Phù Mộng Cựu Bút - Chương 49: Sóng Ngầm 5

Cập nhật lúc: 2026-07-04 11:11:08
Lượt xem: 72

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ân thị khẳng định chắc nịch rằng Tiểu Dương thị liên quan đến cái c.h.ế.t của Tiêu Nhụ nhân. Lôi Sát dám chủ quan, thể chỉ lời từ một phía mà kết luận vội vàng. Hắn mới mở miệng yêu cầu gặp Tiểu Dương thị, thì thấy Tiểu Dương thị hấp tấp dẫn theo một đám tỳ nữ ùa tới. Nàng tới, thanh âm vang vọng từ xa.

"Nếu Bất Lương Nhân đến cửa tra vụ án cũ của Đại vương, chính sự quan trọng như , Vương phi cớ tiếp ở chính đường? Lại dắt đình Tự Vũ giữa trời đông tháng giá để hóng gió lạnh, thế tránh khỏi mất thể diện." Tiểu Dương thị mặt mày hầm hầm, khóe miệng khẽ nhếch. Nàng sinh vốn xinh xắn, khuôn mặt ngọc ngà, cằm nhọn, đôi mắt hạnh long lanh, chỉ là thần thái lúc nào cũng cao ngạo. Vừa bước đình, nàng dùng khóe mắt liếc xéo Phong Ký Nương một cái, sa sầm mặt mũi: "Cô là ai? Trông chẳng giống con gái nhà t.ử tế, ngược giống phường phong nguyệt, trời sinh mị cốt!"

Phong Ký Nương nhún gối hành lễ: "Tham kiến Dương Nhụ nhân, nô gia là ngỗ tác của Bất Lương Ty."

"Ngỗ tác?" Tiểu Dương thị nhướng đôi lông mày thanh tú: “Nữ ngỗ tác? Cô đừng dùng những lời lẽ hoa ngôn xảo ngữ mà lừa gạt . Với cái bộ dạng ẻo lả nhỏ dãi của cô mà cũng nghiệm thi ?" Rồi nàng liếc sang Lôi Sát, hừ lạnh một tiếng: "Phó soái sẽ mượn cớ để đem theo nhân tình ở bên cạnh đấy chứ?"

Lôi Sát sa sầm mặt mặt: "Dương Nhụ nhân xin đừng đùa."

Ân thị bên cạnh nàng ăn khó quá, bèn khẽ mắng: "Dương Nhụ nhân, quá vô lễ đấy."

Tiểu Dương thị tức tối trừng mắt Ân thị, bực bội cãi : "Ta còn tới Vương phi ! Dù gì cũng là Nhụ nhân của Vương phủ, chuyện liên quan đến vụ án cũ của Đại vương là đại sự tày trời, Vương phi chẳng buồn báo cho một tiếng, gạt sang một bên, như là đạo lý gì? Nếu Vương phi cho một lời giải thích thỏa đáng, tuyệt đối để yên ."

Ân thị tự tay dâng cho nàng một chén , điềm đạm đáp: "Hai ngày nay Bác nhi khỏe, thức khuya dậy sớm chăm sóc, nên mới sai gọi ."

Lửa giận mặt Tiểu Dương thị tức thì tan biến, trong mắt lộ ý , nàng hếch cằm lên, : "Bác nhi khỏe mạnh như con nghé con , mấy hôm còn mê man rã rời chỉ ngủ, hôm nay tỉnh chạy nhảy trèo cây khắp viện, đòi đuổi thỏ bắt chim, chút bệnh vặt đó sớm tan biến ."

"Vậy thì ." Ân thị mỉm gật đầu.

Thuần Vương qua đời, chỉ để duy nhất một mụn con trai do Tiểu Dương thị sinh , nay cũng tầm sáu, bảy tuổi, tính tình vô cùng nghịch ngợm. Dù là Ân Vương phi Tiểu Dương thị, thậm chí là các tỳ trong vương phủ đều xem đứa trẻ như bảo vật vô giá, chỉ hắt sổ mũi một chút thôi cũng đủ cả phủ nháo nhào. Do Thuần Vương sớm, Thừa Bình Đế vì sợ đứa con độc nhất của lỡ như yểu mệnh nên dám ban tên chính thức, chỉ cho phép gọi bằng nhũ danh.

Tiểu Dương thị càng nơm nớp lo sợ, chỉ sợ con trai xảy bề gì, nên từ sinh hoạt hàng ngày đến chuyện lớn nhỏ đều dám giao phó cho ai, nhất nhất tự tay chăm sóc, tự tay quan tâm. Cũng may, Bác nhi hổ danh tên gọi của , tuy sinh non nhưng khỏe mạnh cường tráng, ốm đau bệnh tật gì.

"Lát nữa, sẽ bảo Bác nhi sang thỉnh an Vương phi." Tiểu Dương thị ngậm nụ , ngẩng mặt với Ân thị.

Ân thị đối với nàng luôn tỏ bao dung tột độ, gật đầu ừ một tiếng sang chuyện với Lôi Sát và Phong Ký Nương về vụ của Tiêu Nhụ nhân. Tiểu Dương thị tỏ vẻ cực kỳ bất mãn, bèn chen lời: "Không đến điều tra vụ án của Đại vương ? Cớ gì nhắc tới tiện nhân họ Tiêu ?"

Lôi Sát đáp: "Đã là tra án thì tự nhiên điều tra rõ ngọn ngành . Huống hồ, vụ án của Thuần Vương bắt nguồn từ Tiêu Nhụ nhân."

Tiểu Dương thị chớp chớp mắt, hỏi Lôi Sát: "Ý của Phó soái là: Đại vương yêu phụ cố ý hãm hại mà c.h.ế.t?"

Lôi Sát ngẩn : "Nhụ nhân hiểu lầm , mỗ ý đó."

"Ta ." Tiểu Dương thị gật đầu: “Phó soái đây gọi là ý mặt chữ."

Mí mắt Lôi Sát khẽ giật giật, đành tiếp: "Nhụ nhân dường như căm ghét Tiêu Nhụ nhân?"

Tiểu Dương thị đặt chén xuống, nhíu chặt đôi mày, nghiến răng nghiến lợi: "Câu của Phó soái mới đúng là hiểu lầm thật sự. Ta 'dường như', mà là chỉ hận thể ăn tươi nuốt sống, lột da rút gân ả ! Nếu ả điều mà tự sát, nhất định sẽ tự tay lột bộ da của ả. là nghiệt duyên định sẵn trong mệnh, Đại vương chỉ ngoài một bận, mà mang về cái thứ yêu phụ đó. Hừ, bộ xương khô khoác lớp da vẽ, thử lột cái lớp da mỹ nhân xem, ây da, bên trong chẳng giấu giếm bao nhiêu tâm tư ác độc!"

Ân thị xoay xoay chuỗi hạt ngưng hương cổ tay, lên tiếng: "Nhụ nhân chớ bừa. Tiêu thị tính tình ôn nhu điềm tĩnh, mềm mỏng thuận hòa, ăn dễ , tuyệt đối loại thích gây thị phi." Đoạn, nàng với Lôi Sát và Phong Ký Nương: "Từ lúc Tiêu thị phủ, tuy Đại vương vô cùng sủng ái, nhưng từng tỏ ỷ sủng sinh kiêu, những tranh cãi với trong hậu viện, ngược còn nhún nhường. Có chịu ấm ức cũng chạy đến mặt Đại vương khua môi múa mép, mà chỉ tự trốn một góc gạt nước mắt thương tâm."

Tiểu Dương thị "phốc" một tiếng phắt dậy, giận dữ : "Thế mà còn yêu phụ? Ả cho Đại vương mê mẩn thần hồn điên đảo thì đành, ngay cả Vương phi cũng bao che bảo vệ cho ả. Nếu tư tình với Thái tử, thì Đại vương vì quá khích mà kiếm chuyện với Thái tử, dẫn đến việc Thái t.ử hạ độc thủ..."

"Im miệng!" Ân thị đập mạnh tay xuống bàn: “Muội hươu vượn cái gì đấy? Mấy lời cũng dám thốt ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phu-mong-cuu-but/chuong-49-song-ngam-5.html.]

Tiểu Dương thị cũng tự lỡ lời phóng túng. Dù cả Thuần Vương phủ từ xuống đều đinh ninh Thuần Vương Thái t.ử sát hại, nhưng tuyệt đối thể thốt thành lời. Nếu lọt đến tai Thừa Bình Đế, khơi dậy cơn thịnh nộ lôi đình thì cả Vương phủ chạy đằng trời cũng thoát tội. Nghĩ kỹ hậu quả, Tiểu Dương thị sợ toát mồ hôi lạnh, bấu chặt hai bàn tay , á khẩu nên lời.

Lôi Sát rũ mắt trầm ngâm . Phong Ký Nương nhẹ giọng xoa dịu: "Đình Tự Vũ dựng giữa hồ nước, rộng rãi nhưng thanh vắng, bốn bề gió thổi quả là chút lạnh lẽo."

Tiểu Dương thị cũng lấy bình tĩnh, trong lòng thầm an tâm. Bị dọa một vố, nàng dám tùy tiện mở miệng nữa, chỉ mang theo một bụng uất ức xuống bên cạnh Ân thị.

Nàng im miệng , Lôi Sát thầm tiếc nuối. Tiểu Dương thị tuy kiêu ngạo, ồn ào và xỉa xói, nhưng những lời thốt trong lúc vô tâm mới là sự thật. Thế là hỏi: "Theo lời Vương phi, Tiêu Nhụ nhân ở trong Vương phủ vốn an phận thủ thường, là tính tình ganh đua?"

Ân thị gật đầu: "Dung mạo và phẩm hạnh của Tiêu Nhụ nhân điểm nào để chê trách."

Tiểu Dương thị c.ắ.n môi phục. Lôi Sát mỉm : "Dương Nhụ nhân dường như đồng tình?"

Tiểu Dương thị cố nhịn, rốt cục nhịn nổi, bĩu môi phản bác: "Tiêu thị là kẻ giỏi nhất khoản bộ tịch, tâm cơ thâm trầm. Ả là ganh đua đấy, bởi vì Đại vương nâng niu ả như bảo bối trong lòng bàn tay, quần áo trang sức đồ chơi, những thứ mang đến mặt Tiêu thị thứ nào mà là ngàn dặm mới chọn một? Ả còn cần gì tranh giành nữa. Đại vương sợ bọn ăn h.i.ế.p ả, nên nha nô bộc bên cạnh tín, Tiêu thị bên rớt một giọt nước mắt, bên Đại vương ngay , còn cần gì cất công cáo trạng?"

Sắc mặt Ân Vương phi khẽ biến: "Nhụ nhân chẳng qua chỉ là đang mất búa nghi hàng xóm, thấy ai cũng ác ý mà thôi."

Tiểu Dương thị trợn mắt, chua ngoa : "Ta và Vương phi tỷ nhiều năm, Vương phi đối xử với Tiêu thị còn hơn cả đối với ! Cũng thôi, so với ả, chỉ là thứ ngàn ghét vạn chê."

Phong Ký Nương ngắm những đầu ngón tay của , ánh mắt khẽ chuyển động. Mối quan hệ giữa Ân thị và Tiểu Dương thị quả là kỳ diệu. Tiểu Dương thị ghen ghét Ân thị cướp mất vị trí Vương phi, căm hận Tiêu thị đoạt sủng ái của Thuần Vương. Ân thị thích Tiêu thị, nàng cảm thấy bất mãn. Quả đúng là tác phong của quý nữ thế gia, chỉ mong cả thế giới đều lấy trung tâm.

Tiểu Dương thị thấy Lôi Sát và Phong Ký Nương mấy tin tưởng bèn tiếp: "Ta là b.ắ.n tên đích . Tiêu thị yêu kiều lả lướt, mang cái vẻ mặt họa thủy; hai tên ca ca của ả càng đê tiện, mắt la mày lém, trong mắt chỉ quyền thế phú quý. Bọn họ gặp Đại vương thì trưng cái bộ dạng xum xoe nịnh bợ, chỉ hận thể quỳ xuống l.i.ế.m giày cho ngài , chẳng lấy nửa phần cốt cách, buồn nôn c.h.ế.t !" Tiểu Dương thị lộ vẻ ghê tởm: “Đại vương Tiêu thị cho mờ mắt, nâng đỡ hai tên đó ít. Hai kẻ kết giao với quyền quý, đúng là trò hề lộ rõ..."

Nàng bỗng nhớ chuyện gì đó: "Ta nhớ một chuyện, nhà họ Tiêu vô tình chạm mặt Thái tử, hai gã nịnh bợ a dua, đủ trò xa hèn hạ." Tiểu Dương thị đưa mắt ngó quanh, hạ giọng khẽ: "Nói chừng, Tiêu thị và Thái t.ử thật sự ..."

Lôi Sát trầm tư, hỏi: "Vậy Tiêu gia hiện vẫn còn ở kinh thành chứ?"

Tiểu Dương thị bĩu môi: "Sau khi Tiêu thị c.h.ế.t, Thánh nhân trút giận lên nhà họ Tiêu, phỏng chừng sớm cao chạy xa bay ."

"Cha con Tiêu gia còn cõi đời nữa." Ân thị hờ hững đáp: “Chỉ còn Lương thị lánh đời trong am ni cô, sớm tối bầu bạn cùng thanh đăng cổ Phật."

Tiểu Dương thị hoảng hốt giật , lắp bắp: "C.h.ế.t... c.h.ế.t ?"

Ân thị liếc nàng , đôi môi đỏ mọng khẽ mở: "Tiêu Nhụ nhân còn thi cốt vô tồn, nhà họ Tiêu còn con đường sống?"

Lôi Sát vốn định từ chỗ Tiêu gia tìm vài manh mối, kết quả ngõ cụt.

Ân thị than thở: "Quả thật khó cho Phó soái, vụ án cũ năm xưa, chín phần những liên quan đều tạ thế. Ta chỉ , từ khi Tiêu thị bước chân phủ, nàng từng qua giao hảo với ngoài. Cho dù là trưởng tới thăm, cũng chỉ cách rèm chuyện, hề cận. Lần dự tiệc ở Đông cung, đó hẳn là đầu Tiêu Nhụ nhân diện kiến Thái tử. Theo ngu ý của , Tiêu Nhụ nhân trong sạch."

Lôi Sát chắp tay hành lễ: "Chuyện hệ trọng, Vương phi và Nhụ nhân liệu còn nhớ chi tiết bữa tiệc ở Đông cung năm xưa?"

Ân thị gật đầu: "Ngày đêm dám quên."

 

 

 

Loading...