Phù Mộng Cựu Bút - Chương 76: Sự Thật Sáng Tỏ 6

Cập nhật lúc: 2026-07-04 11:11:37
Lượt xem: 56

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lão giả vén lớp áo choàng đen, để lộ khuôn mặt. Một bên mắt của lão sáng quắc, tinh , bên còn đục ngầu, trắng dã, chỉ tròng trắng mà con ngươi. Dưới ánh sáng le lói, mờ ảo của bầy đom đóm, con mắt mù lòa bỗng trở nên sâu thẳm khôn lường, như thể chứa đựng cả vạn vật tồn tại thế gian .

“Cô là thứ gì?” Lão giả lên tiếng hỏi.

Lão đưa bàn tay gầy guộc, biến dạng về phía hai . Trong lòng bàn tay là hai nén bạc mà Lôi Sát ném xuống. Lão chậm rãi : “Vàng bạc đối với một kẻ tên tuổi, chốn về như , phỏng ích gì? Ta một mắt mù, một mắt sáng. Mắt sáng thấu sự đổi của thế sự, mắt mù thấu lòng khó lường. Tiểu nương tử, cô rốt cuộc là thứ gì?”

Phong Ký Nương hề bối rối câu hỏi của lão, ngược , nàng Lôi Sát: “Lang quân tò mò ?”

Lôi Sát đương nhiên là tò mò, nhưng khẽ rũ mắt, đáp: “Tùy ý cô.”

Hắn vốn thích khác soi mói thế của , nên cũng chẳng ép buộc ai phơi bày vết thương lòng của họ.

Phong Ký Nương mỉm . Túp lều tranh lợp bằng cỏ khô xộc lên mùi ẩm mốc nặng nề. Phải tinh ý lắm mới ngửi thấy một mùi hương cỏ thoang thoảng. Hóa , những nhành cỏ khô cũng từng là một phần của đồng cỏ xanh mướt, từng đọng những giọt sương mai trĩu nặng, từng đung đưa theo chiều gió. Nàng thoáng chốc thất thần, nhớ về những thứ lùi xa dĩ vãng, cũ kỹ và bao giờ thể nữa...

Thế nhưng, nàng vẫn nhớ như in một dây dưa leo vươn lên từ góc tường ngoài hiên nhà, chỉ từ một hạt giống vô tình đ.á.n.h rơi mà bén rễ nảy mầm, đ.â.m chồi nảy lộc, cuộn tròn những chiếc tua tủa, tràn trề sức sống trong ánh ban mai.

“Nghe đồn, Chợ Quỷ bán đủ thứ đời. Dù là thứ , cũng thể nhờ tìm giúp ?” Phong Ký Nương hỏi.

Lão giả đáp lời: “Chỉ cần thế gian , chỉ cần thế gian thể tìm .”

“Vậy ‘Nhiêu Bả Hỏa’, ‘Hòa Cốt Lạn’, ‘Bất Tiện Dương’ ?” Phong Ký Nương hỏi.

Con mắt mù đục ngầu của lão giả trợn trừng một cách quái dị. Bằng một chất giọng nhạt nhẽo như nước ao tù, lão đáp: “Hiện tại thì .”

Lôi Sát đầu sang, lẳng lặng quan sát Phong Ký Nương.

“Từng một thời loạn lạc, thiên tai nhân họa liên miên, bá tánh lầm than, sinh linh đồ thán. Muôn dân trăm họ oằn chống chọi trong biển khổ, mỏi mòn tìm kiếm một con đường sống. Có một vị Phật t.ử giáng sinh giữa đất trời, bẩm sinh mang trí tuệ phi phàm, lớn nhanh như thổi, thọ ngang trời đất. Từ đám mây cao, ngài rủ lòng xót thương khi xuống chốn nhân gian địa ngục. Con sinh chỉ sống đầy trăm năm, thế nhưng con cái mồ côi xót thương, già neo đơn nơi nương tựa, quần áo đủ che , cái ăn đủ no bụng. Bọn họ giành giật từng miếng ăn với lũ ch.ó hoang, vật lộn giành giật mạng sống với đám thảo khấu, sơn tặc. Trời đang cầu mưa nắng hạn, đang cầu nắng đổ mưa tầm tã, đang chờ thu hoạch thì tai ương ập xuống. Đói rét, dịch bệnh hoành hành, chẳng lấy một ngày bình yên.

Phật t.ử xót xa, cứu rỗi muôn dân khỏi cảnh dầu sôi lửa bỏng. Bỗng vị Thánh nhân hiện can ngăn: ‘Con Đạo của con , trời Đạo của trời, thần Đạo của thần. Sống c.h.ế.t, thịnh suy, Thiên Đạo vốn luân hồi, ngươi thể can thiệp .’

Phật t.ử đáp: ‘Muôn loài chúng sinh tội tình gì?’

Thánh nhân : ‘Ắt sẽ Thiên T.ử giáng trần, cứu vớt bầy của thoát khỏi khổ ải, mở một kỷ nguyên thái bình thịnh trị.’

Phật t.ử hỏi: ‘Vậy khi nào Thiên T.ử mới xuất hiện?’

Thánh nhân đáp: ‘Chỉ Thiên Đạo mới rõ.’

Phật t.ử xuống cảnh màn trời chiếu đất, thây chất đầy đồng, hỏi tiếp: ‘Vậy những bá tánh Thiên Đạo hắt hủi thì ?’

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phu-mong-cuu-but/chuong-76-su-that-sang-to-6.html.]

Thánh nhân : ‘Tự lo liệu lấy .’

Phật t.ử xót xa: ‘Con nhỏ bé, yếu ớt, móng vuốt sắc nhọn như thú dữ, đôi cánh như loài chim, đồng ruộng hạt lúa, sông suối con cá, thể tự lo liệu?’

Thánh nhân trách Phật t.ử ngông cuồng, Phật t.ử trách Thánh nhân vô tình. Thế , hai đường ai nấy trong sự bất đồng.

Phật t.ử đầu t.h.a.i một gia đình nông dân nghèo khó chốn nhân gian. Gia cảnh bần hàn, chạy bữa nay lo bữa mai, chỉ quanh quẩn với cháo cám qua ngày, lay lắt sống qua ngày. Gia đình vốn một mụn con gái, dẫu cuộc sống chật vật, nhưng khi sinh thêm một con trai thì vẫn mừng rỡ vô cùng, nâng niu, chiều chuộng Phật t.ử như trân bảo. Nhờ thần thông, Phật t.ử mới sinh , khiến hàng xóm láng giềng kinh ngạc, ai nấy đều cho rằng đứa trẻ lai lịch bất phàm, tương lai ắt nên nghiệp lớn. Người nông dân càng đặt nhiều kỳ vọng Phật tử. Có gì ăn ngon, mặc , đều nhường phần cho Phật t.ử .

Phật t.ử cũng thường xuyên hiển lộ phép lạ, biến một vò nước đục thành nước trong vắt, một cây lúa khô héo trổ bông trở . Người nông dân càng tin chắc Phật t.ử là đấng cứu thế, nhưng sợ con yểu mệnh, bèn giấu kín chuyện, cẩn thận nuôi dưỡng.

Năm tiếp tục xảy thiên tai, mất mùa, đồng ruộng khô cằn chẳng thu một hạt thóc. Tất cả những thứ thể ăn ngoài đồng hoang, trong rừng sâu đều vơ vét sạch sành sanh, đến mức lấy rễ cây, vỏ cây đun canh để lót . Nhà nông dân cũng cạn kiệt lương thực. Người vợ trong lúc lên núi tìm đồ ăn thì vì đói khát, lả mà trượt chân ngã xuống dốc núi t.ử nạn. Hàng xóm xung quanh lũ lượt bồng bế tị nạn, nhưng về, bởi bên ngoài cũng chung cảnh ngộ, đất đai nứt nẻ, hoang tàn ngàn dặm. Bọn họ cố chạy ngoài, nhưng ở ngoài ùn ùn chạy .

Phật t.ử đau xót vô ngần, nhưng hiện giờ ngài chỉ là một đứa trẻ mang xác phàm trần, mới đang chập chững những bước đầu tiên.

Một ngày nọ, mặt trời gay gắt treo đỉnh đầu, mặt đất nứt nẻ, nóng ran như thiêu như đốt bàn chân. Lúc bấy giờ, cô con gái của nông dân mới chỉ lên năm. Cô bé xách theo chiếc giỏ tre, lảo đảo bước vùng hoang dã tìm rễ cây, vỏ cây, nhưng cuối cùng đành về tay .”

Phong Ký Nương khựng một lát, môi thoáng nở một nụ kỳ lạ: “Lên năm tuổi vẫn còn là độ tuổi ngây thơ, dù cảnh khó khăn, bế tắc đến thì bản tính vẫn giữ sự hồn nhiên vốn . Cô bé một vòng quanh ngôi nhà tranh thấp lè tè, bụng bảo ở góc tường hạt giống cỏ rớt xuống, bén rễ nảy mầm thì .”

“Thế nhưng cô bé tìm mãi cũng chỉ thấy mặt đất khô cứng, nóng ran chân. Cô bé khát nước, bụng đói cồn cào. Cô bé sắp c.h.ế.t đói . Khi con đói đến mức tột cùng, trong bụng sẽ sinh một con sâu, lén lút gặm nhấm ruột gan. Khi con sâu đó ăn no nê, mập mạp thì con sẽ c.h.ế.t. Cô bé sợ c.h.ế.t. Cô bé nghĩ thầm, nếu lén về phòng ngủ một giấc, khi ngủ say sẽ còn thấy khát, còn thấy đói nữa. Trong cơn mơ màng, cô bé thấy cha bên giường, đôi mắt ngấn lệ. Cô bé còn thấy ông : ‘Thật sự hết đường sống , cha thể để con c.h.ế.t đói .’

Cô bé kêu lên, nhưng kịp thốt thành lời, bàn tay gầy guộc của cha bịt chặt miệng cô bé . Con sâu đang nhảy nhót vui sướng trong bụng cô bé dần dần yên lặng, ngừng gặm nhấm, cuộn tròn . Con sâu đó c.h.ế.t , cô bé sẽ vĩnh viễn còn cảm thấy đói nữa.

Đêm hôm đó, Phật t.ử ăn một bát canh thịt nóng hổi. Đầu t.h.a.i , ngài mới thấu hiểu thế nào là đói, thế nào là rét. Trong bụng ngài cũng sinh một con sâu. Ngài thèm thuồng húp cạn bát canh thịt đó, nông dân đầy mong mỏi. Người nông dân thở dài xót xa, thịt để trời nóng dễ ôi thiu, bèn múc thêm cho Phật t.ử một bát nữa.

Phật t.ử ăn xong bát canh thịt, bỗng nhớ cô con gái của nông dân, bèn hỏi: ‘Nhị tỷ ?’

Người nông dân trả lời ấp úng.

Hàng xóm ngửi thấy mùi thịt thơm lừng, bèn mò sang xin ăn. Họ với nông dân: ‘Chao ôi, vốn định bàn với ông chuyện đổi con cho ăn, nhưng quả thực đủ nhẫn tâm như ông. Thôi ông cứ cho nợ một bát thịt , hôm nào sẽ trả ông y nguyên. Trời dạo nóng bức, thịt dễ ôi thiu, thôi thì cứ chia ăn phần của nhà ông , xong sang phần của nhà , đến nhà khác. Cứ nhà nọ nối tiếp nhà , như thế chúng mới cơ hội sống sót qua ngày.’

Người nông dân ngẫm nghĩ một hồi, thấy cũng lý, bèn gật đầu đồng ý.

Phật t.ử trong nhà xong, cả cứng đờ như tảng đá. Ngài trườn khỏi giường, loạng choạng bước đến bên bếp lửa. Trong nồi đang sôi sùng sục là một nồi thịt thơm phức, tuy thịt ít xương nhiều nhưng tỏa mùi hương ngào ngạt.

Ngài vốn dĩ giáng trần để cứu rỗi nhân loại, nay hóa thành một tên ác ma. Thánh nhân hiện hình hài một lão đạo sĩ thọt chân, với Phật tử: ‘Thiên Đạo thể lừa dối. Dị nhân giáng thế ắt kèm với dị tượng. Nếu ngươi kinh động trần thế, thì hai năm qua tuy nhân họa, nhưng sẽ xảy thiên tai. Chính sự ngông cuồng của ngươi khiến vô oán hồn sinh thế gian, vận mệnh của một kiếp đảo lộn. Đáng sống thì c.h.ế.t, đáng c.h.ế.t thì sống. Giống như cô gái nông dân , lẽ cô bé mang mệnh đại phú đại quý, nhưng vì ngươi mà hóa thành một oán hồn lang thang trần thế bao giờ tan biến.’

Phật t.ử hối hận khôn nguôi, bèn tìm oán hồn của cô gái, dùng thần lực kết nối với tinh phách của chính , để linh hồn cô bé tiêu tán giữa cõi trần.”

Lôi Sát xong, trong lòng dâng lên một nỗi chua xót, xót xa khôn tả. Hắn Phong Ký Nương tiếp: “Có thể là , thể là ma quỷ, thể là yêu quái... Chỉ ông trời mới .”

 

Loading...