Phù Mộng Cựu Bút - Chương 4: Cửu Mệnh Miêu 3

Cập nhật lúc: 2026-07-03 13:55:08
Lượt xem: 163

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Phong Ký Nương ở chùa Quy Diệp ư?” Lôi Sát lạnh lùng nàng, đôi mắt đầy nghi ngờ. Hắn hiểu vì một nữ t.ử phóng túng như nàng quen Từ soái, bèn hỏi tiếp: “Ngươi là con gái, tá túc trong chùa chiền?”

Chưa kịp để Phong Ký Nương đáp lời, sang Diệp Hình Ty: “Thập nhất lang, hãy so sánh với sổ hộ tịch của nàng.”

Diệp Hình Ty lật sổ hộ tịch, đáp: “Sổ ghi nàng nhập hàng ngũ nhập liệm, mồ côi cha , tá túc ở chùa Quy Diệp núi Bi Phật ngoài thành. Diện mạo ghi dái tai trái nốt ruồi son…”

Lôi Sát còn hỏi thêm, nhưng Phong Ký Nương tiến lên một bước, vén mấy sợi tóc mai tai, nghiêng mặt, cất giọng mềm mại hỏi: “Phó soái cho rõ ?”

Lôi Sát nhíu mày quát: “Thật ngươi đang gì! Đôi tay ngươi mềm mại thế , nào chút dáng vẻ lam lũ của kẻ nghề hèn mọn?”

Đan Thập bên cạnh thấy thú vị, ôm lấy đôi chân hôi hám của ha hả. Bị Diệp Hình Ty liếc xéo một cái, mới ỉu xìu ngậm miệng.

Phong Ký Nương hề giận, thi lễ: “Lang quân nghi ngờ nô gia, cũng đành , nhưng chẳng lẽ ngay cả Từ soái mà cũng tin?”

Lôi Sát nghẹn lời. Dĩ nhiên dám nghi ngờ lệnh của Từ tri mệnh, bèn cất bức thư giới thiệu, gạt bỏ nỗi bực trong lòng, sai nha dịch dọn một căn phòng, lệnh cho Đan Thập vẫn ở cổng thành giữ bức họa để tra xét những kẻ khả nghi qua , sai Diệp Hình Ty điều tra xem nhà đẻ của Như phu nhân kết oán với ai . Ngước mắt Phong Ký Nương, bảo: “Ngươi theo và A Khí đến phủ Thị lang một chuyến.”

Phong Ký Nương chẳng hỏi thêm vì , chỉ đáp: “Xin phó soái đợi một lát. Phủ Thị lang đang tang, nô gia mặc bộ y phục quá sặc sỡ, thật là thất lễ, để nô gia đổi một bộ khác .”

Lôi Sát gật đầu: “Còn điều.”

Phong Ký Nương khẽ , trong nụ ẩn chút giễu cợt, như thở dài mà : “Than ôi, lang quân quả là vô vị.”

Lôi Sát lời trêu ghẹo của nàng, chỉ A Khí là lưng mà khúc khích.

Phong Ký Nương lách gian trong, chẳng bao lâu một bộ bào đen viền lật cổ, chân hài đen, đầu đội khăn đen, lưng đeo đai sắt, trông vô cùng khí, nhưng Phong Ký Nương càng nổi bật vẻ yêu kiều đằm thắm khó tả.

Lôi Sát, con mù mờ , chỉ thấy trời , thúc giục: “Trời sắp mưa, mau sang phủ Thị lang.”

Phong Ký Nương thở dài não nề: “Lang quân quả thật vô vị.”

Mây đen dồn , che khuất bầu trời, ban ngày tối như đêm, chân trời văng vẳng vài tiếng sấm, rõ là sắp một trận mưa giông.

Phong Ký Nương cùng Lôi Sát và A Khí đến phường Tri Nhân. Quán Vũ Hầu trong phường vì trời mưa nên giữ chân , thu vũ khí , trốn trong nhà uống rượu vui chơi. Nghe tiếng động, một tên lười biếng thò đầu , thụt .

Phủ Lý năm gian nhà lớn, khắp nơi phủ đầy lụa trắng, cổng treo đèn lồng trắng, tiền vàng mã vãi tung trong bùn nước, ngựa giấy và thuyền giấy ẩm ướt nát nhàu, càng thêm ảm đạm. Nhà họ Lý mới mất lão phu nhân, vài ngày nay bốn qua đời, thêm tin đồn bốn phía, đám gia nhân hoang mang sợ hãi. Tên gác cổng lẽ lâu ngủ yên, mặt hốc hác, mắt thâm quầng, thấy bọn sai dịch đến, gắng gượng tinh thần đón tiếp cẩn thận.

“Xin các vị đợi chút, để tiểu nhân báo với gia chủ.” Tên gác cổng cúi .

Phong Ký Nương ngó quanh, mái hành lang cũng đèn giấy và lụa trắng, bọn cổng cũng đều thắt lưng trắng. Trên án bên cạnh còn đồ ăn thừa dọn, nào bánh hấp, cháo gạo, một đĩa rau chua, thấy rượu thịt. Lại từ gian giữa vọng tiếng mõ, tiếng chuông và tiếng tụng kinh.

Lôi Sát thấy tên gác cổng là kẻ già lão, bèn hỏi: “Thị lang hiếu thảo với , lão phu nhân mất , lễ tang chậm trễ, chắc ông hao tổn tâm lực, đau buồn lắm.”

Tên gác cổng gật đầu: “Gia chủ thờ hiếu, ngày nào cũng hỏi han, lúc nào cũng để bụng. Lão phu nhân là phúc, ngủ yên mà qua đời, hề chịu chút đau đớn. Chỉ thương gia chủ chúng , tuổi ngoài năm mươi, buồn rầu suýt ngất, đỡ đôi chút, ngờ trong nhà xảy án mạng. Giữa đất kinh sư, kẻ trộm hung hăng như .”

Lôi Sát suy lời , thấy đối với Lý Thị lang tôn kính, nhưng với Lý lão phu nhân thì bình thường, bèn hỏi: “Thị lang đối xử hòa nhã với , hình như giống lão phu nhân.”

Tên gác cổng thoáng cảnh giác, đáp dè dặt: “Lão phu nhân tuổi cao, khó khăn, khó tránh khỏi xa cách, nhưng cũng hà khắc với gia chủ.”

A Khí khoanh tay chen : “Thế Như phu nhân là thế nào?”

Tên gác cổng lúng túng: “Thưa vị tiểu lang, Như phu nhân ở sâu trong nội viện, chẳng khỏi cửa, thỉnh thoảng ngoài cũng chỉ thoáng qua. Một kẻ giữ cổng như tiểu nhân .”

A Khí tin: “Gia nô các ngươi ăn kín miệng thế, chẳng lẽ trong nhà lời đồn thầm rỉ tai? Ngươi giữ cửa lớn, phu nhân ngươi giữ cửa trong, chẳng lẽ từng nửa câu?”

Tên gác cổng gượng: “Tiểu nhân là kẻ , dám bàn chuyện chủ nhà.”

Lôi Sát dùng ngón cái vuốt dải lụa đỏ quấn chuôi đao, : “Chuyện liên quan đến mạng , ngươi đẩy đưa kiêng dè, chẳng lẽ trong đó ẩn tình?”

Tên gác cổng hít một , vội vã xua tay: “Không, dám giấu, thực chẳng gì đáng bàn. Như phu nhân vốn tính ôn hòa, đối xử với , với phu nhân càng cung kính, từng chuyện mâu thuẫn.”

A Khí nhướn mày: “Nhà họ Lý thật hòa thuận.”

Tên gác cổng sợ nhiều sẽ sai, bèn cúi đầu nép sang một bên, giữ vẻ cung kính, chịu thêm nửa lời.

Đang chuyện, mưa lớn đổ xuống, trong nhà tối mù mịt. Tên gác cổng “ơ” một tiếng, rút bếp lửa thắp đèn dầu. Ngọn lửa nhỏ bé chập chờn tim đèn, cứ như bay vụt khỏi ngọn, lung lay, bóng rung động, căn phòng ngập tràn bóng tối vặn vẹo, khiến mặt mũi đều trở nên xí đáng ghét.

Phong Ký Nương trong chỗ tối, nghiêng tai lắng , : “Có tiếng mèo kêu.”

Tên gác cổng giật b.ắ.n , suýt rơi đèn dầu, giọng run run: “Này… thưa nương tử, đừng bậy… tiếng mèo nào?”

“Nghe kìa.” Phong Ký Nương đưa tay hiệu cho im lặng.

Lôi Sát và A Khí đều là tai thính, lặng , quả nhiên thấy mấy tiếng mèo kêu t.h.ả.m thiết, nhưng khi lắng tai kỹ, tiếng kêu tan , chỉ còn mưa rả rích bên hiên.

Tên gác cổng mặt tái mét, run rẩy cầm kéo cắt tim đèn: “Trời tối nên nhầm, nhầm thôi.”

Lôi Sát kéo đèn dầu trong, cố ý : “Trong phường lắm mèo hoang, tiếng mèo kêu cũng chẳng gì lạ.”

Tên gác cổng gật đầu lia lịa: “Lang quân , mèo hoang trong phường kiếm ăn, cho các nhà yên.” Hắn là kẻ già trong nhà, dù sợ hãi cũng cố che giấu, thấy ngoài hành lang cầm đèn đến, thầm thở phào: “Chắc gia chủ lời hồi đáp.”

Quả nhiên Lý nội quản sự lệnh tới dẫn đường. Lôi Sát và A Khí từng tiếp xúc với nên xa lạ. Lý quản sự chắp tay chào, thấy Phong Ký Nương, bèn lộ vẻ ngờ vực, tiện miệng hỏi: “Vị nương t.ử cũng là sai dịch?”

Lôi Sát đáp: “Nàng là ngỗ tác trong ty.”

Lý quản sự kinh ngạc, gượng : “Kẻ ngỗ tác coi là ti tiện, ít nữ t.ử theo nghề .”

Phong Ký Nương thưa: “ là kẻ nơi nương tựa, thích ai, cô độc bất hạnh, chỉ hợp với việc phục vụ c.h.ế.t.”

Lý quản sự lỡ lời, vội vã xin .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phu-mong-cuu-but/chuong-4-cuu-menh-mieu-3.html.]

Bên cạnh, Lôi Sát thầm điều cảm khái, lặng lẽ liếc Phong Ký Nương, thấy mặt nàng hề vẻ thương cảm cho phận , trong lòng dâng lên một nỗi ngờ vực khác.

Trời tối đen như đêm, một tiểu đồng cúi , thụt vai, cầm đèn soi đường. Quản sự dẫn đường phía . Trong sân, đồ tế bằng giấy dính nước, chuyển mái tranh cất tạm. Mấy con giấy trông sống động, hai má đỏ hồng, khóe môi nhếch, thoáng nụ mang chút ác ý lạnh lùng.

Trong tiếng sấm chớp, đôi mắt vô hồn bỗng như sống dậy, chằm chằm khách khứa .

Tiểu đồng còn nhỏ, sợ hãi suýt ngã, rơi cả đèn lồng. Quản sự hài lòng vì thất lễ, nhưng mặt khách tiện phát tác, đành nuốt giận.

Lôi Sát mắt cho A Khí, A Khí hiểu ý. Phong Ký Nương thấy họ nháy mắt với , điều mà im lặng, theo bên cạnh.

Nàng ăn khéo léo như , khiến Lôi Sát khá hài lòng, bèn hỏi: “Lý quản sự, hôm nay trong phủ vẻ vắng vẻ, thấy khách viếng.”

Lý quản sự thở dài: “Thưa Lôi phó soái, trong phủ liên tiếp xảy chuyện, nhất thời ứng phó thế nào. Nhân lúc trời mưa, gia chủ đang bàn với tộc lão cách giải quyết cho vẹn, nên bà con thích tạm tránh .”

Lôi Sát gật đầu: “Ra thế!” Rồi hỏi tiếp: “Dám hỏi lão phu nhân bao nhiêu tuổi?”

Lý quản sự đáp: “Vừa đúng thất thập. Lão phu nhân phúc thọ song , nếu trọn, chỉ tiếc là khi bà , trong phủ suôn sẻ, khiến lễ tang kém phần chỉnh tề.”

Lôi Sát mỉa mai: “Phúc thọ song ?”

Lý quản sự nghĩ về cả đời của lão phu nhân, nghẹn lời, : “Đời , giàu sang thuận lợi, gia đình êm ấm, kẻ mười phần cũng chẳng mấy ai, chiếm vài điều là trời thương.”

Lôi Sát cay nghiệt : “Lòng đáy, kẻ mười phần chẳng mấy, nhưng kẻ đủ cũng chẳng thấy bao!”

Lý quản sự gượng đáp: “Lôi phó soái thiên lệch.”

Hành lang tối om, hai bên đèn lồng giấy trắng phát thứ ánh sáng lờ mờ như đom đóm, chẳng sáng thêm mà tăng vẻ u tối. Những cây cột sơn đỏ sát mới thấy rõ màu son. Mưa, sấm, tiếng tụng kinh hòa lẫn , khi thì như ở bên tai, khi xa như cách vách.

“Quản sự, thấy bọn nha dịch và hộ vệ trong phủ hành động khuôn phép, mà kẻ trộm giả tiểu đồng lọt hậu viện hại ?” Lôi Sát bỗng hỏi.

Lý quản sự sững , do dự mới lộ vẻ hổ, hối hận : “Là lão hủ sơ suất để kẻ trộm lợi dụng. Lão phu nhân qua đời quá đột ngột, ngủ mà tỉnh, trong phủ sự chuẩn , gia chủ đau buồn, phu nhân cũng lóc, nội ngoại đều hỗn loạn. Có lẽ kẻ trộm thấy kẽ hở bèn lẻn . Than ôi, hại Như phu nhân mất oan. Lão hủ…”

Lôi Sát nghi ngờ: “Trong phủ hàng trăm , kẻ trộm chỉ hại Như phu nhân?”

Quản sự cau mày, giận: “Lão hủ kẻ trộm bụng chúng.”

Lôi Sát nâng mắt, đôi môi đỏ mọng nhếch lên một nụ khó ưa, : “Quản sự đừng nóng, chỉ hỏi thế thôi.”

Quản sự tức đến râu bạc dựng ngược, toan đáp , bỗng A Khí bên cạnh hét lên: “Có ma!”

Tiểu đồng dẫn đường giật bắn, la lên, vứt đèn lồng, ôm chặt lấy eo Lôi Sát, mặt mày xám ngoắt: “Lão phu nhân ơi, thù thì tìm kẻ tội, đừng tìm con, con gì, con chẳng gì cả, sáng nay con còn khấn bà mà!”

Lôi Sát mặt méo xệch, nắm gáy thằng nhỏ lôi khỏi , ném xuống đất, lui về phía , vỗ nhẹ áo choàng bên hông.

Chiếc đèn lồng rơi xuống vũng nước ngoài hành lang, ướt sũng, ngọn lửa chao đảo tắt ngấm.

A Khí ôm đao, nửa miệng quản sự, đá nhẹ thằng nhóc đang co quắp bên cạnh, : “Gió lay cành cây, lầm, ngươi giật .”

Quản sự tức tím mặt, run tay chỉ thằng nhóc mắng: “Ngươi… ăn hàm hồ, đợi đấy mà ăn đòn.”

Thằng nhóc ôm đầu chùm , hu hu.

A Khí nghiêng đầu, ngạc nhiên hỏi: “Lý quản sự, thằng nhỏ bảo lão phu nhân đến đòi mạng? Chẳng lẽ cái c.h.ế.t của lão phu nhân còn ẩn tình gì?”

Lý quản sự n.g.ự.c phập phồng, gắng tỉnh táo: “Tiểu lang hà tất dọa nó? Nó nhát gan, từng trải, sợ những chuyện c.h.ế.t chóc, doạ thì lung tung thôi.”

A Khí “Ồ” một tiếng, hỏi: “Vậy kêu cứu mạng tỳ nữ, cứu mạng Như phu nhân?”

Quản sự tức nghẹn, hạ giọng: “Các là sai dịch, việc nên bắt thủ phạm, cứ bám mấy lời ma quỷ vô căn cứ, chẳng lẽ phủ Thị lang mắt hai vị ứng phó chiếu lệ như thế?”

A Khí giật : “Quản sự đùng đùng nổi giận?” Lại lẩm bẩm: “ là Diêm vương dễ gặp, tiểu quỷ khó đối phó, quản sự tính tình còn to hơn cả Lý Thị lang.”

Quản sự nghẹn một , mặt nhăn nhó, trợn mắt, hồi lâu thốt nên lời.

Phong Ký Nương bên cạnh, vịn cột hiên, sân, bỗng thốt: “Có tiếng mèo kêu.”

Lôi Sát lập tức đến gần, liếc mắt qua sân, thấy một bóng đen đang động đậy mái tranh, bảo với Phong Ký Nương: “Ta thấy mèo kêu, nhưng trong sân quả thực ma.” Dứt lời, phóng xuống sân, giữa trời mưa, xách một kẻ trở .

A Khí và quản sự sửng sốt. Lôi Sát tay ác, kẻ trong ngày mưa bão lấp ló mái tranh, chẳng trộm cắp cũng mang tâm tư mờ ám. Hắn bẻ tay , lấy sống đao đập đầu gối, tên “ối” một tiếng quỳ phục.

Lý quản sự cố trông qua ánh đèn nhợt nhạt, giật , thấy Lôi Sát sắp bẻ tay , hoảng hồn, già nặng nề nhưng bỗng dưng nhanh nhẹn, chạy đến can ngăn: “Lôi phó soái xin chớ động thủ, đây là tiểu lang quân trong phủ đấy!”

Lôi Sát sững , cúi gã thiếu niên tay: mặc tang phục thô, tuổi chừng mười lăm mười sáu, da trắng nõn, chỉ vì ấn quỳ nên trông lếch thếch, tay áo dính đầy vết bùn. Lôi Sát những vết bùn , ngửi thấy mùi tanh nhẹ, vẫn giữ chặt .

“A Khí, lấy đèn.”

Lý tiểu lang quân mắt đỏ hoe, giãy giụa tức giận: “Tên nô tài vô lễ nào đó, mau thả , kẻo chẳng để yên cho ngươi. Lý bá, tên nô tài bắt nạt , mau gọi vệ sĩ đến đ.á.n.h cho một trận!”

Lý quản sự giậm chân, chạy kéo tay Lôi Sát, nhưng bàn tay đang gáy lấy Lý tiểu lang cứng lạnh, cứng như thi thể, lạnh như sắt, mặc sức kéo cũng nhúc nhích, khẩn khoản: “Lôi phó soái đừng để mất phép tắc, tiểu lang quân thể yếu đuối, chịu nổi cái thế . Các đến phủ để điều tra án, vô lễ với tiểu lang quân chúng ? Mau buông , nếu mệnh hệ nào thì bảo lão hủ ăn !”

A Khí nhấc chân đạp lên lan can, với tay hái một chiếc đèn lồng trắng xuống, đưa đến gần hai . Lôi Sát kéo ống tay áo Lý tiểu lang lên, quả nhiên những vết bùn đều là máu.

Phong Ký Nương ngửi thấy mùi hôi tanh , che mũi lùi vài bước, nép lưng Lôi Sát.

Lý quản sự cứng lưỡi, sững sờ. Lý tiểu lang còn cứng cổ la hét: “Ta sẽ mách phụ để xin chủ!”

A Khí cầm vạt áo che đèn, bay sân, đến mái tranh, chẳng bao lâu kéo một xác mèo đập nát, m.á.u me be bét.

 

Loading...