Phù Mộng Cựu Bút - Chương 68: Sóng Ngầm 24

Cập nhật lúc: 2026-07-04 11:11:28
Lượt xem: 67

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thừa Bình Đế chắp tay lưng, bước tới bước lui, hiếm khi tỏ nôn nóng đến . Thân là một vị quân vương trị vì đất nước, dẫu tự nhận công lớn mở mang bờ cõi, nhưng bấy lâu nay quốc thái dân an, già chỗ nương tựa, trẻ nhỏ nuôi nấng đàng hoàng, trong thâm tâm ông cũng lấy tự hào.

Nào ngờ, bọn nghịch đảng dám ẩn nấp trong bóng tối, thò móng vuốt sắc nhọn, nhe nanh múa vuốt, rắp tâm lật đổ giang sơn của ông. Mà ông thì chẳng mảy may . Càng nghĩ, ông càng thấy rùng ớn lạnh.

"Quả thật là nghịch đảng giở trò ?" Thừa Bình Đế hỏi nữa.

Từ Tri Mệnh lòng để Lôi Sát lập công, bèn nhanh nhảu đáp: "Bẩm, hạ thần tuổi già mắt mờ tai điếc, ngu vô cùng, bì kịp sự nhạy bén của mấy thiếu niên. Những chi tiết nhỏ nhặt ẩn chứa vô vàn sự vô lý , đều do họ tinh ý phát hiện ."

Thừa Bình Đế dời mắt sang Lôi Sát. Thiếu niên lang dung mạo tuấn tú, tóc đen da tuyết, hàng chân mày sắc lẹm xếch ngược lên thái dương, đôi môi mỏng đỏ như máu, đôi mắt sáng lạnh lùng như vì giữa trời đông, ngưng tụ lớp băng vạn năm tan. Hắn tựa như vốc tuyết đỉnh Thương Sơn, buốt giá đến thấu xương tủy.

Lôi Sát thái độ cung kính nhưng hề khúm núm, tường thuật rành mạch vụ án Thuần Vương, đồng thời lượt vạch từng điểm đáng ngờ. Những nghi vấn nhỏ bé liên kết với một cách chặt chẽ, mượn sức đẩy thuyền, chứng tỏ kẻ trù tính kỹ lưỡng từ lâu, ẩn trong bóng tối chờ thời cơ hành động.

Thừa Bình Đế nhắm nghiền mắt. Nếu chuyện là thật, chẳng hai đứa con trai của ông kẻ khác tính kế đến nỗi một mất một còn mà hề ? Chúng thê t.h.ả.m như , còn ông thì ? Thừa Bình Đế dám nghĩ tiếp, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi hột. Ông bước vài vòng, giận dữ quát: " là con rết trăm chân c.h.ế.t vẫn cứng! Đám nghịch đảng gian tặc dã tâm bừng bừng, trăm năm qua vẫn chịu tự kiểm điểm. Bá tánh trong thiên hạ thì tội tình gì? Chúng còn khuấy đục phong vân, gây sóng gió triều dã, thật đáng muôn c.h.ế.t!"

Bát Vương Khương Chuẩn cụp đôi mắt ti hí, l.i.ế.m liếm môi định lên tiếng. Khương Lăng tinh mắt nhanh tay, sợ buông những lời đúng lúc đúng chỗ, vội huých nhẹ khuỷu tay cảnh cáo.

Nể mặt ruột thịt, Khương Chuẩn đành hậm hực ngậm miệng .

Khổ nỗi Thừa Bình Đế tự chuốc lấy bực . Cứ Khương Chuẩn mở miệng là ông g.i.ế.c quách đứa con . Cái bộ dạng thôi của Khương Chuẩn lúc càng chọc tức ông. Chỉ thẳng mặt Khương Chuẩn, ông mắng xối xả: "Cái thằng nghịch t.ử , rắm thì thả mau! Cái điệu bộ nhăn nhó nháy mắt đó định giở trò ruồi bọ gì nữa đây?"

Khương Lăng, Từ Tri Mệnh và Lôi Sát đồng loạt giật thót tim, thầm kêu . Khương Chuẩn bản tính vốn như ch.ó hoang, ai trêu chọc cũng tự lao tới c.ắ.n càn vài phát. Huống hồ giờ chĩa mũi nhọn , dẫu đó là cha ruột, là Thiên t.ử đương triều, cũng sẵn sàng c.ắ.n trả.

Quả nhiên, c.h.ử.i oan một trận, Khương Chuẩn gân cổ lên cãi ngang: "Nhi thần im thin thít cũng A phụ mắng mỏ. Chẳng lẽ mấy mới do A phụ đẻ , còn nhi thần là nhặt từ đống rác về chắc? Nhi thần hỏi A nương xem, bà mang danh Nhất quốc chi hậu, rốt cuộc từng đẻ nhi thần ?"

"Ngươi còn dám cãi bướng?" Khương Chuẩn hỗn láo khiến Thừa Bình Đế khí huyết trào ngược, vung tay tát cho mấy bạt tai cháy má. Tát xong, ông bỗng thấy kinh mạch thông suốt, cả nhẹ nhõm hẳn . Ông vẻ đại lượng tuyên bố: "Luận công, trẫm là quân, ngươi là thần; luận tư, là cha, ngươi là con. Đã hỏi ngươi, thì ngươi cứ việc đáp, cớ thốt những lời oán thán vô lý đó." Ngừng một lát, ông bùi ngùi thở dài: "Thiên hạ muôn ngàn việc khó, một trong đó là dạy dỗ con cái. Biết bao thế gia danh gia vọng tộc trăm năm lẫy lừng, bỗng chốc sụp đổ chỉ vì con cháu bất hiếu. Triều đại thuở ban sơ, cũng từng thời kỳ quan thanh liêm, triều chính sáng sủa. Sau thì ? Hôn quân vô đạo khiến sinh linh đồ thán, dân chúng lầm than. Thiên tai nhân họa ập xuống, dân đói rét khốn cùng, thậm chí đổi con cho mà ăn thịt. Thế mà đến tận giờ bọn chúng vẫn hối cải, lén lút trong bóng tối rắp tâm chuyện họa quốc ươm dân."

Khương Chuẩn quỳ rạp đất, trợn ngược đôi mắt tam giác, rốt cuộc nhịn nổi, bèn đốp chát: "A phụ, tổ tông nhà cướp đoạt thiên hạ của nhà , g.i.ế.c sạch đinh nam nhà , cướp luôn cả những nữ nhân trẻ nhà . Cướp, g.i.ế.c, giật chẳng chừa một món nào, vốn dĩ là mối huyết hải thâm thù c.h.ế.t thôi. Còn bá tánh muôn dân gì gì đó, cũng chỉ là lời chống chế che đậy sự thật mà thôi..." Chậc, còn xưng là quân vương cơ đấy, cha thật là đạo đức giả.

Câu thốt , sắc mặt Thừa Bình Đế lập tức tái mét. Khương Lăng, Từ Tri Mệnh, Lôi Sát và đám cung tỳ trong điện vội vã quỳ rạp xuống.

Trong cái đầu to sù sụ của Khương Chuẩn nay nào não, chỉ là gan hùm mật gấu. Hắn nhận thức đặt một chân quỷ môn quan, ngược còn dương dương đắc ý với "kiến giải" độc đáo của bản . Hắn hất cằm hiệu với Khương Lăng, vẻ như đang tranh công, mong chờ khen ngợi vài câu.

Khương Lăng lo sợ Thừa Bình Đế trong cơn thịnh nộ sẽ gạt bỏ tình phụ tử, vội vã lên tiếng: "Thánh thượng, việc cấp bách hiện giờ là triệt để điều tra dư đảng nghịch tặc. Bọn chúng lẩn khuất trong bóng tối, ánh đèn mờ ảo, thật khiến phòng bất thắng phòng."

Thừa Bình Đế hít một thật sâu, trừng mắt lườm Khương Chuẩn. Dân gian thường : "Tiền tài con cái đều thể cưỡng cầu." Quả sai. Sinh cái thằng Bát Vương ngu ngoan cố , sống thì chọc tức ông, g.i.ế.c thì mang tiếng ác, đúng là kiếp tu hành đến nơi đến chốn.

"Trẫm đúng là chọc tức đến hồ đồ ." Thừa Bình Đế phất tay lệnh: “Chuyện của Thái t.ử vẫn phiền Từ soái bận tâm. Trẫm sẽ cắt cử thêm Chu Thân, Chu thị vệ đến hỗ trợ."

Mặt Khương Lăng tuy vẫn bình thản, nhưng trong lòng gợn sóng bất bình. Y vốn ốm yếu nên chẳng mấy màng đến quyền thế vinh hoa, nhưng cảm thấy xót xa cho Từ Tri Mệnh. Một triều thiên t.ử một triều thần, Thừa Bình Đế ngày càng ghẻ lạnh Bất Lương Ty, đó trọng dụng và đặt niềm tin tên Chu thị vệ .

Từ Tri Mệnh đối với quyết định tỏ dửng dưng bận tâm, Lôi Sát thì càng thờ ơ.

Duy chỉ Khương Chuẩn là kinh ngạc tột độ. Theo thiển ý của : Thừa Bình Đế giao Bất Lương Ty cho Khương Lăng, thì Bất Lương Ty là của Khương Lăng. Nay gạt Bất Lương Ty sang một bên mà dùng cái tên Chu Thân khỉ ho cò gáy nào đó, đây chẳng tin tưởng Khương Lăng ? Lập tức la toáng lên: "A phụ thiên vị."

Một luồng huyết khí bốc thẳng từ gan bàn chân lên đỉnh đầu Thừa Bình Đế. Ông giật lấy cây phất trần trong tay viên cận thị, quất tơi bời Khương Chuẩn, mắng xối xả: "Cửu của ngươi sức vóc yếu ớt, thể suy nhược, đang cần tịnh dưỡng. Ngươi xót thương thì chớ, đùn đẩy chuyện lên đầu nó, khiến nó lao tâm lao lực. Từ nhỏ đến lớn ngươi lười biếng học hành, dẫn đến nay ngay cả nửa chữ hiếu đễ cũng thấu. Trẫm đ.á.n.h c.h.ế.t ngươi cho xong!"

Khương Chuẩn ôm đầu giở trò chí phèo, gào to: "Vậy A phụ giao việc cho nhi thần chẳng vẹn cả đôi đường ?"

"Cút! Cút ngay!" Thừa Bình Đế quăng cây phất trần gãy đôi sang một bên, quát tháo ầm ĩ: "Người , lôi cổ thằng nghịch t.ử ngoài cho trẫm! Trong vòng mười bữa nửa tháng phép vác mặt cung bẩn mắt trẫm!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phu-mong-cuu-but/chuong-68-song-ngam-24.html.]

.

Khương Chuẩn hỉ mũi một cái, quên đỡ Khương Lăng dậy, hậm hực lẩm bẩm: "Cửu , chúng . A phụ đúng là cha thiên vị, tội nghiệp cho hai thiếu ăn thiếu mặc cũng chẳng ai đoái hoài."

Khương Lăng xoa dịu Khương Chuẩn, sang mỉm với Thừa Bình Đế: "Nghe phụ t.ử nhà dân thường, kính hiếu thì cũng cãi vã giận hờn. Phụ hoàng và Bát ca cãi ầm ĩ, đậm chất khói lửa nhân gian, khiến cho mùa đông giá rét cũng điểm thêm chút ấm áp của mùa xuân."

Thừa Bình Đế ngẫm nghĩ thấy cũng lý. Đến như Ngự sử đại phu Thường Khanh triều, mỗi nện con trai cũng vác cái già đuổi từ đầu ngõ đến cuối hẻm đấy thôi. Chút bực tức trong bụng bỗng chốc tan biến, mặt còn vương nụ , ông : "Trẫm thằng nghịch t.ử bất hiếu chọc tức đến đau cả gan."

Lôi Sát liếc Khương Lăng bệnh tật xanh xao. Vị Cửu Vương điềm đạm thanh lãnh , chỉ bằng dăm ba câu dập tắt ngọn lửa thịnh nộ của Thừa Bình Đế trong êm thấm. Nếu thể yếu ớt bệnh tật...

Lúc bọn họ cáo lui rời cung, vặn đụng mặt Chu Thân đang tiến cung bái kiến.

Chu Thân tuy đang là sủng thần quyền thế ngất trời, bản tính kiêu căng ngạo mạn, nhưng mặt Khương Lăng cũng dám thất lễ, lập tức xuống ngựa cung kính hành lễ.

Khương Lăng chỉ khẽ gật đầu, Khương Chuẩn vốn ghét Chu Thân, bèn hừ lạnh một tiếng.

Chu Thân vốn chẳng coi vị Vương gia cỏ rác như Khương Chuẩn gì. Hắn chắp tay hướng về phía Từ Tri Mệnh, ngẩng cao đầu : "Chu mỗ vẫn luôn mở tiệc mời Từ soái để xin chỉ giáo, nhưng vì bận rộn công vụ nên dịp rảnh rỗi. Cửa phủ Từ soái cao vời vợi, hành tung ngài bí ẩn, thực sự khó lòng mời mọc. Hôm nay may mắn tương ngộ, đáng tiếc Chu mỗ mang theo thiệp mời, nếu suông thì thật e thất lễ. Vốn định nán đàm đạo sâu hơn, nhưng ngặt nỗi Thánh thượng triệu kiến gấp, quả thật khiến Chu mỗ tiếc nuối vô cùng."

Lôi Sát dẫu điềm tĩnh đến mấy cũng biến sắc, lạnh lùng đáp trả: "Chu thị vệ và Từ soái lẽ cần chung mâm tiệc . E rằng quá ba câu hợp ý, nửa chữ cũng là thừa."

Từ Tri Mệnh khà khà, vuốt chòm râu dài, thong thả : "Từ mỗ chỉ là một lão hủ mục nát, tai điếc mắt mờ, vốn liếng cũng chỉ là chút kinh nghiệm sống lâu năm. Chỉ giáo thì dám nhận, nhưng nếu Chu thị vệ gì thắc mắc, Từ mỗ nhất định sẽ dốc lòng giải đáp, nấy."

Khóe miệng Chu Thân giật giật. Có lẽ cảm thấy thất thế, đành miễn cưỡng buông lời khách sáo: "Hôm khác Chu mỗ nhất định sẽ bái phỏng tận cửa."

"Từ mỗ xin rửa mắt mong chờ."

Chu Thân chắp tay chào, khi lướt qua cố ý dùng vai huých mạnh Lôi Sát. Lôi Sát nghiêng , tỏ vẻ ghê tởm phủi phủi bụi vai áo. Chu Thân tức giận sôi máu, toan phát tác thì tiếng Khương Lăng vọng từ trong xe: "Chu thị vệ, Thánh thượng triệu kiến ắt chuyện phân phó, ngươi còn chậm trễ cổng cung?"

"Đại vương dạy chí ." Chu Thân kìm nén cơn giận, hành lễ gót bỏ .

Khương Chuẩn tắc lưỡi kinh ngạc: "Cái thằng Trư Thân Cẩu Thân ngang ngược hống hách thật đấy, chẳng võ nghệ tài cán đến ." Có ý định thu phục Lôi Sát cho Khương Lăng, rướn cái hình ục ịch vươn khỏi xe ngựa, ngoắc tay gọi Lôi Sát.

Lôi Sát hiểu mô tê gì, nhưng vẫn bước tới. Khương Chuẩn ghé tai thì thầm: "Lôi phó soái, cái gã họ Chu thật chướng mắt. Tiếc là hôm nay lỡ chọc giận A phụ, dám càn. Hay là chúng lén lút tẩn cho tên họ Chu một trận nhừ t.ử để xả cơn giận trong lòng?"

Lôi Sát hiếm khi khoảnh khắc đờ đẫn, vất vả lắm mới lấy tinh thần, dở dở : "Đại vương quả là trọng tình trọng nghĩa."

"Ha ha ha." Khương Chuẩn sống đến ngần tuổi, ghét quỷ chê, lúc nào cũng mắng nhiếc, nay khen ngợi, sướng đến rơn cả , vỗ đùi lớn: "Ta và Phó soái thật duyên. Bữa nào cùng nhậu một chầu nhé, ha ha ha, ngài từ chối đấy!"

Lôi Sát đành miễn cưỡng gật đầu.

Khương Lăng chứng kiến bộ sự việc. Về đến phủ, y với Lôi Sát: "A tuy việc lúc... nhưng tuyệt đối phường gian xảo hai mặt. Phó soái kết giao với , coi như cũng là một niềm vui nhã."

Trong khi đó, Từ Tri Mệnh kéo Lôi Sát riêng: "Năm xưa Thánh thượng lệnh cho Bất Lương Ty lật vụ án Thuần Vương, cũng chỉ là cho lệ, chứ nào ý định kết tội Thái t.ử điện hạ? Nay gió đổi chiều, Thánh thượng Bất Lương Ty nhúng tay sâu nữa, chúng thể kháng mệnh. Hơn nữa, lão phu cũng chút tư tâm, sợ Bất Lương Ty lún quá sâu sẽ thể rút chân . Lùi một bước, Bất Lương Ty tuy công, nhưng cũng chẳng tội, đó mới là điều mong ."

Lôi Sát suy nghĩ một chút, gật gù: "Nhìn cách hành xử của Chu Thân, ắt hẳn là kẻ thích tranh công đoạt quyền, dễ gì cùng việc."

Từ Tri Mệnh phá lên: "Như chẳng đúng như ý nguyện của chúng . Ngươi về Ti, thu thập chứng cứ, hồ sơ vụ án giao hết cho Chu thị vệ, bỏ sót một chút."

"Tuân lệnh." Lôi Sát nhận mệnh.

 

Loading...