Phù Mộng Cựu Bút - Chương 50: Sóng Ngầm 6

Cập nhật lúc: 2026-07-04 11:11:09
Lượt xem: 67

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đèn đuốc rực rỡ khắp lầu các, tiếng tơ trúc ca múa ngân vang chẳng màng đêm thâu. Thảm trải sàn dệt bằng cỏ lác và muôn hoa tươi thắm, lò hương chạm hình toan nghê nhả từng luồng khói nhang mờ ảo. Hồ nữ khoác vũ y, chân đeo chuỗi lục lạc vàng, nương theo nhịp trống mà uyển chuyển nhảy điệu Hồ Hoàn. Lớp váy áo xoay tít như một nụ hoa mùa hạ bung nở tàn, vẻ rực rỡ của nó khiến say đắm đến quên bẵng đêm nay là năm tháng nào.

Thừa Bình Đế dẫu nhân từ khoan hậu đến , cũng tuyệt đối thấy vị Thái t.ử đương độ tráng niên giao hảo kết bè phái với trọng thần. đối với nữ quyến thì những kiêng kỵ . Thái t.ử phi đương lúc xuân phong đắc ý, mang bản tính thích náo nhiệt, nên thường xuyên thiết yến ở biệt viện Đông cung để kết giao với thê nữ của bá quan văn võ. Xiêm y thơm ngát, tóc mai mây vờn, mâm vàng chén ngọc, bày hết thảy vinh hoa phú quý nhân gian.

Mùa xuân ngắm hoa, mùa hạ tránh nóng, mùa thu thưởng lá đỏ, mùa đông ngắm tuyết rơi. Một năm bốn mùa, ngoại trừ cung yến, Thái t.ử phi Cơ thị luôn lấy đủ danh nghĩa để mở tiệc vui chơi. Các nữ khách nào cũng háo hức mang hứng mà đến, vui vẻ thỏa mãn mà về. Cả chủ lẫn khách đều chung một niềm hoan hỉ.

"Nhắc mới nhớ, Đông cung cựu yến năm quả thực ít nhiều cũng phần nguyên cớ từ Tiêu Nhụ nhân." Ân thị hồi tưởng một lát khẽ lắc đầu. Tiểu Dương thị bên cạnh nàng cũng tỏ đôi chút mất tự nhiên, lấy một quả sấy khô nhét miệng đ.á.n.h mắt nơi khác.

Lôi Sát thu hết thảy biểu cảm mắt, bèn lên tiếng hỏi: "Buổi yến tiệc ở Đông cung thì liên quan gì đến Tiêu Nhụ nhân?"

Tiểu Dương thị lấy khăn tay bọc phần quả khô còn ăn dở vứt xuống bàn, c.ắ.n răng kể : "Đại vương từ khi Tiêu thị, luôn tự mãn nghĩ rằng ôm trọn tuyệt đại giai nhân. Mỗi bận chè chén cùng các vị vương thúc, vương bá, ngài thường xuyên nổi hứng khoe khoang, khiến cho mỹ danh của Tiêu thị vang xa khắp chốn. Thái t.ử phi phong thanh, tự nhiên cũng sinh lòng tò mò." Nàng ngừng một chút, hạ giọng xuống thấp hơn: "Đại vương chuyên sủng một Tiêu thị, trong lòng uất ức nên dĩ nhiên trong lúc chuyện khó tránh khỏi vài lời oán thán. Thái t.ử phi xong liền bật : 'Mỹ nhân cái nỗi gì mà đồn thổi cứ như thiên tiên hạ phàm ? Ngược càng khiến bản cung tò mò. Lần tới dịp, dù thế nào cũng diện kiến một phen.' "

Tiểu Dương thị sang Ân Vương phi với vẻ bất an: "Vương phi, lúc đó lên tiếng từ chối . Muội xuất là gái hái dâu chốn quê mùa, thô tục thất lễ, từng thấy việc đời. Lỡ như đến dự yến ở Đông cung, phạm sợ hãi kinh động , chẳng của Vương phủ chúng ? Ai ngờ Thái t.ử phi bảo: 'Bản cung nào kẻ hẹp hòi mà so đo tính toán với ả?' "

Giọng Tiểu Dương thị càng nhỏ dần , mang theo vài phần thấp thỏm: "Thái t.ử phi xót chịu uất ức, còn bảo: 'Nếu Tiêu thị thất lễ giữa yến tiệc, chừng giúp xả giận.' "

"Ta tuy chán ghét Tiêu thị, nhưng cũng thừa hiểu đạo lý ' hổ ai'." Tiểu Dương thị hoảng hốt lên tiếng biện bạch: “Ở trong phủ, cho dù khó Tiêu thị thế nào, cửa đóng vẫn chỉ là chuyện nhà. Cho dù Tiêu thị c.h.ế.t chăng nữa, thì cũng tự động thủ trong tối, cớ mượn đao g.i.ế.c để kẻ khác nắm đằng chuôi? Hơn nữa, Thái t.ử phi và chúng vốn chẳng cùng một phe, thể moi t.i.m móc phổi chuyện với nàng ?"

Ân thị thở dài: "Nhụ nhân cần giải thích, vẫn luôn tin tưởng cái c.h.ế.t của Tiêu Nhụ nhân liên quan đến ."

Tiểu Dương thị giãn cơ mặt, mỉm : "Vương phi đôi khi xử sự tuy công bằng, nhưng vẫn coi như là hiểu rõ đại nghĩa."

Lôi Sát càng cảm thấy mối quan hệ giữa Ân thị và Tiểu Dương thị chứa đầy những điều cổ quái. Hắn hỏi tiếp: "Tiêu Nhụ nhân khi dự tiệc biểu hiện gì bất thường ?"

Ân thị trả lời ngay mà cần nghĩ ngợi: "Không hề! Buổi yến tiệc Đông cung, Thái t.ử phi gửi riêng một thiệp mời cho Tiêu Nhụ nhân. Tiêu Nhụ nhân nhận thiệp, lo sợ rụt rè, cẩn thận chạy đến tìm thỉnh giáo quy củ cấm kỵ ở Đông cung. Đại vương cũng cố ý dặn dò lưu tâm chiếu cố cho Tiêu Nhụ nhân nhiều hơn."

Tiểu Dương thị nhớ chuyện cũ, cơn hận dâng lên ngùn ngụt, lầm bầm: "Tiêu thị đúng là chạm bằng tuyết khắc bằng băng, lạnh một chút xong, nóng một chút cũng , càng chẳng thể chịu nổi chút tủi . là cái giá lớn quá nhỉ, mang theo cả đống nô tỳ mà vẫn còn bắt Vương phi trông chừng."

Ân thị nhặt một quả sấy nhét tay Tiểu Dương thị, khẽ thở dài: "Tiêu Nhụ nhân còn, Đại vương cũng tạ thế, vẫn còn canh cánh trong lòng, thể buông bỏ?"

Tiểu Dương thị ngẩn , hàng mi dài khẽ run lên, giây lát mới mờ mịt khổ: "Phải , c.h.ế.t cả . Những còn sống như chúng ... thì còn thú vị gì nữa chứ?"

Lôi Sát kiên nhẫn hai họ kéo chuyện từ đông sang tây, cẩn thận chắt lọc những dấu vết sót qua từng câu chữ: "Những tùy tùng từng theo hầu Tiêu Nhụ nhân đáng tin cậy ?"

Ân thị đáp lời: "Những tỳ nữ theo sát Tiêu Nhụ nhân đều là tín do Đại vương chọn lựa, đại để là đáng tin cậy. Vả , khi Tiêu Nhụ nhân và Thái t.ử xảy chuyện, bọn họ đều Thánh nhân ban c.h.ế.t, thi cốt cũng ném bãi tha ma."

"Điện các Đông cung rộng lớn nhường , Thái t.ử phi mở tiệc thiết đãi nữ quyến, Thái t.ử đáng lảng tránh, Tiêu Nhụ nhân thể đụng mặt Thái tử?" Phong Ký Nương nén nổi tò mò: “Dù cho rời khỏi chỗ , bên cạnh vẫn tùy tùng theo hầu, cớ thành chuyện lén lút tư tình?"

Ân thị giải thích: "Năm xưa, Thái t.ử phi thiết yến tại Tây Cảnh viện của Đông cung. Nơi phía tây của Minh Đức điện - nơi Thái t.ử sinh hoạt hàng ngày. Tuy hai nơi chia cắt bởi cung tường, hoa viên và ao hồ, cách tính là gần, nhưng khi Thái t.ử hề nghỉ ngơi ở Minh Đức điện, mà đến Thiện Phật đường bên trong Tây Cảnh viện để dâng hương lễ Phật. Thiện Phật đường khiêm nhường ở một góc Tây Cảnh viện, thanh tĩnh và u tịnh, xung quanh trồng bồ đề và trúc xanh, biệt lập với bên ngoài."

"Thái t.ử mà lễ Phật ư?" Lôi Sát ngạc nhiên.

Ân thị , đáp bằng một vẻ mặt cũng đầy ngạc nhiên kém: "Thánh nhân một lòng tin Phật pháp, Thái t.ử lẽ dĩ nhiên cũng một tín Phật ."

Lôi Sát thoáng hiểu . Thái t.ử ỷ sự sủng ái của Thánh nhân mà hành xử ngông cuồng bạt mạng, thế nhưng vẫn chịu khó màu ở Phật đường, kể cũng coi như chút lòng hiếu thảo.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phu-mong-cuu-but/chuong-50-song-ngam-6.html.]

Ân thị tiếp: "Cổ ngữ câu: 'Yến vô hảo yến'*. Đối với thì là chuyện thường, nhưng đối với Tiêu Nhụ nhân... Yến tiệc Đông cung dù bày mâm cao cỗ đầy, ngọc lộ quỳnh tương, giữa biển ca múa rộn ràng vẫn là một sự tra tấn khó bề chịu nổi. Khách khứa mặt, nếu cáo mệnh phu nhân thì cũng là quý nữ thế gia. Ai nấy đều kinh ngạc dung mạo của Tiêu Nhụ nhân, thì mang thiện ý, kẻ đồn đoán, chế giễu, kẻ châm chọc. Bọn họ m.ổ x.ẻ phẩm bình nhan sắc nàng, tựa như đang thưởng lãm một con chim hoàng yến nhốt trong lồng vàng. Vuốt ve bộ lông rực rỡ của nó, trêu chọc cho nó nhảy nhót, lắng nó hót lên những tiếng thanh thúy."

* Bữa tiệc mang thiện ý.

"Tiệc mới diễn một nửa, Tiêu Nhụ nhân mượn cớ say rượu chóng mặt để xin phép rời bàn tiệc. Ta lúc đó nhất thời thể bứt , thấy nàng cùng một toán tùy tùng, hết lời cam đoan chỉ thủy tạ gần đó hóng gió nên mới gật đầu đồng ý. Khoảng bao lâu thì cũng nhớ rõ, chỉ vài câu với Thái t.ử phi và tứ , mấy quý nữ đang nô đùa ném thẻ bình, hồi lâu thấy Tiêu Nhụ nhân , bèn phái tìm. Thái t.ử phi lúc đó còn trêu đùa: 'Trong chốn cung tường nội viện thế , còn sợ Tiêu mỹ nhân lạc ?' "

Tiểu Dương thị gật đầu, tiếp tục mạch hồi ức: "Lúc đó cũng cạnh, đế thêm một câu: 'Nàng là thiên tiên cơ mà, nếu lỡ xảy mệnh hệ gì, Đại vương nhà ắt đau lòng xót ruột'. Ta định trêu ghẹo thêm vài câu thì bỗng một tiếng hét t.h.ả.m thiết vang lên x.é to.ạc gian. Cả tọa đường đều kinh hoảng, vài vị tiểu nương t.ử mới đến tuổi cập kê nhát gan cũng hùa theo la hét. Thái t.ử phi phá bĩnh yến tiệc thì lửa giận đùng đùng, lên tiếng trấn an tân khách, gạt phăng sự can ngăn của nữ quan bên cạnh, khăng khăng đòi tự xem kẻ nào dám càn."

"Bọn theo hướng phát âm thanh, đến bên bờ Tây Cảnh hồ thì thấy Tiêu thị tóc tai rũ rượi, đang giằng co với Thái tử." Tiểu Dương thị nghiến răng đỏ mặt tía tai vì căm ghét, trừng mắt kể: "Thái t.ử đầu tóc búi, chỉ mặc độc một chiếc áo lót đơn mỏng manh, phanh n.g.ự.c hở bụng, mặt mày đỏ bừng, quả thật là... quả thật là chịu nổi đập mắt! Vài quý nữ vì tò mò theo cũng sợ hãi lấy tay che mặt bỏ chạy. Thái t.ử phi càng điên tiết hơn. Thái t.ử thấy chúng dường như tức giận tột độ, đôi mắt vằn vện tơ máu, nét mặt hung bạo, chỉ tay Tiêu thị, mắng nhiếc Thái t.ử phi vô dụng. Ngài còn sỉ vả Thái t.ử phi, hỏi nàng mời cái thể loại khách khứa gì, thế mà để thứ tiện phụ mang tâm địa hiểm độc Đông cung quyến rũ ngài ."

"Sắc mặt Tiêu thị trắng bệch, luống cuống thanh minh phủ nhận, ngược còn chỉ trích Thái t.ử lăng nhục ." Tiểu Dương thị dường như từng đàng hoàng hồi tưởng chuyện . Nàng nay vẫn luôn đinh ninh Tiêu thị là hạng nữ nhân lẳng lơ, nhân phẩm đoan chính, bám đuôi Thái t.ử hòng dùng sắc quyến rũ: “Vì Tiêu thị là Nhụ nhân của Đại vương nhà , nên Thái t.ử phi liền sang chất vấn thẳng mặt Vương phi, hỏi xem định xử trí Tiêu thị thế nào. Đương nhiên là Vương phi chấp nhận. Nàng bảo đúng sai trái còn tỏ tường, Thái t.ử phi phán xét như là quá võ đoán."

"Thái t.ử phi kịp đáp lời, Thái t.ử dùng ánh mắt giống như ăn tươi nuốt sống mà chằm chằm Vương phi, gầm lên hỏi: 'Đệ đang định trách cứ Cô vương đấy ?'. Ánh mắt Thái t.ử Vương phi lúc đó chẳng khác nào đang một c.h.ế.t. Nếu Vương phi lỡ buông sai nửa chữ, ngài ắt hẳn sẽ phanh thây xé xác Vương phi thành vạn mảnh." Tiểu Dương thị đưa tay vỗ vỗ ngực, khẽ l.i.ế.m môi, trong lòng hãy còn sợ hãi. Lần ánh mắt nàng Ân thị mang theo vài phần khâm phục và tín nhiệm: "Vương phi chẳng mảy may sợ hãi, ngược còn che chở cho và Tiêu thị ở phía , dõng dạc : 'Thánh nhân là đấng quân vương của thiên hạ, còn bao giờ cần hỏi rõ thị phi định tội bằng một lời. Lẽ nào sự sáng suốt của Thánh nhân còn bằng Thái t.ử điện hạ?' "

Tiểu Dương thị nuốt nước bọt, rùng một cái, cảm thán: "Đảm phách của Vương phi, ngay cả nam t.ử bình thường cũng chẳng thể bì kịp."

Ân Vương phi sắc mặt vẫn thản nhiên như : "Dẫu nữa cũng là Vương phi của Thuần Vương. Giữa chốn đông , Thái t.ử còn thể cơ chứ?"

Tiểu Dương thị kể chuyện lộn xộn, nhưng Lôi Sát vẫn túm vài điểm đáng ngờ. Hắn hỏi: "Những theo hầu Tiêu Nhụ nhân lúc đó ? Tại Thái t.ử chỉ một ?"

"Chuyện đó ? Lúc sợ đến mức hình luôn ." Tiểu Dương thị thẳng thừng đáp trả với lý lẽ rành rành.

Ân Vương phi vẫn là ghi nhớ rõ nhất từng chi tiết. Rõ ràng chính nàng cũng những khúc mắc lời giải. Đôi chân mày khẽ nhíu mang theo vài phần nghi hoặc, nàng đáp: "Tại Thái t.ử ở một thì rõ. Tiêu Nhụ nhân lúc ngoài mang theo bốn tỳ nữ. Lớn tuổi nhất tên là Tố Diệp, một hầu hạ cận tên là A Tị, còn hai tỳ nữ nhỏ tuổi chuyên lo bưng bê đồ đạc và áo xống. A Tố kể rằng: Tiêu Nhụ nhân tửu lượng kém, tựa lan can một nên nhiễm lạnh. Hơi rượu thoát liền bốc lên thành cơn say. A Tố bèn giao cho A Tị chăm sóc, tự dẫn theo một tỳ nữ nhỏ trở bàn tiệc để lấy nước mật ong. Sau đó mới xảy chuyện."

"A Tị : Sau khi A Tố rời , các nàng vẫn ở cạnh Tiêu Nhụ nhân. Lát trong vườn tiếng động lạ, Tiêu Nhụ nhân thấy sợ bèn sai tỳ nữ nhỏ xem thử chuyện gì. Nào ngờ tiểu tỳ nữ mãi về. A Tị lo xảy chuyện, cộng thêm Tiêu Nhụ nhân cứ thúc giục bên cạnh, A Tị tính nhanh về nhanh, ai dè loanh quanh mấy bận vẫn tìm thấy tiểu tỳ nữ ."

"Thật là trùng hợp." Lôi Sát ngưng mâu suy nghĩ. Thấy Phong Ký Nương nãy giờ cứ thất thần về một hướng nào đó, khẽ nhíu mày. nơi tiện để đặt câu hỏi, đành nuốt nghi vấn trong, sang hỏi Ân Vương phi: "Thế tiểu tỳ nữ đó ?"

"Về cất công tìm kiếm mới , tiểu tỳ nữ quen đường lối nên trượt chân ngã xuống hồ, c.h.ế.t đuối nước." Ân Vương phi hạt mộc hương tay: “Lúc đó cũng nghi ngờ sự việc quá đỗi trùng hợp. Thế nhưng ngỗ tác nghiệm thi xác nhận rõ ràng nó c.h.ế.t đuối."

"Tỳ nữ đó rơi xuống mà kêu cứu ?"

"Ta cũng từng hỏi câu . Ngỗ tác trả lời rằng: Đầu xuân tiết trời giá rét, y phục dày nặng. Khi ngã xuống nước, sức nặng kéo chìm xuống, tiểu tỳ nữ kinh hoảng uống nước, sặc cổ họng nên thể kêu la." Ân Vương phi Phong Ký Nương: “Ta lúc đó trong lòng vẫn còn nghi ngờ. Lời của ngỗ tác chẳng qua cũng chỉ là suy đoán chủ quan chứ chứng cứ xác thực. Tên ngỗ tác thấy hoài nghi, tỏ vẻ bất phục, bèn chi tiết về việc trong tai, mũi, miệng và trong móng tay của tiểu tỳ nữ đều bùn cát và vụn cỏ. Rõ ràng là do ngoài ý rơi xuống nước, hai tay điên cuồng cào cấu bùn đất bờ mà thành."

Phong Ký Nương gật đầu: " dấu hiệu của việc c.h.ế.t đuối. mà... nô gia từng tự mắt trông thấy t.h.i t.h.ể nên cũng khó đưa phán đoán chắc chắn."

"Phong nương t.ử cẩn trọng lắm." Ân Vương phi gật đầu khen ngợi, sang Lôi Sát tiếp: "Nhắc mới nhớ, nghiệm thi lúc đó cũng là ngỗ tác của Bất Lương Ty. Biết Phó soái quen ."

"Ồ?" Lôi Sát giật kinh ngạc, nhưng nghĩ thì thấy quả thực việc Bất Lương Ty nhúng tay cũng là chuyện đương nhiên: “Không ngỗ tác họ tên là gì?"

"Một lão trượng họ Lý."

Ngón tay Lôi Sát khẽ giật giật: "Lý lão tuổi tác cao, mắt mờ tay run, xin cáo lão hồi hương từ lâu ."

 

Loading...