Phù Mộng Cựu Bút - Chương 48: Sóng Ngầm 4

Cập nhật lúc: 2026-07-04 11:11:07
Lượt xem: 82

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiêu Nhụ nhân xuất bần hàn. Tiêu gia ban đầu cũng từng coi là dòng dõi thư hương, nhưng đến đời Tiêu phụ thì gia nghiệp sa sút, tài sản trong tộc đem bán sạch. Cả nhà đành lui về sống chốn thôn dã, đắp đổi qua ngày trong cảnh thanh bần.

Tiêu phụ vốn tính tình hủ nho, thích sĩ diện. Luôn tự cao phận khác biệt với đám nông phu chân lấm tay bùn, lão đam mê sự phong nhã nhưng chẳng chịu lo ăn sản xuất. Cả ngày nếu ngắm trăng tàn thở vắn than dài, thì cũng là hoa thu rơi rụng mà cảm khái, bên cửa sổ dăm ba câu thơ chua loét. Mọi sinh kế trong nhà đều đổ dồn lên của hồi môn ít ỏi của vợ là Lương thị. Cũng may Lương thị là tề gia, dù giật gấu vá vai nhưng cũng đến nỗi c.h.ế.t đói.

Phía Tiêu Nhụ nhân còn hai trưởng. Tiêu phụ kỳ vọng hai đứa con trai sẽ chấn hưng gia nghiệp, ngặt nỗi nhà tiền, đành tự dạy con sách tập ở nhà. Giấy mực vốn đắt đỏ, nên khi Tiêu Nhụ nhân chào đời, cảnh nhà Tiêu gia càng thêm khốn khó, thường xuyên đong từng bò gạo để nấu ăn, nửa tháng trời chẳng thấy nổi một giọt dầu mỡ.

Từ lúc mới năm, sáu tuổi, Tiêu Nhụ nhân giúp nuôi tằm, hái dâu, nhóm lửa, giặt giũ. Lớn thêm chút nữa, nàng học tơ, thêu thùa để kiếm thêm chút tiền bạc phụ giúp chi tiêu trong nhà.

Dù lớn lên bằng cơm thô áo vải, Tiêu Nhụ nhân dần bộc lộ những đường nét dung mạo như tranh vẽ. Mỗi ngắm khuôn mặt con gái, Lương thị thở dài ngao ngán cho cái sự lụi bại của Tiêu gia hiện tại. Bạn bè thích xưa đều tản mác, khắp những nhà quen , thế mà chẳng tìm một mối lương duyên nào xứng tầm.

Ngọc rơi chốn bùn lầy, cũng chỉ đành bạn với ngói vỡ gạch vụn mà thôi.

Năm Tiêu Nhụ nhân lên bảy, tám tuổi, khắp trong làng ngoài xóm đều đồn đại nhà họ Tiêu cô con gái tuyệt sắc, lớn lên ắt hẳn là một mỹ nhân vạn mới một.

Trong thôn một hộ phú hào họ Lâm, trong nhà ruộng đất, nương dâu bạt ngàn. Một ngày xuân, Tiêu Nhụ nhân xách giỏ tre đồng hái rau dại. Lâm tiểu lang quân sách thấy mỏi mệt bèn dẫn hạ nhân ngoài tản bộ, vô tình chạm mặt Tiêu Nhụ nhân liền sinh lòng thương mến. Trằn trọc quên , bèn thưa với cha chuyện tương tư con gái nhà họ Tiêu.

Lâm phụ tự nghĩ nhà giàu , con trai học chữ nghĩa. Gái nhà nông thì nghèo, gái nhà buôn thì tục, còn quý nữ thế gia lẽ chẳng thèm để mắt đến cái lũ nhà quê chân đất như . Tiêu gia tuy sa sút nhưng trong nhà vẫn còn mấy quyển sách, ít nhiều cũng vương chút mùi thư hương. Con gái Tiêu gia xinh chăm chỉ, quả thật xứng đôi lứa với con trai . Lâm phụ vốn là nhanh nhẹn, chỉ vài ngày đích đến Tiêu gia để dạm hỏi cho con.

Tiêu phụ vẫn còn vẻ đây, trong bụng thầm mắng Lâm phụ là gã nhà quê chẳng hiểu quy củ. Con gái vẫn đến tuổi cập kê, chuyện cưới hỏi bây giờ e còn quá sớm. Định mở miệng từ chối, nhưng sợ qua cái làng thì chẳng còn cái điếm nào nữa, nên lão cứ vê râu chần chừ quyết.

Lâm phụ vốn là kẻ hiểu chuyện, bèn với Tiêu phụ: "Hai nhà chúng nếu kết thông gia thì tự nhiên thiết như một nhà. Đại lang và Nhị lang nhà ngài tuy ở nhà sách luyện chữ, nhưng rốt cuộc sánh với việc tới thư viện học hành. Vừa mở mang tầm mắt thể kết giao bằng hữu."

Tiêu phụ thấy nhà họ Lâm hứa sẽ bỏ tiền chu cấp cho hai con trai thư viện thì kiêng dè đều ném sạch. Ngay lập tức, hai lão trao đổi tín vật và canh . Chỉ là vì đôi trẻ tuổi còn quá nhỏ, nên tiện mời bà mối thiết tiệc lễ chính thức mà thôi.

Chuyện Tiêu, Lâm hai nhà đính ước, khắp làng xóm đều . Người đằng đông gật gù: "Con gái Tiêu gia dung mạo xinh , nhỏ tuổi thêu hoa khéo, quả nhiên xứng đôi với phú hào họ Lâm." Kẻ đằng tây cũng đồng tình: "Nhà họ Lâm gia đại nghiệp đại, Lâm tiểu lang quân tuấn tú chữ, thường với tới ? Tiểu nương t.ử Tiêu gia nhan sắc tuyệt trần, nuôi tằm, dệt vải, hai ghép quả thật là trai tài gái sắc."

Lương thị tuy trách móc việc đính hôn quá vội vàng, nhưng thâm tâm thở phào nhẹ nhõm. Quanh quẩn mười dặm tám hương , nhà họ Lâm cũng xem là danh gia vọng tộc. Bà dặn dò con gái rằng hứa hôn với , ngoại trừ những việc cần thiết như hái dâu thì bớt la cà rong chơi trong làng, nhớ giữ bổn phận đoan trang.

Tiêu Nhụ nhân khi vẫn còn ở độ tuổi ngây thơ, ngơ ngơ ngác ngác. Cũng may tính tình nàng vốn trầm lặng, tùy hòa. Cả ngày quanh quẩn ở nhà bầu bạn cùng cho tằm ăn, dệt vải, thêu hoa cũng hề thấy buồn chán.

Nàng tuy hiểu sự đời, nhưng Lâm tiểu lang quân hơn nàng ba, bốn tuổi đem lòng ái mộ thiếu nữ. Hắn thường nhờ Tiêu Đại lang gửi tới những trái cây tươi, đồ chơi lạ mắt. Cứ thế qua , trong lòng Tiêu Nhụ nhân đối với Lâm tiểu lang quân dần nảy sinh những cảm xúc khác biệt. Mỗi khi nhắc tới, nàng bẽn lẽn đỏ bừng hai má, thẹn thùng mà chẳng rõ vì thẹn.

Tiêu Nhụ nhân càng lớn, nhan sắc khuynh quốc khuynh thành càng rực rỡ. Hai họ Tiêu thỉnh thoảng cũng ngẩn ngơ, thầm nghĩ Tiên nữ Hằng Nga phỏng chừng cũng chỉ đến thế là cùng.

Tiêu phụ lúc bỗng sinh lòng hối hận vì vội vã định hôn sự với nhà họ Lâm. Biết dựa nhan sắc của con gái, lão thể câu rùa vàng thì ?

Lương thị thế sợ đến toát mồ hôi hột, chỉ lo lão chồng sẽ lỡ dở cả đời con gái. Trước bà chỉ mong thời gian trôi chậm để con gái bên cạnh lâu hơn; nay ước gì tháng ngày qua thật nhanh để con gái sớm ngày xuất giá thành cho yên bề gia thất.

Cũng may Tiêu phụ chỉ dám ấm ức trong lòng, lầm bầm phàn nàn vài câu với vợ già. Lão vẫn luôn tự nhận là bậc quân tử, thể cái chuyện hủy hôn bán con gái .

Đáng tiếc, thời thế đẩy đưa, mệnh an bài.

Tiết xuân quang cảnh rực rỡ, Tiêu Nhụ nhân mấy ngày liền cắm đầu ở nhà thêu thùa. Cô bạn hàng xóm mới rủ rê nàng rừng dâu ngoài làng hái lá. Lương thị thương con gái, thấy rừng dâu sát vườn dâu nhà họ Lâm, xung quanh là hàng xóm quen , nên mỉm gật đầu đồng ý.

Xui xẻo , Thuần Vương đạp thanh dạo xuân, tùy hứng du ngoạn. Hắn mặc cho ngựa thong dong đưa ngắm cảnh tứ phía. Nhìn thấy rừng dâu xanh mướt trải dài, mấy thôn nữ tươi hớn hở đang hái lá xuân, cảnh sắc quả thật hữu tình. Thuần Vương ngắm nghía vài , định ngựa trở về, thì bỗng từ phía một gốc dâu tằm bước một cô thôn nữ. Mắt thu thủy, mày khói sương, mũi ngọc miệng hoa, vòng eo nhỏ nhắn, làn da trắng ngần tựa như thần nữ giáng trần tìm đoạn nhân duyên.

Thuần Vương sững ngắm hồi lâu, mối tơ lòng lập tức trói chặt Tiêu Nhụ nhân. Nàng nhận kẻ đăng đồ t.ử đang dòm ngó, khẽ liếc mắt một cái vội vã . Lòng hoảng hốt, nàng vội vàng cáo từ bạn bè, cắm đầu cắm cổ chạy về nhà.

Một cái liếc mắt phong tình vạn chủng, khó thể miêu tả bằng lời, tựa như vô tình như hữu ý. Tâm trí Thuần Vương nháy mắt Tiêu Nhụ nhân chiếm lấy. Hắn nào thèm quan tâm chuyện "La Phu chồng" . Hắn là Hoàng tử, bẩm sinh mang phận tôn quý, ái mộ mỹ nhân lẽ nào chiếm ? Nhà họ Lâm tính là cái thá gì? Thứ tiện nhân thấp hèn như bùn đất, đến tư cách xách giày cho còn .

Tiêu Nhụ nhân về đến nhà, tim đập thình thịch, trong lòng vẫn còn sợ hãi. Nàng len lén kể chuyện cho là Lương thị . Lương thị tuy chút thấp thỏm nhưng cũng chỉ cho đó là kẻ ngoại thôn vô lễ, bèn ôn tồn an ủi con gái, bảo nàng cứ yên tâm ở nhà thêu cho xong bộ giá y.

Bên , Thuần Vương cho điều tra rõ ràng ngọn ngành gốc gác của Tiêu Nhụ nhân. Hắn thiết tiệc mời Tiêu Đại lang và Tiêu Nhị lang đến uống rượu. Hai nhà họ Tiêu hoang mang lo sợ bước lên cỗ xe ngựa xa hoa. Tên quản sự tới rước thì mặt vênh váo, hất hàm coi bọn họ như khí, khiến hai sợ run rẩy cả bắp chân, chỉ đầu bỏ chạy. khi Thuần Vương nhắm trúng , trong lòng hai bỗng trào dâng một luồng hào khí ngút trời.

Huynh Tiêu gia vốn là những kẻ chí lớn tài mọn, thường xuyên than vắn thở dài phận hẩm hiu, xót xa tài năng mà Bá Nhạc thưởng thức. Nay con đường Khang Trang đại đạo trải t.h.ả.m ngay mắt, hai chỉ hận thể mọc cánh bay ngay về nhà, vác nhét phủ Thuần Vương.

Thuần Vương thong dong thư thái, giả mù sa mưa : "Không lệnh hôn phối ? Nếu ... đúng là... haizz!"

Tiêu Đại lang hành lễ, nghiêm mặt : "Bẩm Đại vương, tiểu nhân tuy xuất gia cảnh bần hàn, nhưng cũng là gia đình thi thư lễ nghĩa. Gia phụ cực kỳ coi trọng gia quy. Gia hãy còn nương náu chốn khuê phòng, hứa hôn với ai. Ngày thường Đại môn Nhị môn bước, chỉ ở nhà dệt vải thêu hoa, thi thoảng mới ngoài cũng chỉ là giúp gia từ hái dâu. Ai ngờ mạo phạm đến Đại vương, đúng là... Gia huấn dạy nam nữ chung, ăn chung, đùa giỡn, huống hồ là với ngoài nam giới?" Nói đến đây, Tiêu Đại lang che mặt rống lên: "Nay gia và Đại vương chạm mặt , thanh danh coi như hủy. Gia phụ tính tình nghiêm khắc, sẽ phạt đòn nặng đến mức nào. Gia chỉ là nữ nhi yếu đuối, thể chịu nổi đòn roi, e rằng... e rằng..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phu-mong-cuu-but/chuong-48-song-ngam-4.html.]

Tiêu Nhị lang thấy đại ca lóc, cũng vội vã quỳ rạp xuống bái lạy lia lịa: "Cầu xin Đại vương cứu lấy mạng nhỏ của tiểu nhân!"

Thuần Vương nhướng mày, khẽ khẩy một tiếng, ngoài mặt vẻ: "Đó là của Cô vương. Hai ngươi cứ yên tâm, Cô vương nguyện nạp lệnh hầu hạ bên !"

Huynh nhà họ Tiêu vui sướng đến nhẹ bẫng cả . Hai kẻ bay bổng lâng lâng bước khỏi Vương phủ, gấp gáp chạy thục mạng về nhà, kéo Tiêu phụ để bàn bạc.

Tiêu phụ luống cuống tay chân, cố gắng giữ vẻ rụt rè: " các con hứa gả cho nhà họ Lâm , chuyện ..."

Tiêu Đại lang nghĩa chính từ nghiêm: "A cha, nhà đó thỉnh mai mối ? Đã hạ sính lễ ? Lục lễ chẳng lấy một, thể gọi là hứa gả?"

Tiêu phụ vẫn nghĩ việc hành vi của bậc quân tử, vô cùng khó xử: "Ta và Lâm gia trao đổi tín vật, thể nuốt lời?"

Tiêu Nhị lang bộ ngạc nhiên: "Thế mà chuyện ? Sao con nhỉ?" Rồi huých chỏ sang Tiêu Đại lang: "A , chuyện ?"

Tiêu Đại lang lắc đầu như trống bỏi: "Con cũng . Cùng chung một mái nhà mà chẳng phong thanh nửa lời, e là hôm đó a cha uống say nhớ nhầm chăng?"

Tiêu phụ ôm đầu, đờ đẫn ngoài cửa sổ, tự lẩm bẩm: "Lẽ nào đúng là nhớ nhầm?"

Cả Tiêu Đại và Tiêu Nhị đồng thanh: "Chắc chắn là do a cha nhớ nhầm . A cha ngàn vạn đừng mang tiếng cho đó nha."

Tiêu phụ thở dài: "Là a cha già nên lẩm cẩm đây mà."

Ba cha con ăn ý trong phòng. Lương thị ngoài cửa mà cả lạnh toát như rơi hầm băng giữa cửu đông. Càng bà càng lộn ruột, tiện tay vớ lấy thanh củi gỗ, đẩy cửa bước , túm lấy Tiêu Đại và Tiêu Nhị mà nện xuống mấy gậy, giận dữ quát: “Hay lắm! Hay cho cái nhà ! Trong nhà ăn cám nuốt rau, các thêu hoa đến mức mười đầu ngón tay sưng phồng tứa máu, cũng chỉ vì để cho hai các học sách, mong ngày ngẩng mặt lên với đời. Nào ngờ bút mực giấy nghiên nuôi hai tấm lòng đen tối đến nhường ! Không lo chí tiến thủ thì cũng thôi, vì một chút vinh hoa phú quý mà các tính mang luôn ruột thịt bán!"

Tiêu Đại lang quỳ đất cố chịu vài đòn, ôm chặt lấy chân Lương thị lóc: "A nương, con cũng là vì nghĩ cho mà! Đó là Thuần Vương, là Thuần Vương đó, là hoàng quốc thích đấy a nương! Thế nào gọi là một bước lên trời? Thế nào gọi là một đêm đắc đạo? Là thế đây, là thế đây! A nương ơi, chúng dẫu cũng chỉ là lớp bùn đất thềm, nhưng còn thì ? Muội là tiên nữ giáng phàm, Lạc Thần cũng chỉ đến thế là cùng! Sao nương thể nhẫn tâm để sống kiếp thôn phụ thô bỉ, suốt ngày tính toán so đo vì mấy đồng bạc lẻ, để vất vả tới mức tóc ngả màu sương, mặt đầy nếp nhăn? Con xin nương, đừng lỡ dở cả đời . Muội sắc nước hương trời, mệnh định sẵn bước chân nhà thiên t.ử để hưởng một đời vinh hoa!"

Lương thị chỉ thấy cánh tay nặng trĩu tựa đeo đá, thanh củi gỗ cầm tay nặng đến mức nhấc nổi, bà nghẹn ngào: "Đại lang, con lừa ! Lấy nhan sắc hầu hạ , chỉ một thời. Sắc suy thì tình tàn! Muội con đương lúc thanh xuân cố nhiên sẽ sủng ái, nhưng thì ? Nó nhà ngoại chỗ dựa, phụ là lũ hổ lang. Con định bảo nó sống yên bằng cách nào?"

Tiêu Đại lang lau nước mắt: "Nam t.ử trong thiên hạ đều cùng một giuộc. Nếu Thuần Vương như , thì nhà họ Lâm chắc chắn cũng thế thôi."

Lương thị quát: "Cho dù nhà họ Lâm nạp , thì con danh chính ngôn thuận vẫn là chính thê cơ mà!"

"...Cũng thiếu gì kẻ sủng diệt thê ..." Tiêu Đại lang c.ắ.n răng: “Con Thuần Vương phi Ân thị nổi tiếng hiền đức, chắc chắn sẽ bạc đãi . Nhỡ sinh một nam nửa nữ..."

Ba cha con họ Tiêu nghĩ đến đây, mặt mày ai nấy đều bừng sáng, đôi mắt rực lên tia tham lam. Tiêu Đại lang nhịn nụ nơi khóe miệng, ngẩng mặt lên với Lương thị: "A nương, từng gặp Thuần Vương , phong tư xuất chúng, khiến nể phục. Gã Lâm gia lang ngay cả hạt bụi gót giày ngài cũng bằng. Muội nhan sắc trầm ngư lạc nhạn, cũng chỉ bậc thiên hoàng quý trụ nhường mới xứng tầm."

Lương thị hề lay động, bà thẳng lưng : "Ta đồng ý. Muội các là dâu nhà họ Lâm."

Trong đôi mắt Tiêu Đại lang lóe lên tia sáng kỳ dị, nụ nửa miệng, : "A nương nhầm , là dâu nhà họ Lâm. Bọn chúng dám , ha ha, bọn chúng lấy lá gan ..."

Lương thị sững , buông thõng thanh củi, về phòng ôm chầm lấy Tiêu Nhụ nhân rống lên một trận.

Quả nhiên, qua một ngày, nhà họ Lâm đem trả tín vật trao đổi năm xưa. Lâm phụ khom lưng hành lễ, viện cớ năm xưa uống say, lỡ lấy nhầm đồ vật của Tiêu gia, mãi đến khi mở rương phơi quần áo mới phát hiện .

Sự phản kháng cam lòng của Lương thị chẳng qua cũng chỉ là bọ ngựa đấu xe. Tiêu Nhụ nhân khoác lên bộ y phục lộng lẫy, giữa tiếng kèn trống linh đình chính trưởng của đưa Thuần Vương phủ. Nàng Thuần Vương sủng ái tột bậc, chỉ mới nửa năm sắc phong Nhụ nhân, sánh ngang hàng với Tiểu Dương thị.

Tiểu Dương thị vốn nghĩ chắc mẩm sẽ ghế Thuần Vương phi, kết quả ngậm ngùi thành Thuần Vương Nhụ nhân. Lòng cam nhưng cũng chẳng thể gì. Từ khi phủ, ỷ Thuần Vương yêu chiều, nàng thường xuyên diễu võ giương oai mặt Ân thị. Nào ngờ, đầy ba năm, trong phủ mọc một Tiêu thị, dìm tất thảy nữ nhân trong Vương phủ xuống thành hạng dung chi tục phấn, đoạt luôn vị trí quả tim bé bỏng của Thuần Vương.

Tiểu Dương thị gào ầm ĩ, cả ngày bày mưu tính kế gây khó dễ cho Tiêu Nhụ nhân. Thuần Vương chuyện liền nổi trận lôi đình, c.h.ử.i mắng Tiểu Dương thị tâm địa độc ác, diện mạo đáng tởm, khiến nàng tức tưởi chạy mách lẻo với Dương Hiền phi. Ai dè Dương Hiền phi mí mắt cũng chẳng buồn nhấc, ngược còn trách mắng Tiểu Dương thị an phận thủ thường, thiếu đạo vợ.

Tiểu Dương thị uất ức đến mức nước mắt ngắn nước mắt dài, về phủ chạy đến mặt Ân thị quậy phá, mắng Ân thị thất đức, dung túng cho trượng phu chìm đắm trong tửu sắc.

Dương Hiền phi thèm quản, Ân thị buồn hỏi, Thuần Vương sức che chở, Tiểu Dương thị cũng đành thu cờ im trống, dám đối đầu trực diện với Tiêu Nhụ nhân nữa.

.

Lôi Sát và Phong Ký Nương xong câu chuyện cũ, chút bùi ngùi, bắt đầu nghi ngờ cái c.h.ế.t của Dương Nhụ nhân và Tiêu Nhụ nhân mối liên hệ với .

Ân thị lắc đầu, : "Dương Nhụ nhân hành sự khoa trương, ưa Tiêu Nhụ nhân, nhưng là kẻ ác, tuyệt đối chuyện hành hung sát nhân. Hơn nữa, đây Dương Nhụ nhân vẫn mỉa mai Tiêu Nhụ nhân là kẻ lấy một chữ bẻ đôi, phí hoài lớp vỏ mỹ nhân, trong bụng là cỏ rác."

 

Loading...