Phù Mộng Cựu Bút - Chương 39: Hung Trạch 11

Cập nhật lúc: 2026-07-03 14:03:12
Lượt xem: 73

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

A Khí bên thành giếng, sinh động kể những cảnh sắc sầm uất ở kinh thành, nào là tháp Phật của chùa Thanh Liên, hoa mẫu đơn ở vườn Đình Tư, sóng biếc của dòng sông Ly, lá đỏ ở đỉnh núi Mạnh Nữ, cho tới cảnh phố xá nhộn nhịp ở chợ Đông chợ Tây...

Hộc Hộc kê một chiếc ghế xếp nhỏ, phơi nắng nâng hai má, đôi mắt sáng lấp lánh, tiếng giòn tan lanh lảnh vang lên, thi thoảng hối thúc: "Đại ca ca kể tiếp mấy trò ảo thuật đó , thật sự giữa mùa đông mà biến quả đào tươi ?"

A Khí bật : "Có thật thì rõ, nhưng chính mắt thấy. Mấy kẻ xiếc đó, ngoài chuyện biến đào tươi, họ ném sợi dây thừng lên trung là dây tự khắc dựng thẳng lên. Người xiếc nhanh như khỉ, đu dây trèo tuốt lên mái nhà mất hút, chốc lát hiện trong đám đông, thủ pháp vô cùng thần diệu."

Hộc Hộc như tận mắt chứng kiến, phấn khích đến nỗi hai má đỏ ửng, liên tục vỗ tay, : "Thần kỳ quá, chẳng lẽ là thần tiên ?"

A Khí ha hả: "Làm gì thần tiên nào lưu lạc múa võ diễn xiếc mặt đám đông quý nhân để xin tiền thưởng bố thí qua ngày chứ!"

Hộc Hộc lấy tay che miệng rúc rích, xong nghiêng đầu thắc mắc: "Người phàm thì những pháp thuật tinh diệu như ?"

"Đâu pháp thuật gì, chẳng qua là mấy cái thuật che mắt mà ngoài hiểu thôi." A Khí giải thích: “Có những kẻ mưu mô xảo quyệt sở hữu đủ loại thần thông. Trước đây Bất Lương Ty xử lý một vụ án, nhiều nhà mất trộm tài sản mà mãi tìm thủ phạm. Phó soái dùng kế nhử mồi mới bắt quy án. Muội đoán xem ăn trộm bằng cách nào?"

"Cách nào cách nào?" Hộc Hộc liên tiếng truy vấn.

A Khí bộ bí hiểm, thở dài: "Nói đến khô cả họng , lưỡi dính chặt răng mất thôi."

Nha A Khấu bên cạnh bật : "Lang quân cứ như nhà ngay cả ngụm nước cũng , nô tỳ rót một bát nước mật ngay đây."

Hộc Hộc thò cánh tay gầy guộc kéo đai áo của A Khấu , đôi mắt to quá khổ chớp chớp: "A Khấu đừng , Đại ca ca đang trêu chúng đấy." Cô bé hếch cằm, sang A Khí : "Đại ca ca kể thì cũng tự đoán ."

A Khí bộ ngạc nhiên: "Hộc Hộc thông minh thế cơ , thử xem tên trộm hành nghề kiểu gì?"

Hộc Hộc đắc ý: "Chắc chắn là tên leo dây thừng biến ảo thuật nhà chứ gì."

A Khí vỗ đùi ngặt nghẽo: "Hộc Hộc thông minh, đáng tiếc đoán sai bét ." Cậu nỡ trêu cô bé thêm nữa, bèn giải thích: "Để cho , tên trộm đó bẩm sinh vóc thấp bé, thuật súc cốt. Hắn chui qua lỗ ch.ó nhà, thần quỷ mà nẫng mất tài sản."

Khuôn mặt Hộc Hộc ngập tràn vẻ kinh ngạc, trầm trồ: " là mỗi một ngón nghề, lợi hại thật đấy." Khen xong, cô bé phồng má, thất vọng : "Muội thế mà từng thấy thứ gì! Đợi khi nào khỏe , sẽ bắt nương dẫn ngắm mẫu đơn, ngắm nước sông Ly, ngắm lá phong đỏ, còn xem ảo thuật biến quả đào tươi nữa. Cái gì cũng xem, còn đến chợ Tây ăn bánh ngọt..."

A Khí dỗ dành: "Đợi Hộc Hộc khỏe , món nào cũng nếm thử một , sẽ chủ xị mời khách."

A Khấu chen : "Tiểu nương t.ử quên ? Nương t.ử từng dẫn tiểu nương t.ử ngắm tháp Phật ở chùa Thanh Liên mà."

Hộc Hộc sững sờ, ý khóe môi chợt thu , chầm chậm đầu A Khấu: "Vậy ? Ta chẳng nhớ gì cả."

A Khấu xòa: "Chắc là lúc đó tiểu nương t.ử khỏe, đầu óc mê man nên nhớ đấy thôi. Lúc bệnh tình tiểu nương t.ử nguy kịch, nương t.ử chùa Thanh Liên linh thiêng nên tự tay bế tiểu nương t.ử lên chùa cầu Phật." Nàng như sực nhớ chuyện gì, sợ hãi thêm: "Lúc đó tiểu nương t.ử nguy hiểm lắm, giường mà sắc mặt trắng bệch như tờ giấy! Đáng sợ vô cùng."

Hộc Hộc đờ đẫn: "Hả? Mấy chuyện cũng nhớ nổi luôn."

A Khí giọng điệu của A Khấu thì rõ Hộc Hộc từng trải qua lằn ranh sinh tử, may mắn : "Đại nạn c.h.ế.t ắt hậu phúc." Cậu kỹ sắc mặt Hộc Hộc: “Tuy khỏe hẳn nhưng cứ uống t.h.u.ố.c bồi bổ cẩn thận thì nhất định ngày một hơn thôi."

A Khấu vỗ ngực: "Nhờ lời lành của lang quân, tiểu nương t.ử chắc chắn sẽ ngày càng khỏe mạnh." Sau đó thè lưỡi đùa: "Khuôn mặt của Phó soái nhà các cũng nhợt nhạt như vốc tuyết, chẳng nửa điểm huyết sắc, so với tiểu nương t.ử lúc đó cũng chẳng khá hơn là bao. Nô tỳ thấy lúc nào cũng sợ hãi trong lòng."

A Khí lớn: "A tuy ngoài mặt nhưng xử sự cực kỳ công bằng. Ta chọc tức thì cũng chẳng nổi giận với ."

Hộc Hộc vểnh cả hai tai lên, kéo chiếc ghế xếp nhích về phía , chằm chằm A Khí với ánh mắt tò mò tột độ: "Đại ca ca kể thêm về Phó soái ."

A Khí nhịn một lúc, cuối cùng nhịn nổi đành lấy đầu ngón tay đẩy nhẹ trán cô bé, giả vờ giận dỗi: "Được lắm, trò chuyện cùng , mang bánh ngọt tới cho , cứ nhớ thương A nhà ."

Hộc Hộc vẻ ngây thơ: "Phó soái hao hao mà."

A Khí và A Khấu đều bật : "Hao hao ở chỗ nào cơ chứ?"

Hộc Hộc khăng khăng: "Muội Phó soái là thấy giống hệt ."

A Khấu phì thành tiếng, quên khom gối cáo với A Khí: "Xin lang quân lượng thứ, tiểu nhân giữ mồm giữ miệng, mấy lời trò cho thiên hạ."

A Khí xua tay để bụng, híp mắt với Hộc Hộc: "A nhà thể cường tráng khỏe mạnh, tinh thông võ nghệ, lên trời xuống đất . Muội mà giống A thì mau chóng bồi dưỡng thể cho khỏe mạnh, học cưỡi ngựa chơi. Mấy tiểu nương t.ử nhà danh gia vọng tộc còn đ.á.n.h mã cầu nữa kìa."

Hộc Hộc vội gật đầu, ánh mắt đầy mong chờ A Khí: "Đại ca ca, sẽ giúp chứ? Đại ca ca thích Hộc Hộc, chắc chắn sẽ giúp Hộc Hộc khỏe đúng ?" Đôi mắt to tròn đen láy của cô bé như đầm nước âm u nơi rừng sâu, bốn bề cây cối che rợp trời lọt một tia sáng. Ném đá xuống đầm khơi lên một tiếng động, soi bóng bên dòng nước cũng chẳng thấy hình dáng bản .

A Khí đối diện với ánh mắt của cô bé, bất giác sững một lát.

Hộc Hộc thấy đáp thì thúc giục: "Đại ca ca, sẽ giúp Hộc Hộc chứ?"

A Khí lúc mới mỉm gật đầu: "Giúp, chắc chắn sẽ giúp."

Hộc Hộc mừng rỡ vuốt ve mái tóc thưa vàng hoe, mỏng đến mức búi nổi hai búi tóc nhỏ của , vui vẻ hy vọng: "Ây da, chờ khỏe sẽ bao nhiêu chuyện đây ."

A Khấu thấy cô bé vui vẻ như , khóe mắt ươn ướt. Nói thì , ai rốt cuộc khỏe ? Nàng lưng lén lấy tay áo chấm giọt nước mắt, : "Cả năm trời cũng thấy tiểu nương t.ử vui vẻ đến thế ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phu-mong-cuu-but/chuong-39-hung-trach-11.html.]

Hộc Hộc gật đầu, chợt nhắc: "A Khấu, tỷ bảo rót nước mật cho Đại ca ca cơ mà? Mau mau ."

A Khấu chợt hiểu , áy náy khom gối: "Nô tỳ sơ suất, tiểu nương t.ử và lang quân đợi một chút." Nói đoạn, nàng dậy vội vã chạy trong nhà rót nước.

Hai chủ tớ bọn họ trịnh trọng như khiến A Khí cảm thấy ngượng ngùng. Cậu vò đầu : "Chỉ là một câu đùa thôi, khát."

Hộc Hộc mỉm : "Đại ca ca mang bánh ngọt đến cho , chỉ thể mời Đại ca ca uống một chén nước mật thôi."

A Khí chỉ cho qua, dậy vươn vai. Nhìn bức tường viện, mới sực nhớ bỏ bê chính sự để trốn việc buôn chuyện với Hộc Hộc hết nửa ngày trời. Nếu Đơn Thập mách lẻo với Lôi Sát thì thế nào cũng ăn mắng. A Khí ỉu xìu: "Không lát nữa A sẽ trách phạt đây."

Hộc Hộc rời khỏi ghế từ lúc nào, nhoài miệng giếng, chớp chớp mắt: "Phó soái sẽ giận Đại ca ca ?"

A Khí gật đầu: "Làm chậm trễ chính sự, chắc chắn sẽ phạt ." Thấy Hộc Hộc cứ rướn xuống giếng, vội ngăn : "Cẩn thận, bờ giếng chỗ chơi đùa ."

Hộc Hộc thêm vài , mặt lộ vẻ kỳ quái, cất lời: "Đại ca ca, hình như trong giếng thứ gì đó!"

A Khí giật , trong lòng thịch một cái: Tề gia và Mạnh gia vốn chung vách tường, giếng lẽ nào uẩn khúc gì? Cậu dặn: "Hộc Hộc lùi , để xem."

Hộc Hộc , vẫn chen chúc ở đó : "Đại ca ca, đây, giếng lạ lắm."

A Khí vội bước tới , quên vươn tay gạt Hộc Hộc : "Đứng lùi , để cho kỹ." Hộc Hộc lời, lui về phía một chút.

A Khí xuống, miệng giếng chật hẹp, nước nông sâu. Từ ngoài trong chỉ thấy tối om rõ ràng. Nhìn nửa ngày trời vẫn phát hiện gì khác thường, lẩm bẩm: "Có thấy chỗ nào kỳ quái ." Cậu sợ nhầm, bèn chăm chú mặt nước một nữa. Hộc Hộc từ lúc nào tiến gần, dán sát lưng , ghé sát tới : "Rõ ràng thấy thứ gì đó nước mà."

A Khí thêm lát nữa vẫn chẳng thấy gì. Đang định lên tiếng thì bỗng thấy một tiếng la thất thanh: "Á! Cẩn thận."

Tiếng kêu A Khí giật thót lảo đảo, suýt nữa cắm đầu xuống giếng. Cậu vội bám lấy thành giếng, sợ toát cả mồ hôi lạnh. Hộc Hộc ở phía cũng như dọa sợ, ngây đó, vóc dáng gầy gò càng thêm vẻ mỏng manh dễ vỡ.

Bên chân Mạnh nương t.ử chiếc chén vỡ vụn. Mặt nàng trắng bệch, ôm lấy n.g.ự.c định thần một chút ba chân bốn cẳng chạy tới ôm chầm lấy Hộc Hộc lòng, trách móc: "Bình thường nương dặn dò thế nào, bờ giếng là nơi để chơi đùa ?"

Hộc Hộc ấp úng thành lời, nép chặt lòng Mạnh nương tử.

A Khí thở phào nhẹ nhõm, lau mồ hôi lạnh trán, thầm nghĩ: May quá, cái giếng chật hẹp mà cắm đầu xuống là lên nổi . Cậu thoát nạn, thấy Hộc Hộc mắng bèn hành lễ : "Là do sơ suất, Mạnh nương t.ử sợ hãi. Hộc Hộc tiến quá gần giếng ."

Mạnh nương t.ử dậy đáp lễ: "Là do nô gia nhát gan, hoảng loạn lên tiếng sai gia giật ."

A Khí né : "Mạnh nương t.ử đa lễ , tỷ vì lo lắng cho Hộc Hộc nên mới luống cuống như ."

Mạnh nương t.ử vẫn còn sợ hãi, xoa đầu Hộc Hộc, nghẹn ngào: "Là của nô gia, chỉ mỗi mụn con gái bảo bối , con bé lắm bệnh nhiều tai, hễ chút động tĩnh gì là sợ đến vỡ mật ."

"Nương, Hộc Hộc sai , con dám nữa." Hộc Hộc rúc đầu Mạnh nương tử, nức nở.

Mạnh nương t.ử xổm xuống, dịu dàng lau nước mắt cho con bé: "Nếu con mệnh hệ gì, nương sống cô độc cõi đời còn ý nghĩa gì nữa?"

"Nương, Hộc Hộc dám nữa ." Hộc Hộc sụt sùi nức nở, kéo lấy tay Mạnh nương tử: “Nương ở bên con mãi mãi nhé. Hộc Hộc còn nhiều nơi , bao nhiêu món ăn ngon nếm thử, cũng xem xiếc ảo thuật múa rối nữa."

Ánh mắt Mạnh nương t.ử ánh lên sự yêu thương nồng đậm, nàng khẽ : "Nương sẽ cùng Hộc Hộc, nương hứa: Đợi con khỏe , nơi chúng đều sẽ đến một , món ngon nào cũng nếm qua. Xem diễn kịch ngày Tết, ngắm đèn rằm tháng Giêng, đạp thanh ngày Thanh Minh, ngắm trăng dịp Trung thu, bỏ lỡ một việc nào cả." Nàng vuốt ve hai búi tóc của con gái: “Nương còn đợi con lớn lên, thành gia lập thất nữa."

Hộc Hộc nghiêng đầu: "Thành gia lập thất?"

Mạnh nương t.ử điểm nhẹ lên mũi con, liếc mắt mắng yêu: "Không hổ, con tự khắc ."

Hộc Hộc nghĩ ngợi một hồi, dường như vẫn hiểu bèn vùi đầu lòng Mạnh nương tử: "Dù Hộc Hộc cũng chỉ cần nương thôi."

A Khí bên cạnh mà trong lòng cảm động xót xa. Cậu chắp tay lưng, đá văng hòn đất chân, đợi hai con họ bình tĩnh mới lên tiếng: "Mạnh nương tử, vẫn còn việc chính, xin cáo từ . Hộc Hộc nhớ uống bát t.h.u.ố.c an thần, nghỉ ngơi chút cho sức."

Mạnh nương t.ử gật đầu: "Không dám lỡ việc của sai gia." Nàng lớn tiếng gọi A Khấu dắt Hộc Hộc nhà, đích tiễn A Khí cửa. Bước chân ngập ngừng, rũ mi do dự một lúc nàng mới hỏi: "Dám hỏi sai gia, nhà bên cạnh liệu chuyện gì ?"

A Khí nhớ tới chuyện hai viện vốn cùng chung một nhà, lòng báo tin nhưng sợ con họ kinh sợ, bèn bóng gió nhắc nhở vài câu: "Tiểu nương t.ử ốm yếu, Tề gia bên cạnh c.h.ế.t nhiều như , đều mang nhiều uế khí ? Mạnh nương t.ử xem cần tạm lánh chút ?"

Mạnh nương t.ử thở phào một nhẹ nhõm: "Nô gia cũng đang ý . Chỉ cách một bức tường, thực sự khiến thấp thỏm yên. Nô gia đang chuẩn dọn đến trang trại ở nông thôn sống một thời gian."

A Khí gật đầu: "Lánh một thời gian cũng . Nếu Mạnh nương t.ử cần giúp đỡ gì cứ việc mở lời."

Mạnh nương t.ử mỉm : "Tiểu lang quân tâm tính thuần thiện, ắt phúc báo. Trong nhà cũng chẳng đồ vật gì quan trọng, A Xá sức vóc vạm vỡ, chỉ cần thuê vài chiếc xe kéo tới là ."

A Khí chút lưu luyến, gượng chắp tay ỉu xìu: "...Vậy... cáo từ nhé, Mạnh nương t.ử xin dừng bước."

"Tiểu lang quân thong thả, xin bảo trọng." Mạnh nương t.ử cổng viện, khom hành lễ.

A Khí vẫy tay, vài bước ngoảnh , cửa viện hé mở, thấp thoáng bóng dáng Mạnh nương tử. Nghĩ ngợi về hàm ý từ biệt trong lời của nàng, càng thêm buồn bã chán nản.

 

Loading...