Phù Mộng Cựu Bút - Chương 43: Mùa Thu Đi Qua 1
Cập nhật lúc: 2026-07-04 11:11:02
Lượt xem: 83
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
A Khí đưa tay bứt một cọng cỏ khô cho miệng nhai nhóp nhép. Ánh nắng trưa chói chang hắt thẳng mặt , lấm tấm những giọt mồ hôi li ti trán, rực lên như những vụn vàng lấp lánh nắng.
Lôi Sát từ cao xuống , che một nắng chói chang, cẩn thận đặt một cái hũ gốm bên cạnh A Khí, cất giọng trầm buồn: “Mạnh nương t.ử từng , sẽ đưa Hộc Hộc ngắm cảnh sắc bốn mùa.”
A Khí liếc cái hũ gốm. Ba bộ xương khô giờ hóa thành vài vốc tro tàn, yên bình bên trong đó, chẳng còn phân biệt ai với ai. Trong họ, từng bằng ánh mắt dịu dàng, từ ái, mềm mại đến mức như tan chảy, cứ ngỡ là đứa con do chính dứt ruột đẻ ; từng kéo chiếc ghế xếp nhỏ đối diện , chống cằm say sưa đòi kể những câu chuyện kỳ thú lạ lùng. Giờ đây, tất cả đều hóa thành cát bụi, chung trong cái hũ vô tri vô giác .
Mũi A Khí bỗng cay xè, đưa tay che mắt, bật nức nở.
Lôi Sát định lưng bước , nhưng ngập ngừng một lát, quyết định xuống bên cạnh .
A Khí một trận đời, lau khô nước mắt, xoay để giấu vẻ t.h.ả.m hại của , giọng nghẹn ngào: “A , bọn họ đáng c.h.ế.t, nhưng… nhưng… trong lòng vẫn thấy đau xót quá.”
Lôi Sát chẳng khuyên giải thế nào. Mạnh nương t.ử vì thương con mà màng thủ đoạn, dụ dỗ vô tội nhà để thức ăn cho oan hồn. Còn tay Hộc Hộc thì nhuốm m.á.u bao nhiêu sinh linh vô tội. Làm thể họ tội? Họ đền mạng là điều đương nhiên, thế nhưng, cái kết chẳng thể khiến cảm thấy nhẹ nhõm chút nào.
A Khí sụt sùi tiếp: “A , đừng chê nực , thực sự thấy ghen tị với họ lắm.”
Lôi Sát vẫn giữ im lặng.
Chờ đợi hồi lâu thấy hồi đáp, A Khí hỏi: “A , bao giờ nghĩ về của ?”
Lôi Sát ngập ngừng một chút, đáp gọn lỏn: “Chưa từng.”
A Khí tiếp lời: “Đệ thì nghĩ lắm. Đệ đoán bà chắc sinh trong một gia đình bần nông nghèo khó, đẻ đông con quá, nuôi đứa thì nuôi nổi đứa , đường cùng nên mới vứt bên vệ đường. Mẹ chắc chắn vóc dáng mảnh mai, thanh tú như Mạnh nương t.ử , mà là một đàn bà nhà quê thô kệch, tay chân chai sạn, đầu đội khăn quàng, mặc tạp dề, tay xách chiếc giỏ tre. Mùa xuân đến, bà lên núi hái rau rừng, việc đồng áng, cày cấy, thu hoạch vụ mùa đều thạo cả. Mới tờ mờ sáng thức dậy quét dọn, nấu cháo, quán xuyến việc vặt vãnh trong nhà…”
“A , sinh nhiều con thế, tại chọn vứt bên đường chứ?” A Khí bỗng dưng đổi giọng hỏi.
“Biết bà mong sẽ tìm một nơi hơn chăng.” Lôi Sát suy đoán: “Có lẽ bà nấp gốc cây nào đó, thấy Từ soái bế lên mới yên tâm về.”
A Khí nín mỉm : “ , chắc chắn là . Bà thấy nơi nương tựa mới rời . Nếu ai nhận nuôi , chắc chắn bà sẽ bế về nhà thôi.”
Như tự củng cố niềm tin suy nghĩ của , A Khí bật dậy, ôm cái hũ gốm lòng, giọng nghẹn ngào: “A cho nghỉ vài ngày nhé. Đệ sẽ đưa Mạnh nương t.ử và Hộc Hộc dạo quanh các danh lam thắng cảnh ở kinh thành. Sau , họ sẽ hoa xuân, lá thu bầu bạn. Khi tâm nguyện thành, kiếp họ sẽ con, tiếp nối duyên phận kiếp .”
Lôi Sát gật đầu đồng ý.
A Khí vốn là tính khí nóng vội, gì cũng như sấm rền gió cuốn. Vừa thấy Lôi Sát gật đầu, lập tức phi như bay dắt ngựa, hối hả rời khỏi phủ. Còn Lôi Sát thì đến nhà ngục, thả Vương Lương thị đang giam giữ .
Vương Lương thị đờ đẫn, ngẩn ngơ bước theo Lôi Sát khỏi khu ngục tối tăm mù mịt, chống gậy trúc lảo đảo bước ngoài Bất Lương Ty. Ánh sáng chói lọi của mặt trời khiến mụ choáng váng, hoa mắt chóng mặt. Mụ lảo đảo vài bước, cố bấu víu cây gậy trúc mới miễn cưỡng vững.
“Vụ án nhà họ Tề liên quan gì đến bà, bà .” Lôi Sát lạnh lùng .
Khuôn mặt già nua, nhăn nheo như sắp phân hủy của Vương Lương thị đầy vẻ khó hiểu. Những ngón tay bẩn thỉu, cứng đơ như móng vuốt chim ưng cấu cấu một mảng bẩn , mụ bỗng dưng tỉnh táo đôi chút, lắp bắp hỏi: “Con… con gái … ?”
Lôi Sát mất kiên nhẫn đáp: “Con gái bà chẳng c.h.ế.t từ lâu ?”
“… đúng… c.h.ế.t .”
Vương Lương thị luống cuống tay chân, . Mụ loanh quanh trong sự lo âu, bồn chồn: “C.h.ế.t … Ta bỏ nó trong rương, lấy cái chăn nhỏ nó đắp bọc … C.h.ế.t , c.h.ế.t thật …”
“Vậy vẫn còn sống?”
Vương Lương thị khó hiểu bám theo Lôi Sát, liên tục lặp câu hỏi: “Cậu tại vẫn còn sống ? Tại vẫn còn sống?”
Lôi Sát dừng bước, lạnh lùng : “Chắc là vì bà là của nó.”
Vương Lương thị sững . Tấm lưng vốn còng của mụ bỗng chốc như mất hết sức lực. Cổ mụ dường như còn đủ sức để nâng đỡ cái đầu nữa. Cả hình mụ như những mảnh xương khô lắp ghép tạm bợ, chỉ cần khẽ động đậy là sẽ vỡ vụn từng mảnh. Mụ từ từ ngã khụy xuống đất, lết dần đến một gốc cây. Trông mụ như một thứ rác rưởi đáng ghét vứt bỏ bên vệ đường, chờ đợi thời gian bào mòn và mục nát.
Lôi Sát ngoảnh Vương Lương thị một nữa. Có vẻ như mụ phát điên . Mụ cứ thế dập đầu cồm cộp, miệng lẩm nhẩm tụng “Vãng Sinh Chú”, dính đầy bùn đất, gần như hòa một với bụi đường.
Rời khỏi Bất Lương Ty, trở về dinh thự của . Bùi thúc thấy về thì vui mừng khôn xiết. Biết tính ưa sạch sẽ, ông cứ lải nhải liên hồi chạy xuống bếp xách nước nóng lên.
“Bùi thúc, cần nước nóng , nước lạnh là .”
Bùi thúc chịu, khuyên răn hết lời: “Sắp hết thu , sáng sớm còn sương muối. Lang quân tuy sức vóc khỏe mạnh, nhưng cũng giữ gìn thể chứ. Nhiễm phong hàn thì chuyện đùa .”
Lôi Sát đành bất lực để Bùi thúc tất bật ngược xuôi. Ông lải nhải kể lể chuyện nhà họ Bùi gửi đến những món quà gì, thiệp mời nào, cuối cùng chốt bằng bài ca muôn thuở khuyên mau chóng lấy vợ sinh con. Những lời , về, Bùi thúc cũng nhắc nhắc cả chục . Tuổi già sức yếu, ông cứ thích lặp lặp những câu chuyện chẳng chán.
“Không đến bao giờ mới bế tiểu lang quân đây.”
Bùi thúc giao danh sách quà cáp và thiệp mời cho Lôi Sát, tủm tỉm .
Lôi Sát đành nhắc nữa: “Bùi thúc , cháu là kẻ cô quả cô độc, gì phúc phần mà thành gia lập thất!”
Bùi thúc ngẩn , câu quen tai quá, nhưng phản xạ tự nhiên của ông vẫn là hài lòng mà phản bác: “Lang quân đừng những lời đồn đại vớ vẩn . Trai khôn dựng vợ, gái lớn gả chồng, âm dương hòa hợp mới là thuận lẽ trời.”
Vốn dĩ Lôi Sát ghét nhất những lời lải nhải . khi ngước mắt lên, thấy Bùi thúc tóc bạc phơ, nếp nhăn in hằn trán, trong lòng bỗng dâng lên một nỗi chua xót lẫn ấm áp lạ thường. Trên đời , thực sự thật tâm quan tâm đến , chắc cũng chỉ đếm đầu ngón tay. Thế là kiên nhẫn xuống sảnh, lật xem các thư thiệp, lắng những lời càm ràm của Bùi thúc.
Thoáng chốc trời ngả về chiều, dùng bữa qua loa thổi đèn ngủ sớm. Chẳng ngờ một giấc ngủ ngon lành, một mạch đến tận khi mặt trời lên cao bằng con sào mới tỉnh giấc.
Sau khi vệ sinh cá nhân, Lôi Sát một bộ đồ ngắn gọn gàng sân tập võ. Bùi thúc hớn hở từ ngoài cổng chạy , tươi roi rói: “Lang quân, một gã nô bộc đ.á.n.h xe ngựa đến cổng, ngỏ lời mời lang quân đến dự tiệc.”
Lôi Sát ngừng tay, hỏi: “Ai mời cháu thế ? Cả thiệp mời cũng chẳng là ?”
Bùi thúc hà hà đáp: “Người dặn: Chỉ cần nhắc đến bánh Thất Phản với lang quân, lang quân tự khắc sẽ hiểu.”
Nói xong, ông nhíu mày, lộ vẻ lo lắng: “ mà lén lút gặp gỡ thế sợ ảnh hưởng đến danh tiếng. Hay là lang quân mời Bùi nương t.ử đến xem mắt bàn chuyện cưới hỏi luôn cho xong.”
Lôi Sát nghiến răng nghiến lợi: “Bùi thúc, thúc bớt nhảm .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phu-mong-cuu-but/chuong-43-mua-thu-di-qua-1.html.]
Hắn bực dọc phòng một bộ hồ phục, bực bội : “Chỉ là đồng liêu việc chung trong ty, qua xã giao chút thôi mà.”
Bùi thúc càng vui sướng hơn: “Ra là quen cũ, thế thì càng yên tâm, coi như nắm rõ gốc gác nhà .”
Lôi Sát tức giận đập bàn: “Thúc lấy cái cớ bảo là phụ nữ ?”
Bùi thúc bật khanh khách: “Có tên nam nhi nào lấy bánh trái mồi nhử mời dự tiệc chứ? Trò khéo léo , mười mươi là phụ nữ .”
Lôi Sát hoảng hốt dắt ngựa chuồn khỏi phủ như trốn nợ. Lão thúc thấy đến thì cung kính chắp tay thi lễ, : “Mời lang quân trong.”
Mùa đông núi đến sớm, từ xa thấy khung cảnh hoang tàn, vắng vẻ. Dưới chân núi cỏ khô mọc um tùm, những ngọn phướn hồn mấy ngôi mộ lẻ loi bay phấp phới trong gió. Gần đó, một phụ nữ mặc đồ tang trắng toát đang lóc t.h.ả.m thiết.
Lôi Sát chẳng buồn chớp mắt, nhạt nhẽo hỏi: “Lão thúc, ngôi chùa nhà ông mặc kệ con nữ quỷ lộng hành ?”
Lão thúc bất đắc dĩ đáp: “Nó cũng chuyện ác ôn gì, chỉ dụ dỗ vài gã háo sắc, dọa cho bọn chúng c.h.ế.t khiếp một phen thôi.”
“Đêm ngủ ở dinh thự xa hoa, sáng tỉnh dậy giữa bãi tha ma, ông sợ bọn chúng sợ hãi quá mà c.h.ế.t ?” Lôi Sát hừ lạnh một tiếng.
Lão thúc điềm nhiên: “Cùng lắm là bệnh liệt giường mươi bữa nửa tháng thôi. Nếu chuyện c.h.ế.t , trụ trì tự khắc sẽ tay can thiệp.”
Con nữ quỷ đang lóc bên nấm mồ , từ xa thấy Lôi Sát thì sợ hãi tột độ. Nó hoảng hốt thu , chớp mắt chui tọt trong mộ, biến mất một dấu vết.
Lão thúc thở dài: “Phó soái dọa nó sợ mất mật kìa.”
Lôi Sát cạn lời: “Thì là của nữa cơ đấy.”
Lão thúc bật khanh khách. Dẫn Lôi Sát đến hậu viện của chùa, ông khom cáo lui: “Phó soái rõ đường nước bước , tiểu nhân xin phép cáo lui .”
Lôi Sát cũng chẳng khách sáo, men theo con đường mòn quen thuộc, rẽ qua cửa hông, tiến tiểu viện nơi Phong Ký Nương ở. Cổng viện mở toang, bước qua ngưỡng cửa, thấy Phong Ký Nương đang dùng một cái cuốc nhỏ hì hục đào đất gốc cây quế cổ thụ.
“Mùa đông thì trồng trọt cái gì mà cô đào bới thế?” Lôi Sát lên tiếng hỏi.
Phong Ký Nương đề phòng, giật b.ắ.n . Nàng chống cuốc xuống đất, hờn dỗi: “Lang quân chẳng phát tiếng động nào, nô gia giật thót cả tim.”
Nàng khẽ mỉm : “Còn nợ lang quân một vò rượu ngon, nên mới đào rượu quý giấu kỹ từ lâu lên để thiết đãi đây.”
Lôi Sát rượu ngon, bèn vén gọn vạt áo, giật lấy cái cuốc hoa trong tay nàng: “Cô chỉ chỗ , để đào cho.”
Phong Ký Nương hờ hững chỉ tay, tự xuống bậc thềm, thong thả : “Lâu ngày quá , nô gia cũng chẳng nhớ rõ nữa, chỉ là chôn gốc cây thôi, còn vị trí cụ thể thì chịu.”
Lôi Sát liếc nàng, nghi ngờ nàng đang cố tình trêu chọc : “Chính tay cô chôn mà nhớ chỗ?”
“Ngày tháng dài đằng đẵng, chuyện gì cũng nhớ rõ rành rành thì mệt mỏi c.h.ế.t chứ còn gì nữa?” Phong Ký Nương , hỏi vặn .
Lôi Sát hết cách, đành hì hục cuốc đất chỗ nàng chỉ: “Nghe giọng điệu của Phong nương tử, dường như ẩn ý sâu xa gì thì .”
“Phó soái nghĩ nhiều , nô gia chỉ buột miệng thôi.”
Phong Ký Nương phủi lớp bụi bẩn bám vạt váy, tiện tay nhặt một chiếc lá rụng vương áo.
“Nô gia chỉ nhớ là chôn một vò rượu cực ngon thôi.”
“Biết rượu ủ lâu năm lên men thành giấm chua loét, uống ghê cả răng chứ.”
Lôi Sát đào một cái hố sâu mà chẳng thấy tăm vò rượu . Hắn thẳng lưng lên, hỏi: “Cô trêu đùa đấy chứ? Rượu ở mà đào?”
Phong Ký Nương điềm nhiên: “Dù cũng chỉ quanh quẩn gốc cây thôi. Phó soái lỡ nhúng tay , chi bằng chịu khó thêm chút nữa .”
“Đây mà gọi là đạo tiếp khách ? Có khi nào là nô bộc nhà cô đấy?”
Phong Ký Nương ôm gối, liếc một cái sắc lẹm, : “Nô gia gì phúc phần sở hữu một tên nô bộc tuấn tú ngời ngời thế , nghìn vàng khi cũng chẳng mua chứ.”
Lôi Sát trừng mắt lườm nàng, thở hắt một ngao ngán: “Ta đường đường là đấng nam nhi đại trượng phu, thèm so đo với phụ nữ.”
Thấy chờ đợi cũng chán, Phong Ký Nương bèn lấy lò nhỏ đun nước và đệm cói để pha . Nàng nhẹ nhàng quạt lửa, chỉ đạo Lôi Sát: “Phó soái lúc đào rượu nhớ né rễ cây quế già nhé.”
Lôi Sát đào mấy chỗ mà vẫn thấy rượu , càng nghi ngờ Phong Ký Nương đang trêu chọc , giọng bực dọc: “Bảo là rượu ngon thiết khách, mà đào mãi chẳng thấy cái vò rượu nào cả.”
nhát cuốc tiếp theo, cẩn thận hơn một chút. Cây quế cổ thụ to khỏe, cành lá sum suê như kết thành quả cầu, nở đầy một cây quế vàng rực, hương thơm ngào ngạt phả mũi.
“Rượu ngon cũng như nhân sâm lâu năm núi, linh tính cả đấy. Có lẽ nó phó soái định uống nó nên rúc sâu xuống lòng đất chịu ló mặt .”
Phong Ký Nương bỏ hoa quế tự phơi nồi nước sôi, đùa.
Lôi Sát đào xới gần như bộ phần đất quanh gốc cây, mồ hôi nhễ nhại. Làn da trắng bệch như xác c.h.ế.t đẫm mồ hôi, tỏa sáng lung linh như ngọc bích. Hắn vung cuốc : “Giữa thanh thiên bạch nhật, gì mấy cái chuyện tinh với chả quái.”
Phong Ký Nương , ngước mặt lên trời, bóng gió: “Giữa thanh thiên bạch nhật, tinh quái tự nhiên cũng lánh mặt thôi.”
Lôi Sát khựng , nàng chằm chằm, cau mày hỏi: “Có ý gì?”
Phong Ký Nương mỉm đáp: “Phó soái cớ mà còn cố hỏi.”
Lôi Sát ngẫm nghĩ một hồi, thở hắt một , tiếp tục hùng hục đào rượu gốc cây như để xả giận. Đột nhiên cất tiếng hỏi: “Mạnh nương t.ử và Hộc Hộc liệu còn duyên phận nào ?”
Phong Ký Nương trả lời. Nước trong ấm sôi sùng sục, đẩy nắp ấm nhảy múa kêu lách cách. Rất lâu , nàng mới thở dài một tiếng: “Một kẻ bỏ mạng, một hồn phách tiêu tan.”
Bởi , bọn họ nào duyên nợ gì nữa.