Phù Mộng Cựu Bút - Chương 31: Hung Trạch 3

Cập nhật lúc: 2026-07-03 14:03:04
Lượt xem: 81

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phường Diên Hưng cũng giống như các phường khác, khu vực gần hai bên cổng phường mở vài tiệm tạp hóa, quán ăn, tiệm rèn và cửa hàng lương thực dầu gạo.

Mấy kẻ nhàn rỗi lười biếng đang tụ tập ngoài góc tường, đứa thì bệt xuống đất, đứa thì gãi đầu gãi tai, vẻ mặt đầy thỏa mãn khi vạch áo bắt rận, cứ thế tiêu d.a.o g.i.ế.c thời gian qua ngày đoạn tháng.

Mụ điên mà Thi nương t.ử nhắc tới lúc đang mặc một bộ quần áo rách rưới tả tơi, mái tóc hoa râm rối rắm kết thành từng búi bẩn thỉu, tỏa mùi hôi thối nồng nặc. Mụ chống một cây gậy trúc, phủ phục bên ngoài một tiệm bánh, sống qua ngày nhờ lòng thương hại bố thí của thực khách và chủ tiệm.

Lúc đám Lôi Sát tìm thấy mụ, mụ đang cầm một miếng bánh lạnh ngắt ngấu nghiến nuốt chửng. Một vài mảnh vụn bánh rơi xuống đất liền mụ dùng những ngón tay đen ngòm bám đầy cáu bẩn nhặt lên, vơ cả đất cát nhét tọt miệng.

Chủ tiệm bánh chê mụ bẩn thỉu mất mỹ quan, bèn dùng một chiếc bát sứt múc chút nước đưa cho mụ xua đuổi: “Mụ già điên , né góc khuất mà ăn, đây bẩn hết đất tiệm của , ám quẻ đường ăn buôn bán của bây giờ.”

Mụ điên đón lấy bát nước, nhưng dường như vẫn thấy đủ, mụ chìa bàn tay bết dính bùn đất xin chủ tiệm thêm bánh ăn.

Chủ tiệm bánh lập tức sa sầm mặt mày, trợn mắt tức giận mắng: “Cút cút cút! Ta lòng cho ngươi một bát nước, ngươi định trèo lên đầu lên cổ chắc?”

Biện nương t.ử chủ tiệm bánh lòng nhân hậu, nàng vội ngăn chồng lấy một miếng bánh đưa cho mụ điên, : “Thôi, trông mụ cũng tội nghiệp, con cái, bằng tuổi đầu còn tranh ăn với ch.ó hoang. Mùa đông giá rét sắp đến nơi , chẳng c.h.ế.t bờ c.h.ế.t bụi lúc nào . Có miếng bánh thôi mà, cứ cho mụ .”

Chủ tiệm tiếc của, hậm hực cằn nhằn: “Cái mạng dòi bọ ông trời còn chẳng thèm thu nhận, ai bao giờ mới c.h.ế.t.”

Lôi Sát mua một chiếc bánh ở tiệm lân la hỏi chuyện, chủ tiệm bánh đáp: “Tiểu nhân cũng nhớ rõ mụ đến đây ăn xin từ bao giờ nữa. Đầu óc mụ lúc tỉnh lúc mê, bụng từng đưa mụ nghĩa thương dưỡng lão, nhưng vài ngày mụ tự mò đường về, đêm đến cứ ngủ vùi ngoài góc tường phường, ăn chung đồ thừa với đám mèo hoang ch.ó dại.”

Lôi Sát thấy gã chủ tiệm cũng rõ nguồn cơn, bèn cùng Diệp Hình Ty tiến gần mụ điên để hỏi chuyện. Mụ điên nhác thấy gần, cứ ngỡ kẻ đến cướp bánh của bèn vung cây gậy trúc lên quất loạn xạ xung quanh, miệng c.h.ử.i bới lảm nhảm những lời khó hiểu.

Lôi Sát bận tâm đến mùi hôi thối mụ, khom đưa chiếc bánh mới mua mặt mụ. Mụ điên bừng tỉnh giật lấy chiếc bánh, nhanh như cắt nhét tọt trong bọc áo giấu nhẹm .

“Đại nương trạch viện nhà họ Tề, cái căn nhà xảy vụ án mạng ngày hôm qua ?”

Mụ điên rũ rượi mái tóc che khuất mặt, mụ cố mở đôi mắt già nua đục ngầu Lôi Sát trân trân. Khóe mắt mụ khẽ giật giật bỗng hoác miệng lớn, : “Căn nhà đó , ma, ma đấy! Đứa nào dọn ở là c.h.ế.t…”

Lôi Sát định hỏi tiếp thì mụ điên đột nhiên vứt phắt cây gậy trúc , phủ phục xuống đất, sức dập đầu xuống nền gạch bôm bốp. Mụ dập đầu lóc t.h.ả.m thiết: “Tội tội , xin ông trời tha thứ cho con, con tội , con tội …”

Mụ dập đầu đến mức trán sưng bầm một cục tím ngắt, lồm cồm bò dậy quỳ hướng mặt tường phường, cúi đầu lầm rầm khấn vái. Khấn xong sụp xuống lạy một lạy, lên lải nhải một tràng tiếng lóng kỳ quái.

Diệp Hình Ty nghé tai lắng một hồi sang bảo Lôi Sát: “Phó soái, mụ đang “Vãng Sanh Chú”.”

Nương t.ử tiệm bánh bên cạnh kìm bèn lên tiếng: “Quan sai đại nhân, mụ chẳng qua chỉ là một con mụ điên năng khùng điên ba lăng nhăng, mà tin cho nổi chứ?”

Lôi Sát thấy đành tạm thời bỏ qua. Nghĩ đến cái c.h.ế.t kỳ quái của cả nhà họ Tề, trầm ngâm giữa phố một lát, hạ lệnh cho Diệp Hình Ty tiếp tục điều tra về căn nhà ma ám của Tề gia, còn thì bảo: “Ta đến chùa Quy Diệp một chuyến. Đơn đại ca bên chắc dò hỏi manh mối khác , bảo cứ ở trong ty đợi .”

Diệp Hình Ty lấy lạ hỏi: “Phó soái chẳng bảo sai một tạp dịch mời Phong nương t.ử ?”

Lôi Sát chột , khẽ tằng hắng một tiếng mặt chỗ khác, vẻ nghiêm chỉnh đáp: “Ta suy nghĩ kỹ thấy lời Thập Nhất Lang lý. Đường đến chùa Quy Diệp quen thuộc, nhanh về nhanh cho đỡ mất thời gian.”

Diệp Hình Ty vốn là kẻ cái đầu thẳng như ruột ngựa, chẳng một phần tinh ranh của cha , nên nhận điểm bất thường của Lôi Sát, trái còn đinh ninh rằng vị phó soái suy nghĩ thật chu .

Trời cuối thu tịch mịch hiu hắt, Phong Ký Nương đang quỳ bên hiên nhà đun nước pha . Lão thúc khom cái lưng còng tỉ mẩn nhổ từng cọng cỏ úa trong viện, gom thành một đống châm lửa đốt thành tro xám.

“Đời một kiếp, cỏ cây một mùa!”

Phong Ký Nương đống cỏ khô hóa thành làn khói xám bay lên, trong lòng khỏi cảm khái: “Đáng tiếc là đến lúc sắp c.h.ế.t mới đường xuống hoàng tuyền cận kề.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phu-mong-cuu-but/chuong-31-hung-trach-3.html.]

Lão thúc nở một nụ , nhưng tiếc gương mặt lão dị dạng và xí đến kỳ dị, nặn nụ trông chỉ giống như một cái vẹo mặt méo mó kinh dị: “Gió thu hanh khô, đêm qua tiếng A Vũ ho hắng vài tiếng, đun chút nước lê cho con bé dùng.”

Nụ của Phong Ký Nương thoáng hiện nét tinh nghịch: “Lão thúc cứ tự nhiên ạ, phiền lão thúc chuyển lời cảm ơn của tới A Vũ vì chiếc túi thơm con bé tặng nhé.”

Lão thúc lớn: “Chuyện chiếc túi thơm đó, Phong nương t.ử vờ như cho ? A Vũ nhà cầm kỳ thi họa cái gì cũng tinh thông, duy chỉ nữ công gia chánh là mù tịt. Sau khi tặng túi thơm cho cô xong, con bé hối hận vô cùng, tự thấy hổ dám vác mặt đến gặp cô nữa. Giờ cô còn đa tạ con bé, chắc chắn nó sẽ ngượng chín mặt mất thôi, chi bằng cứ khép chuyện đó .”

Phong Ký Nương tủm tỉm đáp: “Lão thúc xót thương A Vũ như thế, dám theo?”

Lão thúc sực nhớ một chuyện: “Mấy ngày nay thường thấy Bùi tam lang quân cứ lảng vảng ngoài cổng chùa, tới lui chứ tuyệt đối chịu bước chân .”

Phong Ký Nương làn nước trong ấm đang sôi sùng sục, nhàn nhạt : “Sương ngưng tụ thành móc, móc tích tụ thành nước, nước gặp lạnh hóa thành băng. Con luân hồi chuyển kiếp, tiền sinh hậu thế, thế nhưng nhân duyên thì chỉ một đời. Đã bỏ lỡ là coi như lỡ dở cả kiếp, cơ hội cho kẻ đến ăn năn hối hận.”

Lão thúc bật vài tiếng quái dị, trong ánh mắt già nua chợt lóe lên một niềm hoài niệm u uẩn khó hiểu. Hai thầm hiểu cùng mỉm , gạt chủ đề sang một bên.

Gió thu thổi qua gian chùa cổ, vạn vật như đang thì thầm to nhỏ. Phong Ký Nương nghiêng tai lắng một lát : “Hiếm lạ thật đấy, cái gian chùa hoang phế mà hôm nay khách quý ghé thăm.”

Nàng dậy bảo: “Lão thúc cứ nấu nước lê cho A Vũ , để cửa đón khách.”

Lão thúc cũng từ chối, lão chắp tay hành lễ một cái rảo bước thẳng.

Phong Ký Nương thong thả xách chiếc đèn lồng cửa chùa, nàng kéo cánh cửa gỗ xộc xệch khép khít . Nhìn rõ tới, nàng thốt lên một tiếng "Ồ" đầy ngạc nhiên, thổi tắt ngọn đèn lồng tay, nở một nụ rạng rỡ: “ là khách quý hiếm gặp. Nô gia chỉ khách tới, chứ ngờ tới là phó soái đại nhân.”

Lôi Sát đang định giơ tay gõ cửa, bất chợt thấy cửa mở thì khỏi chút sượng sùng. Cũng may ngày thường vốn là kẻ mặt lạnh đóng băng, dù bất ngờ nhưng vẫn kịp thời giữ nét mặt nghiêm nghị, giơ tay hành lễ đáp : “Trong kinh thành xảy một vụ án mạng kinh hoàng. Cô nhận chức ngỗ tác trong ty, đến đây để đón cô nghiệm thi.”

Phong Ký Nương giật kinh hãi: “Lại án mạng ?”

Nàng tính chất nghiêm trọng của sự việc nên dám chậm trễ nửa giây, bèn : “Phó soái chờ một lát, thu dọn hành lý ngay.”

“Làm phiền cô.” Lôi Sát gật đầu một cái, xoay định bước .

Phong Ký Nương che miệng kinh ngạc hỏi: “Phó soái đến đây chẳng lẽ để đón nô gia cùng ?”

Lôi Sát nghiêm giọng đáp: “Ngựa của chạy nhanh, chiếc xe ngựa tồi tàn của cô đuổi thế nào cũng theo kịp, chi bằng cứ một bước.”

Phong Ký Nương khẽ thở dài một tiếng, nàng nhíu đôi mày thanh tú : “Phó soái đấy thôi, lão thúc việc bận nên thể đưa tiễn . Phó soái đường đường là đấng nam nhi bảy thước đại trượng phu, mà nỡ lòng nào bỏ mặc nô gia một đường ?”

Lôi Sát dán mắt nàng đăm đăm, gương mặt trắng bệch đầy âm khí của lộ rõ vẻ cảnh giác và hoài nghi. Phải mất một lúc lâu mới chịu thua, hậm hực : “Nếu như , chờ cô cổng chùa.”

Nhìn thấy bộ váy đỏ dài thướt tha chạm đất của nàng, để lộ nửa bầu n.g.ự.c căng đầy, ý nhắc nhở nàng bộ đồ ngắn gọn gàng cho dễ hành động, nhưng nghĩ nghĩ thấy như quá thất lễ nên đành nuốt lời trong. Hắn chỉ dặn thêm: “Cô nhớ mang theo vài bộ quần áo để đổi, lượng c.h.ế.t trong vụ án cực kỳ lớn, e rằng cô trong ty vài ngày đấy.”

Thấy thần sắc vô cùng nặng nề, Phong Ký Nương nhịn bèn hỏi: “Có bao nhiêu c.h.ế.t ?”

“Tổng cộng ba mốt mạng .” Lôi Sát đáp.

Phong Ký Nương sực nhớ tới lời Nhất Diệp hòa thượng từng : Vận thế của kinh thành đang ngày một tiêu tán, lũ yêu ma quỷ quái cũng theo đó mà ngoi lên. Nàng lập tức trong chùa xách hòm xiểng cùng Lôi Sát xuống núi.

Lôi Sát cởi dây buộc ngựa, xoay nhảy lên lưng chiến mã, mím chặt môi chìa bàn tay mặt Phong Ký Nương.

Phong Ký Nương đất : “Cuối thu gió lạnh buốt giá, phó soái nô gia phía để hứng gió độc ?”

Lôi Sát bất lực, đành nắm lấy bàn tay nàng, cánh tay vận lực một cái kéo tuột nàng lên ngựa, hộ vệ nàng ở ngay n.g.ự.c . Hắn một lời, đen mặt vung roi thúc ngựa phóng .

 

Loading...