Phù Mộng Cựu Bút - Chương 30: Hung Trạch 2

Cập nhật lúc: 2026-07-03 14:03:03
Lượt xem: 73

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Điền bà vốn là kẻ nhiều chuyện nhát gan, thấy quan sai hỏi đến liền như lật bánh tráng, bao nhiêu điều đều tuôn sạch sành sanh. Thậm chí những chuyện mụ chẳng rõ thực hư cũng tiện mồm thêm thắt vài câu, chỉ sợ Lôi Sát trách phạt tội giấu diếm.

“Nguyên một công t.ử nhà giàu trúng cái thế thanh nhã của cái trạch viện , thấy giá cả chẳng đáng bao nhiêu tiền nên mua để nuôi ngoại thất.”

Điền bà chép miệng : “Chưa đầy nửa năm, ả ngoại thất mang. Ả cứ ngỡ thế là ngon nghẻ nên ngày ngày lên mặt kiêu kỳ, hết đòi vàng đòi bạc đòi lụa là gấm vóc. ở đời trương vây quá mức thì trời phạt. Đến ngày khai hoa nở nhụy, ả vô ý trượt chân ngã một cú, m.á.u chảy ngừng. Lúc thầy t.h.u.ố.c và bà đỡ chạy đến nơi, nào đổ thuốc, nào châm cứu đều vô phương cứu chữa, rốt cuộc kéo theo cái kết một xác hai mạng.”

A Khí mụ kể sống động như chính mắt thấy, bèn sinh nghi hỏi: “Điền bà, bà nhà cái gì cũng tường tận thế?”

Gương mặt Điền bà thoáng hiện vẻ ngượng ngùng, mụ nịnh nọt đáp: “Mấy lời đàm tiếu trong phường trong ngõ mà quan sai. Lão nô đây ở ngay sát vách, chung một bức tường nên khó tránh khỏi ngóng kỹ càng một chút. Hơn nữa, nếu nhờ cái lưỡi của lão nô điều, thì cái trạch viện đó rơi tay giao dịch của nương t.ử nhà …”

“Điền bà!”

Mạnh nương t.ử thấy mụ lôi cả chuyện nhà thì nét mặt lộ vẻ vui.

Lôi Sát liền lên tiếng hỏi: “Mạnh nương t.ử cũng mua thêm nhà đất ?”

Mạnh nương t.ử khẽ vuốt ống tay áo, dáng vẻ phần lúng túng đáp: “Nô gia phận gái góa bụa, chỉ trông chút sản nghiệp còm cõi nhà chồng để để sống qua ngày, vốn dĩ thu đủ chi. Chính vì thế nên nô gia mới cho nghỉ việc, bán căn nhà lớn đây để tìm một tiểu viện độc lập thế hòng kiếm chút thanh tịnh.

Ban đầu nô gia cũng ham căn nhà bên cạnh giá rẻ, kiến trúc khéo léo nên định xuất tiền mua. Cũng may Điền bà là già dặn, lưu tâm ngó nên bảo: Trên đời miếng bánh nào từ trời rơi xuống, bên trong ắt uẩn khúc. Đến khi dò hỏi mới nơi đó từng c.h.ế.t.

Nô gia nữ lưu nhát gan, đang nuôi một đứa con thơ, dám rước họa ? Bởi mới chọn căn tiểu viện đang ở hiện tại.”

Điền bà bên cạnh xen để đỡ lời: “Nương t.ử còn trẻ tuổi, những chuyện dơ bẩn đó.”

Mụ sang với Lôi Sát và A Khí: “Lão nô ban đầu cũng chỉ nghĩ căn nhà bên cạnh m.á.u me đầm đìa thì lành cho lắm, chứ ngờ đùng một cái c.h.ế.t liền một mạch ba mươi mấy mạng ! Nếu nơi tà môn như thế, lão nô c.h.ế.t cũng khuyên nương t.ử mua nhà chỗ khác. Giờ sống cảnh chung vách láng giềng thế , trong lòng quả thực phát hoảng.”

Trong lúc họ đang chuyện cổng viện, đứa con nhỏ của Mạnh nương t.ử thấy liền mò xuống giường. Cô bé vươn hai cánh tay gầy guộc, bước lảo đảo từ trong nhà chạy : “Nương…”

Mạnh nương t.ử xót con, vội vàng đón lấy cô bé, khẽ mắng: “Hộc Hộc, con mới uống t.h.u.ố.c xong, ngoan ngoãn trong chăn đắp kín cho mồ hôi? Chạy ngoài gặp gió, cẩn thận nhiễm lạnh.”

Cô hầu gái nhỏ bên cạnh vô cùng tinh ý, lập tức ba chân bốn cẳng chạy lấy áo choàng. Mạnh nương t.ử thương xót ôm chặt con gái lòng.

A Khí lặng đứa nhỏ chừng năm sáu tuổi đang nũng nép đầu vai Mạnh nương tử, tâm trí bỗng thẫn thờ trong chốc lát, ánh mắt thoáng qua một tia ảm đạm. Cậu chạnh lòng nghĩ đến thế của , nghĩ Lôi Sát cũng giống , đều là những đứa trẻ cha , bèn ngẩng đầu lên nét mặt của Lôi Sát.

Thế nhưng, gương mặt Lôi Sát vẫn bình lặng như mặt hồ một gợn sóng, chẳng lộ chút tâm trạng nào.

Mạnh nương t.ử ôm con gái, ái ngại lên tiếng: “Xin quan sai cho phép con nô gia cáo lui.”

Lôi Sát nhẹ gật đầu chấp thuận.

Đứa nhỏ trong lòng Mạnh nương t.ử tò mò đầu Lôi Sát. Cô bé trông mặt mũi vàng vọt, gầy gò ốm yếu, mái tóc lưa thưa xơ xác, hai má hóp sâu và bờ môi lấy một giọt máu. Bàn tay cô bé bám lấy áo Mạnh nương t.ử nhỏ thó, đáng thương như một chiếc chân gà.

Cái bộ dạng khiến khỏi xót xa trong lòng, chỉ sợ nếu lơ là một chút thì cô bé thể mất mạng bất cứ lúc nào. Chẳng rõ Mạnh nương t.ử hao tổn bao nhiêu tâm sức mới nuôi nổi đứa nhỏ đến tận ngày hôm nay.

Đứa trẻ tuy gầy yếu như sắp c.h.ế.t, nhưng gan thì lớn vô cùng. Cô bé cứ dùng đôi mắt đen láy như hai viên đá cuội Lôi Sát trân trân.

A Khí bên cạnh khỏi ngạc nhiên. Lôi Sát tuy tướng mạo tuấn mỹ phi phàm, nhưng thần thái dị thường, lòng lạnh lùng, sát khí đầy , quanh luôn tỏa luồng âm khí bức . Đừng là một đứa trẻ nhỏ thó thế , ngay cả những đấng nam nhi đại trượng phu cũng chẳng mấy ai thích đối thị với .

Đến chính Lôi Sát cũng phần kinh ngạc. Hắn thầm nghĩ, một đứa nhỏ mới năm sáu tuổi đầu, cứ bày bộ mặt hình sự dọa nó thì cho lắm, bèn gượng nở một nụ với cô bé.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phu-mong-cuu-but/chuong-30-hung-trach-2.html.]

Đứa nhỏ thấy bèn híp đôi mắt nhỏ , nặn một nụ đáp lễ, ghé sát tai Mạnh nương t.ử thì thầm: “Nương, vị lang quân trông trai quá.”

Mạnh nương t.ử lườm con một cái trách yêu. Ánh mắt tràn ngập tình mẫu t.ử của nàng ngọt ngào như một khối mật ong tan chảy rỏ xuống tim , nhưng hiểu , thứ mật khi ngấm lòng trở nên đắng chát xót xa, khiến rơi nước mắt.

“Trẻ con miệng còn hôi sữa năng giữ mồm giữ miệng, xin quan sai vạn đừng chấp nhặt.”

Mạnh nương t.ử lo sợ Lôi Sát phật ý, vội vàng nhún tạ tội.

Lôi Sát kẻ hẹp hòi, xua tay bảo: “Trời lạnh gió, chúng quấy rầy hai con nữa. Mấy ngày quanh trạch viện sẽ canh gác nghiêm ngặt, nếu động tĩnh gì bất thường, cứ việc hô hoán cứu mạng.”

Mạnh nương t.ử vội vã đa tạ.

Đứa nhỏ trong lòng nàng đưa bàn tay gầy như que củi lên che miệng khẽ với Lôi Sát một cái, nhưng ngay nụ đó là một tràng ho khan xé lòng. Mạnh nương t.ử và Điền bà kịp giữ lễ nghĩa nữa, vội vàng luống cuống bế cô bé trong nhà.

Lôi Sát gia cảnh nhà họ, già thì lụ khụ, trẻ nhỏ thì đau ốm, đứa con trai duy nhất trong nhà là một kẻ câm, bèn sang bảo A Khí: “A Khí, ngươi dẫn mấy sai dịch ở đây canh gác. Nếu bên Mạnh gia việc gì cần, cứ tay giúp đỡ họ một vài phần.”

A Khí lập tức nhận lệnh. Cậu trợn tròn đôi mắt hổ : “A , Mạnh nương t.ử sống thật chẳng dễ dàng gì.”

Cậu lầm bầm thêm một câu: “Nàng quả là một .”

Lôi Sát vỗ vỗ vai , dỗ dành: “Xong việc trở về ty, a mời ngươi ăn thịt uống rượu.”

A Khí lập tức tít mắt, vui vẻ : “A nuốt lời nhé, là rượu ngon đấy.”

Lôi Sát thấy bên Mạnh gia dò hỏi thêm gì, bèn dẫn sang nhà bên của Tề gia. Hộ láng giềng họ Thi, nhà họ Thi ai nấy đều đồng thanh quả quyết rằng đêm qua hề thấy bất kỳ động tĩnh nào từ nhà bên cạnh.

Thi nương t.ử dáng eo thon mặt nhọn, lời vô cùng chua ngoa và cay nghiệt. Nhà họ Tề hơn ba mươi mạng xuống, nhưng mặt ả hề lấy một nét đau thương, ngược còn lộ rõ vẻ nỗi đau của khác.

đó bĩu môi : “Bởi mới , phúc vận của con đều do trời định cả . Cứ tưởng vớ của thiên lôi tinh tướng mua ngựa, mua nhà, mua kẻ hầu hạ, cuối cùng kết cục ? Đến cái mạng già cũng chẳng giữ nổi, thật đúng là eo ôi đáng đời, nghĩ mà t.h.ả.m thương .”

Diệp Hình Ty vốn ghét cay ghét đắng cái bộ mặt tiểu nhân , hít sâu một , siết chặt cây bút để ghi chép .

“Thi nương t.ử từng xích mích với Tề gia ?” Lôi Sát hỏi.

Thi nương t.ử khẩy đáp: “Làm gì xích mích gì, chẳng qua nô gia đây là kẻ mắt chịu chứa hạt cát, mắt cái lối sống của nhà họ Tề, thèm qua với cái hạng như thế mà thôi.”

“Thi nương t.ử thể rõ hơn ?” Lôi Sát gặng hỏi.

Thi nương t.ử : “Quan sai hỏi thì nô gia dám giấu giếm. Cái nhà họ Tề vốn dĩ sống ở phường Trường Lộc, bản chất là lũ vô đầu đường xó chợ. Tề đại lang quanh năm suốt tháng chỉ nốc rượu lôi vợ đánh, ả vợ đẻ con trai nên gã càng ngứa mắt. Đứa con gái sinh nuôi nấng bữa đói bữa no đến năm bảy tám tuổi thì gã đem bán phắt cho nhà tì, kiếm chút tiền còm đem đổi lấy củi gạo dầu muối qua ngày.

Gần đây gã vớ cái vận may từ , đồn đào một hũ tài sản chìm, giá trị tới mấy trăm lượng vàng chứ chẳng chơi. Thế là sắm sửa quần áo, mua sắm trạch viện, trưng diện như thể nhà quyền quý phát đạt lắm. Ai mà ngờ , tiền tiêu hết hắc bạch vô thường đến câu mất hồn.”

Lôi Sát Diệp Hình Ty ghi chép sót một chữ, hỏi tiếp: “Nghe căn nhà bên cạnh thường xuyên c.h.ế.t, chuyện đó thật ?”

Thi nương t.ử bĩu môi một cái : “Căn trạch viện tu sửa chắp vá tính cũng cả trăm năm lịch sử , c.h.ế.t mới là chuyện lạ. Cách đây lâu c.h.ế.t một ả ngoại thất, ôi trời, đúng là ông trời mở mắt. Còn mấy hộ dọn đến ở đó nữa , gia chủ đang yên đang lành tự dưng mắc bệnh cấp tính, thế là một mạng tong…”

đưa tay vuốt ngực: “Tính thì cái dải đất quả thực lành cho lắm. Chả trách mụ điên trong phường cứ điên điên khùng khùng, suốt ngày rêu rao bảo trong nhà ma.”

“Mụ điên ?” Lôi Sát và Diệp Hình Ty đồng thanh lên tiếng.

 

Loading...