Phù Mộng Cựu Bút - Chương 78: Sự Thật Sáng Tỏ 8
Cập nhật lúc: 2026-07-04 11:11:39
Lượt xem: 59
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bất Lương Ty chìm trong bóng tối, tĩnh mịch như một cái tổ quái dị, khác hẳn vẻ uy nghiêm, trang trọng ban ngày. Đêm nay, nơi toát lên một vẻ xa lạ, rùng rợn đến lạ thường. Lính gác cổng tựa lưng lò sưởi, thỉnh thoảng ló đầu ngó nghiêng. Thấy đêm khuya vắng lặng, gió êm, gã rụt cổ rúc trong sưởi ấm.
Chẳng hiểu vì , trong lòng Lôi Sát bỗng dâng lên một sự cảnh giác đến chính cũng ngạc nhiên đối với nơi vốn dĩ vô cùng quen thuộc . Khoảnh khắc ôm Phong Ký Nương nhảy lên bờ tường, một linh cảm bất an lóe lên, khiến quyết định ngoắt , rời khỏi Bất Lương Ty.
Phong Ký Nương cũng vặn hỏi, nàng đặt trọn niềm tin Lôi Sát, ngoan ngoãn để dẫn đường về căn nhà nhỏ của .
Bùi quản gia tuổi cao lãng tai, thêm tiết trời giá rét nên chìm giấc ngủ từ sớm. Lôi Sát đ.á.n.h thức ông, lén lút như một tên trộm dẫn Phong Ký Nương luồn lách tận trong nhà .
Hắn hiếm khi mặt ở nhà, nhưng Bùi thúc và hai hầu bao giờ lơ là công việc. Từng căn phòng đều dọn dẹp sạch sẽ một hạt bụi. Phòng riêng của Lôi Sát càng chăm chút tỉ mỉ hơn, cửa sổ mở thông gió hàng ngày, đồ đạc lau chùi thường xuyên. Vừa đẩy cửa bước , hề lấy một chút mùi ẩm mốc, cũ kỹ nào xộc lên.
Lôi Sát chút ngượng ngùng, khéo léo đảo mắt quan sát một vòng. Không thấy điểm gì bất thường, bỗng thấy nhẹ nhõm hẳn. Hắn dùng mồi lửa thắp sáng cây đèn dầu, mời Phong Ký Nương xuống, : "Đêm khuya thanh vắng, hầu trong nhà ngủ say cả , e là đến một chén mọn cũng để tiếp đãi cô."
Phong Ký Nương lườm một cái sắc lẹm: "Nô gia đây để tâm đến một chén ? mà lang quân bỏ Bất Lương Ty để về nhà, chẳng lẽ trong Ty ma quỷ gì ?"
"Thuần Vương phi hành sự cẩn trọng đến thế, chúng cũng nên đề cao cảnh giác." Lôi Sát cẩn thận đặt cây đèn dầu giữa chiếc kỷ án, rút tấm lụa từ trong n.g.ự.c áo .
Hai ai bảo ai, cùng tự động ghé đầu gần . Trên tấm lụa, hai chữ "Quỷ Nhai" mờ dần, chỉ còn những vệt hằn mờ nhạt. Thay đó, năm chữ "Lục T.ử Bất Lương Ty" hiện lên rõ mồn một.
"Lục Tử, gã tiểu nội thị ở Đông Cung?"
Lôi Sát cố nén sự chấn động trong lòng. Gã Lục T.ử dám táo tợn ẩn náu ngay trong Bất Lương Ty! Hắn cầm tấm lụa dí sát ngọn đèn dầu, chớp mắt thiêu rụi nó thành tro. Bất Lương Ty đến năm, sáu trăm , việc quản lý đám nha dịch, tạp dịch cũng mấy gắt gao. Nào ai ngờ mạo hiểm, chơi trò "nơi nguy hiểm nhất là nơi an nhất", trốn ngay hang ổ của Bất Lương Nhân. Chỉ rõ là nội gián tiếp ứng, tự cải trang thành nha dịch, tạp dịch để trộn .
Nếu là trường hợp đầu tiên...
Phong Ký Nương thổi nhẹ bay lớp tro tàn, cất tiếng hỏi: "Trong Ty, ai là đáng tin cậy nhất?"
Lôi Sát cẩn thận cân nhắc một hồi, đáp: "Đơn Thập là đáng tin cậy nhất."
"Tại ?" Phong Ký Nương gặng hỏi.
Chút dịu dàng ấm áp Lôi Sát bỗng chốc tan biến. Hắn trở vẻ lạnh lùng, lý trí của một ngoài cuộc: "Đơn Thập đơn độc mã, gia đình, vướng bận. Tuy trong lòng chẳng bận tâm đến những chuyện thị phi nhỏ nhặt, nhưng coi trọng đại nghĩa." Đơn Thập từng thể tay tàn nhẫn g.i.ế.c c.h.ế.t vợ và gã gian phu vì danh dự, nhưng cũng sẵn sàng xả vì điều cho là lẽ : “Hơn nữa, Đơn Thập hành sự thoạt vẻ bốc đồng, tùy hứng, nhưng thực chất luôn tiến thoái chừng mực."
"Vậy còn A Khi thì ?" Phong Ký Nương hỏi tiếp.
"A Khi khái niệm về gia đình, quốc gia, quân vương phụ mẫu. Trong lòng chỉ duy nhất một là Từ soái." Lôi Sát trả lời, tiếp tục phân tích: "Diệp Hình Ty khác biệt với A Khi. Hắn trọng tình trọng nghĩa, mang trong bầu nhiệt huyết của một kẻ sĩ, luôn đặt việc nước, việc nhà, việc thiên hạ lên hàng đầu. Còn về phần A Mậu..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phu-mong-cuu-but/chuong-78-su-that-sang-to-8.html.]
Thấy đột nhiên ngập ngừng, Phong Ký Nương lộ vẻ khó hiểu.
Lôi Sát mỉm : "Đừng thấy trông vẻ trẻ măng, chạc tuổi A Khi mà lầm. Thực chất thể coi là bậc tiền bối của đấy. Cậu giống như A Khi, Từ soái đưa về nuôi nấng từ nhỏ. Vì trí nhớ siêu phàm, nhưng tố chất học võ kém cỏi, nên từ lúc còn trẻ một chức ghi chép nhỏ trong Bất Lương Ty."
Khuôn mặt mờ ảo ánh đèn vàng vọt: "A Mậu và A Khi đều mang phận mồ côi mồ cút. A Khi thỉnh thoảng còn chạnh lòng nhớ về thế, còn A Mậu thì chẳng bao giờ bận tâm đến điều đó. Ngày nào cũng thấy với dáng vẻ vô lo vô nghĩ. Trước đây khi Lý Thần Lý lão ngỗ tác còn sống, A Mậu và ông , một già một trẻ, thường xuyên bầu bạn, mối quan hệ giữa hai vô cùng thiết."
Phong Ký Nương nghiêng đầu, hỏi: "Nếu gã Lục T.ử đó thực sự ẩn nấp trong Bất Lương Ty chỉ để trốn tránh tai họa thì còn đỡ. nếu mưu đồ khác thì ? Phó soái dự định sẽ thế nào?"
"Ta định sẽ lẻn Đông Cung để bí mật diện kiến Thái t.ử một ." Lôi Sát cho . Sau khi phế truất, ban đầu Khương Quyết Thừa Bình Đế giữ trong cung. Tĩnh dưỡng vài ngày, Khương Quyết dâng sớ xin chuyển về hành cung đang giam lỏng. Thừa Bình Đế lòng đau như cắt, bất chấp sự phản đối gay gắt của các đại thần, ân chuẩn cho Khương Quyết tạm thời về Đông Cung.
"Phó soái nghĩ Thái t.ử vẫn còn giấu giếm nhiều điều về chuyện ?"
Dù cũng đang ở nhà , thêm Phong Ký Nương là hết mực tin tưởng, Lôi Sát ngại thẳng: "Khương Quyết tuy hành sự ngang ngược, tàn bạo, khiến rùng sợ hãi, nhưng trong các hoàng t.ử của Thánh thượng, tài năng của Thái t.ử nếu xưng thứ hai thì ai dám nhận thứ nhất. Vụ án cũ của Thuần Vương kéo theo cả Hạ Tiệp dư cuộc, cả hai chúng đều thừa hiểu đó là chân tướng sự thật. Hạ Tiệp dư tuy nhúng tay , nhưng tuyệt đối kẻ chủ mưu. E rằng chính Thái t.ử cũng nhận điều . Chỉ là, lòng hẹp hòi, thù dai như đỉa, chẳng còn sống bao lâu nữa, nên chỉ hận thể kéo theo càng nhiều c.h.ế.t chung với càng ."
Phong Ký Nương mím môi: "Phó soái cũng Thái t.ử tính tình ngang ngược, quái đản. Với tâm tính của , e là đang khoái chí cảnh kinh thành dấy lên gió tanh mưa máu. Làm chịu giúp đỡ chúng cơ chứ?"
Lôi Sát quả quyết: "Ta đ.á.n.h cược là Khương Quyết cũng đang nóng lòng kẻ giật dây lưng rốt cuộc là ai."
Phong Ký Nương lắc đầu: "Người thường : Con chim sắp c.h.ế.t thì tiếng hót bi ai, con sắp c.h.ế.t thì lời cũng trở nên thiện lương. đó là với bình thường. Còn một kẻ nhẫn tâm g.i.ế.c con, đả thương con gái , e rằng chút thiện lương cỏn con đó cũng chôn vùi trong dĩ vãng mất ."
"Phải thử mới ." Lôi Sát cũng dám chắc phần thắng. Khương Quyết vốn dĩ nửa điên nửa tỉnh từ lúc giam lỏng, khi sát hại con trai thì càng trở nên điên cuồng mất trí. Một kẻ điên thì thể đoán , càng khó để thuyết phục.
Phong Ký Nương mỉm , lấy một chiếc bình ngọc nhỏ bé đưa cho Lôi Sát. Hắn nhận lấy với vẻ nghi hoặc, rút nút bấc . Bên trong bình dường như một viên t.h.u.ố.c nhỏ xíu. Không mùi sắc, khi đổ lòng bàn tay trong suốt như sương: "Đây là gì?"
"Độc dược." Đôi mắt Phong Ký Nương sáng rực: "Loại t.h.u.ố.c tên là 'Bất Niên'. Người thường uống sẽ cảm giác đau đớn gì, nhưng một năm sẽ c.h.ế.t bất đắc kỳ tử, cái c.h.ế.t vô cùng t.h.ả.m khốc. Đối với bình thường thì đây là kịch độc, nhưng với Thái t.ử điện hạ, nó là một liều t.h.u.ố.c tiên. Cứ thử xem Thái t.ử điện hạ thực hiện cuộc giao dịch : Sống thêm một năm để c.h.ế.t trong đau đớn tột cùng, là chịu đựng thêm một hai tháng nữa lặng lẽ trong cô độc?"
Lôi Sát nắm chặt viên t.h.u.ố.c trong tay, khẽ mỉm : "Đa tạ."
Phong Ký Nương cũng mỉm đáp : "Lang quân đừng vội cảm ơn, viên t.h.u.ố.c chẳng tác dụng gì." Nàng đảo mắt: "Nếu đổi là lang quân, ngài sẽ chọn thế nào?"
Lôi Sát nghiêm túc suy nghĩ một lúc: "Nếu là , chắc chắn sẽ từ chối."
khi trong lòng con sự vướng bận, lưu luyến, thì sống thêm một ngày cũng quý giá chừng nào.