không , biểu ca, là Bùi Diễn." Nói , hậm hực bệt xuống đất: "Ta là Bùi Diễn, phụ nữ nương . Không ở nhà nương đang lo lắng cho đến mức nào..."

Lôi Sát : "Chúng lẽ vẫn đang ở trong ngôi chùa cổ."

Bùi Thầm áy náy : "Biểu ca vì kẹt nơi , trong lòng thật sự áy náy."

Lôi Sát để bụng chuyện , giọng trầm xuống: "Đợi khi chúng thoát khỏi đây, thiêu rụi đống xương của Nhạn Nương mới xả cơn tức ."

Bùi Thầm sững , lắp bắp nên lời.

Hai nán Bùi trạch vài ba ngày. Gã tiểu đồng của Lâm Phu mang thư đến, báo rằng: "Bùi lang quân, chủ nhân nhà một bức thư pháp mới, mời lang quân đến cùng thưởng lãm."

 

Loading...