Phù Mộng Cựu Bút - Chương 55: Sóng Ngầm 11

Cập nhật lúc: 2026-07-04 11:11:15
Lượt xem: 74

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Làn khói hương mờ ảo quẩn quanh, trong bóng tối chập choạng, những thanh xà gồ trần điện như chực chờ đè nặng xuống, khiến ngộp thở. Một tiểu hoạn quan cúi đầu gập , kiễng gót chân, nâng một khay bánh rón rén bước nhanh tẩm điện, thu nép vai, nín thở hầu lưng Khương Quyết, chẳng dám ho he lấy một tiếng.

Đôi mắt Khương Quyết hằn đầy tia máu, bàn tay tái nhợt bưng chén lên, cất giọng the thé kỳ quái với ba Lôi Sát: “Ái chà... Lão Quốc công, Lôi phó soái, thất lễ quá, ngon để tiếp đãi các vị. Chén cũng chẳng rõ là cũ từ năm nào, chẳng ngửi thấy chút hương , chỉ mùi nấm mốc cũ rích. Ngửi mùi, quan sát màu sắc, nếm thử hương vị, chà, e là cách đây hai ba năm nhỉ?"

Hắn chậm rãi đặt chén xuống kỷ án, vẫy tay gọi tiểu hoạn quan: “Cô đang hỏi ngươi đấy."

Tiểu hoạn quan sợ hãi run lẩy bẩy, quỳ sụp xuống chân Khương Quyết, nức nở: “Điện hạ, nô... tỳ ... ạ."

"Cô trong dân gian còn một loại , gọi là Hồi Xuân." Khương Quyết thèm tiểu hoạn quan nữa, sang hỏi Lôi Sát: "Lôi phó soái Hồi Xuân là gì ?"

Lôi Sát lắc đầu: "Bẩm điện hạ, hạ quan rõ."

"Lão Quốc công, ngài Hồi Xuân là gì ?"

Lão Quốc công trong lòng buồn bực: "Lão thần ."

"Vị tiểu nương t.ử , cô Hồi Xuân là gì ?" Khương Quyết hì hì hỏi Phong Ký Nương.

Phong Ký Nương hiểu vì hỏi như , điềm tĩnh đáp: “Trà khi nấu trải qua quá trình nghiền và rây, phần lá vụn lọt qua rây sẽ bỏ dùng. Kẻ hầu hạ trong các gia đình giàu thường gom nhặt những vụn đem bán chợ, đó trộn lẫn với kém chất lượng. Khi đun lên vẫn thoang thoảng hương thơm của ngon. Dân gian đặt cho cái tên mĩ miều là Hồi Xuân."

"Không sai một chữ." Khương Quyết vỗ tay tán thưởng, cầm chén lên, đưa gần ánh nến lấp lánh, lẩm bẩm tự : "Hiện giờ, thứ mà Cô vương đang uống là Hồi Xuân. Đã là bỏ , thì thể hồi xuân cho !"

Tiểu hoạn quan lúc sợ đến mức mặt cắt còn một giọt máu, dập đầu lia lịa: "Điện hạ, nô tỳ , nô tỳ thực sự gì cả."

Khương Quyết phẩy tay, vẻ mặt thẫn thờ: "Có liên quan gì đến ngươi ! Ngươi lui ."

Tiểu hoạn quan mừng rỡ như bắt vàng: "Tạ ơn điện hạ rộng lượng tha mạng, tạ ơn điện hạ." Cậu dập đầu thêm mấy cái, bò dậy định bước thì Khương Quyết bất ngờ rút thanh trường đao cắm bên mép sập, c.h.é.m bay đầu tiểu hoạn quan chỉ bằng một nhát đao. Tiểu hoạn quan còn kịp kêu lên một tiếng, đầu lìa khỏi xác, khuôn mặt thậm chí vẫn còn vương nụ sung sướng vì thoát c.h.ế.t.

Sự biến đổi đột ngột khiến ngay cả Lôi Sát cũng kịp phản ứng. Lão Quốc công mặt mày tái mét, quỳ sụp xuống mặt Khương Quyết, túm chặt lấy cổ tay , nước mắt giàn giụa: "Điện hạ, điện hạ, ngài đang cái gì , ngài đang cái gì ..."

Lôi Sát hiệu cho Phong Ký Nương lùi vài bước, xông lên đoạt lấy thanh trường đao nhuốm m.á.u từ tay Khương Quyết. Khương Quyết cũng hề phản kháng, buông lỏng tay . Hắn dùng hai tay đỡ Lão Quốc công dậy, giọng điệu mỉa mai: “Ngoại tổ phụ, ngài trưng cái bộ dạng ? Dưới tòa hoàng thành sừng sững , mà chẳng là xương trắng chất cao như núi, ngoại tổ phụ lẽ quen với cảnh chứ? Sao hoảng hốt đến ? Không cần giả vờ nữa! Trong chốn lãnh cung hiu quạnh , chỉ tiếng gió rít gào, chẳng ai để mắt tới ."

Lão Quốc công bật nức nở, cúi gằm mặt chịu lên: "Thái t.ử ơi là Thái tử, ngài hồ đồ quá ."

Đám thị vệ gác bên ngoài thấy động tĩnh, vô cảm bước khiêng t.h.i t.h.ể , dường như quá quen với cảnh tượng . Lôi Sát giận sôi máu. Vốn dĩ tướng mạo dữ dằn, nay tức giận trông càng thêm đáng sợ. Hắn tra thanh trường kiếm vỏ, vặn hỏi: "Trong mắt Thái tử, mạng còn chẳng bằng rơm rác ?"

Khương Quyết đầu , bỗng nở nụ , chỉ tay Lôi Sát: "Lôi phó soái, lẽ ngươi tuân lệnh của mới đúng. Bất Lương Ty từ khi thành lập đến nay, xưa nay đều do Thiên t.ử nắm giữ, hoặc giao phó cho Thái tử. Vậy mà đến lượt Cô vương, Phụ hoàng giao Bất Lương Ty cho Tiểu Cửu. Đạo lý là ở ? Lẽ nào Cô vương xứng đáng? Lại còn lão già Từ Tri Mệnh nữa, dám coi Cô vương như rơm rác, chỉ nhất nhất tuân theo lệnh của Tiểu Cửu."

Lão Quốc công những lời lẽ đại nghịch bất đạo , m.á.u nóng như trào khỏi lồng ngực. Ông túm chặt lấy tay Khương Quyết, khuyên can: "Điện hạ, Cửu vương mang thể bệnh tật, mong manh như tuyết tàn mùa xuân, Thánh thượng chỉ vì lòng xót thương của một cha nên mới giao Bất Lương Ty cho ngài thôi."

"Ngoại tổ phụ, Cô cũng xót xa cho Tiểu Cửu lắm." Khương Quyết tỏ vẻ nuối tiếc, ngửa mặt lên trời, trong hốc mắt ngân ngấn nước: “Tiểu Cửu, thật đáng tiếc. Trong các , cũng chỉ Tiểu Cửu là xứng tầm với Cô. Đám Lão Tứ, Lão Ngũ... hừ, đứa nào đứa nấy ngu ngốc như bò, chỉ là một lũ giá áo túi cơm, một đám vô dụng mà thôi."

"Điện hạ xin cẩn trọng lời , điện hạ." Lão Quốc công dập đầu mạnh xuống đất, ngừng cầu xin.

Khương Quyết xổm xuống, tìm khăn tay thấy bèn lấy ống tay áo đích lau nước mắt cho Lão Quốc công, hỏi: "Ngoại tổ phụ, nếu do Tiểu Bát quá đỗi ngu đần, Tiểu Cửu yểu mệnh, ngài còn đau lòng, tất tả ngược xuôi vì Cô vương thế ?"

Lão Quốc công nhất thời cấm khẩu, đối đáp . Khương Quyết khuôn mặt lúng túng, t.h.ả.m hại của ông, bỗng phá lên điên dại: "Haha, Cô vương đoán thế . Sảnh đường lạnh lẽo thưa , gió lùa buốt giá phòng, huống hồ là cảnh hiện tại!"

Lôi Sát bước tới, kéo Lão Quốc công đang lấm lem vết m.á.u dậy, lạnh lùng : "Mùa thu năm Kiến Nghiệp thứ ba mươi, Minh Võ Đế g.i.ế.c Thái t.ử Tấn vì tội phạm thượng. Mùa đông năm Diên Hưng thứ mười sáu, Hiếu Quang Đế hai phế truất Thái t.ử Chiêu, lưu đày đến Di Châu; năm thứ mười tám, Thái t.ử Chiêu băng hà vì tội thất đức. So với Tấn và Chiêu, Thái t.ử điện hạ thấy như thế nào?"

Khương Quyết nổi trận lôi đình, trừng mắt Lôi Sát chằm chằm, từng bước ép sát: "To gan thật, ý của ngươi là Cô vương đáng c.h.ế.t ?"

Lôi Sát hề run sợ, dõng dạc hỏi : "Thánh thượng vốn bản tính nhân hậu, điện hạ phận con, học mấy phần giống cha?"

Khương Quyết nhạt mấy tiếng, chân trần giẫm lên vũng m.á.u lênh láng sàn, trở ngả xuống sập, thở dài một : "Cô đúng là một đứa con bất hiếu! tại giống? Thánh thượng..."

Lão Quốc công màng đến lễ nghi phép tắc nữa, lao tới bịt mồm Khương Quyết , quát lớn: "Thái tử, ngài ma nhập ." Ánh mắt Lão Quốc công ngập tràn sự van lơn. Một giọt nước mắt già nua rơi xuống gương mặt Khương Quyết, khiến như bỏng, khẽ rùng một cái yên lặng hẳn.

Vài tiểu hoạn quan túc trực bên ngoài cửa run rẩy rón rén bước , dám gây tiếng động thừa thãi, nhanh nhẹn dọn dẹp đống bừa bộn sàn. Một tiểu hoạn quan khuôn mặt thanh tú, thoạt tuổi đời còn trẻ, che giấu nỗi sợ hãi trong lòng. Cậu run rẩy quỳ gối sập, định lau sạch đôi bàn chân nhuốm m.á.u của Khương Quyết.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phu-mong-cuu-but/chuong-55-song-ngam-11.html.]

Vì tuổi còn quá nhỏ quá sợ hãi, lỡ tay rơi chiếc khăn mềm xuống chậu nước, bọt nước b.ắ.n tung tóe ướt sũng vạt áo Khương Quyết. Tiểu hoạn quan há hốc mồm, khuôn mặt nhợt nhạt hiện rõ vẻ đáng thương và kinh hãi. Cả cứng đờ, đến mức quên cả việc cầu xin tha mạng.

Lôi Sát và Lão Quốc công thầm kêu , đang định mở lời cầu xin thì Khương Quyết cất giọng ôn tồn: "Không , chuyện nhỏ thôi mà." Hắn duỗi chân cho tiểu hoạn quan lau rửa, còn mỉm hỏi: "Ngươi đắc tội với ai mà đày đến hành cung hầu hạ Cô thế?"

Tiểu hoạn quan ngơ ngác mất một lúc, mới sực nhớ dập đầu tạ ơn. Cậu tỉ mỉ lau sạch những vết m.á.u chân Khương Quyết, cung kính đáp lời: "Tiểu nhân... Nô tỳ ạ."

" là một đứa trẻ đáng thương." Khương Quyết tiện tay tháo một miếng ngọc bội xuống: "Ban cho ngươi đấy."

Tiểu hoạn quan ngẩn ngơ lui ngoài, vô cùng mơ hồ và khó hiểu.

Lôi Sát nhíu chặt mày. Khương Quyết bỗng chốc từ sát khí đằng đằng hóa thành gió xuân ấm áp, làn gió xuân hóa thành mưa bụi dịu êm, phong thái ôn nhã hệt như một bậc quân tử.

"Tên nội thị dâng lúc nãy là mưu đồ riêng." Khương Quyết vẫn giữ giọng điệu nhẹ nhàng giải thích với Lôi Sát và Lão Quốc công.

Lão Quốc công thái độ lật lọng, thất thường như thời tiết của đứa cháu ngoại cho kinh ngạc như đang sống trong mộng. Ông vô thức bật câu hỏi: "Ý của Điện hạ là ?" Vừa dứt lời, sực tỉnh , ông hận thể tự vả cho một cái tát. Sao nhiều lời thế cơ chứ!

Khương Quyết cũng tỏ vô cùng kinh ngạc, như hiểu tại Lão Quốc công hỏi : "Ngoại tổ phụ, ngài nhận dùng Hồi Xuân để ngầm chế giễu Cô là kẻ vứt bỏ ?"

Nỗi chua xót dâng trào từ sâu thẳm trái tim Lão Quốc công, ông đáp bằng giọng đều đều, vô cảm: "Lão thần ngu , hiểu uẩn khúc trong đó."

Cơn mưa xuân của Khương Quyết chỉ kéo dài vài thở, mây đen kéo đến vần vũ. Hắn cất giọng âm u, lạnh lẽo: "Chẳng lũ chuột nhắt chui rúc từ cái xó xỉnh nào, mà cũng xứng hầu cận của Cô, dám bưng rót nước cho Cô." Sau đó, bưng mặt lóc tỉ tê: "Phụ hoàng tàn nhẫn, g.i.ế.c sạch tín của Cô. Tằng An cùng Cô lớn lên từ thuở nhỏ, dốc hết tâm can cho Cô. Vậy mà chỉ bằng một mệnh lệnh của Phụ hoàng, chịu cảnh đầu lìa khỏi xác, mãi mãi rời xa Cô. Bên cạnh Cô giờ đây, chỉ thể tin cậy. Phụ hoàng chặt đứt cánh tay đắc lực của Cô ."

Tằng An mà Khương Quyết nhắc đến là cận nhất mà luôn tin tưởng. Sau vụ việc "róc xương", Thừa Bình Đế trong cơn thịnh nộ liên tiếp thanh trừng những cận bên cạnh Khương Quyết.

Lôi Sát từ từ trút luồng khí đục ngột ngạt trong lòng, chắp tay : "Điện hạ, hạ quan lệnh Thánh thượng điều tra vụ án cũ của Thuần Vương. Cúi xin điện hạ giải đáp những thắc mắc cho hạ quan."

Khương Quyết càng thêm bi thương, giọng đầy vẻ hoang mang, trống trải: "Phụ hoàng thực sự nghi ngờ Lão Tam là do Cô g.i.ế.c ? Phụ hoàng tin Cô?"

Lôi Sát đáp câu hỏi đó, mà tự lên tiếng: "Truy tận gốc rễ, chuyện bắt nguồn từ Tiêu nhũ nhân. Không điện hạ còn nhớ chi tiết về cuộc chạm trán với Tiêu nhũ nhân tại yến tiệc Đông Cung ?"

Khương Quyết dùng tay vuốt ngược mái tóc rối bù gáy, giọng điệu khinh bỉ: "Chỉ là một ả đàn bà ti tiện, Cô mà nhớ rõ chứ."

Lôi Sát thẳng mắt : "Điện hạ, vụ án Tiêu nhũ nhân ẩn giấu nhiều uẩn khúc. Chuyện cô một trong thủy tạ nhiều điểm vô lý. Biết vụ án là một âm mưu tính toán tỉ mỉ, và mục tiêu thực sự là Thuần Vương, mà là Thái t.ử điện hạ?"

Nghe , vẻ điên loạn của Khương Quyết dịu đôi chút. Hắn rướn lên, nhưng lời nào.

Lão Quốc công cạnh như bừng tỉnh, vội vàng hỏi: "Ý của phó soái là, điện hạ cũng kẻ khác bày mưu tính kế, dẫn đến cảnh tương tàn? ! Điện hạ đang lũ sài lang hổ báo rình rập tứ phía, chuyện kẻ giăng bẫy thực sự chẳng gì đáng ngạc nhiên. Thuần Vương tuy mất mạng vì tai nạn, nhưng bao năm qua Thái t.ử vẫn luôn canh cánh trong lòng, đến mức tính khí đổi, gây bao chuyện sai trái."

Ánh mắt Lôi Sát Lão Quốc công giấu nổi vẻ chế giễu. Lão Quốc công cũng tự thấy lời phần trơ trẽn, già mồm, nhưng khuôn mặt già nua vẫn thoáng đỏ lên vì ông cũng nhận sự thất thường của Khương Quyết lẽ thực sự bắt nguồn từ lý do .

Trái , Khương Quyết tỏ tính tự tri, nhếch mép khinh khỉnh đáp: "Thuần Vương mà cũng xứng để đổi tính tình của Cô ."

Khương Quyết từ nhỏ Thừa Bình Đế sủng ái, sớm tấn phong Thái tử, tuyệt đối chỉ vì là đích trưởng tử. Xét riêng về tài năng học vấn và lục nghệ, Khương Lăng còn kém một bậc. Thời niên thiếu, Khương Quyết nổi tiếng với sự uyên bác, trí nhớ hơn , tài ăn lưu loát, xuất khẩu thành chương. Hắn cũng những kiến giải sâu sắc về đạo vua và đời sống dân chúng, thường xuyên ba vị thầy ở Đông Cung hết lời khen ngợi.

Dù hiện tại tính khí thất thường, dễ cáu giận, nhưng nếu bình tâm suy xét kỹ những lời Lôi Sát , vẫn khỏi nghi ngờ. Cố giữ vẻ điềm tĩnh, ngay ngắn , cất giọng hỏi: "Phó soái điều tra điểm gì đáng ngờ ?"

Lôi Sát thể cứ thế mà hỏi thẳng Khương Quyết, bèn đáp: "Quả thực vài điểm khả nghi, cần đối chiếu với những sự việc xảy lúc bấy giờ mới thể đưa kết luận chính xác."

Khương Quyết khẽ khẩy: "Lôi phó soái đang định giăng bẫy dò la lời lẽ của Cô đấy ? Như là phạm thượng đấy."

"Hạ quan chỉ đang tròn bổn phận trung thành với đấng quân vương mà thôi," Lôi Sát bình thản đáp.

"Thôi ." Khương Quyết hừ lạnh một tiếng: "Ngươi hỏi Cô điều gì?"

"Xin mạn phép hỏi điện hạ, hôm đó vì cớ gì ngài xuất hiện một tại Thủy Tạ thuộc Tây Cảnh Viện của Đông Cung?" Lôi Sát hỏi.

Sắc mặt Khương Quyết tối sầm , trong ánh mắt ẩn chứa một tầng mây mù u ám. Hắn cứ chằm chằm Lôi Sát mà đáp một lời.

Phong Ký Nương, nãy giờ vẫn nép lưng Lôi Sát, lúc mới khẽ ló mặt , lên tiếng: "Điện hạ tiện trả lời, nô gia thể ngài giải đáp điều đó."

 

Loading...