Phù Mộng Cựu Bút - Chương 56: Sóng Ngầm 12

Cập nhật lúc: 2026-07-04 11:11:16
Lượt xem: 80

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong điện, mấy hẹn mà cùng đổ dồn ánh mắt về phía Phong Ký Nương. Đôi mắt sâu thẳm của Khương Quyết cuồn cuộn mây đen. Hai bàn tay đặt sang một bên nổi đầy gân xanh, giống như đang cố hết sức kiềm chế xúc động rút kiếm g.i.ế.c .

Lôi Sát âm thầm cảnh giác. Tính khí Khương Quyết âm tình bất định, chẳng khác nào con thú dữ dồn ngõ cụt, cơ hội thoát liền mặc sức xằng bậy.

Phong Ký Nương mỉm , thong thả bước đến bên chiếc lư hương hình cánh sen đặt kỷ án. Nàng mở nắp lư, cất lời: "Hương trộn lẫn băng phiến, bạc hà, cam quýt, và một vị lạnh buốt của sừng tê giác. Đốt lên, tỏa luồng khí mát tựa cơn gió mang theo sương giá trong buổi sớm tinh mơ mùa đông, xua tan mệt mỏi buồn ngủ, giúp tinh thần tỉnh táo. Loại hương mang tên Lãnh Tê, thường dùng nhiều mùa hạ và mùa thu."

Chiếc lư hương chạm trổ hoa văn tuyệt , từng nét khắc sắc sảo rõ rệt, quyện cùng một luồng khói mỏng manh lượn lờ như kinh mạch. Nàng tiếp: "Mùa đông giá rét, hương Lãnh Tê phần lớn xếp xó, đợi đến lúc hạ nồng thu oi bức mới dùng tới. Duy chỉ một loại là ngoại lệ."

Khương Quyết vẫn lên tiếng, tựa nhuyễn tháp tựa như một bức tượng ngọc chạm khắc tinh xảo. Vóc tuấn tú, phong thái uy nghi. Hắn cứ im lìm đó, mặc cho gió lạnh thổi qua khung cửa sổ bay vạt áo, mang theo vài phần tiên khí thoát tục.

Phương lão quốc công dường như sực nhớ điều gì, chợt trừng lớn hai mắt, cõi lòng càng thêm đau đớn xót xa.

Phong Ký Nương khẳng định: "Điện hạ quen dùng Ngũ Thạch Tán. Tiệc cũ ở Đông cung năm , ngài tách khỏi đám đông, một đến Thiện Phật đường lấy cớ dâng hương lễ Phật, nhưng thực chất là lén dùng Ngũ Thạch Tán."

Ngũ Thạch Tán vốn là thứ t.h.u.ố.c mãnh liệt như sài lang hổ báo, dùng để chữa bệnh phế hàn. Dược tính táo bạo, dùng những còn sợ lạnh mà còn nới lỏng y phục, phát tán d.ư.ợ.c lực. Tuy nhiên, dùng lâu ngày sẽ khiến con , mất lý trí.

Lôi Sát nhớ lời của Ân Vương phi và Tiểu Dương thị, khẽ gật đầu: "Thảo nào lúc đó Điện hạ áo xống xộc xệch, mặt mũi đỏ bừng."

"Ngũ Thạch Tán còn tác dụng thôi tình nữa." Phong Ký Nương bồi thêm một câu.

Phương lão quốc công nhắm nghiền hai mắt. Một mùi tanh ngọt dâng lên tận cổ họng, ông cưỡng ép nuốt ngược trong. Chỉ thấy đầu váng mắt hoa, hai chân bủn rủn, ông từ từ khuỵu xuống tựa kỷ án, thều thào chẳng : "Cửu nhi, cháu hồ đồ quá ."

Khương Quyết nhướng mày, khẩy: "Các thì cái gì gọi là ảo diệu trong đó?" Hắn ngước mặt lên, hồi tưởng chuyện cũ, : "Cô vương quả thực vô tình chạm trán Tiêu Nhụ nhân."

"Thái t.ử phi chẳng việc gì , chỉ dăm ba bữa thiết yến chiêu đãi nữ khách. Ca múa tiệc tùng, tiếng tiếng rộn rã, ồn ào hệt như hàng vạn con ve sầu đồng thanh kêu gào, phiền nhiễu chịu nổi." Khương Quyết tỏ vẻ chán ghét. Lúc cố kỵ, càn như bây giờ. Mượn cớ lễ Phật để lánh Thiện Phật đường, một là để lấy lòng Thừa Bình Đế, hai là chốn Phật đường thanh tịnh, ở đó một cũng gây chú ý.

"Trong tiếng tụng kinh gõ mõ, Cô vương giống như khoác lên lớp lông vũ, chân đạp lên tầng mây ngũ sắc phiêu diêu thăng thiên, quần tiên mặc áo lụa rực rỡ múa lượn dẫn đường, hướng về đài các ngọc ngà, lầu son gác tía lơ lửng trung. Mỗi cảnh mỗi vật trong Phật đường dường như đều bừng bừng sức sống, hiện rdi mẫuện mạo khác hẳn với cái trần tục phàm mắt thường thấy. Mực đọng trong nghiên bỗng hóa rồng uốn lượn; từng câu từng chữ trong Phật kinh cũng như linh tính, trò chuyện quen thuộc cùng . Ngay cả một hạt bụi cũng tự tại như một thế giới riêng biệt."

Khương Quyết đắm chìm trong men say. Trước mắt dường như đang từ từ trải một bức họa tiên cảnh bồng lai. Hắn phấn khích miêu tả cây tiên ở nơi , lầu ngọc ở nơi .

"Cô vương thấy cơ thể nhẹ bẫng, áo quần thành gò bó vướng víu." Mùi hương Lãnh Tê tỏa từ lư hương kéo Khương Quyết trở về thực tại. Phật đường ngột ngạt bức bối, dùng Ngũ Thạch Tán nên càng giống như rơi lò lửa. Xiêm y cọ xát da thịt tựa như gai nhọn đ.â.m châm chích, bèn cởi bỏ hết thảy, chỉ chừa một chiếc áo lót đơn mỏng manh. Hắn phanh n.g.ự.c áo, dọc theo bờ hồ gấp gáp hòng giải tỏa cơn nóng. Chẳng hiểu xui rủi thế nào đến thủy tạ. Mỹ nữ tựa thần nữ tựa lan can, ánh mắt ẩn tình đưa đẩy, mời gọi cùng lên núi Vu Sơn, nối đoạn tình duyên tiên phàm...

Phong Ký Nương bỗng cắt ngang mộng tưởng của : "Điện hạ."

Lôi Sát cũng liếc Khương Quyết: "Điện hạ đó từng qua danh tiếng của Tiêu Nhụ nhân ?"

"Ha ha." Khương Quyết bật lớn, kiềm chế nổi, đợi đến khi đủ mới giơ tay lau giọt nước mắt vương khóe mi, xua tay : “Là của Cô vương, đem Tiêu thị ví với thần nữ, thật là x.úc p.hạ.m đến thần linh . Mỹ danh của Tiêu thị, Cô vương tự nhiên qua. Thuần Vương từ lúc mỹ nhân thì đắc ý cố tình che giấu, hễ dự tiệc là khoe khoang giai nhân tuyệt sắc. Đám ồn ào trêu chọc thì tìm cớ đùn đẩy, giấu giếm Tiêu thị sâu tít trong cung viện, thật nực hết sức."

"Còn hai Tiêu gia thì càng như đám hề nhảy nhót trò cho thiên hạ. Hệt như hai con chuột cống vặt trụi lông khoác lên tấm da . Được lão Tam dẫn yến tiệc thì cứ ngoáy đuôi ve vãn kết giao quyền quý. Trước mặt Cô vương, bọn chúng lớn tiếng tâng bốc nhan sắc của Tiêu thị, tưởng rằng vẻ nghiêng nước nghiêng thành của ả khiến nam nhân thế gian đều si mê mà dâng tặng vàng bạc, quyền thế. Dã tâm của lũ tiểu nhân thật nực vô cùng."

Khương Quyết nghĩ ngợi một lúc tiếp: "Hai gã đó thiển cận như chuột, lẽ vì tâm tư bẩn thỉu của chính bọn chúng, hoặc cũng thể là do kẻ sai khiến. Đáng tiếc, giờ cả hai mục nát thành bùn, chẳng dễ gì tra xét."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phu-mong-cuu-but/chuong-56-song-ngam-12.html.]

Lôi Sát đáp: "Lúc Điện hạ chạm mặt Tiêu Nhụ nhân, chắc gì coi nàng là thần nữ giáng trần."

Khương Quyết khinh miệt : "Thủy tạ bên hồ, mỹ nhân trang điểm lộng lẫy một sầu muộn bên dòng sông xuân, thế nào cũng thấy là chủ đích, cố tình đó chờ đợi."

Lôi Sát và Phong Ký Nương đều hiểu rõ, Khương Quyết vẫn còn một chuyện khó lòng thẳng . Tuy nhiên, thể đoán lúc đó dùng xong Ngũ Thạch Tán, cả nóng hầm hập, d.ụ.c vọng dâng trào. Nhìn thấy Tiêu Nhụ nhân ở thủy tạ, đinh ninh rằng ả mưu đồ riêng, tất nhiên chẳng màng giữ hình tượng chính nhân quân tử.

"Lúc đó Cô vương chỉ cho rằng Tiêu thị lạt mềm buộc chặt, lảng tránh mà như mời gọi." Khương Quyết nghiến răng: “Ngờ , lúc hai bên giằng co kinh động Thái t.ử phi và Ân Vương phi kéo theo đám nữ khách tò mò."

Lôi Sát ôm trường đao trong lòng, nghi ngờ hỏi: "Tiêu thị sợ hãi hét lên chói tai như , Điện hạ mà vẫn nghĩ nàng đang bộ tịch ?"

Khương Quyết im lặng một lát trầm giọng : "Tiêu thị lúc đó chỉ nức nở lóc và né tránh, tuyệt đối hề la hét ầm ĩ như đám thôn phụ ngoài chợ."

Lôi Sát và Phong Ký Nương : " Ân Vương phi và Dương Nhụ nhân đều khẳng định lúc trong tiệc thấy một tiếng thét chói tai, đ.â.m nghi ngờ mới chạy xem xét sự tình."

Phương lão quốc công run rẩy cả giọng : "Đây chắc chắn là một cái bẫy, e rằng âm mưu phía thâm sâu."

Khương Quyết gọi nội thị , sai mời Ân Vương phi, lệnh giúp búi tóc y phục. Hắn nghiêm chỉnh, vẻ mặt nghiêm túc: "Lúc bấy giờ, Cô vương chỉ nghĩ Tiêu thị, thậm chí là Tam đang bày mưu hãm hại đẩy thế bất nghĩa. Đương nhiên Cô vương chịu lùi bước, cương quyết đối chất, lập luận tranh cãi với đến cùng. Khi A phụ tin chạy đến, thấy Tiêu thị mang vẻ yêu mị khác thường, bèn hạ lệnh xử tử. Tam lấy cái c.h.ế.t đe dọa; A phụ giam lỏng Tiêu thị, Tam viện cớ xin giam lỏng ả ở Thuần Vương phủ. Thấy hành động như , Cô vương càng chắc chắn Tam mưu tính chuyện từ ."

"A phụ quá nhân từ, thiếu quyết đoán. Nếu lúc đó kiên quyết xử t.ử Tiêu thị, thì cục diện lẽ rẽ sang hướng khác." Khương Quyết chậm rãi buông lời.

Sự mập mờ, thiếu dứt khoát của Thừa Bình Đế khiến Thuần Vương bất mãn, ngay cả Khương Quyết cũng tỏ ý oán trách.

"Vậy còn cái c.h.ế.t của Thuần Vương?"

Khương Quyết nhướng mày, giọng điệu bực dọc: "Cô vương đang nghỉ ngơi trong điện, Thái t.ử phi thì cứ om sòm, lải nhải bên tai khiến thêm phiền não. Cô vương mắng cho vài câu thì ả thút thít lóc dứt. Trong lòng bực bội vô cùng, hãm hại, thê t.ử hồ đồ bám riết, bèn đuổi hết hạ nhân xung quanh để mong yên tĩnh một chốc."

"Thằng ngu Thuần Vương thế mà chạy đến Đông cung kiếm chuyện. Cô vương vốn định sỉ nhục một phen, ai ngờ trong n.g.ự.c giấu đoản kiếm, rắp tâm lấy mạng Cô vương." Khương Quyết kìm nén cơn giận, lời lẽ xen lẫn chút u ám: “Tam bản tính hiếu võ, thích dùng sức mạnh. Cô vương lúc đó tay tấc sắt, đành bỏ chạy ngự hoa viên..."

"Cô vương là Trữ quân, là Thân vương. Tương lai Cô vương là vua, là thần tử, mà dám hành thích, tội xưng muôn c.h.ế.t. Minh Đức điện là tẩm cung của , thị vệ chỉ gác bên ngoài, trong điện chỉ là lũ nội thị và cung tỳ hoạn quan nữ lưu yếu ớt. Khi sự việc xảy , bọn họ sợ hãi tột độ, Cô vương cố ý cất cao giọng lệnh cho họ hành động thiếu suy nghĩ. Từng nhành cây, ngọn cỏ, hòn non bộ, phiến đá trong điện , nơi nào mà Cô vương tường tận? Cô vương vờ dụ đến núi giả. Tam ngu xuẩn thô lỗ, quả nhiên mắc mưu đuổi theo."

"Ngọn giả sơn đó cao tới hai trượng, té xuống cùng lắm chỉ gãy tay gãy chân, nguy hiểm đến tính mạng." Khương Quyết xòe hai tay : “Hắn hành thích, Cô vương bỏ chạy lẩn tránh, bất đắc dĩ mới đẩy Tam ngã xuống hòn non bộ. Tính rằng đó, A phụ tự khắc sẽ chủ, trả công đạo cho ."

"Ngờ , Tam khi rơi xuống, gáy đập một hòn đá nhọn, chỉ một lát vong mạng." Khương Quyết chép miệng: “Ban đầu còn tưởng giả vờ ngất xỉu để lẩn tránh tội , c.h.ử.i rủa vài câu, gọi Thái y đến khám thì mới tắt thở."

Lôi Sát lên tiếng hỏi: "Núi giả dẫu cho gập ghềnh đá nhọn lởm chởm là chuyện thường tình, mỗ vẫn thấy sự việc xảy quá đỗi trùng hợp."

"Cô vương lúc đó cũng nghi ngờ như . Đã sai điều tra xem đám nội thị nào phụ trách dọn dẹp hoa viên, nhưng dùng nhục hình tra tấn mà vẫn khai thác gì. Có lẽ đây thật sự chỉ là t.a.i n.ạ.n ngoài ý ."

Phương lão quốc công nãy giờ toát cả mồ hôi lạnh, vội vàng cắt ngang: "Đằng chuyện chắc chắn kẻ giấu mặt thao túng." Càng nghĩ ông càng thấy khả nghi, càng nghĩ càng kinh hãi, bèn truy vấn: "Điện hạ từ nhỏ luôn tự nghiêm khắc với bản , dính Ngũ Thạch Tán? Là kẻ nào dụ dỗ ngài?"

Khương Quyết sững sờ, ngoảnh đầu nghi hoặc Phương lão quốc công. Hắn chắp tay bước tới bước lui vài vòng, nhíu mày suy nghĩ m.ô.n.g lung, hồi lâu mới đáp: "Cô vương... thể nhớ rõ nữa."

 

Loading...