Phù Mộng Cựu Bút - Chương 67: Sóng Ngầm 23
Cập nhật lúc: 2026-07-04 11:11:27
Lượt xem: 70
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đám tỳ nữ thô sử do Thuần Vương phi mang đến đỡ lấy chiếc cáng. Lớp vải trắng phủ thêm một lớp chăn gấm. Trên chăn thêu đôi uyên ương giỡn nước, thứ từng theo sóng đỏ tung bay lớp màn trướng, khẽ vương bờ vai thơm ngát của hồng nhan. Chớp mắt, màu lông uyên ương vẫn còn tươi mới, hoa sen vẫn đương độ nở rộ, thế mà hồng nhan nay hóa thành nắm xương khô.
"A Tiêu, theo tỷ tỷ về nhà thôi." Thuần Vương phi rũ mắt thầm thì một câu với di hài Tiêu Nhụ nhân.
Bánh xe ngựa thơm ngát vang lên tiếng cọt kẹt, chầm chậm lăn bánh rời khỏi quan đạo. Thi cốt của Tiêu Nhụ nhân sẽ gửi tạm tại tự miện để kinh Phật, chờ ngày lành tháng sẽ an táng khu bảo địa mà Thuần Vương phi cất công tìm kiếm.
"Phong nương tử." Trước khi rời , Thuần Vương phi cất tiếng hỏi qua bức màn che: "Một tàn hồn, liệu thể chuyển thế luân hồi ?"
Phong Ký Nương lắc đầu: "Nô gia ." Nàng trân trọng tình cảm giữa Thuần Vương phi và Tiêu Nhụ nhân, suy nghĩ một lát tiếp: "Vương phi chi bằng cứ giữ hạt châu xương cốt bên , ngày duyên kỳ ngộ khác."
"Đa tạ những lời chân tình của Phong nương tử." Thuần Vương phi khẽ , : “Ta cũng một chuyện cho Phong nương t.ử ."
"Vương phi cứ ."
"Ngoại trừ Tiêu Nhụ nhân, những liên lụy mà c.h.ế.t trong vụ án cũ của Thuần Vương, phần lớn đều hồn phi phách tán."
Phong Ký Nương khẽ giật , khổ: "Tại Vương phi tiếp tục điều tra nữa?"
Thuần Vương phi : "Kỳ án, t.ử án, đó chẳng là trách nhiệm của Bất Lương Ty ? Hơn nữa, mũi nhọn của vụ án chĩa thẳng Hoàng gia, cớ gì chuyện thừa thãi chuốc vạ ." Nói xong, nàng xua tay, hiệu khởi hành.
Phong Ký Nương nhún gối hành lễ, theo đoàn xe của Thuần Vương phi xa dần, nhưng tâm trí rối bời. Giữa mớ bòng bong hàng ngàn hàng vạn mối chỉ, nàng nhặt một đầu mối: Kẻ chủ mưu vụ án năm xưa vô cùng thông thạo thủ đoạn quỷ thần, hành sự tàn độc, sợ oán quỷ kêu oan sẽ kinh động đến kỳ nhân dị sĩ, nên dứt khoát đ.á.n.h tan vong hồn của những kẻ liên quan. Quả thật là nhổ cỏ tận gốc, chừa lấy một đường lui.
.
Lôi Sát gần như phóng ngựa lao như bay đến phủ của Từ Tri Mệnh. Vừa báo với môn phòng, quản sự hớt hải chạy báo rằng Từ Tri Mệnh đang ở phủ Cửu Vương.
"Từ soái đến Vương phủ chuyện gì khẩn cấp ?" Lôi Sát tìm thấy , khi cáo từ bèn mạo hỏi thêm một câu.
Quản sự hạ thấp giọng, bước theo tiễn khách, : "Dạo gần đây vì chuyện của Thái t.ử mà vụ án Thuần Vương lật . Bát vương cũng chọc gậy bánh xe đó. Cửu Vương chạy vạy lo toan xoay xở khắp trong cung ngoài cung, cơ thể chống đỡ nổi, từ hôm qua đổ bệnh liệt giường. Từ soái lo lắng yên, tối qua nghỉ luôn ở Vương phủ, hề trở về."
Lôi Sát kinh hãi: "Sức khỏe Cửu Vương vốn dĩ , nhưng cũng từng thấy hung hiểm thế ."
Quản sự thở dài: "Cửu Vương mới ngần tuổi đầu, mùa hạ sợ nóng, mùa đông sợ lạnh, lời phê mệnh đó, Từ soái thể an tâm cho ." Hắn ngửa mặt lên trời than thở: “Con , rốt cuộc cũng cãi trời."
Lôi Sát : "Mỗ chuyện khẩn cấp cần bẩm báo với Từ soái, e là một chuyến tới phủ Cửu Vương."
Quản sự chắp tay: "Đã , tiểu nhân dám lỡ việc của ngài."
Lôi Sát vội vã đến vội vã , may mà phủ Cửu Vương cách đó xa. Các vị Hoàng t.ử của Thánh thượng, trong tối chỉ hận thể ăn tươi nuốt sống lẫn , ngoài mặt cũng lười diễn vở kịch hữu cung. Duy chỉ Cửu Vương vì ốm đau bệnh tật, nhận tình yêu thương bao bọc từ các vị .
Thái t.ử u cấm, các hoàng t.ử rục rịch rắp tâm, nay Cửu Vương đổ bệnh, các phủ Vương gia thi đến thăm hỏi, phô bày tình sâu ý nặng của Hoàng gia. Thừa Bình Đế thấy cảnh cũng mỉm hài lòng: Các hoàng t.ử tuy tính toán riêng, nhưng trong lòng vẫn còn tình .
Trước cổng phủ Cửu Vương ngựa xe như nước. Quản sự Vương phủ chạy ngược chạy xuôi đón rước khách khứa, mỏi đến mức đôi chân sắp gãy đôi. Bỗng nhiên một bóng ập đến, phong trần mệt mỏi, hai tay trắng trơn. Hắn giật hít một ngụm khí lạnh, suýt thì mắng to xem gã chân đất nào vô lễ như . Định thần kỹ hóa là Lôi Sát, bèn vội vàng chắp tay: "Phó soái vội vã như , việc gấp chăng?"
Lôi Sát cũng chẳng thèm khách sáo với : "Mỗ việc cần bẩm báo Từ soái."
Cửu Vương tuy sức yếu nhưng trị hạ vô cùng nghiêm khắc. Người trong Vương phủ tuy mang thái độ cao ngạo nhưng tuyệt nhiên ai chểnh mảng. Thấy Lôi Sát chính sự, quản sự vội vẫy tay gọi một tiểu đồng, dẫn Lôi Sát đường tắt trong.
Khi Lôi Sát bái kiến Cửu Vương Khương Lăng, y đang tựa chiếc nhuyễn tháp uống thuốc. Trong phòng ngoài tiểu tỳ nữ hầu hạ thì còn Từ Tri Mệnh và Bát Vương Khương Chuẩn.
Từ Tri Mệnh đợi y uống t.h.u.ố.c xong bèn bước tới bắt mạch, mỉm : "Tuy mạch tượng vẫn còn yếu, nhưng chung khỏe hơn hôm qua, vẫn cần tĩnh dưỡng cẩn thận."
Khương Lăng nhận lấy một viên mứt ném miệng, khuôn mặt ốm yếu thoáng nụ khổ: "Từ soái, từ nhỏ đến lớn uống bao nhiêu bát t.h.u.ố.c , giờ ngậm đào thơm mứt ngọt cũng chỉ thấy đắng ngắt cả miệng."
Khương Chuẩn kéo lê cái hình núc ních mỡ tới lui, cố sức trợn trừng đôi mắt ti hí, ồm ồm : "Mấy cái danh y thánh thủ đó chẳng cái tích sự gì, chỉ đổ cho Tiểu Cửu một đống t.h.u.ố.c đắng nghét, bao nhiêu năm thấy khá khẩm hơn tí nào . Từ soái , ngài quen lão lừa trọc đạo sĩ lông lá nào tinh thông y lý ? Hay mấy vị cao nhân thế ngoại ẩn cư nơi thâm sơn cùng cốc ."
Từ Tri Mệnh thở dài: "Trên đời lấy nhiều thánh thủ danh y đến thế. Nếu thì cũng lăn lộn chốn triều đình sầm uất . Mấy kẻ xưng danh cao nhân thế ngoại, mười phần thì đến tám chín phần là phường lừa đảo mua danh chuộc tiếng."
Khương Lăng bệnh lâu ngày, dẫu mang dáng dấp thần tiên cũng nhuốm màu suy đồi sầu muộn. Y khoáng đạt đến cũng khỏi chán nản, buông lời: "Sinh t.ử , cứ mặc kệ nó ."
Câu khiến Từ Tri Mệnh xót xa, đôi mắt ti hí của Khương Chuẩn cũng rơm rớm nước mắt: "Tiểu Cửu, mà mệnh hệ gì, chẳng bỏ mặc ca ca một cõi đời cho hổ lang ăn thịt . Bọn chúng đứa nào đứa nấy bụng đầy quỷ kế, độc ác hiểm sâu, ca ca chắc chắn sẽ ức h.i.ế.p đến sống bằng c.h.ế.t mất. Tiểu Cửu, bỏ mặc đấy."
Khương Lăng bực buồn : "Ca ca cái gì ..." Y định : Làm gì đến mức đó. nghĩ đến mấy tên sài lang hổ báo , Khương Chuẩn tuy ngang ngược nhưng quá đơn thuần. Nếu y lỡ miệng bảo gì đáng ngại, e là tưởng thật. Đành : "Ca ca lớn tuổi hơn , đáng lý chăm lo cho , cớ bắt bảo bọc?"
Khương Chuẩn ẩy m.ô.n.g hất văng Từ Tri Mệnh rìa, chen cạnh Khương Lăng, mặt dày nhe nhởn: "Sức vóc của thế nào, ai mà chẳng ? Trong đám đó, chỉ và là ruột thịt cùng sinh , mấy thứ ngu xuẩn sánh bằng ." Hắn xoa xoa tay, thấy trong phòng dường như là tâm phúc, bèn rỉ tai: "Tiểu Cửu, Thái t.ử e là hết thời . Đệ dưỡng bệnh cho khỏe, thứ đều là của chúng tất."
Khương Lăng vội bịt mồm kịp, giọng càng thêm yếu ớt: "Huynh đừng xằng! Rước họa trò đùa ."
Khương Chuẩn gân cổ lên cãi: "Sợ cái gì." Hắn đảo mắt hình tam giác quanh một vòng, buông lời đe dọa ớn lạnh: "Chuyện hôm nay mà lọt ngoài nửa chữ thì lôi đầu từng đứa trị tội. Dù thì các cũng thấy , chúng giờ là châu chấu cùng một dây, củ cải cùng một hố. Ta mà c.h.ế.t thì các cũng đừng hòng thở, chỉ các mất mạng mà cả cửu tộc nhà các cũng còn mống nào ..."
"A !" Khương Lăng giận dữ, khí huyết trong lồng n.g.ự.c trào ngược, ho sặc sụa như xé phổi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phu-mong-cuu-but/chuong-67-song-ngam-23.html.]
Khương Chuẩn sợ vỡ mật, luống cuống vụng về vỗ lưng cho Khương Lăng, miệng liên tục lạy lục: "Sao gấp gáp thế? Là sai, là sai, dám hươu vượn nữa."
Khương Lăng vội nắm chặt lấy tay : "Quân t.ử nhất ngôn tứ mã nan truy. Huynh mở miệng hứa thì giữ lời, tuyệt đối xằng nữa."
Khương Chuẩn trố mắt ếch, mồm cá ngáp ngáp, trong bụng lầm bầm: Gì chứ, ai thèm quân t.ử cơ chứ. Khương Lăng ho đỏ cả mắt tái cả mặt, đành miễn cưỡng ừ hữ: "Được , , hứa."
Lời của Khương Chuẩn chẳng khác nào gió thoảng qua tai, chẳng màng thể diện, chuyện xong lúc , lúc nuốt luôn bụng, coi như từng mở miệng. Khương Lăng hiểu rõ bản tính của nên càng thêm lo lắng.
Từ Tri Mệnh đợi hai họ giải quyết xong, mới sang hỏi Lôi Sát: "Có chuyện gì ?"
Lôi Sát còn chần chừ do dự, Khương Chuẩn đang ôm một bụng lửa, bèn hậm hực trút lên đầu Lôi Sát: "Phó soái chuyện gì chỉ bẩm báo riêng với Từ soái thôi ? Hay là cái tên ngoài như đây phép ?"
Khương Lăng vội trấn an Khương Chuẩn, sang Lôi Sát: "Phó soái chuyện gì cứ thẳng."
Lôi Sát còn lưỡng lự nữa, đem bộ những điểm đáng ngờ đằng vụ án Thuần Vương bẩm báo rành mạch, cuối cùng kết luận: "Thế lực đằng ẩn nấp cực kỳ tinh vi, mưu đồ lớn, thủ đoạn nham hiểm quỷ quyệt, chỉ mong là Lôi Sát suy nghĩ quá nhiều."
Khương Lăng và Từ Tri Mệnh , sắc mặt nghiêm nghị đồng thanh hỏi: "Là thật ?"
"Chuyện hệ trọng thế , mỗ dám lừa dối." Lôi Sát đáp: “Chỉ là vụ án Thuần Vương trôi qua nhiều năm, cảnh vật đổi , nhân sự xáo trộn, dù để dấu vết cũng chỉ là những manh mối vụn vặt. Nếu tra cứu e rằng khó khăn trùng điệp. Hơn nữa, Thái t.ử dường như toan tính riêng, dường như đang cố che giấu điều gì."
Khương Chuẩn mấp máy môi, trong lòng quả thực dâng trào cảm xúc phức tạp: gấp gáp, tò mò, buồn lo lắng, chẳng vì sợ Thái t.ử mượn cơ hội ngóc đầu dậy, sốt ruột đến mức gãi đầu gãi tai sồn sột.
Khương Lăng xâu chuỗi bộ ngọn nguồn sự việc, bèn gọi tỳ nữ y phục, quả quyết : "Từ soái, theo cung, chuyện giao cho Thánh thượng định đoạt."
Từ Tri Mệnh vuốt râu ngần ngại: "Sức khỏe của Đại vương..."
Khương Lăng lắc đầu: "Lúc khỏe lúc ốm, chẳng qua cũng chỉ là cái vỏ rỗng tuếch. Tốt thì cũng chẳng đến , tệ thì cũng chẳng tồi tệ hơn nữa. Chính sự quan trọng hơn." Y sang Lôi Sát: “Phó soái, cùng thôi."
Trên đường , Từ Tri Mệnh nhíu chặt lông mày, đ.á.n.h mất phong thái ung dung thường ngày. Khương Lăng bèn hỏi: "Từ soái cao kiến gì chăng?"
Từ Tri Mệnh trầm ngâm: "Việc chỉ mới nổi lên mặt nước, thực hư rốt cuộc thế nào vẫn rõ. Ta chỉ e rằng, đó là do tàn dư của triều đại gây sóng gió."
Khương Lăng liền đáp: "Ta ngoài sáng địch trong tối, hệt như voi khổng lồ đối phó với bầy ruồi muỗi, quả thật phiền nhiễu vô cùng."
"Tới lúc đó, việc đành theo sự sắp xếp của Thánh thượng." Từ Tri Mệnh thở dài thườn thượt, chuyện liên quan đến Hoàng gia, ông cũng tiện xen mồm nhiều lời.
.
Tại bãi tha ma nơi ngoại ô, Đơn Thập đang đốc thúc mấy tên phu phen thô kệch. Hắn vung chân đá m.ô.n.g một gã lực điền, thúc giục: "Nhanh lên, uống ngụm rượu cho ấm bụng mau tìm cái mộ của tên tiểu t.ử tên gì nhỉ... Ngũ Tử, Thất T.ử Lục T.ử gì đó. Nguyên một bãi tha ma chôn c.h.ế.t thế , đúng là nhọc công."
Một tên phu phen lầm bầm: "Đơn vệ, tên nô bộc khi sống tuy hầu hạ ở Đông cung, nhưng rốt cuộc cũng chỉ là một tiểu đồng thấp hèn. Tuổi nhỏ, họ hàng thích, chắc gì tiền mua nổi cỗ quan tài. Hay là chúng cứ đào mấy nấm mồ thấp bé lên mà tìm?"
"Đi tìm nhanh lên." Đơn Thập quát tháo.
Một tên phu khác vội phản bác: "Không đúng, đúng. Tên tiểu đồng dẫu thấp hèn, nhưng chẳng nhận một tín bên cạnh Thái t.ử nghĩa phụ ? Dù cũng chút tình nghĩa, theo thấy, nên tìm ở mấy phần mộ cao ráo ."
Đơn Thập c.h.ử.i thề một tiếng, bật : "Các ngươi tốn nước bọt cãi cái quái gì, thà bới tung cả mả lẫn mả lên mà tìm. C.h.ế.t cũng sáu bảy năm , cũng là mộ cũ, tìm thì tốn bao nhiêu công sức cơ chứ?"
Mấy tên phu phen dám hó hé thêm, ôm đầu len lỏi khắp bãi tha ma, cố gắng những cái tên mờ ảo khắc những tấm bia gỗ. Đơn Thập kiếm một khúc gỗ thừa xuống, thò tay n.g.ự.c rút nửa cái đùi gà lót . Vừa nhổ toẹt miếng xương xuống đất, chợt thấy một tên phu reo lên ầm ĩ: "Tìm thấy mộ Lục T.ử !"
"Đào lên, đào lên mau!" Đơn Thập bật dậy, từ xa vung tay hô lớn.
Mấy tên phu phen răm rắp vung cuốc bổ đất. Chỉ một lát , lớp đất mồ hất tung, lộ một cỗ quan tài sơn phết cẩn thận. Một tên phu hớn hở: "Nhìn cỗ quan tài xịn xem, ăn đứt mấy cái hòm của đám dân đen bao nhiêu ."
Đơn Thập lao tới giục giã: "Mở quan tài mau."
Mấy bịt mũi, cạy nắp quan tài . Một luồng xú uế bốc lên nồng nặc. Kẻ trong quan tài từ lâu thối rữa thành một đống bùng nhùng nhão nhoét. Đơn Thập bịt mũi chê bai: "Thế thì cái quái gì? Phải đem về giao cho Phong nương tử. Chúng cứ khuân nguyên cả cỗ quan tài về là xong."
Bọn phu phen đóng nắp quan tài , trói dây thừng chắc chắn, luồn đòn bẩy , hì hục khiêng về Bất Lương Ty giao nộp cho Phong Ký Nương.
Phong Ký Nương liếc mắt qua, nhặt một khúc xương cho chậu giấm rửa sạch, chợt khẽ "ồ" lên một tiếng.
"Có điểm nào bất thường ?" Đơn Thập cuống quýt hỏi.
Phong Ký Nương hỏi ngược : "Tên tiểu đồng ở Đông cung năm nay bao nhiêu tuổi?"
Đơn Thập đáp: "Cùng lắm cũng chỉ mới hai mươi."
"Thi cốt chắc chắn ngoài tứ tuần." Phong Ký Nương khẳng định.
Đơn Thập xong sợ hãi đến dựng tóc gáy.