Phù Mộng Cựu Bút - Chương 44: Mùa Thu Đi Qua 2
Cập nhật lúc: 2026-07-04 11:11:03
Lượt xem: 80
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lôi Sát đào xới tung tóe quanh gốc cây quế già, lưỡi cuốc chợt va một vật cứng. Khóe môi khẽ nhếch lên, nở một nụ : “Ra là rượu thật.”
Phong Ký Nương than thở: “Lang quân lúc nào cũng đa nghi. Nô gia đây là hạng lời phù phiếm chứ?”
Lôi Sát bê vò rượu lên, dùng tay gạt lớp đất bám bên ngoài, vỗ mạnh một phát nắp bùn bung . Hương rượu thanh mát xộc thẳng mũi, khiến uống thấy ngây ngất. Hắn khỏi thốt lên khen ngợi: “ là rượu ngon cực phẩm!”
Phong Ký Nương bày hai chiếc bát sứ cùng một đĩa đậu rang thơm phức chiếc bàn gỗ kỹ, : “Tiếc là chẳng miếng thịt nào, đành nhờ lang quân dùng tạm .”
Lôi Sát lau sạch miệng bình, cẩn thận rót đầy hai bát. Rượu trong vắt như nước suối, nhưng khi trôi qua cổ họng nồng nàn như lửa cháy. Rượu vương hương thơm nơi đầu lưỡi, nhưng bùng lên như lửa đốt trong bụng. Hắn buột miệng khen ngợi: “Rượu quá ngon! Chẳng đây là rượu của nhà nào ủ thế?”
Phong Ký Nương mỉm đáp: “Rượu nhà họ Phong, độc quyền chi nhánh.”
Gương mặt nàng thoáng chút đắc ý, khóe môi và đuôi mắt khẽ nhếch lên, tạo nên một đường cong duyên dáng. Sắc son đỏ thắm như chìm đắm trong nụ , còn say đắm lòng hơn cả rượu ngon.
Lôi Sát bưng bát rượu lên, ngửa cổ uống cạn một . Men rượu nồng đậm gột rửa tâm can, bụng như ngọn lửa thiêu đốt, khiến dòng m.á.u trong cơ thể sục sôi. Hắn hỏi: “Rượu tên là gì?”
“Tên là 'Hà Niên'.” Phong Ký Nương khẽ đáp.
Lôi Sát nhướng mày, lắc đầu phản đối: “Không , tên điệu đà quá, chẳng xứng với rượu ngon chút nào.”
Phong Ký Nương bật : “Vậy lang quân thử đặt cho nó một cái tên xem .”
Lôi Sát hờ hững: “Gọi là ‘Rượu Ngon’ .”
Phong Ký Nương bụm miệng lớn, tự tay rót đầy một bát rượu nữa, kính cẩn dâng lên. Lôi Sát đón lấy, uống cạn một . Hắn định mở miệng gì đó, thì cơn say bỗng ập đến, xộc thẳng lên thái dương lan tỏa khắp đỉnh đầu. Đầu óc trở nên cuồng, cơn buồn ngủ ập tới như bãi lầy nhấn chìm . Trước khi chìm giấc mộng, trong đầu chỉ còn sót duy nhất một ý nghĩ: Lại trúng kế của Phong Ký Nương .
Nhìn Lôi Sát gục đầu ngủ vùi bàn ăn, mái tóc đen nhánh buông xõa nổi bật làn da trắng như ngọc và đôi môi đỏ tươi của , Phong Ký Nương nhấp một ngụm rượu, lẩm bẩm một : “Rượu ngon thì say chứ.”
Gió mùa đông thổi qua lạnh cắt da cắt thịt, Phong Ký Nương nhà lấy một chiếc áo choàng thật dày đắp lên Lôi Sát. Nàng kéo chiếc lò sưởi gần hơn một chút, mỉm nhỏ: “Không phó soái sẽ chìm trong mộng mị bao năm đây.”
Trong cơn mơ màng, Lôi Sát thấy từ biệt Phong Ký Nương, cưỡi ngựa đường về nhà. Đi ngang qua ngôi mộ lẻ loi chân núi, con nữ quỷ đóng giả quả phụ đang than t.h.ả.m thiết. Thấy , ả chặn đầu ngựa , lả lơi mời gọi: “Lang quân định ? Chi bằng ghé tệ xá của nô gia nghỉ chân một chốc nhé?”
Lôi Sát trong lòng thầm kinh ngạc: Sao ả còn sợ nữa? Hắn vỗ ngựa tiếp, chẳng thèm đếm xỉa đến ả.
Con nữ quỷ nức nở lóc: “Lang quân thương xót cho nô gia với. Đêm đông lạnh lẽo chăn đơn gối chiếc, sương tuyết phủ trắng xóa bệ cửa sổ… Lang quân… Lang quân ơi…”
Lôi Sát bỏ con nữ quỷ phía , phi ngựa thành. Bùi thúc đang quét dọn sân nhà, thấy thì mừng rỡ mặt. Ông vội vàng chạy đón lấy dây cương, sốt sắng : “Trời lạnh giá buốt thế , lang quân mau nhà . Nương t.ử đun sẵn một nồi canh nóng hổi đấy.”
“Nương t.ử nào?” Lôi Sát ngạc nhiên hỏi.
Bùi thúc bật khanh khách: “Con cái xa, thì ai đây mà lo lắng chứ? Nương t.ử cứ sợ lang quân mang đủ áo ấm, cứ lải nhải mãi sợ trời đổ tuyết lang quân nhiễm lạnh.”
Lôi Sát ngẩng lên trời. Quả nhiên, bầu trời xám xịt, mây đen vần vũ, trông như sắp tuyết rơi. Thật kỳ lạ, mới chớm đông mà tuyết ? Chợt, cảm thấy mặt lạnh toát, vài bông tuyết trắng muốt lả tả rơi xuống, đậu má tan thành những giọt nước băng giá.
Bùi thúc hốt hoảng giục: “Lang quân mau nhà , trong nhà đốt sẵn lò sưởi .”
Lôi Sát hít một thật sâu, cố kìm nén cơn giận dữ đang bốc lên. Những điều kỳ quái chắc chắn do Phong Ký Nương giở trò. Hắn mơ hồ nhớ ... hình như say rượu thì ? Hắn bước theo Bùi thúc trong sân. Một cánh cửa phòng khép hờ, ánh lửa bập bùng hắt qua lớp giấy dán cửa sổ. Bước trong, thấy một phụ nữ trạc ba bốn mươi tuổi đang quỳ gối bếp, tay khuấy nồi canh gừng nóng hổi, thơm phức.
Người phụ nữ nét mặt hao hao Bùi nương tử, dáng mảnh khảnh. Một tay cầm muôi, một tay cầm lọ đường, đang cạo vét những hạt đường cuối cùng đáy lọ, miệng lẩm bẩm: “Đường đỏ dạo đắt đỏ quá, còn khó mua. Thằng Vô Họa nhà thích ăn ngọt, chớp mắt hết nhẵn cả lọ .”
Nghe tiếng mở cửa, bà đầu . Vừa thấy Lôi Sát, đôi mắt bà sáng bừng lên niềm vui sướng giấu giếm : “Vô Họa về đấy ? Đi đường lạnh lắm con? Lại đây mau, đun xong canh gừng , cho nhiều đường đỏ lắm đấy.”
Lôi Sát bất giác đưa tay sờ lên chuôi đao, ánh mắt sắc lẹm chằm chằm phụ nữ mặt.
“Sao con gì thế?” Người phụ nữ lên, tươi hỏi. Bà dùng chiếc phất trần phủi sạch sương tuyết bám Lôi Sát, lải nhải trách móc: “Đi việc bên ngoài suôn sẻ con? Bùi thúc bảo cô nương nào đó mời con dự tiệc. Gặp gỡ riêng tư thế cũng lắm . Nếu con ưng ý cô nương , với chị sẽ bàn bạc, chuẩn sính lễ đàng hoàng sang nhà hỏi cưới cho con nhé? Ôi chao, ngày tháng thoi đưa, mới đó mà Vô Họa nhà đến tuổi lấy vợ ? Quần áo lạnh buốt thế , ngoài chắc tuyết rơi con? Mau đây uống bát canh cho ấm .”
Trong đầu Lôi Sát lướt qua đủ suy nghĩ, những luồng tư duy chạy đan chéo như những tia chớp. Đắn đo, ngần ngại mãi, cuối cùng cũng tháo thanh trường đao xuống, đặt sang một bên. Hắn xuống chiếc bàn kỷ, đón lấy bát canh gừng từ tay phụ nữ. Hơi nóng tỏa lên mặt, mang theo hương vị cay nồng ngọt ngào. Hắn húp một ngụm, ấm lan tỏa khắp tâm can.
Người phụ nữ với nụ rạng rỡ, quỳ gối đối diện . Ánh mắt hiền từ dõi theo uống cạn bát canh gừng, ân cần hỏi han: “Có cho ít đường đỏ quá ?”
Lôi Sát rõ đang chìm trong mộng mị, phụ nữ mặt chỉ là hư ảo. Hắn im lặng hồi lâu, khẽ lắc đầu.
Thấy phản hồi, phụ nữ mừng rỡ khôn xiết. Bà dịu dàng : “Vô Họa nghỉ ngơi một lát , xuống bếp nấu cơm xong sẽ gọi con.”
Chẳng hiểu , Lôi Sát gục đầu xuống bàn, chìm giấc ngủ thật sự. Thấy ngủ say, phụ nữ khẽ vươn bàn tay mềm mại, lành lạnh, cẩn thận vuốt gọn vài lọn tóc vương má mang tai.
Bà cứ bên cạnh, mỉm trìu mến ngắm . Nụ tựa hồ kéo dài đến tận cùng thời gian, vĩnh hằng và bất biến.
Phong Ký Nương nghiêng đầu, say sưa ngắm khuôn mặt say ngủ của Lôi Sát. Hắn đến mê hồn, nhưng cũng sắc sảo, lạnh lùng đến tột độ. Toàn như bao bọc bởi những lưỡi d.a.o sắc lẹm, tựa như cơn gió bấc mùa đông lạnh lẽo nhất, len lỏi tận xương tủy, khiến run rẩy. Thế nhưng giờ đây, đôi môi tuyệt thoáng hiện một nụ mỉm. Hơi thở thoang thoảng men rượu. Có lẽ, rượu dịu sự gai góc của , hoặc cũng thể, đang chìm trong một giấc mộng ngọt ngào.
Những con côn trùng nhỏ bé ẩn nấp tán lá rụng, chỉ cần một chút che chở cũng đủ để thấy an lòng.
Phong Ký Nương mượn vẻ tuyệt trần , nâng ly uống một ngụm rượu ánh trăng lạnh lẽo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phu-mong-cuu-but/chuong-44-mua-thu-di-qua-2.html.]
Khi Lôi Sát tỉnh giấc, ánh nắng ban mai dịu nhẹ xuyên qua hành lang, rọi lên . Hắn khẽ kéo chiếc áo choàng đang đắp , lắc lắc đầu để xua chút choáng váng còn sót . Hắn say, và một giấc mơ. Hắn chẳng nhớ rõ mơ thấy gì, chỉ đó là một giấc mộng . Mộng đến mức chẳng màng tính toán thiệt hơn với Phong Ký Nương. Hắn tựa lưng ghế, thư thái ngắm làn gió nhẹ thổi rụng những bông hoa quế vàng ươm khắp mặt đất.
“Lang quân tỉnh rượu ?” Phong Ký Nương đang mải miết chiết rượu từ trong vò lớn sang mấy bình nhỏ, đóng nút bần trêu chọc: “Là do nô gia , tửu lượng của lang quân kém đến , ngủ một mạch đến tận sáng. Xin dâng tặng vò rượu để tạ , mong lang quân vui lòng nhận cho.”
Lôi Sát đón lấy vò rượu, thái độ hiếm hoi hòa nhã: “Ta tự chuốc say, can cớ gì đến cô. Dù thì rượu ngon cũng hiếm khó tìm, đành mặt dày nhận .”
Phong Ký Nương khẽ cụp mắt, mỉm : “Chắc hẳn lang quân một giấc mộng .”
Lôi Sát cố nhớ , nhưng giấc mơ đêm qua chỉ còn đọng một chút dư vị thoang thoảng. Hắn cố nắm bắt, nhưng nó tan biến hư , chỉ để một thoáng dư âm, một chút tiếc nuối. Hắn gật đầu: “ là một giấc mộng .”
Mà mơ thấy gì thì quan trọng gì cơ chứ? Xét cho cùng cũng chỉ là một giấc mơ mà thôi.
Phong Ký Nương thở dài tiếc rẻ: “Lang quân ghé thăm bao bận, mà nào cũng chẳng may gặp trụ trì. Lần lỡ dịp . Trụ trì nhận lời mời của Bất Lương Soái, đến Từ phủ bàn việc .”
Lôi Sát ngạc nhiên hỏi: “Chùa Quy Diệp và Từ soái quen ?”
Phong Ký Nương gật đầu xác nhận: “ , họ là bạn tri kỷ thâm giao đấy.”
“Từ soái mời là do tư giao việc công cần bàn bạc?” Lôi Sát vặn hỏi.
Phong Ký Nương hỏi ngược : “Chuyện nhờ phó soái điều tra manh mối gì ?”
Lôi Sát xoay xoay bình rượu trong tay, bật : “Phong nương t.ử vẫn cho tại cô điều tra ngày tháng năm sinh của hơn ba mươi mạng nhà họ Tề.”
Phong Ký Nương trầm ngâm một lát đáp: “Thực nô gia cũng chỉ bất chợt nảy sinh ý nghĩ thôi, chứ chẳng chứng cứ cơ sở nào rõ ràng cả. Con luân hồi chuyển kiếp, qua cầu Nại Hà, uống canh Mạnh Bà luân hồi cõi trần thêm vài chục năm nữa, trừ phi xảy biến cố.
Trong vụ án ở phủ Thị lang đây, trụ trì phát hiện lão phu nhân c.h.ế.t hồn phách tiêu tan, dường như kẻ nào đó giam giữ hồn phách của bà , ngăn cản bà bước luân hồi. Hơn ba mươi nhà họ Tề cũng tình trạng hồn phi phách tán y hệt . Nô gia tuy họ oán thi c.ắ.n nuốt, nhưng vẫn nuôi một chút hy vọng mong manh, xem thử sự liên kết nào đó giữa hai sự việc .”
Lôi Sát rút từ trong n.g.ự.c một cuộn giấy lụa, : “Ta nhờ Thập Nhất Lang điều tra. Trong ba mươi mấy mạng nhà họ Tề, chỉ thể tra cứu ngày sinh tháng đẻ của hơn hai mươi . Trong đó cả những sai sót, nhầm lẫn. Khoảng chừng mười còn thì thông tin gì.”
“Đa tạ phó soái.” Phong Ký Nương đỡ lấy cuộn giấy, tháo lỏng sợi dây buộc nhanh như gió. Sau khi đặt danh sách xuống, nàng cau mày vẻ đăm chiêu.
“Có gì kỳ lạ bất thường ?” Lôi Sát hỏi.
Phong Ký Nương cầm tờ danh sách lên xem xét một hồi : “Trong những c.h.ế.t, một tên nô bộc gọi là A Đại. Ngày tháng năm sinh của gã trùng khớp với Lý lão phu nhân. Chỉ điều, một thì ngoại thất tuần, còn mới chỉ ngoài đôi mươi.”
“Bắt giữ hồn phách con thì tác dụng gì cơ chứ?” Lôi Sát thắc mắc.
Phong Ký Nương khẽ bật : “Lang quân hỏi câu chẳng khác nào đang hỏi: Tính mạng con thì tác dụng gì.”
Lôi Sát cũng nhận câu hỏi của thật nực , vội chống chế: “Độ tuổi khác , xuất khác . Kinh thành hàng triệu , việc những sinh cùng giờ cùng ngày là chuyện hết sức bình thường, đếm xuể . Cũng chẳng gì kỳ lạ cả.”
“Phó soái lý.” Phong Ký Nương thở dài, ném cuộn giấy lụa sang một bên.
“Thế nhưng, nô gia vẫn cứ bứt rứt trong lòng, cảm thấy trong chuyện điều gì đó khuất tất, quái dị lắm.”
“Người sinh cùng ngày cùng giờ thì nhiều vô kể, nhưng những kẻ đ.á.n.h cho hồn bay phách tán thì chắc chắn là nhiều .”
Phong Ký Nương bỗng rùng , như sực nhớ điều gì đó, vội: “Phó soái chờ một lát, để nô gia bói thử mệnh nguyên bản của họ xem .”
Lôi Sát gật đầu, lặng lẽ chờ.
Phong Ký Nương thắp một lư hương thanh khiết, xếp bằng nhắm mắt tĩnh tâm đệm cói. Làn khói nhang mờ ảo tụ tan , lượn lờ quanh nàng vài vòng, dần dần ngưng tụ thành hình dáng một cái bàn bát quái mệnh bàn. Thiên can, địa chi, mười hai canh giờ, tinh tú ngũ hành hiện mờ mờ ảo ảo... Lôi Sát tuy luôn giữ vẻ điềm tĩnh, nhưng cũng nén nổi sự kinh ngạc sự kỳ ảo . Hắn đó chăm chú theo dõi sự xoay chuyển, biến đổi của mệnh bàn. Phong Ký Nương ẩn hiện trong sương khói mờ ảo, dáng vẻ ngày càng trở nên huyền bí, khó lường.
Phong Ký Nương rốt cuộc lai lịch thế nào? Vạn vật chúng sinh đều cội nguồn, cô từ đến? Lôi Sát thầm nghĩ.
Khi lư hương cháy rụi, làn khói nhạt tan , Phong Ký Nương từ từ mở mắt, thốt lên: “Kỳ lạ thật!”
“Có chuyện gì ?”
Phong Ký Nương mang vẻ mặt đầy nghi hoặc, giải thích: “Thật khó hiểu. Dù là Lý lão phu nhân là A Đại, họ đều cạn kiệt thọ nguyên mà c.h.ế.t.”
Lôi Sát khẽ ho một tiếng, hiểu nàng đang gì, bèn hỏi: “Ý cô là ?”
“Lý lão phu nhân hạ độc, A Đại thì oán thi c.ắ.n nuốt linh hồn, cả hai đều c.h.ế.t oan c.h.ế.t uổng. Thế nhưng, mạng của họ định sẵn là c.h.ế.t đúng thời điểm đó.”
“Ý Phong nương t.ử là: Dù ai hạ độc, thì Lý lão phu nhân cũng đến lúc tận ? A Đại dù oán thi đoạt mạng thì cũng định sẵn là c.h.ế.t?”
Phong Ký Nương gật đầu: “ . Chuyện thật sự kỳ lạ.”
Lôi Sát lập luận: “Có thể, trong mạng của lão phu nhân định sẵn là sẽ đầu độc mà c.h.ế.t? Còn A Đại thì sẽ c.h.ế.t tay oán thi chăng?”
“Không đúng. Cái c.h.ế.t của lão phu nhân thì còn thể cho là trời định. việc c.h.ế.t vì oán thi đoạt mạng thì tuyệt đối là thiên mệnh. Oán thi vốn dĩ là thứ dị thường, trái với lẽ thường của tự nhiên.”