Phù Mộng Cựu Bút - Chương 46: Sóng Ngầm 2
Cập nhật lúc: 2026-07-04 11:11:05
Lượt xem: 76
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đáng tiếc, Du Vương còn tìm thấy Cửu Vương thì tóm cổ lôi hoàng cung. Du Vương phi sợ đến mức hoa dung thất sắc, chỉ lo Thừa Bình Đế trong cơn thịnh nộ sẽ thật sự c.h.é.m đầu phu quân , bèn vội vã sai tâm phúc chạy đến phủ Cửu Vương cầu cứu. Tên tâm phúc chỉ hận hai bên mạn sườn mọc thêm đôi cánh, vất vả lắm mới chạy tới nơi, kết quả Khương Lăng ở phủ. Chẳng mặt lúc là mồ hôi nóng mồ hôi lạnh, chỉ òa lên rống.
Khương Lăng và Khương Chuẩn tình cảm vô cùng . Tuy Khương Chuẩn hành sự hoang đường, đời dè bỉu, nhưng nếu thật sự xảy chuyện, với cơ thể suy nhược của Khương Lăng, e rằng y sẽ chịu nổi đả kích.
Quản sự phủ Cửu Vương dám chậm trễ, lập tức dẫn lao thẳng đến phủ của Từ Tri Mệnh.
Khương Lăng nhận tin thì còn yên cho . Y dậy quá vội nên huyễn vựng xây xẩm, suýt chút nữa thì ngã khuỵu. Từ Tri Mệnh vội vàng tiến lên đỡ lấy, khuyên can: "Đại vương cần quá lo lắng. Thánh nhân yêu thương Du Vương như , cùng lắm cũng chỉ trách mắng vài câu, phạt tự kiểm điểm mà thôi."
Diệp Đạo Lẫm cũng lên tiếng phụ họa. Khương Chuẩn vốn là một kẻ lăn lộn trơ tráo, sống lay lắt đến ngần tuổi, chẳng bao nhiêu chuyện chướng tai gai mắt, thế mà cũng thấy Thừa Bình Đế gì .
Khương Lăng rốt cuộc vẫn yên lòng, thở dài : "Lần khác với ngày xưa. A phụ đang tích tụ lửa giận trong lòng, A ăn lỗ mãng. Đạo quân thần, tình phụ tử, thể trái?"
Lôi Sát chắp tay hành lễ, thỉnh mệnh: "Đang lúc rối ren, để mỗ hộ tống Đại vương đến cổng cung."
Khương Lăng vốn định từ chối, nhưng Từ Tri Mệnh lên tiếng: "Đại vương, xin đừng để lão thần lo lắng."
Khương Lăng Từ Tri Mệnh một cái bật sảng khoái: "Từ soái lo xa . Ta chẳng qua cũng chỉ là ngọn nến sắp tàn, dẫu sóng to gió lớn thì cũng chỉ sượt qua mà thôi." Nói thì , nhưng rốt cuộc y cũng kiên quyết cự tuyệt nữa.
Phong Ký Nương và Lôi Sát xong câu , hai như thần giao cách cảm, trong lòng đều dấy lên một sự nghi hoặc: Hóa Cửu Vương mệnh của . Thế gian coi nhẹ sinh t.ử phỏng mấy ai, chẳng lẽ vị vương gia lá ngọc cành vàng là một trong đó?
.
Thừa Bình Đế thời gian thật sự tức giận đến mức một Phật xuất thế, hai Phật thăng thiên. Thái t.ử hành vi bạo ngược tổn hại tư cách, kỳ án cái c.h.ế.t của Tam hoàng t.ử con dâu thứ ba lật . Quần thần thì bức ép ông phế truất Thái tử, các hậu phi con trai thì ai nấy đều rắp tâm quỷ kế, còn những đứa con trai khác ngoài mặt thì im lìm nhưng trong tối chỉ hận thể dẫm Thái t.ử xuống bùn lầy để tự thế.
là... đúng là... Thừa Bình Đế đau đầu như búa bổ, viên cận thị vội bước lên cẩn thận xoa bóp trán cho ông.
Khương Chuẩn lúc cũng phẫn nộ. Hắn chẳng qua chỉ đóng cửa mở một bữa tiệc đêm, thế mà kẻ tiểu nhân chạy đến mặt Thừa Bình Đế khua môi múa mép, châm ngòi ly gián. Hắn dù đầu óc linh quang thì cũng thừa là do mấy vị của . Toàn là một lũ tâm địa thối nát!
Thừa Bình Đế thấy đứa con trai đầu to tai lớn, đôi mắt ti hí lóe lên tia sáng xa, trong bụng là ý đồ đen tối thấu từ trong ngoài, thì ngọn lửa giận lập tức bốc cao ba thước. Ông tiện tay vớ lấy món đồ bên cạnh, chẳng thèm mà ném thẳng qua, quát lớn: "Nghịch tử, ngươi tội ?"
Khương Chuẩn trố mắt con sư t.ử chặn giấy bay thẳng về phía , nhắm ngay trán mà phang tới. Hắn mập thì mập, nhưng lăn lộn lanh lẹ, chỉ là lúc lăn qua trẹo cổ. Hắn vẹo cái đầu to, thở phì phò, tức giận gân cổ lên cãi: "Nhi thần chuyện gì tày trời mà A phụ g.i.ế.c con?"
Thừa Bình Đế cũng giật thót , chút cuống quýt, nhưng Khương Chuẩn dám cãi , chút chột ban nãy lập tức hóa thành dầu nóng đổ thêm lửa. Ông run rẩy chỉ thẳng mặt Khương Chuẩn, mắng chửi: “Ngươi... trong mắt ngươi còn quân phụ, còn trưởng ? Bất hiếu bất đễ, tâm can đáng c.h.ế.t! Thái t.ử là hoàng của ngươi, là m.á.u mủ ruột rà, ngày thường vốn luôn yêu thương ngươi. Còn ngươi thì ? Huynh trưởng u cấm, ngươi ở nhà mở tiệc ăn mừng! Ngươi cái gì? Hả? Ngay cả trưởng mà ngươi cũng bỏ đá xuống giếng, trong lòng ngươi rốt cuộc còn chút nhân nghĩa, còn chút liêm sỉ nào ?"
Người bình thường mà Hoàng đế chỉ thẳng mặt c.h.ử.i mắng như , hẳn sớm sợ đến vỡ mật, run rẩy dập đầu thỉnh tội, lóc giãi bày. Khương Chuẩn nào bình thường. Người bảy khiếu, chỉ hai, mà một khiếu còn tắc. Nghe Thừa Bình Đế mắng mỏ, sợ hãi biến sắc, nhưng vô cùng phục, lớn giọng đáp: “Con cưỡng bức thất của , cũng róc xương chân ! Nhi thần dùng bữa tối xưa nay đều ca múa hầu hạ. Thái t.ử chẳng qua chỉ u cấm, tính mạng vẫn an , lẽ nào A phụ nhi thần ở nhà lóc t.h.ả.m thiết? Khóc tang cho ? Nhi thần tin mấy vị khác ở nhà đều trùm chăn rống lên đấy!"
Hắn thò ngón út gãi gãi mũi, đôi mắt tam giác chớp chớp, bò về phía vài bước gần Thừa Bình Đế: "A phụ sẽ tin mấy lời bày tỏ sự đau lòng vì Thái t.ử của các vị trưởng đấy chứ? Mấy lời đó lúc ba tuổi con chẳng thèm tin ."
"Ngươi..." Thừa Bình Đế vung chân đá lăn Khương Chuẩn. Khương Chuẩn béo vạm vỡ, đó chẳng khác nào một núi thịt, đá một cái mà chẳng thèm đổ. Thừa Bình Đế ngược tự tức đến mức lồng n.g.ự.c phập phồng kịch liệt, khiến đám thái giám, nội thị và cung nữ trong điện sợ hãi quỳ rạp xuống đất.
Từ thái giám - cận thị của Thừa Bình Đế vội lên tiếng cầu xin: "Ây da, Đại vương cẩn trọng lời ! Thánh nhân bớt giận, long thể là trọng. Ngài , Bát lang từ nhỏ ăn kiêng dè, là lời qua não, chỉ là vô tâm thôi ạ."
"Vô tâm mới là bản ý!" Thừa Bình Đế giận dữ quát. Ông giật lấy cây phất trần trong tay Từ thái giám, đ.á.n.h quất tới tấp lên Khương Chuẩn: “Nghịch tử, đồ nghịch tử..."
Khương Chuẩn thấy tình thế liền vật đất, lén bôi chút nước bọt ướt khóe mắt, lăn lộn kêu la t.h.ả.m thiết.
Ngã đất ăn vạ vốn là trò lưu manh của trẻ con ba bốn tuổi, lúc nhỏ Khương Chuẩn vẫn quen . Muốn cái gì là ỳ , cha mắng cũng lăn lộn đất. lúc đó còn nhỏ, trắng trẻo mập mạp, mắt ti hí mũi tròn xoe, dẫu vẫn mấy phần đáng yêu, lăn lộn tung tóe còn thấy buồn .
Còn nay trưởng thành, ít nhất cũng hai ba trăm cân, eo tròn như cái thùng, đầu to như cái đấu. Một hình như mà lăn lộn gào trong điện, hai chân đ.ấ.m bình bịch xuống nền, đống thịt mỡ rung lên bần bật, bụi bặm xung quanh bay mù mịt.
Một tiểu cung nữ mới cung suýt nữa thì bật thành tiếng, bấm móng tay tứa m.á.u mu bàn tay mới miễn cưỡng nhịn .
Thừa Bình Đế cứng ngắc trong điện, trong lòng hối hận thôi. Sao ông nhất thời bốc đồng gọi đứa con thứ tám tới giáo huấn cơ chứ? Đánh mắng , chẳng đau chẳng ngứa, bản thì tức suýt hộc máu. Tên vốn dĩ ngốc nghếch, hành sự trái khoáy, ông việc gì so đo với ? Ông vứt cây phất trần sang một bên, ỉu xìu : "Đứng lên , A phụ ngươi cho tức đau cả tim đây ."
Khương Chuẩn lập tức ngừng lăn, đầu đầy mồ hôi bò dậy, nặn một nụ nịnh bợ: "A phụ đau ở ? Nhi thần xoa cho ngài nhé."
Thừa Bình Đế chán ghét cái đầu to tướng ghé sát ngay mắt , giật suýt ngửa ngửa , gắt: "Ngồi im đó cho trẫm."
Khương Chuẩn "" một tiếng, thở hồng hộc quỳ sang một bên. Hắn quá béo, thể thẳng tắp, cả nhão nhoét tựa như một đống mỡ. Thừa Bình Đế lòng răn dạy vài câu, nhưng lời đến khóe miệng nuốt xuống.
Cung nữ dâng thơm lên, Khương Chuẩn giật lấy, nghẹo cổ, giơ tay cao ngang mày kính cẩn dâng cho Thừa Bình Đế: "A phụ thưởng ."
Thừa Bình Đế rốt cuộc vẫn là một cha hiền, thấy xòa lấy lòng, nhịn : "Bi nhi , con cả ngày bậy, , chẳng phân tôn ti. Con là Hoàng tử, lúc A phụ còn sống thì còn che chở cho con, ngày thì thế nào?"
Khương Chuẩn dẻo miệng ngọt xớt: "A phụ là Thiên tử, vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế."
Thừa Bình Đế chọc cho phì : "Toàn lời nịnh hót." Ông bằng giọng thấm thía: "Bi nhi, tự răn tu mới là kế lâu dài."
Đầu óc Khương Chuẩn nhất thời thắt nút, hiểu ẩn ý của Thừa Bình Đế. Hắn quỳ gối xích gần, hai mắt chớp chớp lóe sáng: "A phụ bảo vệ nhi thần, chi bằng..."
"Câm miệng!" Thừa Bình Đế đập nát chén lên đầu Khương Chuẩn.
Khương Chuẩn tủi : "Nhi thần tuy bình庸, nhưng trong lòng luôn mang bá tánh, thương xót vạn dân. Thái t.ử quả thật xuất chúng, giỏi thi họa, am hiểu âm luật, thậm chí còn lấy xương chân dùi trống nữa." Thấy Thừa Bình Đế trợn trừng mắt, mới lầm bầm nhỏ giọng: "A phụ khoan hẵng trách mắng. Nhi thần bất đễ là để báo hiếu. Thái t.ử nào để A phụ mắt, bá tánh đối với chẳng bằng loài kiến cỏ. Hôm nay róc xương , ngày chừng thí..."
Thừa Bình Đế nhẫn nhịn hết nổi, vung tay giáng một cái tát, thế mà đ.á.n.h cho cái cổ đang vẹo của Khương Chuẩn thẳng tắp .
"Ngươi đúng là giỏi leo thang, lời nào cũng dám khỏi miệng!" Thừa Bình Đế nghiến răng : “Ngươi tưởng trẫm cứ mặc kệ ngươi gì thì ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phu-mong-cuu-but/chuong-46-song-ngam-2.html.]
Khương Chuẩn lúc mới ngoan ngoãn rạp xuống nhận , đang định lên tiếng biện bạch thì giật ngoạy thử cổ, thấy linh hoạt tự nhiên, liền "ồ" lên vài tiếng, mừng rỡ dập đầu thình thịch: "A phụ đ.á.n.h lắm, A phụ đ.á.n.h lắm, đ.á.n.h khỏi hẳn bệnh vẹo cổ của con ."
Thừa Bình Đế nổi trận lôi đình, chỉ tay cửa điện: "Cút cút cút, dạo đừng vác mặt đến gặp trẫm nữa!"
Hai cha con đang ầm ĩ dứt thì nội thị bẩm báo: "Thánh nhân, Thành Vương cầu kiến."
Khương Chuẩn chán ghét bao nhiêu, thì Khương Lăng yêu quý bấy nhiêu. Cộng thêm từ nhỏ ốm yếu, Thừa Bình Đế càng thiên vị y hơn, vội vàng cho truyền gọi. Khương Lăng bước thấy ngay năm ngón tay đỏ ửng in cái đầu heo của Khương Chuẩn. Sau khi hành lễ, y chịu lên mà lên tiếng cầu xin cho ca ca: “A phụ, A thường phạm vô tâm, A phụ trách phạt là đúng. nhi thần xin nguyện trưởng chịu tội."
Lông mày Khương Chuẩn nhíu suýt thì xoắn xuýt , vung bàn tay béo múp vội ngăn: "Tiểu Cửu đừng bậy! Tranh nhận tội chứ tranh đồ ngon ."
Thừa Bình Đế hít sâu một , bảo Khương Lăng dậy, giọng điệu cũng hòa hoãn hơn: "A phụ con chân thành, nhưng họa do A con gây đong bằng đấu chở bằng xe, con gánh cho hết?"
" đúng đúng." Khương Chuẩn liên tục gật đầu hùa theo: “Tiểu Cửu vốn ốm yếu, lỡ đ.á.n.h xảy chuyện gì, con chịu cảnh kẻ tóc trắng tiễn đầu xanh..."
"Ngươi cút ngay cho trẫm!" Thừa Bình Đế rống lên một tiếng giận dữ. Đẻ đứa con thế quả là niềm hối tiếc lớn nhất đời ông. Nửa đêm tỉnh mộng, ông cũng c.ắ.n răng hối hận kiếp thắp nhầm nén nhang nào mà kiếp tu cái nghiệt duyên phụ t.ử .
Khương Chuẩn cút lanh lẹ, khi còn quên nháy mắt hiệu với Khương Lăng.
Thừa Bình Đế cục tức chặn ngang ngực, nhưng nhờ tên lưu manh Khương Chuẩn quậy một trận, nỗi uất ức ban nãy vơi ít nhiều. Nhìn đứa con trai thứ chín tuấn tú đoạt mục, phong thái xuất chúng mặt, ông dâng lên nỗi xót xa vô hạn. Các hoàng t.ử khác đều tầm thường, Thái t.ử vô đức, chỉ đứa con thứ chín là tài đức vẹn , nhưng tiếc mang tướng mạo đoản thọ, vô duyên với phúc lộc.
Khương Lăng sợ Thừa Bình Đế Khương Chuẩn chọc tức, cũng mấy ngày nay phụ hoàng nhiều bề lo nghĩ, bèn mỉm đề nghị: "A phụ nhã hứng cùng nhi thần đ.á.n.h vài ván cờ ?"
Thừa Bình Đế gật đầu: "Cha con cứ tùy ý, cần câu nệ nghiêm trang." Ông sai nội thị chuẩn đệm dựa mềm mại, sợ Khương Lăng nhiễm lạnh nên ban cho tấm áo cừu gấm để đắp lên chân y. Ông ân cần dặn dò: "Đánh cờ tổn hao tâm trí, Tiểu Cửu đừng tính toán quá sâu."
Khương Lăng mỉm : "Nếu rơi thế bí, nhi thần nhất định sẽ sảng khoái nhận thua, quyết vắt óc giải vây."
Thừa Bình Đế gật gù: "Được như thế là nhất."
.
Khương Lăng đêm đó lưu trong cung, bèn sai một tiểu nội thị báo tin cho Lôi Sát đang đợi ngoài cổng. Lôi Sát cùng hộ vệ của Cửu Vương chắp tay cáo biệt. Trên đường , thầm nghĩ đến chỗ Từ Tri Mệnh một chuyến. Chuyện liên quan đến bí mật hoàng thất, chỉ cần sơ sẩy một chút là sẽ liên lụy đến bộ Bất Lương Ty. Vừa độ một tầm tên bay, bỗng từ phía cổng cung một chiếc xe ngựa ba ngựa kéo nạm vàng hung hăng lao vút qua, cuốn theo một trận bụi mù mịt.
Lôi Sát định thần , hóa là xe giá của Khương Chuẩn. Khương Chuẩn Thừa Bình Đế mắng đuổi , đó chạy thỉnh an Hoàng hậu, cằn nhằn cả buổi lùng bùng lỗ tai, lúc mới bực dọc xuất cung.
Lôi Sát sinh lòng cảnh giác, điệu bộ dường như sắp gây chuyện, bèn âm thầm bám theo.
Thì Khương Chuẩn khi ăn mắng, Hoàng hậu phàn nàn một chặp, trong bụng đang nghẹn một bồ hỏa khí. Thái t.ử u cấm thì liên quan cái quái gì đến chứ? Thật đúng là trong nhà, họa từ trời rơi xuống. Khương Chuẩn cảm thấy bản dính họa vô đơn chí, tự dưng gánh luôn cái danh bất đễ.
Thái t.ử chẳng đang nhốt ở hành cung chịu gió lạnh ? Tuy trưởng sai, nhưng rơi bước đường , Khương Chuẩn cảm thấy vô cùng đau xót. Để bày tỏ tình sâu đậm, nhất định hành động. Đã Thừa Bình Đế lệnh cấm thăm viếng, thì ngoài hành cung diễn tả tình thâm cũng là một thượng sách.
Du Vương phi Lý thị đang soi gương, cẩn thận xem tóc mai điểm sợi bạc nào . Các vị hoàng t.ử của Thánh nhân, khoan bàn đến tài trí đức hạnh, ai nấy đều dung mạo khôi ngô. Xui rủi thế nào nàng gả cho kẻ ngoại lệ duy nhất là Khương Chuẩn. Ngu ngốc như heo, mất mặt hổ thì cũng thôi , đằng ba bữa nửa tháng gây tai họa. Ngự sử trong triều chỉ cần chằm chằm Khương Chuẩn là chẳng bao giờ sợ hết việc để . Gây họa cũng đành, Thánh nhân che chở, Cửu Vương dọn dẹp hậu quả, cứ ngoan ngoãn một vương gia nhàn tản hưởng phú quý là . Ác nỗi Khương Chuẩn chẳng trí nhớ, bất kể là ao tù sông lớn, cứ thích nhảy xuống tự thử độ sâu.
Lý thị trơ mắt phu quân béo như heo của thở hồng hộc từ trong cung về nhà. Còn kịp thở phào mừng rỡ vì vẫn còn nguyên vẹn thể, thì phu quân của nàng tập hợp một đám nô bộc hộ vệ, hùng dũng oai vệ sát khí đằng đằng lao khỏi cửa.
Lý thị tức đến trắng bệch cả mặt, ném xoảng chiếc gương đồng, gắt với đám tỳ nữ: "Mặc xác , quản sống c.h.ế.t !"
Nhũ mẫu của Lý thị quỳ xuống lóc: "Nương t.ử ôi, phu thê vốn là một thể. Đại vương gây tai họa tày trời, nương t.ử thể chỉ lo giữ trong sạch?"
Lý thị cũng bật : "A ma, nào gả cho phu quân, rõ ràng là đang rước một đứa con nuôi nghịch ngợm về nhà thì !" Nàng c.ắ.n răng, đội mũ duy màn che mặt, xoay lên ngựa tàng, dẫn theo hộ vệ và nô bộc vung roi đuổi theo Khương Chuẩn.
Khương Chuẩn xe ngựa, mang theo đám già yếu bệnh tật. Lý thị và tùy tùng cưỡi ngựa nên chân chạy nhanh hơn, chốc lát đuổi kịp. Vừa tới nơi, Lý thị tức giận chất vấn: "Đại vương đây?"
Khương Chuẩn thấy nàng tỏ vẻ vui mừng, kéo nàng lên xe ngựa, vỗ đùi đ.á.n.h đét: "Ây da, nhất thời quên khuấy mất nương tử."
Lý thị bỏ quên đang siết chặt roi ngựa, mày liễu dựng ngược, tay run lẩy bẩy suýt nữa thì quất cho một roi. Nàng lạnh: "Thiếp tính là cái thá gì, vô danh vô phận, Đại vương quên cũng là chuyện thường tình."
Khương Chuẩn xoa xoa tay: "Là lỡ lời. Nói cũng , chuyện cũng chẳng chuyện gì, nương t.ử đến thì chu hơn, đến thì một lo liệu cũng xong."
Lý thị nhướng mày hỏi: "Bát lang rốt cuộc gì?"
"Nương t.ử lát nữa đến nơi khắc ."
Gả gà theo gà, gả cho một như , ngoài việc thở dài , Lý thị thật sự chẳng còn cách nào khác.
Đợi đến cổng hành cung, Khương Chuẩn phất tay, đám nô bộc theo - già , trẻ , yếu ớt tàn tật - ùn ùn lao tới. Hành động đám lính gác kinh hoảng, vội vã chĩa giáo mác phòng . Ai ngờ đám chạy đến cổng, đột nhiên đ.á.n.h "bịch" quỳ rạp xuống, bắt đầu gào t.h.ả.m thiết.
Lý thị xem mà kinh ngạc đến ngây . Ngàn vạn lời như hóa thành tảng đá nghẹn ứ ở cổ họng, khiến nàng nuốt trôi, nghẹn hồi lâu cũng chẳng thốt nên lời.
Khương Chuẩn ngược tỏ chu đáo, dặn dò nàng cứ nghỉ ngơi trong xe, còn thì chỉnh đốn y quan, vặn vẹo cái cơ thể béo ục ịch đến phịch cổng hành cung. Hắn dẫn đầu cất tiếng lớn, kéo cái giọng khàn như chiếc trống rách gào thét: “Thái t.ử ca ca ôi! Phụ vương đang lúc nóng giận nên mới nhốt , cứ an tâm mà suy nghĩ hối , xong xuôi đấy là Trữ quân của một nước thôi! A , sai ? Cái trò róc xương dùi trống ác độc như , bớt cho êm chuyện ~~~"
Lôi Sát núp gốc cây, vắt óc suy nghĩ trăm vẫn hiểu nổi: Khương Lăng và Khương Chuẩn là ruột thịt cùng một sinh , thế nhưng hai từ sợi tóc cho đến ngón chân chẳng lấy gì giống . Nghe đồn hai vị tính cách trái ngược tình cảm khăng khít vô cùng. Khương Lăng thể chọc tức Đế Hậu đến mức giậm chân kêu trời, nhưng mặt Khương Chuẩn luôn răm rắp lời, bảo vệ hết mực, chỉ sợ Cửu vì mà tức giận sinh bệnh liệt giường.
Khương Chuẩn dám Khương Lăng tức giận dù chỉ một chút, nhưng đối với Thái tử, chỉ hận thể chọc tức cho vị trưởng hộc m.á.u mà c.h.ế.t.
Lôi Sát ngước bức tường cao của hành cung, Thái t.ử khi những chuyện ầm ĩ bên ngoài, liệu tức đến ói vài thăng m.á.u . Hắn Khương Chuẩn quậy phá một hồi, cho đến khi phủ Cửu Vương nhận tin, cử một đội nhân mã đến mới khuyên giải và đưa Khương Chuẩn rời .
Đám như một cơn gió lướt qua, cuốn tung lá khô mặt đất, chỉ để một khung cảnh tiêu điều xơ xác.