Phù Mộng Cựu Bút - Chương 36: Hung Trạch 8

Cập nhật lúc: 2026-07-03 14:03:09
Lượt xem: 83

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sáng sớm, A Khí thức dậy. Chờ cổng phường mở, liền kéo Lôi Sát đến nhà Từ Lão Thất ở chợ Tây mua một gói bánh Thất Phản, xúi Lôi Sát mua thêm vài chiếc cho Phong Ký Nương.

Lôi Sát nghiêng đầu hồi lâu, nghi ngờ A Khí vẫn tỉnh rượu, bực bội hỏi: "Tại cất công mua bánh ngọt cho Phong Ký Nương?"

A Khí cũng ngạc nhiên, tủi đáp: "Phong nương t.ử tuy là ngỗ tác của Bất Lương Ty, khám nghiệm t.ử thi là bổn phận của tỷ . Thế nhưng gì thì , tỷ vẫn là phận nữ nhi yếu đuối. A cứ xem như trâu ngựa mà sai bảo, mặt ngay cả một nụ cũng chẳng ."

Lôi Sát nghiến răng: "Phong Ký Nương mà là nữ nhi yếu đuối ?" Hắn hậm hực móc bạc ném cho gã sai vặt trong tiệm ăn: “Cô sống chẳng khác nào giun dế, đối đãi với c.h.ế.t thì dịu dàng, thiết."

A Khí nhớ ánh mắt ân cần, chan chứa tình cảm của Phong Ký Nương mỗi khi mổ xác khâu thây, bèn xoa xoa gáy, ngoan ngoãn câm miệng.

"Phiền cho bánh Thất Phản hộp mang đến cho nữ ngỗ tác của Bất Lương Ty giúp ." Lôi Sát lấy thêm tiền thưởng đưa cho tên sai vặt.

Tên sai vặt tinh mắt lanh miệng, nhận tiền xong liền tươi nịnh nọt: "Lang quân cứ yên một trăm cái tâm! Bánh ngọt của tiệm tiểu nhân đến cả quý nhân còn ưa chuộng, nương t.ử mà nhận tấm lòng của lang quân thì chắc chắn sẽ vui như nở hoa trong bụng."

Nghe mấy lời , Lôi Sát ôm một bụng tức. Hắn lòng giải thích vài câu nhưng thấy đúng là thừa thãi, đành sang trừng mắt lườm tên đầu sỏ A Khí một cái.

Hiếm khi thấy Lôi Sát rơi thế tiến thoái lưỡng nan, A Khí ngoài mặt thì tỏ vẻ chột , nhưng trong lòng ha hả. Cậu bộ nghiêm chỉnh : "Ây da, mải mua bánh cho Hộc Hộc mà lỡ mất việc chính , A chúng mau thôi."

Sắp đến phường Diên Hưng, A Khí bước chậm , chần chừ hỏi: "A , định đào xới cả sân viện nhà Mạnh nương t.ử lên thật ?"

Lôi Sát đáp: "Nếu Tề gia đào oán thi thì đương nhiên sang Mạnh gia tìm thử xem ."

A Khí lo lắng: "Như Mạnh nương t.ử và Hộc Hộc khó tránh khỏi kinh sợ."

Lôi Sát liếc : "Đệ với bọn họ cũng chỉ mới gặp mặt vài , từ khi nào mà tình giao hảo sâu đậm như ?"

Gói bánh Thất Phản mềm mại cách một lớp áo vẫn tỏa ấm áp sưởi ấm lồng n.g.ự.c A Khí. Gương mặt rạng rỡ như bầu trời quang đãng vạn dặm, nhẹ nhõm đáp: "Đệ chỉ thấy hai con họ nương tựa mà sống. Tuy cảnh gian khổ nhưng tình cảm ấm áp tựa như ngọn nến sáng trong đêm đông. Đệ từ xa thấy trong lòng thật ấm áp."

Trời thu lạnh như sương, gió bấc hiu hắt, những lữ khách phàm trần ngang qua càng thêm tham luyến ấm của bếp lửa và bát canh nóng hổi.

Vì tiết trời nên Mạnh nương t.ử giữ chặt Hộc Hộc ở trong phòng, cấm bé ngoài. Hộc Hộc cứ nhớ mãi gói bánh Thất Phản, hết lời dặn dò A Khấu cửa ngóng trông.

Khi A Khí đến nơi, A Khấu đang đợi đến độ sốt ruột. Thấy , nàng mừng rỡ khom gối hành lễ, đón lấy gói bánh đỏ mặt : "Tiểu nương t.ử nhà tuổi còn nhỏ, hiểu chuyện, phiền lang quân tốn kém bạc tiền ." Nói xong, nàng đưa một chiếc giỏ xách cho A Khí: “Nương t.ử nhà thấy áy náy nên chiên chút bánh giòn quà đáp lễ. Tuy đồ vật đơn bạc nhưng ăn cũng khá giòn xốp, mong lang quân đừng chê bai."

A Khí sửng sốt một chút hai tay đón lấy, đôi mắt híp tươi: "Không , Mạnh nương t.ử thật lòng." Thấy sân viện nhà họ Mạnh im ắng, hỏi: "Cơ thể tiểu nương t.ử nhà cô khá hơn chút nào ?"

A Khấu che miệng : "Tiểu nương t.ử cứ mải nhớ thương đồ ăn lạ miệng nên bát cháo ngũ cốc chừa đến hẳn một nửa."

A Khí lắc đầu: "Như , gầy quá. Thu đông bồi bổ cẩn thận thì đến xuân hạ mới tiêu trừ bách bệnh."

A Khấu cũng lo lắng Hộc Hộc quá ốm yếu sẽ khó qua khỏi mùa đông giá rét, bèn nán thêm vài lời: "Nương t.ử nhà cũng phát sầu vì tiểu nương t.ử đủ khỏe mạnh, lúc nào cũng trăn trở xem nên tẩm bổ thế nào. Chỉ ngặt nỗi đại phu : Tỳ vị trẻ nhỏ còn yếu, hư nhược chịu nổi t.h.u.ố.c bổ, cố ép ăn khéo lợi bất cập hại."

A Khí ngẫm nghĩ bảo: "Đợi về sẽ hỏi thử nghĩa phụ xem quen danh y nào . Nếu , sẽ tiến cử cho Mạnh nương tử."

A Khấu mừng rỡ, vội vã cúi sâu hành lễ: "Nô tỳ xin mặt nương t.ử tạ ơn lang quân ."

A Khí đỏ mặt, ngượng ngùng gãi đầu: "Có còn ."

A Khấu đáp: "Dù thành thì thiện ý của lang quân cũng là đáng quý lắm ." Nói xong, nàng nhún gối, xách theo gói bánh Thất Phản vẫn còn vương ấm xin phép lui trong.

Bên , Lôi Sát cúi vỗ vỗ Đơn Thập đang ngáy rung trời, ngủ say trời đất gì. Đơn Thập đang say giấc nồng, gạt phăng tay Lôi Sát , lầm bầm: "Rượu rượu , thái thêm nửa cái đùi dê nữa đây!"

Đám nha dịch bụm miệng trộm. Thấy ánh mắt chẳng mấy hiền lành của Lôi Sát, bọn họ vội vàng tiếp tục giơ cuốc đào xác.

Lôi Sát dùng sức vỗ một cái thật mạnh, Đơn Thập giật nảy nhảy dựng lên, vơ vội lấy vũ khí trừng mắt mắng: "Kẻ nào ăn tim gấu gan báo mà dám quấy rầy giấc mộng của ông nội hả? Ha ha... hóa là Phó soái, ngủ hồ đồ mất ."

Lôi Sát đập hai chiếc bánh nướng tay . Đơn Thập nhận lấy, bệt luôn xuống đất c.ắ.n mấy miếng bánh chép miệng: "Thiếu chút rượu."

Lôi Sát bèn ném cho một bầu rượu nhỏ.

Đơn Thập bắt như bắt vàng, rút nút bần nhấp một ngụm ngon lành. Hắn cẩn thận nuốt xuống, nhẩn nha thưởng thức khen ngợi: "Rượu ngon!" Sau đó phàn nàn: “Phó soái, cái hung trạch e là chẳng t.h.i t.h.ể nào . Lão Đơn tối qua cứ mong xem ma quỷ trông ngang dọc , kết quả đến nửa cái bóng đen cũng chẳng thấy."

Đơn Thập lắc đầu cực kỳ thất vọng. Hắn vốn là kẻ hám công to, tối qua nhóm lửa trại, sai nha dịch cày nát mặt đất đến tận nửa đêm, về gần sáng mới rủ tìm phòng ngủ bủ. Đơn Thập nghĩ từng chọc tiết lợn, từng g.i.ế.c , ngủ đêm ở bãi tha ma cũng từng gặp ma nên rắp tâm gặp gỡ lệ quỷ Tề gia. Hắn ngửa bụng bên đống lửa chờ quỷ quái tới cửa, kết quả là ngủ một giấc tới sáng, chẳng thấy cái bóng ma nào.

Lôi Sát đám đào đến tận hậu viện, ngay cả t.h.ả.m sàn ở sảnh chính tiền viện cũng dỡ bỏ, Đơn Thập thậm chí còn lệnh cạy luôn cả gạch lát nền.

"Phó soái." Đơn Thập nhai nốt miếng bánh nướng, phủi bùn đất dính m.ô.n.g chạy theo xoa tay : “Người Tề gia c.h.ế.t sạch, đống đồ đạc nội thất đều biến thành vật vô chủ, chi bằng... lấy khao các chút đỉnh."

Lôi Sát kẻ cố chấp cứng nhắc, bèn đáp: "Trước hết cứ xong chính sự . Nếu để xảy sai sót, cứ đem ngươi mà hỏi tội."

Đơn Thập thì vui vẻ mặt, lớn giọng quát đám nha dịch: "Mấy tên lười biếng các ngươi ? Còn mau đem hết sức bình sinh , lật tung cái hung trạch lên cho !"

Đám nha dịch xong lập tức hăng hái hẳn lên, tay mỏi eo đau, cả như sức lực dùng mãi cạn, hai mắt sáng rực hận thể dỡ luôn cả bức tường xuống.

Lôi Sát dặn: "Đơn đại ca và A Khí ở đây trông chừng, và Thập Nhất lang chuyện quan trọng khác cần tra xét."

Đơn Thập nhăn nhó khó dễ: "Sao Phó soái vứt A Khí cho đám đàn ông thô lỗ chúng ? Thằng nhóc đó vẫn còn hỉ mũi sạch... Thôi bỏ , cứ để nó sang chơi với tiểu nương t.ử nhà họ Mạnh ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phu-mong-cuu-but/chuong-36-hung-trach-8.html.]

Lôi Sát lườm một cái, khi rời vẫn cố tình tránh mặt A Khí, dặn dò Đơn Thập lưu ý Mạnh gia.

Đơn Thập bề ngoài trông thô lỗ nhưng thực chất tỉ mỉ. Hắn lập tức hiểu ý, lôi từ trong nhà họ Tề một chiếc ghế xếp nhỏ, gốc cây đối diện viện môn nhà họ Mạnh. Hắn bô bô lớn tiếng chỉ đạo đám nha dịch việc, nhưng ngấm ngầm để mắt tới động tĩnh bên nhà hàng xóm.

Sân viện nhà họ Mạnh cửa nẻo đóng chặt, chỉ bà lão và gã nô bộc da đen . Đơn Thập cảm thấy vô vị, trong lòng thầm lẩm bẩm, nghĩ mãi cũng hiểu Lôi Sát ý gì. Mãi đến gần trưa, mặt trời lên cao sưởi ấm lưng , cửa nhà họ Mạnh mới hé một chút, bóng dáng tiểu nương t.ử thò cái đầu nhỏ ngoài.

Đơn Thập ha hả, cất cái giọng khàn khàn như la vỡ gọi lớn: "A Khí, nhóc con nhà Mạnh gia tìm kìa, mau rdi mẫuễn trò khỉ dỗ dành con bé !"

A Khí trêu chọc thì mặt quỷ, đó chạy vụt như một cơn gió sang chuyện với Mạnh tiểu nương tử. Đáng tiếc, chỉ đầy một nén nhang, Mạnh tiểu nương t.ử Mạnh nương t.ử gọi . A Khí chán nản, ỉu xìu cụp đuôi về.

Đơn Thập đến mức suýt ngã khỏi ghế xếp, hỏi: "A Khí, diễn trò gì với nhóc nhà họ Mạnh thế?"

A Khí thở dài: "Mạnh nương t.ử sợ nắng gắt Hộc Hộc say nắng nên cho chơi bên ngoài."

Đơn Thập chép miệng: "Cái cô tiểu nương t.ử nhà họ Mạnh cứ như bằng giấy , gió thổi , mưa dầm xong, nắng chiếu cũng chịu nổi, e là khó mà nuôi lớn."

A Khí thương xót : "Hộc Hộc tuy nhỏ nhưng hiểu chuyện và ngoan ngoãn. Muội còn hỏi thấy A ."

Đơn Thập dốc nốt ngụm rượu cuối cùng miệng, trong lòng thoáng chột , tự lẩm bẩm: "Con nhóc đó dài chừng bằng cùi chỏ, nuôi dưỡng kiều túng trong nhà, thế mà to gan thật, sợ Phó soái cơ đấy."

Lôi Sát từ đầu đến cuối vẫn luôn nghi ngờ Mạnh gia. Hắn giao việc đào xác cho Đơn Thập, còn bản thì điều tra lai lịch của Mạnh nương tử.

Mẹ chồng của Mạnh nương t.ử vốn là cay nghiệt nhát gan, thấy Bất Lương Nhân đến cửa hỏi thăm chuyện của con dâu, bà vội vàng phủi sạch quan hệ, lóc: "Chúng chia gia tài sống riêng từ lâu . Con trai lão mất, lão cho phép Tần thị tự quyết định chuyện ở. Dù nó phạm tội thì cũng chẳng liên quan gì đến chúng cả!"

Lôi Sát thấy lạ bèn hỏi: "Cha còn sống, chia gia tài. Lẽ nào các đếm xỉa đến luân thường đạo lý, thấy chồng cô mất liền bắt nạt?"

Mạnh lão nương lập tức kêu oan ầm ĩ. Ngược , Mạnh Đại lang thì đỏ mặt, ánh mắt né tránh, ấp úng kể rõ ràng đầu đuôi ngọn ngành.

Hóa nhà họ Mạnh ba . Cha mất sớm, chỉ Mạnh Nhị là tiền đồ, giỏi việc buôn bán nên gầy dựng một cơ ngơi bề thế. Gia đình của Mạnh Đại và Mạnh Tam đều dựa dẫm Mạnh Nhị để sống. Sinh hoạt chung đụng hằng ngày, răng đôi khi còn c.ắ.n lưỡi, dẫu là em ruột thịt thì ở lâu cũng nảy sinh mâu thuẫn.

Mạnh lão nương là một thiên vị. Theo lễ, bà sống cùng con trưởng, nhưng thương đứa con út, nên việc cũng lôi hết chỗ từ đứa con thứ hai để đắp đổi cho con cả và con út.

Mạnh Nhị là kẻ ngu hiếu. Tự cực khổ kiếm ruộng đất, mở cửa hàng, còn nuôi hai em vô công rỗi nghề cùng cả nhà bọn họ, già xem vợ chồng như cái gai trong mắt, cái đinh trong thịt. Hắn kìm nén một bụng oán hận từ lâu, chỉ vì chữ "hiếu" mà đành nhẫn nhịn nuốt giận.

Khi tiểu nương t.ử Hộc Hộc đời, kích cỡ còn chẳng bằng một con mèo con. Cổ tay thò ngoài chỉ to cỡ ngón tay, ôm trong lòng mà tiếng yếu ớt đến mức gần như thấy.

Mạnh lão nương vốn ưa gì gia đình Mạnh Nhị, thấy Mạnh tiểu nương t.ử bé tí tẹo, mắt thấy chẳng thể nuôi sống nổi thì càng ghét bỏ. Bà bảo Mạnh Nhị thà vứt con bé sớm còn hơn, đỡ c.h.ế.t trong nhà xui xẻo.

Mạnh Nhị đầu cha, đang sầu lo sức khỏe của con gái mỏng manh, xong lời thì lập tức trở mặt, : "Hộc Hộc là m.á.u mủ của con, con nỡ vứt bỏ con bé ? Con nhẫn tâm như nương ."

Mạnh nương t.ử nha kể chuyện thì che mặt rống.

Mạnh Nhị an ủi: "Nàng xem Hộc Hộc tuy yếu ớt nhưng ngày một cứng cáp hơn. Nhà dẫu hào môn cự phú nhưng cũng mời đại phu giỏi, dùng t.h.u.ố.c , từ từ sẽ nuôi lớn thôi."

Mạnh nương t.ử lúc mới nín mỉm .

Mạnh Nhị . Hắn vung tiền như nước để tìm y hỏi t.h.u.ố.c cho con gái, ngày qua ngày, tiền tiêu hệt như nước chảy. Mạnh lão nương cùng Mạnh Đại, Mạnh Tam xót ruột đến mức khó chịu. Để chữa trị cho Hộc Hộc, vợ chồng Mạnh Nhị cắt giảm chi tiêu trong nhà, khiến Mạnh Đại, Mạnh Tam quen thói tiêu xài hoang phí cảm thấy chịu nổi.

Hai em tìm đến Mạnh lão nương xúi giục: "Nhị lang chữa bệnh cho con gái là tình cha con, đạo trời định. mà cái hố đáy bao giờ mới lấp đầy? Vài đứa con trai nhà con và tam chuẩn học, mua thêm nô bộc, còn mua nhà cưới vợ, chỗ nào cũng cần tiền. Bây giờ thu đủ chi, đây?"

Mạnh lão nương thấy vô cùng lý, thở vắn than dài: "Nhị lang đầu cha, cứ đ.â.m đầu ngõ cụt, cũng khuyên nổi."

Mạnh Tam đút tay tay áo, nhăn nhó mặt mày, xót xa cất lời: "Nương, con lời độc ác, nhưng với cái bộ dạng của cháu gái, e là đổ xuống ngàn vàng vạn bạc thì cũng chỉ như dã tràng xe cát mà thôi."

Mạnh lão nương gõ gậy bực tức: "Lời cũng từng khuyên Nhị lang , nó ." Một lát , bà hỏi: "Hai đứa các ngươi cao kiến gì ? Cứ đợi Nhị lang phá hết gia sản thì cả nhà cùng uống gió Tây Bắc chắc?"

Mạnh Đại vuốt bộ râu ngắn môi, thăm dò: "Nếu nương đồng ý, chi bằng chúng chia tài sản ở riêng?"

Cái gọi là "gia sản nhà họ Mạnh", những thứ giá trị thực chất đều do Mạnh Nhị . Mạnh lão nương hùng hồn viện lý lẽ: "Gia nghiệp tuy do Nhị lang quản lý, nhưng già còn đó, con cái giữ tài sản riêng, tự nhiên đều là của chung cả nhà."

Vợ chồng Mạnh Nhị bàn bạc, vì kế hoạch lâu dài, đành c.ắ.n răng chịu thiệt thòi . Mạnh Nhị nghĩ ngợi: Đằng nào cũng trở mặt, dứt khoát xé nốt tấm màn che mặt cuối cùng. Khi phân chia gia tài, bắt giấy tờ chi tiết, từng điều kiện một ghi chép thật rõ ràng, minh bạch. Tộc lão trụ trì việc xưa nay từng thấy văn tự nào tường tận đến thế, ngay cả giữa con với cũng rành rọt như quan hệ giao kèo.

Mạnh lão nương tức giận, c.h.ử.i rủa vợ chồng Mạnh Nhị là đồ ngỗ nghịch bất hiếu.

Mạnh Nhị thở dài, thốt lên: "Sự bất hiếu của con, tính vẫn còn hơn cái sự hiếu thảo của khác nhiều lắm. Nương chẳng lẽ trong lòng ?"

Nhà họ Mạnh phân gia tài, ba em kể từ đó cũng như xa lạ. Vợ chồng Mạnh Nhị một mặt quản lý sản nghiệp, một mặt chuyên tâm điều dưỡng cho con gái út. Ai ngờ tai bay vạ gió ập đến, Mạnh Nhị ngoài mua hàng, gặp cường đạo, cùng khiêng về trong tình trạng dở sống dở c.h.ế.t.

Nhà đẻ của Mạnh nương t.ử sa sút, chẳng sức giúp đỡ, bất đắc dĩ nàng đành cầu cạnh đến cửa Mạnh Đại và Mạnh Tam. Hai gã em vốn là loại chỉ lo quét tuyết cửa nhà , thẳng thừng chặn Mạnh nương t.ử ở ngoài cửa.

Mạnh Nhị rõ tính tình em vốn bạc bẽo, cảm nhận bản khó lòng qua khỏi, bèn đem bán hết cửa tiệm hàng hóa đổi thành ruộng đất và bạc trắng, dặn dò Mạnh nương tử: "Nàng... nếu gặp t.ử tế thì cứ tái giá, chỉ xin nàng đừng vứt bỏ Hộc Hộc."

Mạnh nương t.ử đến đứt từng khúc ruột. Nếu con gái nhỏ níu chân, nàng sớm theo Mạnh Nhị , nàng nức nở: "Nô gia đời chỉ nhận một lang quân. Nô gia vốn nguyện cùng sinh cùng t.ử với , chỉ vì nỡ bỏ Hộc Hộc. Lang quân hãy suối vàng đợi thêm một chút, chờ ngày Hộc Hộc lớn khôn nên , tìm phu quân, nô gia sẽ xuống đoàn tụ cùng ."

Mạnh Nhị xong vô cùng đau xót, nuối tiếc từ giã cõi đời.

 

Loading...