Phù Mộng Cựu Bút - Chương 25: Chuyện Cũ 1
Cập nhật lúc: 2026-07-03 14:02:57
Lượt xem: 72
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thấy Lâm Phu ngỏ lời mời, khuôn mặt nhợt nhạt, mờ nhạt của Bùi mẫu khẽ xẹt qua một tia soi mói. Bà cụp mí mắt, xị khóe môi xuống, chắn ngay mặt tên hầu mà cặn kẽ tra hỏi tra hỏi bao nhiêu .
Tên hầu nhà họ Lâm cũng chẳng hạng dễ bắt nạt. Lần đầu còn thành thật bẩm báo, nhưng thấy bà lão cứ vặn vẹo mãi, bèn lên mặt, hếch lỗ mũi lên , ngoài da mà giọng thì đầy châm biếm: “Lang chủ nhà là nhân vật thế nào cơ chứ? Xưa nay bằng hữu khách khứa lúc nào cũng chật kín phủ, chẳng bao nhiêu quý nhân khao khát kết giao. Không hiểu Bùi gia nương t.ử cớ cứ gặng hỏi buông thế ?”
Bị một kẻ hạ bộc nhục, Bùi mẫu hổ vô cùng, liên miệng dám, lúng túng biện bạch: “Lão chỉ vì lo sợ Tam nhi lỡ dở việc đèn sách mà thôi.”
Tên hầu càng nước tới, giở giọng lên mặt dạy đời: “Bùi nương t.ử chẳng qua cũng chỉ là một phụ nhân quanh quẩn chốn hậu trạch, thể so bì với Mạnh mẫu dạy con? Hãy cẩn thận, kẻo tự tay lỡ mất tiền đồ xán lạn của Bùi lang quân đấy.”
Bùi mẫu chỉ , còn rối rít bồi tội. Tên hầu thế mà cũng hống hách nghênh ngang nhận lời xin .
Sắc mặt Bùi Thầm lộ rõ vẻ tức giận. Hắn sang với Lôi Sát: “Biểu , cái thứ cẩu nô tài ỷ thế h.i.ế.p , thật là quá đỗi vô lễ! Đợi lát nữa, nhất định chất vấn Lâm xem quản giáo hạ bộc kiểu gì mà dung túng cho chúng ngông cuồng đến mức .”
Trong hai ngày qua, Lôi Sát thăm dò kỹ càng ngóc ngách trong ngoài Bùi gia. Hắn chỉ cảm thấy cách bài trí nơi đây hết sức qua loa, đơn sơ, thiếu mấy phần sinh khí của khói lửa nhân gian. Bùi mẫu ngoài việc thúc ép Bùi Thầm sách thì tuyệt nhiên chẳng buồn quan tâm đến bất kỳ điều gì khác. Đám nô bộc gặp mặt gia chủ thì cúi chào thỉnh an một tiếng, cứ như con , kẻ nào kẻ nấy tự cắm đầu công việc của .
Cái cảnh tượng Bùi mẫu và tên hầu kẻ hỏi đáp mắt càng thêm phần kỳ quái, gượng gạo, cứ như thể ai đó cố tình dàn xếp từ .
Thấy Bùi Thầm tức giận, tên hầu cũng chẳng buồn để tâm, vẫn giữ thái độ cung kính đến mức giả tạo: “Bùi lang quân, xin mời.”
Bùi Thầm vốn dĩ chán ghét điệu bộ của nên toan mở lời cự tuyệt. Nào ngờ, lời thoát khỏi miệng biến thành: “Mẫu , con xin phép gặp Lâm đây.”
Bùi mẫu gật đầu: “Tam nhi sớm về sớm nhé.”
Bùi Thầm xe ngựa mà đầu óc váng vất, hoang mang ấp úng: “Biểu , câu vốn dĩ là bản ý của . Chuyện ... chuyện ...”
Lôi Sát trấn an: “Đệ cứ coi như bản đang lọt một giấc mộng . Trong mộng cảnh bủa vây, thể hành sự theo ý ?” Ngẫm nghĩ một chốc, tiếp: “Nếu đoán lầm, mời hôm nay vốn là Lâm Phu, mà là Nhạn Nương.”
Bùi Thầm chợt thẫn thờ, hai má khẽ ửng đỏ. Trong sự kinh ngạc xen lẫn chút ngọt ngào mơ hồ: “Là... Nhạn Nương ?”
Lôi Sát nể nang gì mà tạt thẳng một gáo nước lạnh: “Nhạn Nương giờ đây chỉ là nắm xương khô chốn cổ tự, cái nhan sắc hồng nhan chẳng qua cũng chỉ là lớp da vẽ mà thôi.”
Bùi Thầm rùng đ.á.n.h thót một cái, ngay ngắn , nghiêm túc đáp: “Biểu , ghi nhớ .”
Thấy ánh mắt cứ lảng tránh, Lôi Sát vẫn yên tâm bèn dặn dò thêm nữa, ép Bùi Thầm ba bề bốn bận cam đoan mới thôi.
Đáng tiếc , mỹ nhân vốn dĩ là lưỡi d.a.o cứa tim, là thứ nước hóa cốt khiến con thần hồn điên đảo, vứt bỏ hết thảy sự đời. Lời thề thốt vẫn còn văng vẳng bên tai, thế nhưng trông thấy Nhạn Nương khẽ nhíu mày liễu, nét u sầu tương tư đọng nơi khóe mắt, giọt lệ chực trào hóa thành nụ gượng gạo môi... Bùi Thầm chỉ cảm thấy tim đau như d.a.o cắt. Hắn lập tức ném Lôi Sát đầu, rảo bước vội vã tiến lên đón lấy nàng.
Lôi Sát nhất thời cản kịp, đành tặc lưỡi chọn cách khoanh tay diễn biến.
“Nhạn Nương đang chuyện gì phiền lòng ?” Bùi Thầm sợ nàng giật , khẽ khàng cất giọng hỏi.
Nhạn Nương khom đáp lễ, vẻ mặt mừng tủi: “Vốn cứ ngỡ khó cơ hội tương phùng lang quân thêm nữa, nào ngờ...” Nàng khẽ mỉm , lời sắp tuôn nghẹn ngào dừng nơi đầu lưỡi. Cái dáng điệu tựa như một chiếc lưỡi câu nhỏ xíu, sắc lẹm, móc chặt lấy trái tim Bùi Thầm khiến quên sạch thứ xung quanh.
Hắn vội vàng đáp: “Làm chuyện vô duyên thể gặp cơ chứ? Vốn dĩ định dăm ba bữa nữa sẽ tìm nương t.ử mà.”
Nhạn Nương buông tiếng thở dài thườn thượt: “Lang quân cao vời vợi tựa vầng trăng sáng bầu trời, còn chẳng qua cũng chỉ là cành hoa tàn rơi rụng trong vũng bùn dơ. Nhơ nhuốc và thấp hèn thế , nào dám mộng tưởng ngước ánh trăng thanh cao.”
“Không .” Bùi Thầm cuống quýt xua tay phân trần: “Nương t.ử dẫu mang phận phong trần, thì trong mắt , nàng vẫn là đóa hoa xuân bừng nở đón sương mai, diễm lệ và rực rỡ vô ngần. Ngược , mới chỉ là một gã hàn nho bần hàn, chỉ giỏi múa mép khua môi. Trong nhà chẳng lấy nửa mẫu ruộng, bản công danh sự nghiệp gì. Ta nào dám trèo cao mơ tưởng thần nữ để mắt tới.”
Để bày tỏ tấm lòng, luống cuống lục lọi khắp , nhưng xui xẻo chẳng bói một vật gì đáng giá để tặng nàng. Đảo mắt thấy giữa sân một khóm mẫu đơn đang bung nở rực rỡ, thầm nhủ: Ta đành bẻ tạm một cành hoa tặng nàng , lát nữa tạ với Lâm .
Loài hoa Ngụy T.ử vốn xưng tụng là nữ hoàng của các loài hoa. Từng lớp từng lớp cánh hoa xếp chồng lên , diễm lệ và muôn màu muôn vẻ. Đóa hoa nâng niu trong lòng bàn tay, tựa như đang ấp ủ một tấm chân tình nồng đậm thể tan vỡ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phu-mong-cuu-but/chuong-25-chuyen-cu-1.html.]
Nhạn Nương e ấp đón lấy cành hoa, bộ dáng thẹn thùng như thiếu nữ rung động, chẳng dám ngẩng đầu đối diện với tình lang. Nàng cẩn thận cài đóa hoa lên mái tóc, nhẹ nhàng hỏi: “Liệu ... còn xứng đáng với loài danh hoa ?”
Bùi Thầm sớm ngây như phỗng, lẩm bẩm trong si mê: “Dáng vẻ khuynh quốc khuynh thành của nương tử, loài hoa Ngụy T.ử thể sánh bằng.”
Lôi Sát thực sự gai mắt cái điệu bộ ủy mị ướt át của đôi nam nữ . Hắn lộn một vòng nhảy tót lên nóc nhà, ôm đao nhắm mắt tĩnh tọa, bỏ mặc ngoài tai những lời đường mật nỉ non của Bùi Thầm và Nhạn Nương.
“Ta vốn sinh trong một gia đình t.ử tế lương thiện.” Nhạn Nương ngập ngừng một lát bùi ngùi kể tiếp: “Ngặt nỗi kỹ viện đổi chủ mới. Khách đến chơi, dẫu là vương tôn công t.ử cũng chỉ là hạng đến , khó bề níu giữ, huống hồ chi là bình thường. Cũng may càn nương đến nỗi ngược đãi. Tuy thi thoảng mắng c.h.ử.i đ.á.n.h đập, nhưng chung cũng nếm trải quá nhiều cay đắng. Trời lạnh áo ấm mặc, bụng đói cơm ăn, còn truyền dạy ngón đàn tỳ bà và thi thư chữ nghĩa nữa.”
Bùi Thầm xót xa nàng. Nếu đặt ở tiền triều, với khí chất , Nhạn Nương ắt hẳn là một thiên kim tiểu thư khuê các. Trái tim càng thêm nhói đau, bèn an ủi: “Hoàn cảnh của và Nhạn Nương quả thực là đồng bệnh tương lân. Gia đạo nhà cũng sa sút tàn lụi, giờ chỉ còn mẫu và nương tựa mà sống. Ngày thường, mẫu cứ chắt bóp từng đồng, nhịn ăn nhịn mặc để nuôi ăn học. Đáng buồn , chỉ là một gã thư sinh trói gà chặt, ngũ cốc phân biệt nổi, việc đồng áng cày cuốc càng mù tịt. Trong nhà chỉ thấy tiền mà chẳng thấy tiền . Đến cả mấy pho sách quý do tổ tiên để , cũng lượt mang bán để đổi lấy cái ăn cái mặc. Tại hạ quả thực... vô cùng hổ thẹn với lương tâm.” Dứt lời, lắc đầu thở dài não nuột.
Nhạn Nương hụt hẫng đáp: “Bùi lang trong bụng đầy một bồ tài hoa. Nếu tiến cử, ắt hẳn mai sẽ nên đại sự.”
Bùi Thầm khổ: “Không giấu gì nương tử, quả thực là ném đá dò đường nhưng chẳng thấy lối .”
Nhạn Nương mỉm khích lệ: “Lâm lang quân giao thiệp vô cùng rộng rãi. Ngài kết giao bằng hữu với Bùi lang, chắc chắn sẽ để lang quân chịu cảnh ngọc sáng vùi lấp .”
Bùi Thầm sững , vội vã đính chính: “Bậc quân t.ử kết giao nhạt như nước lã. Bọn tuyệt đối lấy công danh lợi lộc để vấy bẩn tình bằng hữu.”
Nhạn Nương khẽ nghiêng đầu. Đóa Ngụy T.ử cài mái tóc tôn lên nụ kiều diễm của nàng: “Ây da, lang quân cần gì câu nệ câu nệ đến thế, khéo tổn thương tình cảm giữa ngài và Lâm lang quân mất.”
Bùi Thầm ngẫm thấy cũng lý, bèn đáp: “Quả thực phóng khoáng, tiêu sái như nương t.ử .”
Hai họ tâm đầu ý hợp, lời qua tiếng vô cùng ăn ý. Tình trong như mặt ngoài còn e, chỉ chốc lát quấn quýt quyến luyến như keo như sơn. Ngồi bên , khi thì kể cho dăm ba câu chuyện vặt vãnh trời biển, lúc tĩnh lặng một lời, chỉ trao những ánh mắt chan chứa tình ý mỉm . Trong khoảnh khắc , dường như chỉ cần ở bên , thì ngay cả việc ngắm mạng nhện giăng ngoài hiên cỏ cũng trở nên vô cùng thú vị.
Mãi đến khi vầng thái dương ngả bóng về tây, Nhạn Nương mới dùng dằng lưu luyến lời từ biệt: “Bùi lang nếu thương , nhớ kỹ đến tìm nhé.”
Bùi Thầm kiên quyết hứa hẹn: “Ngày mai sẽ đến nhà Tự Nương để tìm nàng.”
Nhạn Nương tức thì mày ngài hớn hở, mặt mày rạng rỡ: “Lang quân ngàn vạn đừng thất tín với . Nhạn Nương nguyện thức trắng đêm dài để chờ đợi quân t.ử quang lâm.” Nàng ngoái đầu mỉm , mang theo nỗi mãn nguyện tràn trề cùng một tỳ nữ thong thả bước .
Tên hầu nhà họ Lâm đ.á.n.h xe ngựa đưa Bùi Thầm và Lôi Sát trở về.
Bùi Thầm đỏ bừng hai má, tự trách bản : “C.h.ế.t tiệt thật, thế mà quên bẵng việc bái phỏng Lâm .”
Tên hầu xoa dịu: “Lang chủ nhà dặn dò : Bùi lang quân đang bận hẹn hò cùng giai nhân, ngài nỡ phiền. Bùi lang quân cần để trong lòng .”
Bùi Thầm trong mới bình tâm trở một chút, vội : “Hôm khác nhất định sẽ đích đến tạ với Lâm .”
Về đến Bùi gia, Lôi Sát lập tức tóm chặt lấy bả vai Bùi Thầm, ánh mắt sắc như d.a.o găm dò xét khuôn mặt : “Biểu quên mất đang ở nơi nào ?”
Bùi Thầm vì thương xót cho phận hẩm hiu của Nhạn Nương mà sinh lòng thương cảm sâu sắc. Hắn thanh minh: “Biểu , Nhạn Nương chắc chắn ý đồ hại . Đệ suy nghĩ kỹ . Bùi Thầm là , mà cũng là Bùi Thầm. Chắc chắn ở kiếp , chuyện gì đó phụ bạc, với Nhạn Nương. Ta là nam nhi đại trượng phu, nàng là một nữ t.ử liễu yếu đào tơ. Nếu là lầm do gây , thể đùn đẩy trách nhiệm, coi như gì ? Nàng tâm nguyện thể thành, thì sẽ giúp nàng toại nguyện.”
Lôi Sát lạnh lùng phản bác: “Nói thì tỉnh táo rành mạch lắm, nhưng hành động hồ đồ ngu . Nếu ả mang oán hận trong lòng, dám chắc ả sẽ tay hãm hại ?”
Bùi Thầm cứ lượn qua lượn quanh Lôi Sát, liên mồm van nài: “Biểu , tin nàng . Nhạn Nương chắc chắn tâm địa hại .”
Lôi Sát hề tin tưởng: “Theo thấy, nữ sắc cho mờ mắt .”
Bùi Thầm quỳ sụp xuống mặt : “Biểu ! Huynh là Bất lương nhân, ngày thường phá án cũng luôn truy cặn kẽ gốc rễ vấn đề cơ mà. Nay chi bằng chúng cứ thử theo dõi xem, để xem kiếp rốt cuộc nợ Nhạn Nương những ân tình oán hận gì.”
Lôi Sát liếc mắt Bùi mẫu đang chắp tay ngoài sân, buông một câu hỏi xoáy: “Làm chắc , đây là chuyện của tiền kiếp?”