Phù Mộng Cựu Bút - Chương 53: Sóng Ngầm 9

Cập nhật lúc: 2026-07-04 11:11:12
Lượt xem: 71

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lôi Sát cầm chiếc giá cắm nến xoay qua xoay , săm soi kỹ lưỡng cứ như thể đó đóa hoa nào đang nở rộ . Xong, đưa nó cho Phong Ký Nương: "Cô thử giơ cao lên, chĩa thẳng cổ họng xem ."

Phong Ký Nương theo, nâng chiếc giá cắm nến lên hướng cổ . Thấy ánh mắt Lôi Sát xẹt qua sự thất vọng, nàng bật : "Phó soái , nô gia nghề ngỗ tác, sức vóc chẳng kém gì mấy bà lực điền, thể lấy để so sánh với một quý phụ liễu yếu đào tơ chốn khuê các ?"

Lôi Sát gật gù, thấy nàng cũng lý. Suy nghĩ một chốc, lắc đầu: "Tiêu nhũ nhân là tiểu thư đài các nuông chiều từ bé, bước chân Vương phủ xuất cũng chỉ là con nhà nông, lẽ nào yếu ớt đến mức trói gà chặt, chẳng chút sức lực nào?"

"Cái khó lắm," Phong Ký Nương đáp: “Theo điều tra của Vương phi, Tiêu nhũ nhân hồi ở nhà đẻ tuy đỡ đần việc vặt, nhưng chủ yếu là nữ công gia chánh. Tiêu lão gia cổ hủ, chắc hẳn để con gái phơi mặt ngoài những công việc đồng áng nặng nhọc. Đáng tiếc, xương cốt của Tiêu nhũ nhân nay phiêu bạt nơi nào rõ, bằng cũng thể khám nghiệm đôi chút. Giá cắm nến đ.â.m xuyên qua yết hầu, tổn thương đến vùng cổ, khi để dấu vết xương cổ."

Nghe nàng phân tích, Lôi Sát sang hỏi quản gia Vương phủ: "Thi hài của tỳ nữ hầu hạ Tiêu nhũ nhân hiện giờ ở ?"

Viên quản gia khựng , cố gắng lục lọi ký ức hồi lâu, ngập ngừng đáp: "Chắc là... cùng với thi hài nhũ nhân vứt bỏ ở một khu mộ hoang nào đó . Cô chỉ là phận nô tỳ bán , thích, e là chẳng ai cất công chôn cất t.ử tế."

Lôi Sát hiểu đang khó quản gia, bèn lục soát kỹ càng căn phòng một nữa. Đáng tiếc, thời gian trôi qua nhiều năm, thật sự thể tìm điểm gì khả nghi. Căn phòng chẳng mật đạo lối ẩn nào. Cái c.h.ế.t của Tiêu nhũ nhân, xét cho cùng, chỉ giả thuyết tự sát là hợp lý nhất.

Quản gia lẽo đẽo theo Lôi Sát, hễ thấy dừng tay là chen lời hỏi: "Phó soái, ngài phát hiện điều gì bất thường ?"

Lôi Sát đành lảng : "Hiện tại thấy gì khả nghi, để về ty lật hồ sơ vụ án xem ."

Quản gia buông tiếng thở dài: "Nhũ nhân vẫn là khí tiết, uổng công Đại vương dành trọn tình cảm cho nàng."

Khóe môi Phong Ký Nương khẽ cong lên, nàng gì. Lôi Sát tinh ý nhận , bèn lấy che chắn, giấu nét chế giễu thoáng qua gương mặt nàng. Hắn mặc cho quản gia lải nhải kể lể đủ chuyện Thuần Vương lúc sinh thời vì Tiêu nhũ nhân, từng câu từng chữ đều chan chứa sự oán trách dành cho nàng. Trách nàng Thuần Vương mê mất lý trí, mất cả mạng sống, đẩy Thuần Vương phủ cảnh điêu tàn như ngày hôm nay.

Tiêu nhũ nhân hoa nhường nguyệt thẹn, dung mạo như tiên giáng trần, bản tính hiền lành, nhu thuận, mà khi c.h.ế.t chịu đựng búa rìu dư luận, đến cả hạ nhân cũng khinh rẻ, miệt thị.

"Thật đúng là hoa rơi mương bẩn, chà đạp thành bùn đất," Phong Ký Nương thầm than. Ngay giữa chiếc giường lớn vẫn còn vắt vẻo một dải lụa mỏng nhuộm họa tiết hoa sen đôi. Màu lụa nay phai úa, tàn tạ, xộc lên mùi ẩm mốc cũ rích. Từng lúc, dải lụa đượm hương Hợp Hoan, dịu dàng khoác lên bờ vai , mang theo một nét phong lưu, kiều diễm.

Lôi Sát tiến gần, cầm dải lụa lên xem xét. Thấy vết m.á.u vết bẩn nào khả nghi, mới chuyển sang kiểm tra các đồ vật khác.

tìm thêm manh mối nào, hai bẩm báo với Ân Vương phi. Bà khoác vội chiếc áo choàng lông mỏng, liên tục lắc đầu: "Mong phó soái xem xét kỹ lưỡng hơn, đừng bỏ sót chi tiết nào. Tiêu nhũ nhân tuyệt đối tự sát."

Sự quả quyết của bà khiến Lôi Sát khỏi thắc mắc, bèn hỏi thẳng: "Vương phi bằng chứng gì khác ?"

Ân Vương phi nhướng đôi mày thanh tú: "Nếu bằng chứng, cần nhờ phó soái điều tra cặn kẽ? Tuy chứng cứ, nhưng việc Tiêu nhũ nhân tự sát để chứng minh sự trong sạch là điều vô lý, cả về tình lẫn lý. Nếu cô sợ c.h.ế.t, trọng danh tiết, thì chẳng sống tiếp để chứng minh sự trong sạch sẽ thuyết phục hơn việc tự tìm đến cái c.h.ế.t ?"

"Lời Vương phi lý," Lôi Sát gật đầu: “Chỉ là, thể dựa phỏng đoán cá nhân mà kết luận sự thật. Bằng chứng xác thực mới là mấu chốt. Tại hạ sẽ về ty xem hồ sơ ghi chép, đó còn đến hành cung bái kiến Thái t.ử điện hạ."

Ân Vương phi là vô cùng độ lượng, Lôi Sát phản bác thẳng thừng cũng hề nổi giận, ngược còn áy náy : "Là thiển cận." Nói đoạn, bà sai quản gia tiễn khách, tự tay nắm lấy tay Phong Ký Nương: "Phong nương t.ử đừng quên lời hứa của chúng nhé."

Phong Ký Nương tinh tế nhận sự lạnh lẽo nơi lòng bàn tay . Bàn tay của Ân Vương phi giống như tay của những quý phu nhân đài các: lạnh, lực, thậm chí các kẽ ngón tay còn một lớp chai mỏng.

"Vương phi chê nô gia nghề thấp hèn, nô gia ơn còn hết, dám quên ."

Ân Vương phi nở nụ đầy ẩn ý: "Nhất định sẽ cùng Phong nương t.ử đàm đạo suốt đêm."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phu-mong-cuu-but/chuong-53-song-ngam-9.html.]

Phong Ký Nương đáp bằng một nụ rạng rỡ.

Lôi Sát hai họ đang mập mờ chuyện, chỉ rõ là chuyện gì. Đợi khi khỏi cổng Thuần Vương phủ, mới lên tiếng hỏi: "Ân Vương phi hỏi cô chuyện gì ?"

Phong Ký Nương lưng ngựa, để Lôi Sát dắt dây cương thong thả bước về Bất Lương Ty. Nghe hỏi, nàng cũng giấu giếm: "Chắc hẳn là hỏi chuyện Tiêu nhũ nhân?"

Lôi Sát đầu , khuôn mặt tái nhợt như tuyết của thoáng hiện một nét tò mò. Sự tò mò như một đốm lửa nhỏ, tan biến sự lạnh lẽo thường ngày: "Cô giải thích xem?"

Phong Ký Nương cất giọng xa xăm: "Tiêu nhũ nhân vẫn luôn theo Ân Vương phi, như hình với bóng."

Lôi Sát nhớ những hành động kỳ lạ của Phong Ký Nương lúc còn trong phủ, vội vàng ghì cương ngựa: "Cái c.h.ế.t của Tiêu nhũ nhân liên quan đến Ân Vương phi ?"

"Chưa chắc," Phong Ký Nương nhíu mày khó hiểu: “Trước đó từng với lang quân: Ma quỷ khác với yêu quái. Ma quỷ chẳng qua là sự bất can tâm, chút oán khí, chút ác ý của con khi c.h.ế.t hóa thành. Tiêu nhũ nhân vẻ bình thản, hiền hòa, giống như một đứa trẻ mới lọt lòng, , cảm nhận gì. Trông giống một mẩu hồn phách còn sót hơn."

"Cô c.h.ế.t như thế nào ?" Lôi Sát hỏi.

Phong Ký Nương lắc đầu: "Cô chỉ là một cái bóng mờ ảo, chỉ bám theo Ân Vương phi, hề vẻ oán hận thù hằn." Nàng thêm: "Phó soái để ý đến chuỗi hạt hương mộc tay Ân Vương phi ? Vương phi xuất danh môn thế gia, gả hoàng thất, đồ dùng đều là hàng tinh xảo, quý hiếm. Chuỗi hạt đó chất liệu quá đỗi tầm thường, tương xứng với phận của bà ."

Lôi Sát quả thực để ý đến chi tiết . Lúc ở trong phủ, thấy Ân Vương phi thường xuyên vuốt ve chuỗi hạt, chỉ nghĩ đó là vật bà yêu thích: “Ân Vương phi đúng là chút kỳ lạ. Bà bất chấp rủi ro chọc giận Thánh thượng để lật vụ án Thuần Vương. ban nãy trong phủ, dường như bà bận tâm nhiều hơn đến cái c.h.ế.t của Tiêu nhũ nhân, còn nắm rõ ngóc ngách sự việc, một mực khẳng định Tiêu nhũ nhân hề tự sát."

"Nghe Dương nhũ nhân , khi Tiêu nhũ nhân còn sống, Ân Vương phi đối đãi với cô hậu hĩnh."

Lôi Sát ngập ngừng: "Thuần Vương sủng ái Tiêu nhũ nhân, thậm chí tiếc mạng sống vì cô mà xung đột với Thái tử. Ân Vương phi là chính thất, dù rộng lượng bao dung đến mấy, lẽ nào trong lòng chút vướng bận?"

Phong Ký Nương giấu nửa khuôn mặt lớp áo choàng, thở dài: "Đàn ông đời luôn mặc định nữ nhi coi phu quân là trời, mà ghen tuông, quán xuyến chuyện nhà cửa, sinh con đẻ cái, giữ gìn trinh tiết, kêu oan cho ... Nếu vợ quá độ lượng thì nghi ngờ trong lòng gian ý; nếu so đo tính toán thì chê bai là hẹp hòi, thiếu khí độ."

Lôi Sát sững , khẽ nhạt: "Mấy chuyện tình cảm lằng nhằng của lũ si nam oán nữ thật vô vị và phiền phức, liên quan gì đến ." Có lẽ nhận giọng điệu cứng nhắc, thêm: "Nếu trong lòng vui, lấy chồng cứ tránh xa những kẻ tự cao tự đại đó ."

Phong Ký Nương liếc bằng đôi mắt trong veo: "Kiếm báu vật vô giá còn dễ, tìm tình mới khó. Mối lương duyên kỳ diệu dễ gì mà ?"

Lôi Sát kinh ngạc: "Nữ t.ử bình thường khi nhắc đến chuyện cưới hỏi sớm đỏ mặt tía tai, cô chẳng e dè gì cả."

Phong Ký Nương còn kinh ngạc hơn : "Lang quân hỏi thì nô gia trả lời, thành của nô gia ?"

Lôi Sát lấy bình tĩnh, bất đắc dĩ thở dài: "Là của , nên hơn thua với cô."

Phong Ký Nương nở nụ kiều diễm: "Là do nô gia diện mạo đáng ghét, mong lang quân đừng xem nô gia như hùm beo rắn rết mà xa lánh."

Lôi Sát như thấy, chuyển chủ đề: "Theo ý cô: Ân Vương phi tình cảm sâu nặng với Thuần Vương, nên mới chẳng màng đoái hoài đến thất của ngài ?"

"Dù thì cũng chỉ là thứ tình cảm hời hợt, nhạt nhòa. Ân Vương phi phong thái phi phàm, giống những phụ nữ suốt ngày ru rú trong hậu cung." Phong Ký Nương khen ngợi. Nhìn thấy con đường mặt hướng về Bất Lương Ty, nàng thắc mắc: "Phó soái về ty xem hồ sơ ?"

"Chúng đến hành cung ." Lôi Sát đáp gọn lọn.

 

Loading...