Phù Mộng Cựu Bút - Chương 61: Sóng Ngầm 17

Cập nhật lúc: 2026-07-04 11:11:21
Lượt xem: 78

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngoài ả tỳ nữ nhỏ lai lịch bất minh , còn ai thể g.i.ế.c c.h.ế.t Tiêu nhũ nhân mà thần , quỷ ? Nghe vẻ hoang đường, nhưng ả là kẻ duy nhất khả năng điều đó.

Phong Ký Nương lên tiếng: "Thi thể của tỳ nữ A Tị cũng ném chung nghĩa địa hoang. Một kẻ màng đến tính mạng bản để sát hại Tiêu nhũ nhân, rốt cuộc là vì thù hận cá nhân, còn mưu đồ nào khác?"

Lôi Sát phân tích: "Lai lịch của Tiêu nhũ nhân vốn trong sạch. Mọi mối quan hệ họ hàng, bạn bè của nhà họ Tiêu đều thể tra cứu rõ ràng. Nếu đến mức lấy mạng đổi mạng thì chắc chắn là huyết hải thâm thù. Mà là thù hận sâu nặng đến , nhạn bay qua còn để tiếng, thể để chút manh mối nào?"

"Vậy thì chắc chắn là mưu đồ khác ."

"Thuần Vương phi từng , hạ nhân bên cạnh Tiêu nhũ nhân đều của Vương phủ. Đó là do Thuần Vương sợ nàng chịu tủi , nên mới cố ý điều phái tâm phúc đến hầu hạ. Toàn bộ khế ước bán của đám hạ nhân đều do chính tay Thuần Vương nắm giữ.

Sau , khi Tiêu nhũ nhân và Thuần Vương lượt qua đời, bộ đám hạ nhân hầu hạ bên cạnh nàng cũng ban cái c.h.ế.t. Lúc sống bơ vơ nơi nương tựa, c.h.ế.t cũng chỉ là một bầy cô hồn dã quỷ."

Lôi Sát khẽ mân mê đầu ngón tay. Vụ việc quả thực nan giải. Khế ước bán tuy lưu hồ sơ ở quan phủ, nhưng một khi c.h.ế.t thì hồ sơ cũng xóa bỏ. Thêm đó, cái c.h.ế.t của Thuần Vương nhiều điểm đáng ngờ. Hoàng gia vô cùng kiêng kỵ chuyện nên dĩ nhiên sức che giấu.

Hắn hạ giọng tiếp: "Thời Tiên Tần thịnh hành hủ tục tuẫn táng sống, đến tiền triều thì dần dần xóa bỏ. Sang đến triều đại chúng , lệnh cấm hủ tục càng trở nên nghiêm ngặt. Thế nhưng, vì Thuần Vương mất sớm, Thánh thượng lệnh chôn sống bộ đám hạ nhân và tỳ nữ của ngài theo xuống mộ. Những , giờ còn tung tích để mà điều tra nữa."

Ả tỳ nữ nhỏ A Tị bên cạnh Tiêu nhũ nhân rốt cuộc từ đến, và cách nào Thuần Vương chọn trúng đưa Vương phủ? Ngoại trừ Thuần Vương và đám tâm phúc chôn theo , giờ đây chẳng còn ai sự thật.

Ả tỳ nữ ốm yếu, gầy gò giống như một con cá nhỏ ngậm đầy kịch độc. Ôm theo một mục đích thể tiết lộ, sự sắp đặt của những kẻ tâm, ả lặng lẽ bơi Thuần Vương phủ mà để chút dấu vết nào. Ả kiên nhẫn ẩn trong góc tối, chờ đợi một thời cơ chín muồi để tung đòn chí mạng.

"Hạng Trang múa kiếm, ý tại Bái Công. Cái c.h.ế.t của Tiêu nhũ nhân, mũi kiếm thực chất là nhắm ..." Đôi mắt của Phong Ký Nương lóe lên một tia sáng: "Thái t.ử Khương Trùng ?"

"Thuần Vương và Thái t.ử vốn dĩ bằng mặt bằng lòng. Một quả đào thể g.i.ế.c ba dũng sĩ, huống hồ một tuyệt sắc giai nhân càng dễ dàng kích động hai ruột thịt chĩa mũi kiếm . Từ đêm yến tiệc ở Đông Cung, từng bước đều là những cạm bẫy giăng sẵn, gì khác ngoài mục đích khiến Khương Trùng bại danh liệt." Lôi Sát trầm ngâm: "Chỉ là cái c.h.ế.t của Thuần Vương rốt cuộc là t.a.i n.ạ.n ."

Phong Ký Nương chắp tay dạo bước: "Quan sát con Thái tử, tính tình nhạy bén nhưng vô cùng ngang ngược. Hắn kiêu ngạo, phóng túng nhưng cũng thiếu mưu mô, tâm cơ. Tuy bản tính vốn , nhưng việc hề che giấu những hành vi độc ác của , chắc chắn một phần là do tác hại của Ngũ Thạch Tán ăn mòn tâm trí.

Trong vụ án Thuần Vương, bề chìm thế nào rõ, nhưng bề nổi Thái t.ử vẫn giữ vài phần danh tiếng là hiền đức. Dù căm ghét Thuần Vương đến , cũng đến mức tay sát hại em ruột ngay giữa thanh thiên bạch nhật tại Đông Cung."

" , thà tin Thuần Vương thí , chứ tin Thái t.ử sát . Lúc bấy giờ, thế lực của Thái t.ử vô cùng mạnh mẽ, ai dám tranh phong. Thánh thượng cực kỳ yêu thương và trọng vọng . Tình cảm phụ t.ử thắm thiết khiến các vị hoàng t.ử khác khỏi đố kỵ. Thuần Vương tuy vị trí nhất định trong lòng Thánh thượng, nhưng vẫn còn kém xa Thái tử. Thái t.ử tay g.i.ế.c Thuần Vương thực sự là một hành động thừa thãi."

Thừa Bình Đế lẽ cũng suy nghĩ đến điểm , nên mới tin lời biện bạch của Khương Trùng. Chỉ trong vòng hơn một tháng, ông khép vụ án Thuần Vương thành một vụ án bế tắc lời giải.

"Thế nhưng, một đứa con ở ngôi cao, một đứa yểu mệnh mất sớm. Trong lòng Thánh thượng e rằng cũng gieo mầm một hạt giống nghi ngờ. Hạt giống rơi một góc khuất, lặng lẽ cắm rễ sâu." Phong Ký Nương nghiêng đầu, nhướng mày nhạt: "Và , những sai lầm lớn nhỏ nối tiếp của Thái t.ử cứ như những giọt mưa, giọt sương tưới tắm cho hạt giống . Dù mọc thành cây cổ thụ rợp bóng, nhưng nó giống như một cái gai đ.â.m sâu da thịt, thỉnh thoảng nhói đau."

Lôi Sát khẽ tựa lưng giá sách đồ sộ. Một nửa khuôn mặt chìm trong bóng tối, khiến vẻ u ám thường ngày càng trở nên khó lường.

"Lang quân đang suy tư điều gì ?" Phong Ký Nương tiến gần hỏi.

"Chúng bằng chứng, những điều đều chỉ là suy đoán, chắc là sự thật." Mùi hương Ngọc Nhũ Hương vẫn lảng vảng trong phòng như một làn khói mỏng. Giọng Lôi Sát cũng trở nên xa xăm, mơ hồ: "Nếu chuyện thực sự đúng như chúng phân tích, kẻ giật dây là ai? Kẻ thể xoay vần một Thân vương, một Trữ quân, thậm chí cả một bậc Đế vương trong lòng bàn tay? Ván cờ thể bày bố trong một sớm một chiều, và cần huy động bao nhiêu thế lực mới thể ?"

Thế lực xuất phát từ ? Là trong triều ngoài cõi? Và mục đích cuối cùng của chúng là gì?

Mùi hương kỳ lạ sắp tàn. Một con mọt sách bò từ cuốn sách cổ, vươn thẳng, hít một thật sâu. Chiếc mũ quan nhỏ xíu đầu nó rung rinh, vẻ như nó đang cực kỳ tận hưởng. Phong Ký Nương đó, dáng vẻ yêu kiều thướt tha, mũi dọc dừa, môi trái tim, vạt váy khẽ tung bay lộ một mảng đỏ rực như máu. Gương mặt nàng vẻ bình thường, nhưng phảng phất nét phi phàm. Nàng giống hệt như con mọt sách , dường như thuộc về chốn nhân gian .

"Nhất Diệp đại sư từng vận nước sắp tàn, bọn yêu ma quỷ quái dần lộ diện. Chuyện của Thái t.ử dường như đang ứng nghiệm lời tiên tri đó," Phong Ký Nương bình thản .

"Ta cũng từng câu 'vạn sự nhân quả'. Vận nước sắp tàn, chuyện của Thái t.ử là một trong những nguyên nhân, là hậu quả?" Lôi Sát gặng hỏi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phu-mong-cuu-but/chuong-61-song-ngam-17.html.]

Phong Ký Nương khựng , cố ý lấy tay áo che nụ , giọng điệu nũng nịu: "Câu hỏi của lang quân thật khó nô gia . Là nhân quả, ai mà chứ? Nô gia chỉ , cực thịnh tất suy, đó là lẽ của trời, sức thể đổi."

"Tổ chim lật, quả trứng nào còn nguyên vẹn. Phong nương t.ử nghĩ ?"

Phong Ký Nương bật khúc khích, vặn hỏi: "Thời thế và vận mệnh , phó soái nghĩ ?" Nàng thu vẻ cợt nhả, tiến gần Lôi Sát, cách giữa hai chỉ còn một nắm tay. Bàn tay ngọc ngà của nàng áp nhẹ lên lồng n.g.ự.c : "Phó soái coi nô gia là kẻ dị biệt. Thế nhưng, phó soái cũng giống như thôi. Phó soái... rốt cuộc là thế nào?"

Lôi Sát lẳng lặng nàng. Bề ngoài tỏ bận tâm, nhưng trong lòng như sóng cuộn biển gầm. Hắn là thế nào ư? Hắn sinh khi qua đời, một sự đời mang đầy vẻ kỳ dị và bí ẩn. Từ nhỏ, những ruột thịt coi như dị giáo, luôn né tránh và kiêng kỵ . Hắn sống một cuộc đời ít ham , tình cảm lạnh nhạt, nhưng khả năng thấu âm dương.

Tuy nhiên, suy cho cùng, vẫn là một con . Dưới lớp vỏ bọc lạnh lùng là một trái tim với dòng m.á.u nóng.

Mùi hương kỳ lạ cháy cạn, ngọn nến khẽ chớp lên một cái. Ngọn lửa nhỏ bằng hạt đậu dần dần kéo dài . Làn khói trắng mờ ảo trong phòng từ từ tan biến, nhường chỗ cho ánh sáng cam ấm áp của ngọn lửa thế ánh trăng mờ nhạt.

Tiểu từ chiếc kệ gỗ bước , càu nhàu phàn nàn: "Sao tìm mãi thấy hồ sơ cũ thế . Phó soái lệnh một tiếng , bắt đám sắp xếp đống sổ sách cho đàng hoàng. Bình thường thấy gì, lúc cần tìm mới thấy tốn thời gian khủng khiếp."

"Ngày mai gọi đám nha dịch ghi chép đến dọn dẹp cẩn thận một lượt," Lôi Sát bừng tỉnh, gấp cuốn sổ tay : "Hồ sơ vụ án tìm thấy . À đúng , Đơn Thập và Diệp Thập Nhất về ty ?"

Tiểu đưa tay gãi đầu, vẻ mặt chút ngạc nhiên: "Tìm thấy ạ? Em còn tưởng lục tung cả cái chỗ lên cơ." Cậu đáp tiếp: "Diệp lang quân vẫn thấy về. Đơn đại ca thì đang ở đây, nhưng uống say bí tỉ ngủ say như c.h.ế.t . Phó soái việc gì cần căn dặn ạ?"

Lôi Sát xua tay: "Hôm nay cũng muộn , để ngày mai tính tiếp."

Tiểu xoa xoa hai bàn tay, ngáp một cái thật dài, lau giọt nước mắt tứa nơi khóe mắt, cung kính hỏi: "Phó soái còn dặn dò gì thêm ạ?"

Thấy mệt mỏi, rũ rượi, Lôi Sát xua tay: "Ngươi lui xuống nghỉ ngơi ."

Như đại xá, tiểu biến mất hút chỉ trong nháy mắt. Phong Ký Nương khỏi buông lời khen ngợi: "Bất Lương Ty quả nhiên tàng long ngọa hổ. Một tiểu trông vẻ bình thường mà sở hữu thủ nhanh nhẹn đến ."

Lôi Sát đáp: "A Mậu thì vai vác nổi nặng, tay xách nổi đồ, chỉ mỗi cái tài khinh công là giỏi."

"Có tài như mà chỉ một tên tiểu , chẳng quá uổng phí ?"

"Phong nương t.ử vẻ trọng nhân tài quá nhỉ." Lôi Sát lạnh lùng liếc nàng một cái.

Phong Ký Nương vội vàng trừ: "Nô gia chỉ tiện miệng hỏi một câu thôi mà."

Đêm về khuya, gió lạnh thấu xương. Lúc bước khỏi cửa, Lôi Sát mới sực nhận hôm nay vẻ khó Phong Ký Nương, bèn lên tiếng: "Ta đưa nương t.ử về."

Thấy Phong Ký Nương ăn mặc phong phanh đủ chống chọi với cái rét mùa đông, càng cảm thấy áy náy. ngặt nỗi, đang mặc bộ đồ bó sát để dễ bề hành động, chẳng tiện cởi áo khoác đưa nàng. Hắn đành rảo bước lên, song song bên cạnh, giúp nàng che chắn bớt những cơn gió lạnh buốt.

Cảm nhận sự chu đáo của , Phong Ký Nương mỉm rạng rỡ. Về đến cổng tiểu viện, nàng khuỵu gối hành lễ: "Đa tạ lang quân cất công đưa tiễn."

Lôi Sát càng thêm ngượng ngùng, lúng túng đáp thành lời: "Cô... cô nghỉ ngơi sớm , cáo từ." Nói xong, lưng bước nhanh như chạy trốn.

Phong Ký Nương tựa cửa theo bóng lưng . Bất chợt, một cơn gió thổi qua chiếc khăn lụa trùm đầu của nàng tuột , bay lơ lửng về phía như một con diều đứt dây. Theo phản xạ, Lôi Sát vươn chụp lấy chiếc khăn, định trả cho nàng.

Phong Ký Nương chỉ mỉm , nhẹ nhàng khép cánh cửa viện .

Lôi Sát ngây tại chỗ hồi lâu, từ từ nhét chiếc khăn tay n.g.ự.c áo. Chiếc khăn lụa dệt mỏng manh, nhẹ bẫng, mà giờ phút , cảm thấy nó nặng trĩu, khiến yên!

 

Loading...