Phù Mộng Cựu Bút - Chương 51: Sóng Ngầm 7
Cập nhật lúc: 2026-07-04 11:11:10
Lượt xem: 73
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lão ngỗ tác của Bất Lương Ty, họ Lý tên Thần, cả ngày chỉ bạn với xác c.h.ế.t nên tính tình phần cổ quái, cô độc. Ông là lâu năm trong ty, vợ con, kính trọng tuổi tác ông nên thường gọi là Lý thúc hoặc Thần thúc. Lý thúc tuy khó gần, nhưng việc vô cùng cẩn thận, tỉ mỉ. Phàm là những vụ án qua tay ông, đều lập một hồ sơ riêng lưu giữ tại ty.
Lôi Sát nhờ mà cũng yên tâm phần nào. Tuy xác của tỳ nữ nhỏ còn, nhưng may mắn là vẫn còn hồ sơ để tra cứu.
Ân Vương phi dường như vẫn luôn canh cánh trong lòng về cái c.h.ế.t của tỳ nữ nhỏ, bà lên tiếng: “Có lẽ do quá đa nghi. Chỉ là, đêm đó quá nhiều sự trùng hợp. Dù \ sự trùng hợp thì thành chuyện, nhưng dăm ba sự việc tình cờ cứ dồn dập xảy cùng lúc, thật khiến khó mà bận tâm."
Nói , bà vô thức xoa xoa chuỗi hạt hương mộc cổ tay.
Chuỗi hạt trông cũ kỹ, chất liệu tầm thường, hoa văn cũng mộc mạc đơn sơ. Vì qua sử dụng từ lâu, mùi hương cũng phai nhạt nhiều. Chuỗi hạt rẻ tiền thế , e là đến tỳ nữ cận trong Vương phủ cũng chê, mà Ân Vương phi đeo nó tay, thỉnh thoảng đưa tay mơn trớn.
Ánh mắt Phong Ký Nương nán chuỗi hạt một chốc, lặng lẽ dời , dừng ở bên cạnh Ân Vương phi.
Lôi Sát một nữa cảm thấy sự kỳ lạ trỗi dậy trong lòng. Phong Ký Nương thỉnh thoảng về phía , cứ như thể ở đó đang một ai khác hiện diện.
"Lúc tin tỳ nữ nhỏ sẩy chân c.h.ế.t đuối, Tiêu nhũ nhân biểu hiện gì bất thường ?" Lôi Sát tiếp tục hỏi.
Ân Vương phi khẽ cau mày: “Tiêu nhũ nhân bản tính nhu nhược, xảy chuyện càng hoảng sợ, năng lộn xộn. Cô chỉ lóc thanh minh, hỏi gì cũng lắc đầu . Cô kể rằng lúc thủy tạ hóng gió, thấy bọn Tố Diệp và A Tị bên cạnh nên thấy sợ, định gọi , nhưng thì bắt gặp Thái t.ử áo xống xộc xệch. Cô nhận Thái tử, hoảng hốt tránh , nào ngờ Thái t.ử túm lấy cô giở trò đồi bại."
Tiểu Dương thị cũng gật đầu hùa theo, với Lôi Sát: “Đừng thấy Tiêu thị bề ngoài thoát tục như tiên nữ mà lầm, thực chất cô vô dụng cực kỳ. Xảy chuyện chỉ , đến một câu cũng nên lời."
Nàng bĩu môi, giọng điệu phần khó chịu: “Bây giờ nghĩ , lúc đó Tiêu thị cứ níu chặt lấy vạt áo Vương phi, lóc t.h.ả.m thương như sắp ngất đến nơi, miệng cứ lặp lặp xin Vương phi tin . Dù Vương phi tin thì ? Ngoài cô chẳng gì khác, trông cứ như đang chột ."
Ân Vương phi tiếp lời: “Chuyện xí ai đúng ai sai thật khó mở lời. Một gánh vác nổi, vội phái báo cho Đại vương. Đại vương tin Tiêu nhũ nhân xảy chuyện, hoảng hốt chạy tới. Đại vương vốn chẳng chịu thiệt thòi, đang sủng ái Tiêu nhũ nhân hết mực, lập tức ầm lên, nhất quyết chịu để yên."
Nhớ cảnh tượng lúc đó, tiểu Dương thị như thể nuốt bong bóng cá dính nhớp, trôi tuột xuống họng vỡ tung, mùi tanh tưởi trào lên khiến nàng buồn nôn. Nàng : “Đại vương chẳng cần phân rõ trắng đen, một mực bênh vực hồ ly tinh họ Tiêu, còn lôi chuyện bất nhã của Thái t.ử . Thái t.ử chịu nhịn, đỏ mắt mắng Đại vương càn, còn định tay dạy dỗ Đại vương. Đại vương càng phục, Thái t.ử liền lớn tiếng: Mình là hoàng , là Trữ quân, cớ dạy dỗ Đại vương? Đại vương gằn đáp : 'Chỉ e Thái t.ử chỉ nhớ là Trữ quân, mà quên mất bề bậc trưởng'."
Khóe mắt tiểu Dương thị ươn ướt, giọng nghẹn : “Ta khuyên Đại vương bình tĩnh, Đại vương sang mắng là ả đàn bà ghen tuông, còn hỏi ghen tị với họ Tiêu nên mượn gió bẻ măng, dồn Tiêu thị chỗ c.h.ế.t ..."
Càng nghĩ càng ấm ức, tiểu Dương thị hùng hổ cầm lấy chiếc chén vàng hình hoa sen ném thẳng xuống hồ, đập bàn giận dữ: “Sao ngài thể coi thường như ! Dù nhỏ nhen đến , cũng đời nào giở trò ngay tại Đông Cung. Vì cái con hồ ly tinh họ Tiêu đó, ngài nhẫn tâm xô ngã , suýt chút nữa sẩy mất giọt máu... Nếu lúc đó mà xảy chuyện gì, Đại vương tuyệt tự tuyệt tôn . Tiêu thị quả nhiên là một mầm tai họa."
Ân Vương phi đó, chẳng là tiểu Dương thị chọc đành bất đắc dĩ trừ, nhẹ nhàng : “Muội còn so đo với một khuất gì?"
Tiểu Dương thị ấm ức: “Chỉ là cơn uất nghẹn khó nuốt trôi thôi."
Lôi Sát xâu chuỗi những sự việc năm xưa: “Nói , Đại vương là đến , chứ Thánh thượng?"
Ân Vương phi sững một nhịp, ngước mắt lên, nét mặt thoắt biến ảo mờ mịt.
"Thánh thượng vốn quan tâm đến Đông Cung, cách gần, chuyện ô uế thanh danh Thái tử, cũng hoàng gia mang tiếng nhơ. Sao Thánh thượng thể đến muộn, mặc kệ Thái t.ử và Thuần Vương ẩu đả?"
Tiểu Dương thị đồng tình: “Chuyện đó thì gì lạ? Thánh thượng trăm công nghìn việc, đến kịp cũng là thường tình. Lui một bước mà , dù trong cung kẻ tin, xem kịch nên cố tình cản bước Thánh thượng, thì ?"
Lôi Sát đành giải thích rõ ràng hơn: “Ví như hỏa hoạn, kẻ cố tình tạt thêm gáo dầu nóng, khiến ngọn lửa bùng lên, thiêu rụi cả nhà cửa, cây cối."
Hoặc giả, bộ sự việc vốn dĩ là một cái bẫy dàn xếp từ ?
Ân Vương phi dĩ nhiên hiểu ý tứ . Thánh thượng đến đến , thì vẻ quan trọng, nhưng ai dám chắc đây là một mắt xích mấu chốt. Nếu Thừa Bình Đế đến , cục diện vẫn còn trong tầm kiểm soát. Ngặt nỗi, Thuần Vương là đến .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phu-mong-cuu-but/chuong-51-song-ngam-7.html.]
Thuần Vương tuy lòng Thánh thượng bằng Thái tử, nhưng cũng Thừa Bình Đế khen ngợi là dũng mãnh. Thân mẫu ngài là Dương Hiền phi là sủng phi trong cung. Từ nhỏ, Thuần Vương thích thể hiện bản lĩnh, hành sự bốc đồng, bầu nhiệt huyết luôn sục sôi. Ngài sẵn sàng tay nghĩa hiệp dẹp chuyện bất bình, nhưng cũng lúc cậy thế ức hiếp, cường hào thủ đoạt.
Dương Hiền phi nuôi dạy con theo kiểu rào đón . Một mặt, bà khuyên Thuần Vương kềm chế bản tính, đừng vì chút bốc đồng mà gây chuyện; mặt khác, bà rót đầu ngài tư tưởng ngài là cao quý tột bậc, trời xanh ưu ái, vật trong thiên hạ gì là thể .
Thuần Vương tôn sùng . Một mặt, ngài tâm niệm Thái t.ử là Trữ quân, kế thừa đại thống, quân thần khác, bản mấy hòa hợp với Thái tử, nên cũng ít nhiều tu tâm dưỡng tính. Mặt khác, trong lòng ngài nảy sinh đố kỵ. Cùng là ruột thịt, Thái t.ử tài đức gì mà lên ngai vàng? Bẩm sinh kiêu ngạo, ánh mắt luôn đời bằng nửa con mắt, nay chung một nhà, mai Thái t.ử ngự cao, còn chỉ như loài kiến hôi phủ phục bậc thềm.
Một Thuần Vương như thế, khi chứng kiến Thái t.ử giở trò đồi bại với yêu thương, e rằng trong lòng bùng lên ngọn lửa ngùn ngụt, thiêu rụi lý trí.
Ân Vương phi sâu mắt Lôi Sát, trầm giọng: “Phó soái suy tính lý. Lúc Đại vương và Thái t.ử đang cự cãi thôi, Thánh thượng mới đến Đông Cung. Vừa tới nơi, quy kết Tiêu nhũ nhân quyến rũ Thái tử. Lại , Tiêu nhũ nhân dung mạo hơn , giống nữ t.ử thôn quê, là quân cờ do kẻ tâm sắp đặt, nhằm khiến bất hòa, nồi da xáo thịt."
"Thánh thượng vốn định xử t.ử Tiêu nhũ nhân ngay tại chỗ. Đại vương đau xót cam, thẳng thừng oán trách Thánh thượng thiên vị, còn lập huyết thệ thề sống c.h.ế.t cùng Tiêu nhũ nhân." Ân Vương phi khẽ nhắm mắt. Thừa Bình Đế khi đó vô cùng tức giận, mặt mày xám xịt, ánh mắt Thuần Vương ngập tràn thất vọng và chấn động. May , Thừa Bình Đế suy cho cùng vẫn là một cha nhân từ, nỡ đẩy con chỗ c.h.ế.t.
"Thánh thượng thương xót Đại vương, đành nhượng bộ một bước, hứa với Đại vương sẽ điều tra rõ sự việc, đồng thời hạ lệnh giam lỏng Tiêu nhũ nhân."
Ân Vương phi thầm lắc đầu, Thừa Bình Đế đối đãi với con cái quả thực quá đỗi khoan dung.
"Đại vương vẫn thuận tình. Tiêu nhũ nhân khi bình tĩnh , tự nguyện chịu giam giữ chờ ngày minh oan. Đại vương quỳ xin, lấy cớ việc nhà xa nên để lộ ngoài, chuyện trăng hoa nếu truyền thì khó coi, khẩn khoản xin Thánh thượng phái giam Tiêu nhũ nhân tại viện nhỏ trong Vương phủ."
Lôi Sát chút bất ngờ: “Thuần Vương cũng suy tính chu đấy chứ."
Thuần Vương đối với Tiêu nhũ nhân quả thực vài phần thật tâm, chỉ sợ nếu nhốt ở nơi khác, cô sẽ lặng lẽ bỏ mạng mà ai .
Tiểu Dương thị bất bình, giọng trầm buồn: “Đại vương sủng ái Tiêu thị, từng phụ bạc ả nửa phần."
Nghe câu , Ân Vương phi thoáng thất thần. Trong ánh mắt vốn lạnh lùng, điềm tĩnh bỗng hiện lên vài tia kỳ lạ khó hiểu. Lôi Sát đang định kỹ hơn thì bà lên tiếng.
"Đại vương nào ngờ, dẫu ngài đề phòng chặt chẽ đến , Tiêu nhũ nhân vẫn bỏ mạng. Tiêu nhũ nhân giam ở một viện nhỏ hẻo lánh phía hoa viên trong phủ. Viện nhỏ đó bài trí mộc mạc, đơn sơ, cốt giữ vài phần nét cổ kính."
Ân Vương phi chỉ tay về phía một viện nhỏ lẩn khuất vài khóm trúc bên bờ hồ, tường xám mái rơm, từ xa trông giống hệt như một căn nhà nhỏ chốn thôn dã.
"Người canh giữ là cận vệ của Thánh thượng?" Lôi Sát dậy quan sát viện nhỏ. Viện chỉ lác đác vài gian phòng, ngoài vài khóm trúc xanh thì cổ thụ giả sơn che chắn. Nếu xung quanh đều canh gác, hung thủ thần quỷ lẻn g.i.ế.c Tiêu nhũ nhân thì chẳng khác nào chuyện hoang đường.
" ." Ân Vương phi gật đầu.
"Trong viện chỉ mỗi Tiêu nhũ nhân? Còn đưa cơm thì ? Trong phủ ai lui tới thăm nom ?"
"Thánh thượng cấm tiệt cho bất kỳ ai gần thăm viếng, đến Đại vương cũng phép. Hôm đó trời tối, cộng thêm việc ai dám trái ý Thánh thượng, nên trong phủ cũng kịp chuẩn đồ ăn thức uống." Ân Vương phi hạ giọng: “Tuy nhiên, lúc đó còn A Tị, tỳ nữ cận của Tiêu nhũ nhân, cùng giam trong viện."
"Vậy A Tị thì ?"
"Nghi là tự sát theo chủ." Ân Vương phi cân nhắc từng lời: “Nếu Tiêu nhũ nhân tự sát, thì cô coi như là quyên sinh vì chủ. Nếu Tiêu nhũ nhân sát hại, thì cô cũng chung phận. Nguyên nhân cái c.h.ế.t của cô giống hệt Tiêu nhũ nhân, đều cùng một chiếc giá cắm nến đ.â.m xuyên qua yết hầu."
"Sáng hôm , Đại vương yên tâm về Tiêu nhũ nhân, mặt nặng mày nhẹ thương lượng với thị vệ, sai tỳ nữ mang ít bánh trái cho cô . Lằng nhằng nửa ngày thị vệ mới đồng ý, đích dẫn tỳ nữ trong, đồng thời cấm Đại vương gần. Đại vương đang ôm một bụng lửa giận chỗ phát tiết, bỗng tiếng hét thất thanh, xông viện thì phát hiện Tiêu nhũ nhân hương tiêu ngọc vẫn. Ngài vốn đau đớn tột cùng, thấy dòng chữ máu, cơn giận bốc lên ngùn ngụt, bất chấp tất cả xông thẳng đến Đông Cung tìm Thái t.ử tính sổ."
"Đại vương từng thề sẽ cùng sống cùng c.h.ế.t với Tiêu nhũ nhân, chuyến ... thật sự trở thành lời tiên tri."