Phù Mộng Cựu Bút - Chương 38: Hung Trạch 10

Cập nhật lúc: 2026-07-03 14:03:11
Lượt xem: 74

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chiếc rương dài chừng hơn hai thước, rộng hơn một thước, sâu tới một khuỷu tay. Bên trong lót một chiếc chăn nhỏ, tuy màu sắc phai, hoa văn thêu dính đầy bụi bẩn, nhưng vẫn lờ mờ vẻ hoa quý lúc ban đầu.

Một gã nha dịch lập gia đình tò mò ngó đầu xem vài , trong lòng hoảng sợ, tặc lưỡi : "Đây hình như là chăn quấn trẻ con."

Lôi Sát lấy tấm chăn trong rương , trải rộng, quả nhiên là chăn của trẻ em. Trên chăn thêu họa tiết bình ngọc như ý và những đứa bé đang đuổi bắt đùa nghịch. Những đứa bé thêu cực kỳ tỉ mỉ, mặt mũi rõ ràng, khóe miệng cong cong, vô ưu vô lo vui đùa nền màu đỏ bạc phai.

Trong rương ngoài tấm chăn chẳng còn vật gì khác, trống trơn. Lôi Sát cam lòng, lục lọi tìm kiếm khắp trong ngoài một lượt, bỗng phát hiện nắp rương bên trong vết cào sẫm màu đan chéo .

Đơn Thập sáp gần, khó hiểu hỏi: "Cái gì thế ? Mấy vệt đen đen giống như m.á.u khô."

Lôi Sát từ từ miết tay dọc theo các vết cào. Đầu ngón tay đột nhiên chạm vật thể lạ, cẩn thận rút một sợi gai nhỏ đặt lòng bàn tay. Nhìn lướt qua thì trông như một mảnh lưu ly bé xíu.

Đơn Thập gãi đầu: "Thế là thứ gì?"

Vẫn là gã nha dịch khi nãy, trợn trừng hai mắt, vươn cổ dài như cổ ngỗng, cố gắng nuốt trôi lạnh đang rần rần dâng lên khắp cả , ấp úng : "Giống... giống móng tay... trẻ con."

Đơn Thập dám tin, ngoắt trừng mắt lườm gã: "Móng tay? Quái quỷ thật, là móng tay ?"

Lôi Sát gì, sờ soạng chiếc rương từng tấc một vài bận, tìm thêm mấy mảnh lưu ly kích cỡ tương tự. Một gã nha dịch nhanh trí cũng tìm một mảnh tấm chăn trải rộng. Hắn co năm ngón tay , nương theo những dấu vết khiến rợn tóc gáy , chầm chậm truy tìm lai lịch của chúng. Đã từng một bàn tay nhỏ xíu, trong tuyệt vọng và đau đớn cào xé lên nắp rương, để hết vết xước tới vết xước khác. Móng tay của cô bé gãy nát, nửa phần nhuốm m.á.u găm chặt nắp gỗ...

Lôi Sát từ từ thu tay về. như dự đoán, chiếc rương từng đựng t.h.i t.h.ể của Lương tiểu nương tử. Có điều, lúc chôn cất, cô bé vẫn thực sự tắt thở.

mà, t.h.i t.h.ể của Lương tiểu nương t.ử vì trong rương?

Đơn Thập ngày g.i.ế.c vợ xẻo thịt, lòng cứng như sắt đá, giờ phút bưng mấy mảnh móng tay bé nhỏ, cảm thấy môi miệng tê rần, nửa ngày thốt nên lời.

Nắng thu le lói rắc chút ấm cuối cùng xuống mặt đất. Sau gáy mỗi đều túa một tầng mồ hôi mỏng, gió thổi qua cái là lạnh thấu xương.

Gã nha dịch dẫn đầu ôm hai cánh tay run rẩy, tiến lên dò hỏi: "Phó soái, bọn tiểu nhân cần tiếp tục đào ?"

Lôi Sát lắc đầu: "Khoan hãy động thủ. Ngươi về nha môn đưa Phong Ký Nương đến đây."

Gã nha dịch lĩnh mệnh lời.

Đơn Thập cầm mấy mảnh móng tay bọc trong khăn tay, bỏ xuống cũng mà đút n.g.ự.c cũng xong. Đang lúc tiến thoái lưỡng nan thì thấy tấm chăn nhỏ, bèn nhẹ nhàng đặt mấy mảnh móng tay lên đó. Hắn đây nghề mổ lợn, chẳng ngày nào dính m.á.u tanh thịt vụn. Vô tình thấy một vết m.á.u nhỏ xíu chăn, vô cùng kinh ngạc.

"Phó soái, vết m.á.u đúng."

Lôi Sát bước đến, theo đầu ngón tay của . Trên khuôn mặt đứa trẻ đang vui đùa nhỏ một giọt m.á.u tròn trịa, màu sắc thâm , chuyển sang màu đỏ sẫm. Thế nhưng, trông nó vẫn tươi rói đến lạ thường, giống như chôn sâu lòng đất hàng chục năm.

Đơn Thập đờ đẫn : "Phó soái, chuyện ... chúng chậm một bước, cái oán thi thành tinh tự chạy mất ?"

Đám nha dịch những lời của hù cho rợn tóc gáy, nhao nhao trách móc: "Đơn vệ đừng ăn giật gân nữa."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phu-mong-cuu-but/chuong-38-hung-trach-10.html.]

Gã nha dịch dẫn đầu lao như một cơn gió, cuốn theo Phong Ký Nương chạy tới. Tới nơi gã mới khom bồi tội, : "Mong Phong nương t.ử chớ trách, thật sự là cái rương vô cùng quái dị."

Phong Ký Nương mỉm đáp lễ: "Sự xuất hữu nhân, cũng chỉ vì lo lắng cho án mạng thôi."

Tiền viện của Tề gia đào hố nọ hố chi chít, kẻ lơ đãng còn trượt chân vấp ngã. Gã dẫn đầu vẫn sợ nàng ngã sấp mặt, ai dè Phong Ký Nương bước như liễu rủ đón gió, nhanh vững vàng.

Nhìn thấy nàng, Lôi Sát bỗng nhớ tới gói bánh Thất Phản ban sáng, mất tự nhiên, cố tỏ vẻ thản nhiên với nàng: "Cô chuyên xử lý mấy chuyện thần hồn ma quỷ, mau xem xem sân viện gì kỳ lạ ?"

Ánh mắt Phong Ký Nương dừng ở hòn non bộ, thuận miệng hỏi: "Vì Phó soái hỏi ?"

Lôi Sát đáp: "Bọn đào một chiếc rương bên cạnh hòn non bộ, hẳn là nơi chôn xác Lương tiểu nương tử. Ta nay vẫn luôn thắc mắc, Vương Cao vì cầu con trai mà bóp c.h.ế.t con gái ruột của , tại đem chôn ở nơi khác mà chôn trong viện?"

Phong Ký Nương đáp: "Từng một loại tà thuật cầu con gọi là G.i.ế.c con gái để răn đe. Họ chôn t.h.i t.h.ể ở nội viện trong nhà để dọa nạt những vong linh nữ mệnh đến đầu thai: Đây là kết cục."

Lôi Sát và Đơn Thập cùng đám từng tới loại tà pháp âm độc thế bao giờ, cả hai đồng loạt cau mày.

Đơn Thập cảm thán: "Ta tự nhận là kẻ ác, ngờ so vẫn đủ ác."

Phong Ký Nương chiếc rương và tấm chăn nhỏ, hàng mày nhíu chặt, trong mắt đọng bi thương. Rất lâu , nàng mới cất lời: "Duyên phận cha con cái là do trời định, thể tự chọn."

Lôi Sát tiếp lời: "Vương Cao bóp c.h.ế.t con gái, bỏ rương, chôn sân viện. mà, con gái nhà họ Vương lúc đó vẫn c.h.ế.t hẳn. Con bé lẽ chôn sống."

Bên là mấy thước đất dày, một đứa trẻ sơ sinh cuộn trong chiếc rương nhỏ hẹp, ngay cả tứ chi cũng thể vươn duỗi. Bóng tối tĩnh lặng c.h.ế.t chóc bao trùm lấy cô bé, nuốt chửng sự vùng vẫy và tiếng kêu cứu. Bất kể là cầu cứu chỉ đơn thuần là đau đớn tột cùng lúc lâm chung, cô bé vô thức cào xé lên nắp rương.

Đầu ngón tay Phong Ký Nương sượt qua chiếc rương gỗ nam mộc thì liền vội vàng rụt như rắn cắn: "Phó soái chiếc rương đào lên ở bên cạnh hòn non bộ ư?"

Lôi Sát nghiêng đầu, hiệu cho nàng hố đất bên cạnh giả sơn.

Hòn non bộ kỳ tú, dẫn nước ao tạo thành thác, bên cạnh trồng một cây hải đường phú quý. Phong Ký Nương lui mấy bước, thu bộ cảnh sắc núi non, dòng nước và cây cỏ trong tầm mắt, thở dài: "Người đời vẫn đồn hòn non bộ do Trương Hồ xây dựng hấp thu linh khí tự nhiên của núi sông, quả nhiên danh bất hư truyền. Trên núi cây, cây nước, đáy thi thể. Linh khí của núi, của cây, của nước tụ hội nuôi dưỡng oán hồn. Nhà họ Vương mà nhà tan cửa nát thì mới là hết ngõ đạo trời."

"Chỗ là đất dưỡng thi ?" Lôi Sát dò hỏi.

Phong Ký Nương gật đầu: "Vương gia vì cầu con trai, đến con gái ruột cũng nỡ xuống tay, ngờ chôn con bé ngay mảnh bảo địa." Nàng khẽ ngước mặt những cành hải đường trơ trụi, lẩm bẩm: “Mỗi năm hải đường nở rộ, nhất định rực rỡ như ráng chiều, hơn cả mây đỏ."

"Vậy... t.h.i t.h.ể con gái nhà họ Vương dời , liệu còn thể biến thành hạn bạt ?" Lôi Sát hỏi.

Trên môi Phong Ký Nương thoáng hiện một nụ kỳ lạ, như thể Lôi Sát hỏi một câu cực kỳ buồn .

Nàng : "Trẻ con mọc răng, từ bò đến tập , đều là chuyện thuận theo tự nhiên, há thể đảo ngược?"

"Chẳng nơi chôn xác là chỗ uẩn dưỡng linh khí ? Mất nơi , lẽ nào chút cản trở nào ư?"

Phong Ký Nương thở dài, giải thích: "Điều cũng giống như: Con ở trong t.h.a.i mười tháng, qua thì dưa chín cuống rụng. Nó trưởng thành , cần dựa cơ thể để sinh trưởng như nữa. Người sống cần cơm canh nóng hổi, còn nó thì cần..."

"Tinh phách con ." Lôi Sát tiếp lời.

 

Loading...