Phù Mộng Cựu Bút - Chương 8: Cửu Mệnh Miêu 7

Cập nhật lúc: 2026-07-03 13:55:12
Lượt xem: 148

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tạ thị một phụ nữ phục dịch và tẩu t.ử của Thu Hồng dìu hai bên, đưa trong phòng. Nhìn thấy t.h.i t.h.ể con gái phủ khăn trắng, bà lão lập tức dàn giụa nước mắt, miệng thì thào lẩm bẩm: "Con bạc mệnh, con vô phước. Được gả nhà gia thế , thế mà chẳng bao lâu. Cho con vinh hoa phú quý, mà con mạng để hưởng..." Bà hướng về phía Phong Ký Nương cầu khẩn: "Nương tử, con vốn luôn an phận thủ thường, chắc chắn nó trong sạch. Cô hãy khám xét cẩn thận . Đừng để nó c.h.ế.t mang tiếng oan, chốn dung , mộ đến một bát nước lạnh cũng chẳng rót."

Phong Ký Nương đáp: "Đại nương cứ yên tâm, tuyệt đối sẽ để Như phu nhân chịu hàm oan."

Tạ thị mấp máy môi, trong lòng rốt cuộc vẫn phấp phỏng lo âu, hai chân run lẩy bẩy như đang đ.á.n.h bả. Bà ngấn lệ Phong Ký Nương khám nghiệm sự thanh bạch của con gái. Người phụ nữ phục dịch và tẩu t.ử của Thu Hồng gắng sức dìu bà để bà khỏi ngã khuỵu. Một khuyên: "Đại nương chi bằng bên nghỉ một lát." Tạ thị c.ắ.n răng gắng gượng, nhất quyết chịu lùi nửa bước.

Khám nghiệm xong, Phong Ký Nương tuyên bố: "Hạ Như phu nhân thanh khiết, dị vật."

Tạ thị thở phào nhẹ nhõm một dài. Thân thể bà lão nghiêng , suýt nữa ngã sầm xuống đất, trong sự bi thương đan xen niềm an ủi: "Thế thì , thế thì . Con kẻ gian nhục. Lão từ sớm mà: Con vốn dĩ an phận thật thà, tuyệt đối nửa điểm sai trái."

Lôi Sát cũng thấy lạ. Những vết thương cơ thể Như phu nhân vốn giống thủ đoạn của bọn dâm tặc. Hắn khẽ gật đầu hiệu cho viên tiểu , bảo mời Tạ thị ngoài phòng. Nào ngờ lúc , Tạ thị đột nhiên sinh lòng nghi hoặc. Bà nằng nặc đòi mặt Như phu nhân một cuối. Bàn tay run rẩy giật mạnh tấm vải trắng . Vừa thấy khuôn mặt con gái ruột rạch nát, hàng trăm ngàn nhát d.a.o cắt chằng chịt, bà lão hét lên một tiếng t.h.ả.m thiết, ngã ngửa ngất lịm.

Tẩu t.ử của Thu Hồng và phụ nữ phục dịch thấy di dung thê t.h.ả.m của Như phu nhân cũng sợ hãi đến tim cứng đờ. Người phụ nữ cứ lẩm bẩm như kẻ mộng du: "Chắc chắn là lệ quỷ đòi mạng. Trong phủ quỷ, trong phủ quỷ ..."

Lôi Sát xua tay gọi tiểu và Lý quản sự mau chóng khiêng Tạ thị ngoài. Lý quản sự cục diện rối như mớ bòng bong mắt mà dậm chân than thở, buông lời dọa nạt bắt phụ nữ im miệng. Tạ thị chẳng qua chỉ là nhất thời khí huyết xung não, khiêng đến cửa từ từ tỉnh . bà lão là cực kỳ bướng bỉnh và cố chấp, sống c.h.ế.t canh giữ ngoài cửa chứ chịu rời .

Lý quản sự than trời trách đất trong bụng. Tạ thị vốn nhà họ Lý, mặc dù thích danh chính ngôn thuận, nhưng rốt cuộc vẫn mối dây liên hệ. Ông là một hạ bộc, thể cưỡng chế khiêng bà lão ném ngoài. Huống hồ ngay mí mắt quan sai, càng thể ỷ thế ức h.i.ế.p . Đành căng da đầu hầu bên cạnh.

Những vết thương mặt Như phu nhân đan chéo dọc ngang. Mắt, mày, mũi, môi đều cắt vụn thành vô mảnh, xê dịch khỏi vị trí ban đầu. Trông như thể băm nát tùy tiện chắp vá với . Phong Ký Nương tỉ mỉ đếm từng vết rạch dọc ngang, cho tiểu ghi chép: “Lý phủ Như phu nhân Giang thị, phần mặt tổng cộng mười tám vết thương. Mười một đạo cắt ngang, bảy đạo rạch dọc. Chỗ sâu nhất lộ cả xương, chỗ cạn nhất cũng rách da thịt. Vết dài nhất hơn bốn tấc, vết ngắn nhất cũng độ một tấc. Ngoài , phần cổ ba vết thương. Một vết sâu đến tận sụn thanh quản, dài hơn bốn tấc, đây là vết thương chí mạng. Khác nữa, mu bàn tay và cùi chỏ cũng chi chít vết thương..." Phong Ký Nương cầm lấy bàn tay của Như phu nhân, dùng thanh tre nhỏ khều khều lớp bùn đất dính móng tay, tiếp: "Nàng chắc hẳn từng giơ cao hai tay để che mặt, mới để những vết hằn . Vết thương mặt và tay da thịt bong tróc, là vết thương gây khi còn sống."

A Khí hít sâu một ngụm khí lạnh: "Hung thủ tàn nhẫn, ác độc đến mức , ắt hẳn huyết hải thâm cừu."

Lôi Sát liếc thấy Phong Ký Nương khẽ nhếch khóe môi, bèn hừ giọng: "Theo ý kiến của Phong nương t.ử thì: Chắc chắn là lệ quỷ ."

Phong Ký Nương bộ kinh ngạc: "Lôi Phó soái ? Quỷ vốn dĩ là thứ vô hình. Những vết thương Như phu nhân là hữu hình, thể do quỷ hại ."

A Khí lắp bắp: "Thế... thế là quỷ thật ?"

"Quỷ, hình dáng bóng, ký sinh nơi tăm tối nhất trong lòng ." Phong Ký Nương ngoảnh sang Lôi Sát: “Yêu quái, thì hiểu tiếng thấu nhân tính, giấu bóng ẩn hình trộn giữa nhân gian."

"Cô chằm chằm mà câu đó là ý gì?" Giọng điệu Lôi Sát bắt đầu bất thiện, trừng mắt hỏi Phong Ký Nương: "Chẳng lẽ, ý cô đang ám chỉ là quỷ, là quái?"

Phong Ký Nương lập tức cáo , nhưng đợi sắc mặt Lôi Sát dịu xuống, nàng bồi thêm một câu: "Có điều... danh tự của Phó soái, quả thực ngập tràn sự tà ác ác ý." (Lôi Sát - tự Vô Họa).

Khuôn mặt Lôi Sát tức khắc phủ đầy băng sương. Hắn nhấc chân toan bước , nhưng tay chạm chuôi đao thì sát tâm bạo lệ đột ngột nổi lên. Hắn lướt nhanh như gió áp sát bên cạnh Phong Ký Nương, thanh trường đao sáng loáng kề sát yết hầu nàng: "Phong Ký Nương, cô thực sự quá nhiều chuyện, vô cùng chướng mắt."

Phong Ký Nương dùng hai ngón tay kẹp nhẹ lưỡi đao đẩy xa khỏi cổ , đôi mắt sáng trong veo chớp chớp: "Nô gia chỉ tò mò thôi. Phó soái tin kỳ thuyết quỷ thần, quả thật là kỳ lạ kỳ quái."

"Kỳ lạ kỳ quái? Chuyện quái lực loạn thần chẳng qua cũng chỉ là lời đồn đãi rỗng tuếch nhai nhai qua miệng đời, cớ tin?" Lôi Sát nghi ngờ vặn .

Phong Ký Nương cũng bày vẻ khó hiểu, ánh mắt dò xét đảo quanh vài . Đột nhiên nàng rướn sát rạt mặt . Lôi Sát giật thót kinh hãi. Cụp mắt xuống, vặn đập mắt là hàng mi cong vút rõ mồn một từng sợi và mảng n.g.ự.c trắng nõn nà của Phong Ký Nương. Trên khuôn mặt trắng bệch như tuyết đọng núi Thương Sơn của Lôi Sát lúc bỗng nhuốm vài tia ửng đỏ. Hắn lùi liên tiếp mấy bước, mắng: "Không hổ."

A Khí cúi đầu trộm. Đã bao giờ thấy Lôi Sát tức tối đến mức loạn nhịp như thế cơ chứ.

Lôi Sát hung hăng trừng mắt lườm A Khí một cái phất tay áo bỏ . Chiếc chuông bạc nhỏ xíu trong vạt áo chợt phát một tiếng "đinh linh" trong trẻo. Phong Ký Nương khựng , xuyên qua ô cửa sổ. Dường như một bóng đen từ bức tường viện nhảy vọt xuống.

Tạ thị nhấp một ngụm ấm. Làn gió thu phảng phất thổi tung những lọn tóc bạc lòa xòa bên thái dương bà lão. Bà dùng bàn tay nhăn nheo như cành củi khô quệt khóe mắt. Khóe mắt cạn khô, chẳng còn mót lấy một giọt lệ. Bà ngẩn ngơ lẩm bẩm với tẩu t.ử của Thu Hồng: "Người già , cả hình như cây khô héo, ngay cả nước mắt cũng ít ."

Lôi Sát bước tới thi lễ. Tạ thị ngẩng đầu lên, chằm chằm khuôn mặt , : "Lang quân diện mạo tựa như cõi tiên, chắc chắn ít tiểu nương t.ử đem lòng thương nhớ, lập gia thất ?"

Lôi Sát trầm ngâm lắc đầu.

Tạ thị vốn cũng chẳng thiết tha câu trả lời, cứ tự lầm rầm một : "A Ngọc lúc bằng ngần tuổi , cũng hệt như nụ hoa tươi tắn cành, nở đúng độ nhất. Mười thấy là chín tấm tắc ngợi khen. Phụ trưởng nó đều là những kẻ quê mùa thô lỗ như khúc củi đun bếp, ngày ngày chỉ cắm mặt đất cào thực. Hôm nay nhổ cỏ, ngày mai đào mương, nhà thiếu củi thì nhặt củi, thiếu nước thì gánh nước. Qua một ngày như , qua thêm một ngày nữa cũng vẫn như , trăng khuyết trăng tròn, tháng năm trôi qua đều là một lối mòn."

"Cho đến khi lão sinh A Ngọc. Một cục bột nhỏ xíu, trắng trẻo mềm mại. Chưa đầy cữ mà đường nét thanh tú rõ ràng. Nó vô cùng ngoan ngoãn. Bất kỳ ai ôm nó, chỉ cần bế xốc nhẹ một cái là nó toe toét khanh khách. Cái nụ đó cho tim gan như nhũn thành một vũng nước, hứng thế nào cũng chứa xuể."

"Lớn lên chút nữa thì càng hiểu chuyện. Mùa màng bận rộn thu hoạch lúa, cái đứa nhỏ xíu xiu tự ở nhà đun nước, để nguội, đổ đầy ống tre, chệnh choạng từng bước men theo bờ ruộng mang cho cha và trai. Nó còn dùng tay áo lau mồ hôi cho hai họ. Cái sinh linh bé nhỏ cũng thế nào là cái cái . Nó bẻ một bông hoa dại ngoài ruộng cài lên tóc, hỏi : 'Mẫu , con là hoa ?'"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phu-mong-cuu-but/chuong-8-cuu-menh-mieu-7.html.]

Tạ thị mỉm hồi tưởng cùng Lôi Sát: "Bông hoa , màu vàng ươm, nhỏ xíu xiu, nở rộ ngay mái tóc A Ngọc. Gió thổi qua, đung đưa, đung đưa, chao ôi là đáng yêu khiến thương xót."

"Phụ nó xót con, đem đồ đổi với bán rong lấy một sợi dây buộc tóc đỏ. A Ngọc rõ ràng thích, nhưng ngoan ngoãn bảo: 'Phụ , đừng lãng phí tiền đồng nữa, con ngắt hoa tươi cài lên tóc, còn hơn cả dây buộc tóc chứ.'

Nó hiểu rõ gia cảnh khó khăn mà.

A Ngọc chăm chỉ. Lớn hơn một chút, mùa xuân thì theo mấy bà hàng xóm đào rau dại, mùa thu theo tẩu t.ử hái nấm trắng. Cả cái ngọn núi , nấm nào độc nấm nào , nó đều rành rẽ. Cực nhọc hái về, nó xui phụ mang thành bán từ sớm, cũng kiếm đôi ba đồng lẻ. Đợi tiết trời sang thu lạnh dần, đem nấm phơi khô càng nỡ ăn, cũng mang cả thành bán. Một mùa thu hái nấm, cào đến trụi cả mười đầu ngón tay, mà chẳng lấy mấy tai nấm lọt miệng nó.

Bà lão thương con, lén giữ một nắm, nấu cho nó một bát mì. A Ngọc hỏi: 'Phụ mẫu ăn phần của ?'. Ta lừa nó: 'Được ăn , ăn hết sạch .' A Ngọc hỏi: 'Huynh trưởng tẩu t.ử phần ?'. Huynh tẩu nó cũng lừa: 'Bọn đều cho hết bụng , bát là dành riêng cho đấy.'

Lúc A Ngọc mới yên tâm bưng bát lên. Tháng năm nọ, nó ăn đồ ngon, đầu lưỡi vốn nhạt nhẽo, nếm một chút phong vị tươi ngon, bát mì nó húp sạch sành sanh cả nước lẫn cái, bỏ mót lấy nửa giọt.

Một mùa thu qua một mùa thu tới, ngỡ năm tháng gian nan trôi qua từng ngày đều đắng chát, thế mà cứ như chớp mắt vài cái. Ngoảnh đầu A Ngọc thành thiếu nữ trưởng thành. Áo váy năm cũ may đều ngắn một khúc. Đám lưu manh lông bông trong thôn ngày ngày lượn lờ cổng, khiến trưởng nó tức giận vác cuốc đuổi bao . Bà mối khắp mười dặm tám hương, cũng chẳng lấy tin từ mà kéo đến như trẩy hội. Ai nấy đều xúm xít hứa hẹn sẽ mối cho A Ngọc một đấng lang quân nhất.

Ta và phụ nó vốn nhát gan từng trải đời, như đôi cua lột xác mềm nhũn, tính cho . Huynh trưởng nó là cái hồ lô kín miệng, ậm ừ một câu thì ngắt nghỉ đến ba chặng. Chỉ tẩu t.ử nó là còn gắng gượng đối đáp dăm ba câu, nhưng chung quy cũng chỉ là ứng phó qua loa.

A Ngọc kéo ống tay áo nũng, cầu xin: 'Mẫu và phụ đừng tùy tiện gả con cho nhà khác nhé, hợp ý con cơ.'"

Tạ thị ngập ngừng, ánh mắt tang thương xuyên qua bức tường viện, xuyên qua gốc cây cổ thụ, xuyên qua cả cánh cổng gỗ khép hờ. Chẳng tầm mắt đang neo đậu ở một góc nhỏ mờ nhạt úa vàng nào đó trong những năm tháng xưa cũ.

Quá khứ lùi xa, phủi bụi. Bình thường cố lục lọi trong trí nhớ, thì mãi cũng thể họa những chi tiết rõ ràng, chỉ còn đọng một bóng hình mờ nhạt. Thế nhưng hôm nay, từng chuyện từng chuyện một, bỗng nhiên bắt đầu hiện lên sống động mồn một như mới xảy ngày hôm qua, sót lấy một góc nhỏ li ti nào.

Phong Ký Nương tựa cửa chăm chú lắng . A Khí vốn tính nóng vội định ngắt lời hỏi thì Tạ thị cất tiếng. Bà : "Ngày hôm đó, một bà mối đến. Khuôn mặt bà tròn trịa trắng trẻo, trông phúc hậu dễ gần, hễ thấy đon đả. Trên tay bà cầm một chiếc quạt tròn, thêu một con chim sống động như thật. Nó giang cánh vỗ phành phạch, tưởng chừng như sắp bay hẳn ngoài, bay vòng quanh đầu mà lảnh lót kêu lên vài tiếng . Bà mối cầm tay A Ngọc, khen ngợi hết lời đến lời khác. Những câu từ hoa mỹ êm tai , đời từng qua. Khen đến mức A Ngọc đỏ bừng cả mặt vì ngượng ngùng.

Bà mối với : 'Thảo nào đặt tên là A Ngọc, quả thực đúng là như ngọc như ngà. Nhà nông dân quê mùa thế mà sinh một tiểu nương t.ử linh tú thủy mị đến thế . Không tìm cho nó một chốn , thì há chẳng phụ mất cái dung nhược kiều diễm .'

Ta đáp: 'Ta cũng chẳng cầu mong giàu sang phú quý gì nhiều. Chỉ mong lang t.ử nhà gia thế, nhân phẩm ở mức trung bình khá là . Những thứ khác dám với cao.'

Bà mối vỗ tay bôm bốp: 'Còn mong cầu gì khác nữa? Gia thế nhân phẩm ở mức trung bình khá, thế gian mấy . Phàm là chuyện đời con , cái đầu thì hỏng cái chân, kẻ mười phân vẹn mười liệu mấy ai? Cho dù , thì bao nhiêu tiểu thư nhà danh môn khuê các tranh giành giật đứt cả đầu, gì đến lượt một đứa con gái nhà nông nghèo hèn.'

Ta và phụ A Ngọc xong, hổ thẹn đến đỏ cả mặt.

Bà mối tiếp: 'Ta cũng nỡ viên mỹ ngọc chôn vùi trong bùn lầy. Nó sinh xinh đến , tự nhiên là ông trời ưu ái. Có một gia đình nọ, vị lang quân phẩm mạo, tài học, gia thế chỗ nào chê . Quả thực là ngợi khen, danh tiếng vô cùng .'

Ta liền : 'E rằng A Ngọc nhà xứng với .'

Bà mối vang: 'Các xót con gái, chắc hẳn là chính thê. Vị lang quân tuy ưu tú, nhưng thực nạp một phòng Như phu nhân. Có điều, ngài nạp vì ham mê nữ sắc, mà thực chất là vì đường con cái quá đỗi gian nan. Ngài và chính thất nhà phu thê tình thâm, ân ái mặn nồng. Bao năm nay hề lấy một thông phòng thất nào. Ngặt nỗi kết tóc hơn mười năm mà gối vẫn trống vắng một mụn con. Nay là nương t.ử nhà ngài nhất mực kiên quyết nạp cho phu quân .'

A Ngọc xong, bèn gặng hỏi về vị lang quân và vợ của ngài . Bà mối cũng là khéo léo, cái gì thì kể tỉ mỉ cái đó cho A Ngọc , thì thêm thắt suy đoán, vẽ nên một bức tranh mỹ.

Đêm hôm đó A Ngọc đòi ngủ chung với . Nó hỏi : 'Mẫu , đời thực sự một vị lang quân đến thế ? Chẳng vẫn bảo, nam nhân đời chỉ cần ruộng nhà thu thêm vài thạch lúa, là rục rịch tính đến chuyện nạp thêm một phòng ư?'

Ta , mà trả lời nó đây?

Cách một lát , A Ngọc hỏi: 'Mẫu , phu quân tương lai của con, liệu một lòng một đối đãi với con ?'

Câu hỏi , càng , cũng chẳng trả lời nó thế nào cho .

A Ngọc thấy đáp, bèn mỉm : 'Mẫu , con cũng tự : Làm gì phúc phận lớn đến nhường cơ chứ.'"

Tạ thị ngừng bặt, nức nở nấc lên từng hồi đau đớn: "Sao loại phúc phận đó? Sao vô phước đến nhường ..."

Phong Ký Nương đầu t.h.i t.h.ể Như phu nhân vẫn đang tấm vải trắng phủ kín, cất tiếng hỏi: "Như phu nhân vì ngưỡng mộ mối tình sâu đậm giữa Lý Thị lang và Thị lang phu nhân, nên mới nguyện ý bước chân Lý phủ?"

Tạ thị đờ đẫn, chậm chạp gật đầu một cái.

Lôi Sát chen giữa Tạ thị và Lý quản sự, hỏi vặn: "Đại nương Lý phu nhân là thế nào ? Mối quan hệ giữa bà và Như phu nhân thực sự hòa thuận ?"

 

Loading...