Phù Mộng Cựu Bút - Chương 37: Hung Trạch 9

Cập nhật lúc: 2026-07-03 14:03:10
Lượt xem: 76

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sinh , nhiều chuyện thể cưỡng cầu. Tựa như duyên phận cha con cái, cha chọn con cái, và con cái cũng thể chọn cha .

Sau khi Mạnh Nhị qua đời, trong lòng Mạnh mẫu cùng Mạnh Đại, Mạnh Tam áy náy, nhớ những chuyện qua mà cảm thấy vô cùng hổ thẹn với tình nghĩa con, tình em ruột thịt. Hai em rơi lệ xót xa mặt Mạnh mẫu, lóc t.h.ả.m thiết.

Mạnh Đại nghẹn ngào: "Ngày cãi vã ầm ĩ, quên béng tình cốt nhục. Giờ Nhị lang , như đứt một tay một chân, đau đớn sống."

Mạnh Tam cũng đưa tay áo lên lau nước mắt: "Nhị ca lúc sinh thời thường chăm lo cho , bằng cầm thú giận dỗi với . Giờ sớm thế , thực sự đêm đêm ngủ yên."

Mạnh mẫu đó càng sức đ.ấ.m n.g.ự.c dậm chân, gào: "Lòng bàn tay mu bàn tay đều là núm ruột của , cớ Nhị lang đoản mệnh đến thế!"

Mạnh Đại vội an ủi , nghẹn ngào: "Nương hãy bớt đau thương. Nhị lang nhắm mắt thờ tự, con nguyện đem một đứa con trai qua kế tự cho Nhị lang để nối dõi tông đường."

Thê của Mạnh Tam chỉ đẻ cho đúng một mụn con trai, con dư để tác thành cho cái thứ tình cảm em của trưởng. Thấy , bên cạnh mặt mày như đưa đám, lo âu : "Nhị tẩu còn trẻ mà xinh , chỉ sợ... cháu gái thì vẫn cứ ngâm trong nước t.h.u.ố.c mà nuôi, t.h.u.ố.c uống còn nhiều hơn cả sữa ."

Mạnh mẫu sụt sùi tự trách: "Nhị lang đang yên đang lành mất, chỉ lo đau buồn, thật chẳng tính toán chút gì cho nó cả."

Bọn họ sống tình nghĩa như thế, nhưng Mạnh nương t.ử quyết tâm sắt đá, đoạn tuyệt . Tộc lão nhận tiền của Mạnh nương tử, ôm đống giấy tờ văn tự Mạnh Nhị để lúc sinh thời mà chủ cho hai con nàng. Mang chút tâm tư cá nhân, ông cũng thấy con Mạnh nương t.ử quá đỗi đáng thương nên cảnh cáo Mạnh mẫu: "Tần thị tuy là họ ngoài, nhưng tiểu nương t.ử là cốt nhục của Nhị lang, bệnh tật ốm yếu chăng nữa thì nó vẫn còn đang thở. Các cũng là ruột thịt, ăn thịt cũng chừa cho tấm da. Coi chừng Nhị lang c.h.ế.t linh thiêng, một mạch kiện các lên tận điện Diêm La đấy."

Những lời khiến đám Mạnh mẫu tím tái cả mặt, suốt mấy ngày liền đóng cửa tạ khách, dám ló mặt ngoài.

Sự việc xong xuôi, Mạnh nương t.ử bán ngôi nhà lớn, dọn đến khu tiểu viện như hiện tại, nuôi thêm một tên nô bộc da đen canh cửa. Gã nô bộc tuy câm nhưng là một trung bộc, sức khỏe vô song. Mạnh Đại từ bỏ ý định đến cửa gây sự, gã đẩy một cái ngã chổng vó lên trời, liệt giường dưỡng thương nửa tháng mới khỏi, từ đó dám tùy tiện mon men tới cửa nữa.

Mạnh nương t.ử canh giữ ruộng đất chồng để , một lòng một ôm con gái sống qua ngày. Chỉ tiếc nỗi dùng y thuật t.h.u.ố.c để bồi dưỡng, Hộc Hộc mãi vẫn khá lên . Con cái nhà ba tuổi chạy nhảy tưng bừng, Hộc Hộc ngay cả bộ cũng vững, bế tay nhẹ bẫng, còn chẳng nặng bằng một con mèo. Cứ mỗi độ trái nắng trở trời, nhiễm chút phong hàn là Hộc Hộc ho hen khó thở, nôn mửa tiêu chảy, liệt giường dậy nổi. Phải khó khăn lắm mới dỗ Hộc Hộc ngủ say, nhưng Mạnh nương t.ử sợ con bé ngủ một giấc tỉnh , trằn trọc suốt đêm dài liên tục đưa tay thử thở của con.

Mạnh mẫu sắc mặt xám ngoét, trừng đôi mắt già nua tê dại, cả co rụt giường, lặp lặp : "Chẳng lão độc ác, thích cháu gái ruột của , thực sự là nuôi sống nổi, liên lụy cả gia đình. Cái hũ t.h.u.ố.c , ném cả một ngọn núi vàng cũng chẳng bõ bèn gì."

Mạnh Đại cạnh cũng hùa theo gật đầu, : "Cháu gái sức khỏe thì cũng thôi , đằng là đứa khắc cha..." Gã định thao thao bất tuyệt, kể lể chuyện Nhị lang Hộc Hộc khắc c.h.ế.t, bèn bắt gặp ánh mắt Lôi Sát phóng tới. Ánh lạnh lẽo sắc bén như lưỡi đao ngâm trong băng, quét lên gã giống như xẻo vài miếng thịt, khiến gã rùng câm bặt. Trong lòng gã run rẩy: Tên Bất Lương Nhân vẻ ngoài ưa nhưng thâm hiểm như rắn rết, nanh nhọn cũng nhuốm đầy kịch độc.

Lôi Sát vô cùng chán ghét bộ mặt của con Mạnh Đại, lạnh tanh: "Sức khỏe Mạnh tiểu nương t.ử hình như khởi sắc."

Mạnh mẫu khẽ run, phản bác: "Khởi sắc bao nhiêu chứ? Mấy rẽ cửa quỷ, năm ngoái còn suýt chút nữa là tắt thở..."

Lôi Sát rũ mắt, ấn nhẹ đốt ngón tay: "Các với Mạnh nương t.ử gần như đoạn tuyệt qua , rõ như ?"

Mạnh mẫu chống chế: "Hộc Hộc dẫu cũng là cháu gái ruột của lão , lão ..."

Lôi Sát nửa nửa liếc .

Mạnh mẫu vội đổi giọng: "Hộc Hộc bệnh tình nguy hiểm, Tần thị mời đại phu cúng bái thần linh, lúc đó chúng mới ." Bà thở dài: “Lão sai đến thăm hỏi, con đàn bà đanh đá Tần thị thế mà điều, ngược còn sai tống cổ cả lẫn quà ngoài, quả thực là vô lễ ngỗ ngược. Lão cũng xót ruột lắm, Hộc Hộc gầy yếu đến mức chỉ còn một bọc da, dăm bữa nửa tháng ốm đau một trận lớn nhỏ, đúng là dày vò."

Mạnh Đại thấy ánh mắt Lôi Sát thâm trầm đáng sợ thì khẽ giật tay áo Mạnh mẫu, ngụ ý bảo đừng hươu vượn. Trong lòng gã âm thầm suy đoán: Tần thị tuổi trẻ thủ tiết, tên Bất Lương Nhân cứ bênh vực ả, hai kẻ đó gian tình gì.

"Hộc Hộc bước qua một kiếp nạn, thấy dạo ngày một khỏe hơn. Biết sẽ khỏi hẳn, ha ha ha, Nhị lang suối vàng cũng thể an tâm ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phu-mong-cuu-but/chuong-37-hung-trach-9.html.]

Lôi Sát nghĩ ngợi một lát, hỏi: "Trước Mạnh tiểu nương t.ử phát bệnh nguy hiểm thế ?"

Mạnh mẫu và Mạnh Đại . Mạnh Đại hiểu tại hỏi như , cân nhắc hồi lâu mới cẩn thận đáp: "Cái ... Hộc Hộc vốn cũng chẳng mấy khi tinh thần khá giả, cứ thấy như sắp xong thì treo nửa cái mạng về, kéo dài tàn sống qua ngày. Nhức đầu xổ mũi là chuyện cơm bữa."

Lôi Sát mỉa mai: "Ngươi bá phụ mà cũng quan tâm cháu gái gớm nhỉ."

Mạnh Đại ngượng ngùng đỏ mặt, gã quản sống c.h.ế.t của tiểu nương t.ử họ Mạnh chứ, vắt óc suy nghĩ chừng một tuần : "Hình như... chỉ đó là rùm beng lớn nhất. Cũng thể là bọn đàn bà Tần thị nhát gan, cứ bé xé to."

Lôi Sát thấy hỏi thêm gì liền quan sát xung quanh. Cách bài trí trong nhà đơn sơ, đến cả y phục Mạnh Đại và Mạnh mẫu cũng bình thường. Mạnh Đại lúng túng so vai rụt cổ. Họ tuy chia một phần gia sản của Mạnh Nhị, nhưng vì giỏi kinh doanh nên chẳng bao lâu thâm hụt lụn bại.

"Các nếu cắt đứt qua , bớt quấy rầy sự thanh tĩnh của ." Lôi Sát lạnh giọng cảnh cáo khi rời , dọa cho Mạnh Đại sợ tới mức rối rít.

Trên đường về, Lôi Sát cứ mãi nghĩ đến hai con Mạnh nương tử. Hắn xòe tay , chút lạnh lúc Mạnh tiểu nương t.ử nắm lấy tay dường như vẫn còn lưu đầu ngón tay, mang theo cảm giác châm chích khiến thoải mái. Thu tay về, tự nhủ quá đa nghi.

Vừa đến phường Diên Hưng, một nha dịch chạy tìm , ngẩng đầu đụng ngay , vui mừng reo lên: "Phó soái, thuộc hạ đang định tìm ngài, bọn tiểu nhân đào một chiếc rương nền đất Tề trạch."

Lôi Sát ngẩn , vận nội công thi triển pháp, bỏ mặc gã nha dịch, chỉ vài thở tới Tề trạch. Đến hậu viện, Đơn Thập đang dẫn đám đông bu lấy chiếc rương, nhao nhao bàn tán ầm ĩ.

"Rương to thế , dùng gỗ , chả nhẽ là vàng bạc châu báu?"

"Ngươi đang mơ giữa ban ngày , lấy vàng bạc cho ngươi nhặt?"

"Lúc nhấc lên thấy nặng tay, khéo là quần áo."

"Nhà ai rảnh rỗi đem chôn quần áo cẩn thận thế?"

"Mấy cái tên ngốc , uống nhầm rượu ? Nhất định là t.h.i t.h.ể mà Phó soái nhắc đến đấy."

Lời thốt , đám nha dịch trố mắt , ai nấy đều đỏ mặt ngượng ngùng. Bỗng dưng đào một chiếc rương, thế mà ném sạch chuyện đầu.

Đơn Thập tinh mắt thấy Lôi Sát, gọi lớn: "Phó soái đến thật đúng lúc, mau mau qua xem cái rương !"

Lôi Sát bước đến gần, hỏi: "Đào ?"

Một nha dịch tiến lên bẩm báo: "Bẩm Phó soái, đào gốc cây hải đường bên hòn non bộ."

Chiếc rương bằng gỗ nam mộc sơn son, ở giữa khảm xà cừ hình bảo hoa, một chiếc khóa đồng khóa chặt nắp rương. Lôi Sát xổm xuống, gõ nhẹ rương, đó kéo thử chiếc khóa đồng, hiệu cho một tên nha dịch tướng mạo khỉ đột má hóp tới mở khóa.

Gã nha dịch lôi từ trong n.g.ự.c vài món đồ nghề, ước lượng chiếc khóa đồng tấm tắc khen: "Khóa xịn đấy."

Đơn Thập nôn nóng, bồi cho gã một cước mắng: "Thôi bớt lải nhải , mau mở khóa."

Nha dịch dám lề mề thêm nữa, loay hoay vài cái mở khóa. Gã tiện tay mở nắp rương . Đám nha dịch xúm thành một vòng tròn, vươn cổ trong , và tất cả đồng thanh thốt lên một tiếng "Ý".

Bên trong là một chiếc rương trống .

 

Loading...