Phù Mộng Cựu Bút - Chương 5: Cửu Mệnh Miêu 4
Cập nhật lúc: 2026-07-03 13:55:09
Lượt xem: 178
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Con mèo ruột gan lòi cả ngoài, phần đầu càng m.á.u me be bét đến mức chẳng thể nhận dạng. Đôi con ngươi lờ mờ giờ chỉ còn hai hốc m.á.u đen ngòm. Bộ lông m.á.u loãng nhuộm ướt, bết dính thành từng cục, qua thôi cũng đủ khiến buồn nôn.
Dù Lôi Sát, Phong Ký Nương và A Khí đều là những kẻ quen cảnh sinh tử, lúc cũng kìm mà nhíu mày. Lý quản sự càng hoảng hồn, khóe mắt giật giật, bàn tay đang vỗ về an ủi Lý tiểu lang cũng run lên bần bật. Ngược , Lý tiểu lang vẫn cứ cứng cổ, tỏ vẻ chẳng hề bận tâm.
A Khí vốn yêu thích ch.ó mèo, nên ánh mắt Lý tiểu lang lập tức mang theo ý bất thiện. Lý quản sự vội vàng đỡ lời: "Hai… vị đó thôi, nhà đang tang sự, kiêng kỵ chuyện mèo hoang chạy nhà." Nói , ông sang Lý tiểu lang: "Tiểu lang, mèo hoang , ngài cứ gọi nô bộc đuổi là …"
"Lý thúc." Lý tiểu lang thấy buông lỏng bèn nhân cơ hội vùng thoát khỏi tay Lôi Sát. Hắn trừng mắt lườm Lôi Sát một cái, đầu giơ mu bàn tay mặt Lý quản sự, tủi : "Là súc sinh cào xước tay ."
Lý quản sự trố đôi mắt già nua kỹ, quả nhiên thấy mu bàn tay trắng trẻo của mấy vết cào. Ông xót xa kêu lên: "Ái chà, thế thì , Tiểu lang quân bất cẩn đến mức ."
Lôi Sát lạnh lùng xác con mèo m.á.u thịt lẫn lộn, dùng đầu ngón tay khều một vật. Mượn ánh đèn lồng kỹ, đó là một chiếc chuông bạc nhỏ xíu, chế tác vô cùng tinh xảo. Chiếc chuông chỉ cỡ đầu ngón tay, bên chạm trổ hoa văn cành lá uốn lượn liên . Lôi Sát khẩy: "Quản sự đang trừng mắt dối đấy chứ? Con mèo rõ ràng là thú cưng nuôi dưỡng, ông dám bảo là mèo hoang ?"
Phong Ký Nương chiếc chuông bạc tinh xảo, cất giọng: "Chủ nhân ắt hẳn cực kỳ yêu thương con mèo ."
Lý quản sự l.i.ế.m liếm đôi môi khô khốc, gượng gạo ngụy biện: "Lão hủ mắt mờ, trời tối, con mèo … là lão lầm, lầm ."
A Khí truy hỏi: "Không chủ nhân của con mèo là ai?"
Lý quản sự cứng đờ mặt mũi: "Chắc là nha đầu, tỳ nữ nào đó nuôi… Lão hủ cũng rõ lắm."
Lôi Sát xé một mảnh vải vụn, lót tay nâng chiếc chuông bạc dính đầy m.á.u bẩn lên, nhếch mép: "Nha đầu, tỳ nữ ư? Thị lang phủ quả nhiên phú quý ngập trời, đến cả nô bộc mà cũng dùng đồ đắt giá thế cơ đấy."
Lý quản sự lúc như ngậm hoàng liên, khuôn mặt nhăn nhúm đắng ngắt.
Lý tiểu lang thấy chói tai, bèn tức giận quát: "Mặc kệ nó là do ai nuôi, nó cào thì nó đáng c.h.ế.t!"
Lôi Sát nhích gần , gằn giọng ép hỏi: "Là nó cào ngươi, là ngươi hành hạ nó?"
Lý tiểu lang vốn quen thói kiêu ngạo kiều dưỡng, hất cằm, ném một ánh khinh khỉnh thì bất chợt chạm khuôn mặt của Lôi Sát. Trái tim đột nhiên đ.á.n.h thót một cái, nỗi sợ hãi dâng lên, khiến những lời mỉa mai châm chọc đều nuốt ngược bụng. Khuôn mặt của nam nhân mắt trắng bệch như sương tuyết, trắng đến mức quá đáng, lấy một tia huyết sắc, chẳng chút sinh khí nào, cứ như thể một kẻ c.h.ế.t . Hắn mím chặt môi, sợ hãi lùi mấy bước, trốn lưng Lý quản sự, tảng lờ đáp.
Tên hầu đang nhũn như bùn mặt đất lén lút thò đầu từ cánh tay, trừng mắt cái xác mèo nát bét dính đầy m.á.u me, càng sợ hãi đến mức run bần bật.
Phong Ký Nương lúc mới lên tiếng: "Lý gia quản sự, Lão phu nhân lúc sinh thời yêu mèo như mạng, nuôi một con mèo và cưng chiều nó vô cùng."
Cả Lý quản sự và Lý tiểu lang đều biến sắc. Bọn họ liếc , bầu khí lập tức rơi sự tĩnh lặng đầy gượng gạo.
Bên ầm ĩ lên, nô bộc sớm chạy bẩm báo nội viện. Phu nhân của Lý Thị lang là Vi thị vội vã dẫn theo hầu chạy tới. Lý tiểu lang thấy bóng dáng bà, bèn như chim non lao về tổ, đ.â.m sầm lòng bà mà lóc tố cáo: "Mẫu , hai kẻ đến nhà bắt nạt con!"
Vi thị ở tuổi trung niên, vận đồ tang trắng muốt. Lại thêm Lão phu nhân qua đời, bà lo liệu tang ma, linh, mặt chút phấn son nào che đậy, trông vô cùng tiều tụy, mệt mỏi. Dưới ánh nến mờ ảo, những nếp nhăn nơi khóe mắt, khóe miệng càng hiện lên rõ rệt, thế nhưng đuôi mày ánh mắt bà vẫn toát lên vẻ nhu hòa, đoan trang và dễ gần.
Lôi Sát, Phong Ký Nương cùng A Khí bước tới hành lễ.
Vi thị phẩy tay bảo Lý quản sự lui , thèm để ý đến lời nức nở của Lý tiểu lang mà chủ động tạ với bọn Lôi Sát : "Tiểu lang nhà nghịch ngợm, mất lễ nghĩa, mong các vị nể tình nó còn nhỏ tuổi mà bỏ qua cho."
Lý tiểu lang thấy mẫu bênh vực , càng tủi , mắt đỏ hoe, hậm hực mặt : "Mẫu giúp con?"
Vi thị bộ y phục xộc xệch của , khẽ nhíu mày. Bà đích chỉnh áo cho , lấy khăn tay tỉ mỉ lau một vết bẩn nhỏ má, nhẹ nhàng trách mắng: "Thêm một tuổi mà vẫn giữ cái tính trẻ con. Tổ mẫu và Thứ mẫu của con qua đời, trong nhà đang bận rộn đau buồn, con vẫn hiểu chuyện như ?" Nói đoạn, bà kéo tay , thấy mấy vết xước đó, lúc mặt mới lộ tia tức giận: “Hồ đồ! Trông lòng con buồn bực thì trút giận lên một con súc sinh gì? Vô cớ cướp một sinh mạng, con như thế là tổn hại thiên hòa ?"
Lý tiểu lang thấy mẫu nổi giận thì bắt đầu luống cuống, vái dài một lạy nhận : "Mẫu đừng giận, A Thục !"
Sắc mặt Vi thị lúc mới dịu , trong ánh mắt chan chứa sự từ ái. Bà đưa tay vuốt mái tóc rối của , khuyên nhủ: "Biết là ." Rồi bà dặn dò tỳ nữ bên cạnh: “Hạ Chi, đưa A Thục y phục, bôi t.h.u.ố.c trị thương, đưa nó đến linh đường để bạn với tổ mẫu."
Lý tiểu lang ngập ngừng thôi, nhưng ngước mắt lên thấy ánh trách móc của Vi thị, đành ấm ức cam lòng mà thi lễ cáo lui, theo tỳ nữ nội viện chốn hậu trạch.
Lôi Sát và A Khí đưa mắt . A Khí lén thúc cùi chỏ lưng Lôi Sát: Vị Lý phu nhân trông thì ôn hòa, nhưng chỉ dăm ba câu đẩy Lý tiểu lang chỗ khác, quả thực dễ đối phó.
Vi thị khẽ thở dài một tiếng, che vẻ mệt nhọc, Lôi Sát bằng ánh mắt dịu dàng: "Hôm qua diện kiến Lôi Phó soái. Không ngờ ngài tuấn tú đến . Ta ngài thấy vài phần quen mặt, Lôi lang quân quan hệ gì với Bùi gia nương t.ử ở phường Hòa Hưng ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phu-mong-cuu-but/chuong-5-cuu-menh-mieu-4.html.]
Lôi Sát đáp: "Đại phòng nương t.ử của Bùi gia là di mẫu của Lôi mỗ."
Vi thị mỉm : "Thảo nào lông mày ánh mắt phần giống đến thế." Bà dẫn đường : “Phu quân đợi hai vị ở sảnh phụ lâu mà thấy tới, ngờ chậm trễ ở đây. Hai vị đội mưa to đến thăm hỉ, chẳng vụ án kẻ gian manh mối ?"
Lôi Sát chắp tay: "Thật hổ thẹn, Lôi mỗ bố trí nhân mã ở các lối quanh lý phường và ngoại thành, nhưng vẫn thấy tung tích kẻ gian. Hơn nữa, án mạng trong phủ còn nhiều điểm khả nghi, Lôi mỗ to gan đến đây hỏi cặn kẽ chuyện, e lỡ bỏ sót điều gì."
Vi thị phật ý, đáp: "Lời của Lôi Phó soái thật hiểu. Hàng chục đôi mắt trong phủ đều tận mắt thấy kẻ tặc đó, bức họa phác thảo dung mạo cũng , còn điều gì sơ sót nữa?"
Lôi Sát bình thản: "Phu nhân tuy là khổ chủ, nhưng việc phá án truy bắt quy trình riêng, những chuyện tiện tiết lộ, xin phu nhân lượng thứ."
Vi thị chuyển mắt Phong Ký Nương, hàng liễu diệp mi khẽ nhíu : "Không vị nương t.ử đây là?"
Phong Ký Nương nhún gối hành lễ: "Nô gia họ Phong, là ngỗ tác trong nha môn Bất lương ty."
Bàn tay nắm chiếc khăn tay của Vi thị bất giác siết chặt . Bà thở dài: "Ngọc Nương vãng sanh , các vị ... Thôi bỏ , chỉ thương cho ả bạc mệnh. Các vị hãy theo gặp Thị lang."
...
Bước qua đạo cổng thứ hai, phía là chính đường của Lý phủ. Quan tài của Lý Lão phu nhân đặt ngay giữa chính đường. Trên hương án bày biện trái cây tươi, phía đặt chậu lửa và bồ đoàn. Một vị hòa thượng vẻ nhiều tuổi, khoác áo pháp y đang dẫn đầu một đám sdi mẫu tụng Vãng Sinh Chú. Trước linh cữu, vài con cháu khoác áo tang đang quỳ lạy, đốt tiền giấy gào qua loa lấy lệ, chẳng chút bi ai thương xót nào. Chỉ ở một góc, một phụ nhân trẻ tuổi đang quỳ lặng lẽ, dùng chiếc quạt trắng che nửa khuôn mặt. Đôi vai gầy guộc của nàng khẽ rung lên, dường như đang âm thầm nức nở.
Lôi Sát dừng bước, chắp tay : "Phu nhân, đến đây vội vàng, ngang qua linh đường mà kịp tế bái Lão phu nhân, quả thực là thất lễ. Hôm nay xin cho phép chúng lạy một lạy."
Vi thị gật đầu: "Lôi Phó soái lòng."
Bà t.ử bên cạnh cực kỳ tinh ý, vội vàng bung ô, xách đèn lồng tới. Trời mưa đường trơn trượt lầy lội, lối rải cỏ khô và rơm rạ, nhưng vì ngậm no nước mưa nên dẫm lên phát những tiếng "bạch bạch, ọp ẹp" kỳ quái, cứ như thể lòng đất một con quỷ quái nào đó đang nấp, buông lời chế giễu thầm.
Ba Lôi Sát lượt bước tới bái ba bái. Quan tài của Lão phu nhân đóng nắp và sơn thếp màu. Lôi Sát tinh ý nhận , lớp sơn màu ở vài chỗ quả thực vẫn khô hẳn. Trên quan tài phủ minh tinh, nét chữ đề đó : Thời cố tiên tỷ, cáo phong tam phẩm Lễ bộ Thị lang Lý Vi Hiếu chi mẫu Lý môn Nhiếp thị Lão thục nhân. Vi nhân: Lương thục trinh liệt, nội trị gia hữu đạo, ngoại xử sự chu tường, thị trưởng nhu thuận cung cẩn, phủ hạ từ ái khoan nhân, dữ hòa mục, dữ lân vi thiện. Hưởng thọ thất thập, chí kim nhi cố . Dòng cuối cùng ký tên: Tiến sĩ xuất kinh trung Lý Hán Nho bái đề.
Lôi Sát âm thầm ghi nhớ tên của đề chữ. Lúc , A Khí lén kéo ống tay áo của , chỉ tấm cờ minh tinh đang lộ một góc giấy màu vàng. Trông giống hệt như một lá bùa. Nhà thì thỉnh hòa thượng đến niệm Phật an hồn, nhưng nắp quan tài lén lút yểm bùa vàng của Đạo giáo. Lý Thị lang phủ quả thật là mặn nhạt kiêng, loạn xì ngầu cả lên. Nhìn tình cảnh , đủ thấy tin đồn ma quỷ quấy phá là thùng rỗng kêu to, ắt hẳn nguyên cớ cả.
Tuy cuối thu, nhưng cái nóng oi bức vẫn tan hết. Lý phủ sợ t.h.i t.h.ể Lão phu nhân phân hủy bốc mùi nên chất đầy những chậu băng quanh hai bên gầm quan tài. Băng tan thành nước nhỏ giọt "tí tách". Nô bộc bất cẩn để ý, nước băng tràn khỏi mép chậu, tạo thành một dòng chảy nhỏ nhoi nhưng như sinh mệnh, ngoằn ngoèo uốn lượn men theo vách tường bò đến tận chỗ bồ đoàn.
Lý phu nhân thấy sự sơ suất thì vô cùng tức giận. Bà lập tức trách phạt bà t.ử phụ trách trông coi chậu băng, đổi một nô bộc khác đến thế. Việc để mất mặt khách khiến bà giận dữ, hình loạng choạng suýt ngã. Phụ nhân trẻ tuổi quỳ cạnh đó vội vã chạy tới đỡ, lo lắng gọi: "Mẫu !"
Lý phu nhân nắm lấy tay nàng, bi thương rơi lệ: "Tổ mẫu con thọ bảy mươi mà quy tiên, lúc sinh thời trọng quy củ, thế mà hậu sự lo liệu qua loa, nhếch nhác thế . Ngày xuống đó gặp , mẫu còn mặt mũi nào để đối diện với ông bà nội con nữa?" Rồi bà sang mắng đám nô bộc: "Các ngươi gia sinh t.ử thì cũng là nô bộc lâu năm. Dù trong phủ xảy nhiều biến cố, nhưng đối với tang lễ của Lão phu nhân chừng mực như thế, định ức h.i.ế.p chủ nhân đấy ư?"
Đám nô bộc sợ hãi hổ, thi dập đầu xin tha mạng.
Nhân lúc lộn xộn, Lôi Sát mượn hình A Khí che khuất, lén lút rút lá bùa vàng . Đầu ngón tay chạm một vật lạ, kịp kỹ nhét cả vật đó lẫn lá bùa trong vạt áo.
Vi thị khấu đầu tạ tội linh tiền, mặt , sắc mặt tái nhợt với Lôi Sát: "Trong phủ hoảng loạn, nề nếp, để Phó soái chê ."
Lôi Sát đáp: "Trong phủ xảy nhiều biến cố, đương nhiên sẽ khó bề chu ." Sau đó, cố ý sang hỏi phụ nhân trẻ tuổi : "Lôi mỗ mạo hỏi, nương t.ử đây là vị nữ quyến nào trong phủ?"
Vi thị đáp: "Đây là tiểu nữ của , xuất giá, nay nhận cáo phó nên về chịu tang."
Tiểu Lý thị đôi mắt đỏ mọng, ngấn lệ khô, khẽ khom thi lễ với đám Lôi Sát. Khi ba là Bất lương nhân, nàng chút chần chừ, thôi.
Vi thị nhẹ nhàng vỗ lên tay nàng: "Chuyện của di mẫu con, mẫu thể sơ suất ? Con cứ yên tâm."
Tiểu Lý thị thì dâng trào bi thương, khom bái Vi thị một cái quỳ sụp xuống linh tiền mà nức nở. Chẳng vì nỗi đau sinh ly t.ử biệt, vì mang nỗi niềm đau xót nào khác mà nàng càng càng thương tâm.
Trước linh đường thưa thớt vài láng giềng, quyến. Tiếng la giả tạo, ỉ ôi của đám vãn bối nô bộc xen lẫn tiếng thút thít thật tâm của Tiểu Lý thị. Hàng ngàn cái giả hòa quyện với duy nhất một cái thật, vang lên giữa tiếng tụng kinh rời rạc, vô cùng chói tai.
Phong Ký Nương đảo mắt quanh nhưng thấy bóng dáng Lý tiểu lang . Nhìn kỹ diện mạo của Tiểu Lý thị, tuy một là đích xuất, một là thứ xuất, nhưng hai tỷ dung mạo cực kỳ giống . Cùng một kiểu ánh mắt và hàng chân mày, cùng một chiếc cằm thon nhọn, nhưng chỉ cần qua là thấy rõ một bên kiều nhi nhược nữ, một bên kiêu ngạo ngang tàng - tâm tính khác biệt.
Bị ánh mắt soi xét của Phong Ký Nương chiếu tướng, Tiểu Lý thị ngước đôi mắt ngấn lệ lên. Hàng mi dài run rẩy, một chuỗi nước mắt lã chã rơi xuống, nàng vội vàng lấy chiếc quạt trắng che khuất khuôn mặt.