Phù Mộng Cựu Bút - Chương 52: Sóng Ngầm 8

Cập nhật lúc: 2026-07-04 11:11:11
Lượt xem: 68

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thuần Vương vì hồng nhan mà nổi trận lôi đình, bất chấp lời can ngăn của thê . Dù là vô tình hữu ý, ngài cũng bỏ mạng một cách oan uổng. Không những đòi công bằng cho thương, ngài còn liên lụy đến Tiêu thị, khiến nàng phơi thây nơi nấm mồ hoang lạnh.

Sự tình tại Đông Cung, cả Ân thị và tiểu Dương thị đều rõ tường tận. Cả hai chỉ kể rằng, Thuần Vương ôm hận rời phủ, đến cả tín cũng dẫn theo. Ngài một giục ngựa , bỏ một toán hộ vệ bám theo .

"Thuần Vương và Thái t.ử vốn tư thù, ngài mang tâm thế khiêu khích, nhưng là chủ ý mưu sát!" Lôi Sát đặt câu hỏi: “Vậy cớ ngài giắt d.a.o găm trong ?"

Tiểu Dương thị vốn ưa sự nghi thần nghi quỷ của viên Bất Lương Nhân , bèn đáp trả: "Đại vương vốn chuộng võ nghệ, thích sưu tầm binh khí. Người quanh ngài ai cũng rõ sở thích , thường mang kiếm quý, đao đến biếu tặng. Đại vương lúc nào cũng giắt đao kiếm quý bên hông là chuyện bình thường."

Ân thị thì mỉa mai: "Dù ấp ủ dã tâm hành thích Thái tử, cũng chẳng ai ngốc nghếch đến mức mang theo binh khí, nghênh ngang cửa chính Đông Cung để tay? Nếu thành công, Thuần Vương phủ liệu kết cục ? Thánh thượng chỉ hai vị hoàng tử."

Nàng thu nụ nhạt nơi khóe miệng, nhưng ánh mắt vẫn sắc lẹm: “Chỉ là Thái t.ử điện hạ tính khí thất thường, lục nhận. Đông Cung canh phòng cẩn mật, cớ ngài để Đại vương cầm kiếm đuổi theo mà chỉ chạy trốn? Còn bọn cận thị? Đám thị vệ? Cung nhân, tỳ nữ cả ? Chẳng lẽ đều là c.h.ế.t hết? Đại vương hành thích Thái t.ử thành, ngã từ giả sơn xuống mà c.h.ế.t ư?"

Phong Ký Nương khẽ hỏi: "Vương phi ngay từ đầu nghi ngờ cái c.h.ế.t của Thuần Vương là sự cố?"

Ân Vương phi gật đầu: "Biết , 'thế lớn ép ', cũng chẳng thể đổi."

Sau cái c.h.ế.t của Thuần Vương, Thái t.ử lóc giãi bày, ôm chầm lấy chân Thừa Bình Đế, miệng ngừng gọi "Phụ hoàng", liên tục kêu oan. Thừa Bình Đế tuy đau xót mất con thứ ba, nhưng vẫn thiên vị con trưởng, cuối cùng cũng dàn xếp cho êm xuôi. Cả Thuần Vương phủ đành nuốt hận, ngậm đắng nuốt cay chấp nhận kết luận Thuần Vương c.h.ế.t do tai nạn, chỉ Dương Hiền phi là phục, ngừng kêu gào đòi công lý trong cung.

Thừa Bình Đế vốn đau đớn và áy náy vì cái c.h.ế.t của Thuần Vương, cố gắng nhẹ nhàng an ủi Dương Hiền phi, khen ngợi Thuần Vương là bậc kỳ tài tướng soái, tương lai ắt hẳn sẽ trở thành trụ cột của quốc gia.

Lời như mũi d.a.o cứa tim, Dương Hiền phi tóc tai bù xù, lẩm bẩm: "Trụ cột quốc gia? Con c.h.ế.t mới , c.h.ế.t thật ! Nếu giờ c.h.ế.t, chẳng lẽ cầm quân g.i.ế.c giặc bảo vệ giang sơn cho tên bạo quân ? Tên nghịch t.ử xứng."

Thừa Bình Đế tức giận chỉ tay Dương Hiền phi, tức đến thốt nên lời. Nín nhịn nửa ngày, ông mới gầm lên: "To gan, nàng định ỷ sự khoan dung của trẫm để càn ?"

Dương Hiền phi chỉ mỗi Thuần Vương là mụn con trai duy nhất. Mất con, bà như hóa điên dại. Bị Thừa Bình Đế quở trách, bà những van xin, ngược còn bám theo ông, đòi ban cái c.h.ế.t để xuống cửu tuyền bầu bạn cùng con yêu. Thừa Bình Đế bất đắc dĩ, đành lùi bước bỏ . Từ đó, Dương Hiền phi mượn cớ ốm đau, sống thu ở Khánh Xuân Cung, chẳng màng tranh sủng. Trừ những dịp lễ lớn, bà hiếm khi lộ diện tại các buổi yến tiệc trong cung.

"Mẫu phi hiện giờ lòng c.h.ế.t lặng. Thường ngày, bà ăn chay niệm phật cùng Hạ Tiệp dư, ngay cả với Bác nhi cũng mấy gần gũi." Ân Vương phi thở dài.

"Hạ Tiệp dư?"

"Bà là mẫu của Nhị hoàng t.ử Khang Hiếu Vương. Khang Hiếu Vương mất sớm, Hạ Tiệp dư đau buồn khôn xiết, sống khép kín để cầu phúc cho con. Mẫu phi và bà đồng bệnh tương lân. Ngày hai mấy thiết, giờ đây thường xuyên kề cận bên ." Ân Vương phi giải thích.

Chốn thâm cung mùa xuân cũng hóa lạnh lẽo. Hai phụ nữ mất con sống lay lắt như những khúc gỗ khô, ánh mắt hướng về những bức tường ngói lưu ly, những xà nhà chạm trổ tinh xảo, dựa những quyển kinh để vượt qua chuỗi ngày dài đằng đẵng. Khi còn trẻ, Dương Hiền phi Thừa Bình Đế sủng ái, tính tình phóng khoáng, kiêu ngạo. Lại sinh hoàng tử, bà như đóa hoa bừng nở giữa mùa hạ rực rỡ, lấn át tất cả.

Đáng tiếc, ân sủng chỉ như thở mỏng manh mặt gương đồng mùa đông. Dù là sủng phi thì , con trai c.h.ế.t một cách bí ẩn, bà chẳng những tìm sự thật mà còn nhẫn nhịn nuốt uất hận lòng. Cả ngày ngoài đối mặt với kinh Phật và mõ gỗ, bà còn thể gì hơn?

Lôi Sát định hỏi thêm xem từ lúc Thái t.ử xảy chuyện, Dương Hiền phi động tĩnh gì . nhớ nhiệm vụ của là điều tra vụ án Thuần Vương năm xưa, đành tạm gác những chuyện ngoài lề. Hắn xâu chuỗi các tình tiết, chắp tay : "Xin Vương phi cho phép chúng đến xem căn viện nhỏ nơi Tiêu nhũ nhân giam giữ khi c.h.ế.t."

Ân Vương phi chút do dự, thậm chí còn thêm: "Viện nhỏ đó từ khi Tiêu nhũ nhân qua đời bỏ hoang. Mọi đồ vật bên trong vẫn giữ nguyên trạng, suy chuyển mảy may so với lúc ."

Lôi Sát khựng một nhịp: "Sáu bảy năm nay từng đổi?"

Ân Vương phi bình thản đáp: "Một là vì viện nhỏ đó may mắn, hiếm ai gần; hai là nghi ngờ về cái c.h.ế.t của Tiêu nhũ nhân, nên cố ý dặn dò trong phủ giữ nguyên hiện trạng."

Phong Ký Nương liếc trống bên cạnh Ân Vương phi, mỉm : "Vương phi quả là tâm."

Ân Vương phi bất chợt , thẳng Phong Ký Nương, mỉm hỏi: "Phong nương t.ử sắc mặt vẻ kỳ lạ, thường xuyên liếc bên cạnh , lý do gì chăng?"

Lôi Sát bước lên một bước, che chắn cho Phong Ký Nương ở phía . Phong Ký Nương chút kinh ngạc, đôi mắt long lanh đưa tình lén Lôi Sát một thoáng nhanh chóng cụp xuống. Tựa như dòng nước tĩnh lặng lướt qua, để dấu vết nhưng ướt sũng đôi bờ. Đáng tiếc, Lôi Sát là khúc gỗ khô. Thấy Ân Vương phi vẻ trách cứ, cảnh giác đề phòng, tâm trí đặt Phong Ký Nương.

Ân Vương phi như thấy sự đề phòng của Lôi Sát, nhíu mày hỏi : "Sao Phong nương t.ử trả lời?"

Từ khi Thuần Vương qua đời, Thuần Vương phủ thất sủng chốn kinh thành. Tiểu Dương thị nhạy cảm với thái độ bất kính của khác, bèn lên tiếng trách móc: "Ngươi chỉ là một ả hành nghề thấp hèn, Vương phi hỏi mà dám trả lời, thật vô lễ."

Phong Ký Nương nhẹ nhàng khuỵu gối, giọng dịu dàng, chậm rãi: "Vương phi và nhũ nhân xin thứ cho sự vô lễ của nô gia. Trí tuệ và sự lo toan sâu sắc của Vương phi khiến nô gia vô cùng khâm phục, mới to gan mạo phạm trộm vài . Thực chất là vì trong lòng dâng trào sự thán phục mà thôi!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phu-mong-cuu-but/chuong-52-song-ngam-8.html.]

Những lời tâng bốc của nàng lòng tiểu Dương thị, nhưng chẳng thể khiến Ân Vương phi tin tưởng. Tuy nhiên, bà cũng truy cứu sâu thêm, chỉ vỗ nhẹ chuỗi hạt hương mộc tay, : "Ngay từ đầu gặp Phong nương tử, cảm tình. Lời và cử chỉ của nương t.ử ý . Hôm nào đó, xin mời nương t.ử đến phủ đàm đạo."

"Tạ ơn Vương phi ưu ái." Phong Ký Nương đáp, nhún hành lễ.

Viện nhỏ nơi Tiêu nhũ nhân giam giữ cách biệt bên hồ. Muốn đường bộ vòng qua bờ hồ khá xa, Ân Vương phi bèn sai gia nhân chống thuyền đưa đón. Thuyền lướt mặt nước, lác đác vài cụm sen tàn, cảnh sắc thêm phần hiu hắt.

Tiểu Dương thị chỉ để tâm đến cái c.h.ế.t của Thuần Vương, chẳng mấy mặn mà với việc Tiêu nhũ nhân tự sát ám hại. Nàng càng chê bai viện nhỏ là chốn xui xẻo, dứt khoát chịu cùng, dẫn theo tùy tùng ngoắt thẳng.

Quản gia Vương phủ cũng ái ngại nơi xúi quẩy, cúi xin Ân Vương phi đừng đích đến nơi u ám đó. Lời đúng ý Lôi Sát. Ân Vương phi thoạt khí độ phi phàm, nhưng nội tâm sâu thẳm như đầm lầy, ném hòn đá dò đường cũng chẳng thấy tăm sủi tăm. Bà dường như vẫn khắc khoải về cái c.h.ế.t của Thuần Vương, nhưng mỗi khi nhắc đến đầu ấp tay gối, khuôn mặt chẳng hề lộ chút đau thương, thật khiến khó hiểu.

Thấy những xung quanh đều sức khuyên can, Ân Vương phi cũng cố chấp. Bà giao cho quản gia cùng hỗ trợ, còn thì ở hoa viên nghỉ ngơi.

Phong Ký Nương ngoái bóng dáng Ân Vương phi một lúc, khuỵu gối nhún hành lễ. Quản gia Vương phủ ngạc nhiên hài lòng sự cung kính của nàng. Lôi Sát nhân lúc quản gia dẫn đường, bèn ghé sát hỏi nhỏ: "Cô đang hành lễ với ai ?"

Phong Ký Nương nghiêng , lấy tay che miệng thì thầm: "Về nô gia sẽ kể chi tiết cho lang quân ."

Lôi Sát gật đầu tỏ ý hiểu.

Viện nhỏ ven hồ nhuốm màu thời gian. Bất kể là dinh thự nào, chỉ cần ở, đến nửa năm sẽ cỏ dại mọc um tùm, hiện rõ vẻ hoang tàn. Viện nhỏ mắt tuy cũ kỹ, bỏ hoang, nhưng xung quanh vẫn dấu vết dọn dẹp, hề đổ nát. Dù , nơi đây vẫn giống như một khu mồ mả, tĩnh mịch đến mức bức bối, khiến cảm thấy ngột ngạt.

Quản gia thở dài: "Vương phi lệnh, cứ cách vài ngày hầu đến nhổ cỏ, đắp tường, xua đuổi chuột bọ và chim chóc hoang dại. Chỉ là nơi u ám quá, chẳng ai dám nán lâu."

Lôi Sát một vòng quanh viện nhỏ, vắt óc suy nghĩ cũng tìm cách nào để hung thủ thể qua mắt sự canh phòng nghiêm ngặt mà lẻn g.i.ế.c . Hắn cổng viện, với quản gia: "Phiền quản gia mở cửa."

Quản gia xách theo chùm chìa khóa, tháo một chiếc, mở ổ khóa nặng trịch đang treo cửa, cẩn thận cất chùm chìa khóa.

"Năm xưa khi Tiêu nhũ nhân giam ở đây, cổng viện khóa ?" Lôi Sát chiếc khóa hỏi.

"Tất nhiên là khóa, lệnh của Thánh thượng, ai dám lơ là nửa phần."

"Vậy viện nhỏ bao nhiêu chìa khóa, và do ai giữ?"

"Tổng cộng hai chìa. Lão hủ giữ một chiếc, chiếc còn móc ngay ổ khóa." Quản gia đáp: “Nơi ở, nên hiếm khi khóa cửa ."

Là một quản gia lão luyện trong phủ, ông hiểu rõ ý của Lôi Sát. Không chờ hỏi thêm, ông chủ động tiếp: "Lúc Tiêu nhũ nhân giam, dùng ổ khóa . Bọn cận vệ của Thánh thượng tự mang ổ khóa của họ đến."

Phong Ký Nương quan sát cảnh vật trong sân, mô phỏng theo kiểu nhà nông với hàng rào, chuồng gà, giếng nước, cùng hai luống rau rào bằng phên tre. Thoạt vẻ đơn sơ, nhưng kỹ mới thấy sự chăm chút tinh tế, lấy cái nhã nhặn mà gạt bỏ cái thô kệch. Rõ ràng đây là một sự bài trí chủ đích: "Viện nhỏ vẻ khác biệt với các viện khác trong phủ."

Quản gia khẽ , chùng giọng buồn bã: "Đại vương từng dịp về thăm vùng quê, cảm khái cảnh sống thôn dã nên cho xây dựng tiểu viện ngay trong phủ, để tự nhắc nhở bản quên cuộc sống bần hàn của dân. Đại vương còn đích trồng cải trắng ở đây nữa cơ! Thánh thượng chuyện cũng khen ngợi Đại vương thương xót nỗi khổ của dân."

Lôi Sát luống rau giờ bỏ hoang, khỏi nhướng mày.

Tuy viện nhỏ ở, nhưng nhà chính vẫn trang giường sập, bình phong để nghỉ ngơi. Dưới sàn trải thảm, một nửa vấy bẩn những vệt tối màu. Chiếc giá cắm nến cao cỡ một thước lăn lóc mặt đất, chụp đèn bằng giấy bông đặt bàn. Khung cảnh y hệt như lúc vụ án xảy .

Lôi Sát xổm xuống, sờ lên tấm thảm. Những vệt ố màu tối thực chất là vết máu, theo năm tháng chuyển sang màu nâu đen bẩn thỉu. Ngay cả mùi m.á.u tanh cũng tan biến , chỉ còn lớp t.h.ả.m khô cứng. Cào thử một cái là tróc từng mảng vụn. Dòng chữ m.á.u mà Tiêu nhũ nhân để thấm sâu những đường dệt của tấm thảm, nhưng kỹ vẫn còn nhận lờ mờ.

Lôi Sát rõ hiện trường lúc đó , chỉ dựa những dấu vết còn thì thấy dấu hiệu của một cuộc vật lộn ẩu đả. Hắn dậy hỏi: "Lúc Thuần Vương phát hiện t.h.i t.h.ể của Tiêu nhũ nhân, quản gia mặt ở đó ?"

Quản gia Vương phủ thở dài đ.á.n.h sượt một tiếng: "Lão hủ cũng mặt. Sáng sớm hôm đó, Đại vương nhớ nhung nhũ nhân, cứ đòi đến thăm. Lão hủ lo Thánh thượng chuyện sẽ nổi trận lôi đình, cứ bám theo van nài hết lời, nhưng Đại vương chẳng màng để tâm. Haizz! Ai ngờ, nhũ nhân tự vẫn trong phòng. Đại vương đau xót phẫn nộ tột cùng, trong cơn điên loạn xông thẳng đến Đông Cung..."

"Quản gia còn nhớ hiện trường lúc đó trông như thế nào ?"

Quản gia dùng mu bàn tay quệt ngang đuôi mắt, quanh một lượt đáp: "Thưa phó soái, khi Tiêu nhũ nhân qua đời, viện nhỏ niêm phong lập tức. Vương phi lệnh giữ nguyên hiện trạng, nên thứ vẫn y như cũ. Lão hủ nhớ rõ từng chi tiết nhỏ, nhưng đại khái là như . Dù sai lệch chút đỉnh thì lão hủ cũng nhớ nổi nữa."

Lôi Sát tới xem xét chiếc giá cắm nến. Chiếc giá cao chừng một thước, cây đinh dài vài tấc để cắm những cây nến to cỡ cổ tay trẻ em, nhằm tránh đổ. Chiếc giá cắm nến khá nặng, cầm chắc tay, cây đinh nhọn hoắt, quả thực là một món hung khí nguy hiểm.

 

Loading...