Phù Mộng Cựu Bút - Chương 77: Sự Thật Sáng Tỏ 7
Cập nhật lúc: 2026-07-04 11:11:38
Lượt xem: 60
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lão giả chìm lặng hồi lâu. Con mắt mù đục ngầu, trắng dã của lão cứ mở thao láo, vô hồn. Lão thở dài: "Người đời thường cảm thán loài phù du sớm nở tối tàn, hóa kiếp cũng chẳng khác là bao. Vậy... Thiên Đạo rốt cuộc là cái gì?"
Phong Ký Nương trực tiếp trả lời, chỉ tay tấm lụa: "Một câu trả lời đổi lấy một câu hỏi, giờ đến lượt lão trượng giải đáp thắc mắc cho chúng ."
Lão giả buông một tiếng thở dài thườn thượt. Lão mò tháo mấy chiếc hồ lô lớn nhỏ đeo bên hông, rót một nửa bát nước cốt đen ngòm chiếc bát sứt mẻ. Vừa nhúng tấm lụa bát nước, lão cúi gằm mặt, lẩm bẩm một : "Lão hủ từ nhỏ mù lòa, cha vứt bỏ ngoài đồng hoang, may mắn một đám trẻ ăn xin bụng cưu mang nhặt nhạnh đồ thừa nuôi nấng. Tuy chẳng lấy một chốn dung , bữa đói bữa no, nhưng cũng lây lất sống qua ngày từ lúc ấu thơ đến nay ngấp nghé cái tuổi thất thập cổ lai hy, coi như cũng một con ch.ó thời thái bình. Lão thấy dường như sắp bão táp mưa sa ập tới. Gió mưa ập tới, quật ngã thành trì. 'Chó thời thái bình' và 'Người thời loạn lạc', đây?"
"Thiên Đạo là cái gì chứ?" Lão giả trả tấm lụa cho Phong Ký Nương, tiếp tục lẩm bẩm trong vô định: “Mạng rơm rác, đáng thương ?"
Lôi Sát cầm lấy tấm lụa cất n.g.ự.c áo, bận tâm đến lão giả đang lẩm bẩm tự kỷ nữa. Hắn đỡ Phong Ký Nương dậy, cúi bước khỏi túp lều sặc mùi hôi thối.
Tên lùn vẫn chờ ở đó. Hắn hỏi nguyên do, chẳng màng đến , chỉ lẳng lặng xách chiếc đèn lồng giấy trắng, giống hệt một kẻ chèo thuyền đưa đò dòng sông Hoàng Tuyền, mỏi mòn chờ đợi hàng trăm, hàng ngàn năm.
Chợ Quỷ càng về khuya càng trở nên nhộn nhịp một cách tĩnh lặng. Đám đạo sĩ thật giả lẫn lộn bày bán bùa chú, kẻ hành nghề y thì bán độc dược, thợ săn bán thú rừng kiêm luôn nghề đ.â.m thuê c.h.é.m mướn. Trong đám mua kẻ bán mang đủ hình thù kỳ dị, ăn mặc kỳ quái đó, từ lão già lụ khụ đến đứa trẻ để chỏm, bỗng xuất hiện một bóng hình khác biệt. Một vị hòa thượng áo trắng đang thong thả bước giữa dòng . Tà áo cà sa bay bay trong gió, dung mạo thanh tú, thu hút ánh .
Cả Phong Ký Nương và Lôi Sát đều khựng một nhịp.
Nhất Diệp khẽ rũ mắt, hai họ một cái thật sâu.
Rồi giống như bao khác trong Chợ Quỷ, chào hỏi, vặn hỏi, coi như dưng nước lã, lướt qua .
Lôi Sát nhíu mày, đè nén sự hoài nghi trong lòng. Hắn để mặc tên lùn thong thả dẫn đường đưa hai khỏi Chợ Quỷ. Đi qua vài vòng quanh co khúc khuỷu, họ trở về căn nhà nhỏ lụp xụp của tên lùn. Lôi Sát rút một nén bạc trả công. Tên lùn đón lấy, xách chiếc đèn lồng giấy chui nhà, đóng sầm cửa .
Đám ăn xin cuộn tròn ngủ say sưa bên hông nhà, một tên trong đó dường như cảm nhận động tĩnh bèn hé mắt . Thấy Lôi Sát và Phong Ký Nương, gã lập tức nhắm tịt mắt , ngáy khò khò vang dội.
Lôi Sát vẫn hề lơ là cảnh giác. Mãi đến khi hai đến con phố lớn, mới vểnh tai lắng một lát, dang tay ôm ngang eo Phong Ký Nương, bay vút lên bức tường ngăn cách phường. Chẳng mấy chốc, những tiếng bước chân rầm rập vang lên rõ mồn một. Một đội võ hầu tay lăm lăm đao đang tuần tra. Viên tướng lĩnh dẫn đầu cưỡi một con tuấn mã, hình cao lớn uy mãnh, ai khác là Chu Thân.
Lôi Sát vội ôm Phong Ký Nương nhảy xuống khỏi bức tường, trốn trong phường. Hắn thấy một tên lính với Chu Thân: "Tướng quân, mấy phường bẩn thỉu nhếch nhác, đầy rẫy dân tị nạn, trộm cắp, còn cả cái Chợ Quỷ ẩn náu bên trong. Chợ Quỷ là nơi chứa chấp bùn nhơ nước đọng, bọn thảo khấu tụ tập. Chi bằng chúng xông dẹp loạn một phen, tống cổ bọn chúng ngục, trả sự trong sạch cho kinh thành."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phu-mong-cuu-but/chuong-77-su-that-sang-to-7.html.]
Chu Thân ngơ, đáp: "Rỗi , chúng chỉ cần phòng ngừa phiến quân phản loạn thôi, còn mấy tên cặn bã đó tạm thời cần bận tâm."
Tên lính trách móc bẽ mặt, đành ậm ừ .
Lôi Sát lắng tai kỹ động tĩnh, chắc chắn nhóm của Chu Thân khuất mới định đưa Phong Ký Nương rời . Lúc mới sực nhận , theo thói quen của luyện võ, lấy tay che miệng nàng và ôm trọn nàng lòng. Hắn cảm nhận thở ấm nóng của Phong Ký Nương phả giữa lòng bàn tay , đôi môi nàng mềm mại, thơm ngát. Lôi Sát lúng túng buông tay ngay lập tức, bắt gặp ánh mắt như đang của Phong Ký Nương. Hơi ấm nơi lòng bàn tay bỗng trở nên nóng ran, bỏng rát, như khắc sâu một dấu ấn thể phai mờ tận trong xương tủy.
"Ta..."
"Ta..."
Cả hai cùng lúc định mở lời, cùng lúc im bặt. Phong Ký Nương Lôi Sát đang ngượng ngùng, bối rối, trông chẳng khác nào một trai mới lớn e ấp ngoái giữa ánh nắng xuân tươi , ấm áp.
Nàng lòng giải vây cho : "Sao phó soái rành rẽ về Chợ Quỷ đến ?"
Lôi Sát thở phào nhẹ nhõm: "Cô cũng là quỷ tử, từ nhỏ hắt hủi. Trước khi gặp Từ soái, thường xuyên lang thang ở Chợ Quỷ. Ta giống thường, trong Chợ Quỷ cũng đa phần là nửa nửa ngợm, nên ở đó thấy thoải mái hơn những nơi khác." Hắn ngẫm nghĩ một lát tiếp: "Sau nếu cô việc gì, cứ đến tìm , dù lên núi đao xuống biển lửa, cũng từ nan."
Phong Ký Nương khỏi kinh ngạc. Lôi Sát dường như đang an ủi nàng, từng lời từng chữ đều chan chứa sự xót thương. Nàng kéo chiếc mũ trùm đầu xuống, che giấu khuôn mặt trong bóng tối. Những ký ức xưa cũ mơ hồ rõ nét. Mơ hồ là vì trải qua bao tháng năm dài đằng đẵng, ngày mọc đêm lặn, nắng mưa luân chuyển, triều đại đổi ngôi, cây nhỏ giờ thành cổ thụ chọc trời, thành trì lầu các xây lên sụp đổ, nàng sớm quên cái cảm giác kinh hãi, đau đớn tột cùng khi ; rõ nét là vì nàng vẫn nhớ như in cái nắng chói chang của ngày hôm đó, chiếu rọi rực rỡ xuống mặt đất nứt nẻ, chiếu xuống mái nhà tranh khô cằn như bốc cháy, chiếu xuống những ngón tay gầy guộc của nàng.
Năm qua tháng nọ, nàng sớm đời lãng quên. Nàng lạnh nhạt sinh lão bệnh t.ử diễn xung quanh, chợt nhận đời cũng chỉ như bóng câu qua cửa sổ. Chỉ khi ngước lên vầng trăng sáng vằng vặc bầu trời cao , thấy nó vẫn vẹn nguyên như xưa, nàng mới cảm nhận nỗi cô đơn, hiu quạnh thấu xương.
Phong Ký Nương đưa tay níu nhẹ vạt áo Lôi Sát. Hắn . Đêm quá sâu thẳm, thu vẻ u ám, lạnh lùng, cứng nhắc thường ngày, đối đãi với nàng bằng sự kiên nhẫn và dịu dàng vô bờ bến.
Và thế là, nàng ngả vòng tay , áp má lên vòm n.g.ự.c rắn rỏi. Nàng thấy nhịp tim mạnh mẽ của đập từng nhịp từng nhịp đồng điệu với nhịp đập của chính , tựa như những con sóng nhẹ vỗ bờ đá, dấy lên hàng ngàn lớp sóng vỗ.
Lôi Sát khẽ cứng đờ , lặng lẽ siết chặt vòng tay. Hắn ngửi thấy mùi hương thoang thoảng từ mái tóc nàng, nhẹ nhàng, như sương như khói, nhưng mang đến sự ấm áp. Hắn lảo đảo bước quá lâu giữa thành phố hoang tàn, xung quanh chỉ những bức tường đổ nát, điêu tàn. Ngoảnh chốn về, về phía chẳng về . Chợt dừng bước, dõi ánh mắt từ giữa những lầu các rêu phong cổ kính.
Giữa một nơi hoang vắng đến nhường , giữa đất trời bao la, chỉ còn hai bọn họ.