Phù Mộng Cựu Bút - Chương 75: Sự Thật Sáng Tỏ 5

Cập nhật lúc: 2026-07-04 11:11:36
Lượt xem: 63

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phong Ký Nương đưa ngọn đèn dầu gần, cẩn thận xem xét chiếc hộp gấm mà Thuần Vương phi trao tặng lúc chia tay. Không rõ là do vô ý cố tình, chiếc hộp khóa nhưng chìa. Nàng khẽ lắc nhẹ, bên trong dường như chẳng gì. Rút một cây trâm cài tóc, nàng khéo léo gảy chốt khóa đồng nhỏ.

Bên trong chiếc hộp gấm chỉ một mảnh lụa cuộn tròn, mỏng như sợi chỉ, buộc hờ bằng một sợi dây cước. Mở , mặt lụa chỉ vỏn vẹn hai chữ: "Quỷ Nhai".*

*Quỷ nhai: Chợ quỷ.

Phong Ký Nương giấu mảnh lụa trong n.g.ự.c áo. Vị Thuần Vương phi quả là một kỳ nữ, xuất danh môn khuê các gả Hoàng thất, thế mà trướng những kỳ nhân dị sĩ am tường tam giáo cửu lưu. Quỷ Nhai ẩn chứa bí mật gì? Là , là vật? Nàng mở hé cửa sổ sắc trời, màn đêm vẫn phủ kín, chân trời xa vẫn còn vương một vệt đỏ sẫm. Ráng chiều yếu ớt đang cố vùng vẫy chống bóng tối buông buông.

Phong Ký Nương cất gọn mảnh lụa, xách theo một ngọn đèn lồng, bước sang gian viện bên cạnh để tìm Lôi Sát.

Lôi Sát đang ở trong sân, cởi một nửa vạt áo buộc ngang eo, chăm chú lau chùi thanh trường đao. Chắc hẳn mới luyện võ xong, nửa vạm vỡ đẫm những hạt mồ hôi li ti. Hắn ngờ Phong Ký Nương tự tiện đẩy cửa bước . Thoáng sững sờ, mặt bỗng chốc ửng lên một màu đỏ ngượng ngùng, luống cuống mặc áo cho chỉnh tề.

"Nô gia thất lễ ." Phong Ký Nương len lén mặt , che miệng thầm.

Lôi Sát vốn định trách nàng vô lễ, ngượng ngùng, nhưng lời kịp khỏi miệng thì bản thấy hổ . Đứng đực đó, cả gượng gạo luống cuống.

Phong Ký Nương vội vàng giải thích: "Mong lang quân đừng trách. Nô gia chuyện hệ trọng cần gấp gặp Phó soái, vì thế mới đường đột như ."

"Chuyện gì?" Lôi Sát như bắt cọng rơm cứu mạng, vội vàng hỏi dồn.

Phong Ký Nương đưa mảnh lụa cho : "Lang quân chắc hẳn rõ về Quỷ Nhai."

Lôi Sát gật đầu: "Quỷ Nhai còn gọi là Quỷ Thị. Nơi đó là chốn chứa chấp bọn trộm cướp đĩ điếm, những kẻ sống ngoài vòng pháp luật, đến cả nha môn quan phủ cũng chẳng buồn bận tâm tới."

Phong Ký Nương vốn định nhắc đến Thuần Vương phi, nhưng ngẫm , Vương phi giờ đây như chim trời cá nước, tự do tự tại, cố ý để mảnh lụa , chắc hẳn cũng chẳng kiêng kỵ: "Lúc Thuần Vương phi rời kinh thành, trao mảnh lụa cho . Tuy nàng rõ, nhưng chắc chắn trong Quỷ Thị manh mối liên quan đến chuyện chúng đang tìm kiếm."

Vệt ráng đỏ cuối cùng nơi chân trời tắt lịm, bóng đêm đen kịt c.ắ.n nuốt vạn vật.

Lôi Sát đáp: "Quỷ Thị là nơi ẩn náu của đào phạm, thảo khấu, và những kỳ nhân dị sĩ thế gian dung túng. Bọn họ lấy ngày đêm, lấy đêm ngày, thoắt ẩn thoắt hiện quanh bảy phường phía Tây kinh thành. Chợ chia Đại thị và Tiểu thị, ngày sáu là Đại thị, ngày một, ba là Tiểu thị. Nghe đồn trong đó thứ gì là thể mua bán. Người ngoài Quỷ Thị, bắt buộc Dẫn Lộ Nhân dẫn lối."

Phong Ký Nương giơ cao ngọn đèn lồng, soi rọi khuôn mặt tuấn tú, thanh của Lôi Sát: "Lang quân thông thạo như , ắt hẳn quen Dẫn Lộ Nhân ?"

"Hôm nay là ngày mười sáu, đúng dịp Đại thị. Chúng sẽ đến đó một chuyến." Lôi Sát gật đầu, phòng một bộ hắc y, tiện tay lấy một chiếc áo choàng trùm kín Phong Ký Nương từ đầu đến chân. Thấy hàng mi dài của nàng khẽ chớp, kìm mà giải thích: "Nơi đó ngư long hỗn tạp, là chốn gì."

Phong Ký Nương mỉm .

Lôi Sát nàng chằm chằm, lặng lẽ kéo mép áo choàng xuống che khuất đôi mắt nàng, khẽ giọng: "Đắc tội ."

Phong Ký Nương hiểu chuyện gì, định mở miệng hỏi thì thấy vòng eo ôm chặt. Một tay ôm vai, một tay đỡ eo, Lôi Sát dễ dàng đưa nàng bay vút lên mái nhà. Bên tai nàng vang lên giọng trầm thấp của : "Quỷ Thị là chốn thị phi phức tạp, chúng hành sự kín đáo."

Phong Ký Nương im lặng gật đầu đồng tình.

Đêm tối mịt mờ, trăng khuất mờ. Từ trong vòng tay Lôi Sát, Phong Ký Nương xuống phố xá, phường hội bên . Các Võ Hầu đang giương đuốc, xách lồng đèn tuần tra dọc các ngả đường. Những chốn lầu xanh kỹ viện hôm nay bỗng im ắng lạ thường, vắng bóng đám lãng t.ử công t.ử bột lượn lờ trêu hoa ghẹo nguyệt. Thi thoảng chỉ tiếng ch.ó sủa râm ran và vài tiếng ồn ào phá tan bầu khí tĩnh lặng của màn đêm.

Lôi Sát đưa nàng đáp xuống một khu dân cư trong khu vực phía Tây thành. Cả hai trèo qua bức tường xập xệ, nứt nẻ. Những con ngõ nhỏ ngập ngụa rác rưởi, nhà cửa hai bên thì cửa rách phên thưa. Vài đám ăn mày một mảnh ngói che đầu đang túm tụm quanh đống củi lửa, run rẩy sưởi ấm. Nghe tiếng bước chân, đám ăn mày đồng loạt ngẩng đầu lên, ánh mắt xanh lè tựa ma trơi chiếu thẳng họ chớp mắt. Lôi Sát khẽ giơ tay, tự nhiên kéo mép áo choàng của Phong Ký Nương xuống thấp thêm một chút, đồng thời để lộ thanh trường đao đeo bên hông.

Bọn ăn mày thấy , trong mắt lóe lên sự kiêng dè, đồng loạt rụt cổ chỗ cũ.

Lôi Sát gõ nhẹ vài tiếng cánh cửa của một túp lều rách nát tồi tàn. Trên cánh cửa gỗ mục khoét một lỗ vuông vắn rộng độ mười thốn, cao chừng ba bốn thốn. Bất thình lình, cái lỗ vuông kéo sập . Trong màn đêm đen đặc, chỉ thấy một đôi mắt dán chặt lỗ, giọng ồ ề cất lên: "Kẻ nào? Có việc gì?"

Lôi Sát chậm rãi đáp: "Nhân gian vô đạo, mượn đường Âm ty."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phu-mong-cuu-but/chuong-75-su-that-sang-to-5.html.]

Người bên trong bật khùng khục chói tai: "Ngươi sống ở nhân gian mà cũng gặp cảnh vô đạo ?"

"Đường bằng phẳng là đạo, núi đao biển lửa cũng là đạo. Chỉ đến khi nhắm mắt xuôi tay mới con đường chân đang thực sự là đạo ." Lôi Sát khẽ mỉm .

Phong Ký Nương tò mò định ngẩng đầu lên , thì Lôi Sát như mắt lưng, đưa tay ấn nhẹ đầu nàng xuống. Cánh cửa gỗ ọp ẹp phát tiếng "kẽo kẹt" mở từ bên trong. Một gã lùn gù lưng, khuôn mặt gồ ghề cục thịt lồi lõm, tay xách chiếc đèn lồng giấy trắng chậm chạp bước . Hắn ngẩng đầu, nhe hàm răng đen kịt, vàng khè, Lôi Sát cất giọng: "Kẻ vô đạo, chắc hẳn cũng vô danh. Kẻ vô danh thảy đều là xa lạ. Khách lạ mau theo ."

Lôi Sát để Phong Ký Nương sát bên cạnh. Gã lùn dường như quen với Lôi Sát. Ngọn đèn lồng bằng giấy trắng một chữ "Điện" màu đen bằng mực, đu đưa qua , hắt thứ ánh sáng mờ ảo ảm đạm.

"Tiểu nương tử." Gã lùn đột ngột lên tiếng: “Theo quy củ, chỉ giữ một ngọn đèn thôi."

Phong Ký Nương hé nửa lời, chỉ nhún gối chiều hối . Lôi Sát bèn đưa tay bóp tắt ngọn đèn tay nàng.

Gã lùn thấp bé, gù lưng, rẽ trái quẹo liên tục. Bước chân thoạt vẻ chậm chạp, nhưng Phong Ký Nương đếm nhẩm bước chân, mới phát hiện tốc độ di chuyển hề chậm, thậm chí còn phần hối hả. Khu vực vùng trũng phía Tây vốn dĩ là nơi cư ngụ của dân nghèo và lưu dân. Tường vách sụp đổ, ngõ hẻm quanh co, đường sá mấp mô lởm chởm. Gã lùn cố tình đường vòng, cảm giác như khỏi khu dân cư, nhưng cũng lúc như đang loanh quanh trong cùng một phường. Lôi Sát lén đưa tay đỡ lấy khuỷu tay Phong Ký Nương, giúp nàng vững vàng hơn.

Chẳng lòng vòng bao lâu, phía bỗng xuất hiện những đốm sáng lờ mờ như ánh . Dần dần, những đốm sáng hiện rõ thành ánh đèn, và một khu chợ bất chợt hiện mắt. Hai bên con đường đất chật hẹp là đủ loại thương lái, kẻ bán mua, hoặc treo lồng đèn giấy trắng quang gánh, hoặc treo lấp lửng cành cây cạnh gian hàng. Họ xì xào giao dịch với , kẻ bán mua tấp nập. Rõ ràng là chen chúc đông đúc, hề chút huyên náo ồn ào. Trái , khí toát lên vẻ âm u, tĩnh mịch như tiếng ma quỷ thì thầm chốn cửu tuyền.

Phong Ký Nương đưa mắt đảo qua hai bên. Quần áo, thức ăn, dụng cụ, đồ vật, thứ gì cũng , thiếu cả những món bảo vật quý hiếm. Chỉ điều, tất cả đều là hàng hóa rõ nguồn gốc, nếu là tang vật trộm cắp thì cũng là đồ tùy táng đào trộm từ các ngôi mộ cổ.

"Hàng hóa Nam Bắc, nơi đây thiếu thứ gì." Gã lùn khùng khục quái gở: “Những thứ mà chợ Đông chợ Tây , nơi đây đều đủ. Từ loại độc d.ư.ợ.c đoạn trường nhất, đến cái mạng rẻ mạt nhất."

"Thứ gì cũng ?" Lôi Sát hỏi .

Gã lùn đầu, rướn mắt lên, cục thịt mặt rung rinh. Hắn hỏi ngược : "Các ngươi tìm thứ gì?"

Lôi Sát đáp gọn: "Ta tìm kẻ thạo tin tức nhất trong Quỷ Thị."

"Hỏi chuyện, hỏi vật, hỏi ?" Gã lùn vặn .

"Có thể là hỏi chuyện, thể là hỏi vật, cũng thể là hỏi ." Lôi Sát điềm tĩnh trả lời.

Gã lùn gật gù, tiếp tục xách đèn lồng dẫn đường. Những bóng đủ loại hình thù trong chợ cứ cắm cúi việc riêng, xem hai bọn họ như vô hình. Khi lướt qua tưởng chừng như sắp đụng , họ lặng lẽ lách nhường đường, một tiếng động, cũng chẳng thèm chắp tay nhường nhịn. Tuy nhiên, trong cái gian tĩnh lặng, hòa bình đến mức nghẹt thở , vô vàn ánh mắt rình rập trong bóng tối, lướt họ. Bọn họ đang âm thầm quan sát, dò xét...

Gã lùn dừng bước một gốc cây cổ thụ. Dưới gốc cây dựng một túp lều cỏ lụp xụp, một ngọn đèn lồng giấy trắng bay phất phơ cửa lều.

"Mời." Gã lùn vươn tay , miệng nhếch lên một nụ kỳ dị.

Lôi Sát khẽ gật đầu với Phong Ký Nương, che chắn cho nàng bước túp lều cỏ chật chội, xập xệ. Giữa lều, một lão già khoác áo choàng đen, trùm kín mặt mũi đang khoanh chân nền đất. Quanh hông lão lủng lẳng đủ loại hồ lô lớn nhỏ. Trước mặt lão đặt hai chiếc lư hương. Một chiếc chứa vài hòn đá phát ánh sáng leo lét, chiếc còn cắm một nén nhang rõ tên, tỏa thứ mùi khét lẹt xộc mũi.

Lôi Sát lấy mảnh lụa đưa cho lão già.

Lão đón lấy, đưa lên mũi hít một thật sâu, xoay lưng im lặng chừng một khắc. Lát , lão mới , gật đầu với Lôi Sát.

Lôi Sát ném cho lão một đĩnh bạc, lão lắc đầu. Lôi Sát ném thêm một đĩnh nữa, lão vẫn lắc đầu. Lôi Sát ném đĩnh thứ ba, lão già vẫn kiên quyết lắc đầu.

Hai bên nhất thời rơi thế giằng co.

Bất chợt, lão già giơ bàn tay xương xẩu gầy guộc lên, chĩa một ngón tay khô quắt về phía Phong Ký Nương.

Lão cất tiếng, giọng khàn đặc, khô khốc tựa như khúc gỗ mục sắp gãy vụn: "Vị lang quân trong đạo, c.h.ế.t mới sinh , mệnh danh quỷ tử. Còn cô nương đây... tiểu nương tử, cô rốt cuộc là thứ gì?"

 

Loading...