Phù Mộng Cựu Bút - Chương 85: Sự Thật Sáng Tỏ 15

Cập nhật lúc: 2026-07-04 11:11:47
Lượt xem: 61

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngôi nhà của Liễu Tứ Nương cây cối xơ xác, chẳng lấy một phiến lá một nụ hoa. Thế nhưng, nếu gần kỹ, những cành cây khẳng khiu lấm tấm những mầm non nhỏ xíu như hạt gạo. Chỉ chờ một cơn mưa xuân trút xuống, những chồi non sẽ thi đ.â.m chồi nảy lộc.

Lôi Sát trúng một mũi tên vai. Phong Ký Nương dùng một con d.a.o nhỏ cẩn thận khoét lấy đầu mũi tên . Nàng lén liếc Lôi Sát, thấy sắc mặt vẫn thản nhiên như , giống như đồng sắt chẳng đau đớn là gì. Có điều, mỗi mũi d.a.o của nàng khẽ nhúc nhích, lớp cơ bắp lòng bàn tay nàng giật nảy lên một cái.

"Cũng may tên tẩm độc, cũng trúng chỗ hiểm." Phong Ký Nương rắc một ít bột cầm m.á.u lên vết thương đang tứa m.á.u nhầy nhụa.

Lôi Sát đầu liếc vết thương vai, hờ hững đáp: "Chỉ là nhất thời sơ suất."

Phong Ký Nương thoăn thoắt băng bó kể chuyện: "Hôm nay Lão Thúc chợ, thấy khắp các ngõ ngách, đường lớn ngõ hẻm đều dán cáo thị truy nã hình vẽ khuôn mặt ngài. So với những bức vẽ bôi bác qua loa của mấy tên trộm cướp, thì bức họa của ngài vẽ tỉ mỉ đến từng chi tiết. Cổng phường, ngã tư, cổng thành đều binh lính gác nghiêm ngặt, xét hỏi gắt gao. Ngay cả bọn Võ Hầu ở các phường cũng chẳng dám trốn việc chè chén, chia ca tuần tra liên tục. Đám ăn mày, dân tị nạn đều đuổi hết khỏi cửa Nam thành ."

Lôi Sát khẽ hừ lạnh một tiếng: "Ta chỉ hành sự ban đêm."

Phong Ký Nương dập tắt hương trong lư, một viên hương liệu mới. Nàng gấp một con hạc giấy nhỏ, khẽ thổi làn khói mỏng manh từ lư hương bay về phía nó. Trong làn khói lượn lờ, con hạc giấy bỗng kêu lên một tiếng "chiếp", biến hóa thành một con tiên hạc to bằng nửa bàn tay, sống động y như thật với đầy đủ lông mao cốt nhục. Con hạc lượn vài vòng quanh lư hương, đó ngoan ngoãn đậu xuống mặt bàn, dùng chiếc mỏ dài nhọn hoắt thong thả rỉa bộ lông vũ, khoan t.h.a.i dạo qua .

chứng kiến vô thần thông kỳ lạ của Phong Ký Nương, Lôi Sát bề ngoài vẫn giữ thái độ điềm tĩnh, nhưng trong lòng khỏi kinh ngạc. Thấy con linh hạc sống động chẳng khác gì sinh vật thật, nghi ngờ đây chỉ là một phép che mắt, bèn đưa ngón tay búng nhẹ một cái để thử. Linh hạc giật hoảng hốt, đập cánh bay vút lên, kêu the thé dùng cái mỏ dài mổ lấy mổ để đầu ngón tay Lôi Sát.

"Lang quân việc gì trêu chọc nó chi?" Phong Ký Nương trách móc, vội đưa tay cản .

Lôi Sát húng hắng ho vài tiếng, biện bạch: "Con hạc cũng dữ dằn phết."

Phong Ký Nương , như : "Có dữ dằn đến mấy cũng chỉ to bằng ngón tay, ngài sứt mẻ gì ." Thấy linh hạc bình tĩnh , nàng tiếp: "Lấy hồn đoạt phách chắc chắn trận pháp và cờ thần. Huống hồ thứ bọn chúng tước đoạt là hàng ngàn hàng vạn sinh hồn. Đã trận pháp, ắt pháp khí bày trận, hoặc là kỳ trân dị bảo hiếm đời, hoặc là thứ tà vật âm u dơ bẩn. Trận pháp khi vận hành chắc chắn sẽ tạo sự đổi. Ngũ quan của con dẫu thể nhận , nhưng linh vật thể cảm ứng . Lang quân nghi ngờ kẻ giấu mặt trốn trong phủ Cửu Vương, nô gia liền phái linh hạc lượn lờ quanh phủ đó mấy bận, nhưng rốt cuộc vẫn hoài công vô ích."

"Không phủ Cửu Vương ?" Lôi Sát ngạc nhiên.

Phong Ký Nương lắc đầu: "Phủ Cửu Vương hề chút âm khí điềm gở nào, nơi chứa chấp thị phi. Thậm chí nơi đó còn phảng phất chút long khí, tà ma ngoại đạo nào dám xâm phạm."

Lôi Sát đăm chiêu suy nghĩ, lên tiếng. Khi những manh mối vụn vặt dần dần hiện rõ, đinh ninh phủ Cửu Vương là cái ổ chứa chấp sự dơ bẩn . Hơn nữa, nếu hồn phách đoạt là để phục vụ cho Cửu Vương, thì nơi giấu giếm thể cách quá xa .

Phong Ký Nương nhỏ giọng nhắc nhở: "Lang quân trong lòng thực sớm mối hoài nghi. Chuyện đến nước , gì mà thể thẳng ?"

Lôi Sát cụp mắt xuống, vẻ mặt thoáng chút ngượng ngùng khó xử, đáp: "Từ soái đối với ân tri ngộ, thật sự nghi ngờ ngài quá nhiều." Im lặng một hồi lâu, mới cất lời tiếp: "Vậy thì hãy thăm dò phủ của Từ soái xem ."

"Nô gia cũng đang ý đó." Phong Ký Nương mỉm .

Con linh hạc bé xíu vỗ vỗ đôi cánh trong làn khói mờ ảo, lượn lờ quanh lư hương thêm vài vòng. Nó mổ nhẹ mấy cái lên đầu ngón tay Phong Ký Nương như thể lấy lòng, sang kêu lên mấy tiếng vẻ thách thức Lôi Sát, lúc mới bay vút khỏi khung cửa sổ đang hé mở.

Phong Ký Nương đẩy cửa sổ , dõi theo con linh hạc cho đến khi nó chỉ còn là một chấm nhỏ xa tít tắp. Nàng vội đóng chặt cửa để ngăn cơn gió lạnh buốt lùa , : "Linh hạc cũng chẳng khi nào mới về, lang quân hãy chợp mắt một lát ."

Lôi Sát quả thực đang cảm thấy kiệt sức cả về thể xác lẫn tinh thần, nên cũng khách sáo chối từ. Hắn cứ thế mặc nguyên quần áo ngả lưng xuống nhuyễn tháp, chẳng mấy chốc chìm giấc ngủ say. Phong Ký Nương khều nhẹ lửa trong lò, thử lấy một chiếc chăn mỏng đắp lên . Lôi Sát hề ý cảnh giác đề phòng nàng, vẫn tiếp tục ngủ say sưa.

Phong Ký Nương bất giác mỉm . Nàng xoay , khép tấm bình phong bốn cánh. Trên mặt bình phong, hình ảnh một mỹ nhân đang soi gương chải chuốt điểm trang chẳng là để chiều lòng ai, ánh mắt long lanh đưa tình, muôn vàn phong quyến rũ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phu-mong-cuu-but/chuong-85-su-that-sang-to-15.html.]

Lão Thúc bệt thềm nhà, tỉ mỉ trộn lẫn lớp bột xương mài nhuyễn sáp dầu. Ngay sát chân lão là một chiếc đèn lưu ly tinh xảo. Nghe tiếng bước chân của Phong Ký Nương, lão ngước lên hỏi: "Lão hủ từng Âm ty một câu đối ghi rằng: 'Hữu tâm vi thiện tuy thiện bất thưởng, Vô tâm tác ác tuy ác bất phạt'* Thế nhưng, lẽ nào thiện quả sinh từ cái tâm gượng ép chẳng mang đến cho chút mật ngọt thịt ngon nào ? Và chẳng lẽ ác quả gây trong vô tình thể khiến đứt từng khúc ruột? Rõ ràng sự công bằng và đạo lý thế gian , dẫu là ở Âm giới Dương giới đều thật khó lòng định đoạt. Tựa như và A Vu , trải qua một đời tủi nhục truân chuyên, những tưởng từ nay thể trao trọn chân tình, nắm tay đến đầu bạc răng long. Nào ngờ , tất cả những hy vọng ngọn lửa vô tình của một đứa trẻ hiểu chuyện thiêu rụi thành tro bụi."

* Cố ý việc thiện, dẫu là thiện cũng thưởng; vô tình việc ác, dẫu là ác cũng phạt.

Lão kể tiếp với giọng đau xót: "Đứa trẻ nào rắp tâm ác, nó chỉ đơn giản là gom củi nướng vài con chim sẻ bắt . Nào ai ngờ trời hanh vật khô, mồi lửa bén nhanh thành trận hỏa hoạn cháy rực trời, lan sang thiêu rụi mấy căn nhà bên cạnh. Đợi lúc rừng sâu bắt con nhạn mang về để sính lễ cưới A Vu, thì mắt chỉ còn đống tro tàn đổ nát. A Vu thì thiêu sống đến c.h.ế.t. Giữa đống đổ nát hoang tàn , chỉ tìm thấy một t.h.i t.h.ể cháy đen thui, mặt mày biến dạng thể nhận ."

Nghe Lão Thúc khơi chuyện xưa, Phong Ký Nương cũng khỏi bùi ngùi xúc động: "Phong thái hào hoa của Cửu Lang khi xưa, Phong Ký Nương đến nay vẫn còn in đậm trong tâm trí. Cưỡi ngựa dạo nghiêng qua cây cầu nhỏ, lầu cao vô tay áo lụa hồng vẫy gọi lả lơi. Một tay chữ Mai Hoa Triện thể là tuyệt kỹ nhân gian, nhưng điều kỳ diệu hơn cả là ngài thể dùng cả hai tay để cùng một lúc, thế nên đời mới xưng tụng ngài là Mai Cửu Lang."

Còn A Vu, từng là nhất hoa khôi chốn lầu xanh, tinh thông cầm kỳ thi họa. Hai ánh mắt chạm , hai trái tim đồng điệu, lẽ tài t.ử giai nhân dệt nên một thiên giai thoại tuyệt . Đáng tiếc, nàng trót mang phận kỹ nữ. Dẫu luôn giữ trong sạch, chỉ bán nghệ bán , nhưng phận vẫn xứng để rước về chính thê, màng danh phận sớm chiều, chỉ mong ước một tình yêu bền lâu vĩnh cửu trong tim.

Đến lúc gia tộc họ Mai sa sút, A Vu ngần ngại bán sạch nữ trang, cầm cố chiếc tiểu viện nhỏ, gom góp lộ phí, xin một bức thư tiến cử để tiễn đưa tình tìm kiếm công danh sự nghiệp. Quãng đường xa cả ngàn dặm, mưa sa bão táp, thể một trở , hoặc trở về thì tấm chân tình của nàng cũng chẳng đặt . Ấy mà, A Vu vẫn mòn mỏi chờ đợi trong tuyệt vọng.

Mai Cửu Lang là kẻ phụ bạc. Hắn dứt khoát khước từ cơ hội kết hôn cùng quý nữ thế gia, từ chối cả lời mời mọc lôi kéo của cấp . Hắn áo gấm vinh quy, trong lòng chỉ đau đáu một ý nghĩ là dùng lễ nghi Tam thư Lục sính , trống kèn rầm rộ để rước con gái kiên nhẫn đợi chờ về thê tử. Ngờ lúc về, sinh t.ử chia lìa, hồng nhan rỏ m.á.u lệ.

Hắn ôm chặt lấy cái xác cháy thành than đen của nàng, sống c.h.ế.t chịu buông tay. Ngọn lửa giận dữ và oán hận trong lòng lời nào thể diễn tả, chỉ hận thể c.h.ế.t nàng, đổi lấy mạng sống cho nàng.

Giữa lúc tuyệt vọng cùng cực , gặp một phụ nữ kỳ lạ. Nàng cất tiếng hỏi : "Chẳng sống, cũng chẳng c.h.ế.t, sống c.h.ế.t đều trọn vẹn, ngươi sẵn sàng đ.á.n.h đổi thứ gì để đổi lấy việc sống c.h.ế.t bên mãi mãi?"

Hắn đáp chút do dự: "Nguyện đ.á.n.h đổi tất cả những gì , dốc trọn khả năng của ."

Thế là, Mai Cửu Lang - công t.ử phong lưu từng khiến bao thiếu nữ ném trái cây tỏ tình đến chất đầy xe - biến thành gã phu xe gù lưng xí, , quỷ quỷ. Còn A Vu thì hóa thành một bóng ma vật vờ nương chùa Quy Diệp. Ban ngày, nàng vẫn chỉ là một cái xác cháy đen thui. đến lúc vầng thái dương lặn xuống phía Tây, ánh trăng vằng vặc nhô lên, nàng khôi phục dáng vẻ kiều diễm như thuở còn sống, đôi lông mày cong vút, nụ tươi tắn như hoa, cùng ở bên sớm tối.

"Sự sống c.h.ế.t thế gian , quả thật là quá vô thường. Có thể là do quy luật tự nhiên, cũng thể là do nhân quả báo ứng, truy nguồn từ ?" Lão Thúc cẩn thận đặt cây nến mới xong chiếc đèn lưu ly: “Nương t.ử tuy chỉ khoanh tay bo bo giữ , nhưng cũng hiếm khi tự tiện nhúng tay chuyện của thế nhân. Bọn vốn dĩ chỉ đang sống lay lắt trong khe hở giữa hai ranh giới sinh và tử, nếu khinh suất hành động bừa bãi, e là sẽ chọc giận ông trời."

Phong Ký Nương đưa tay nhận lấy chiếc đèn lưu ly. Trái tim nàng từ đến nay vẫn luôn phẳng lặng như mặt nước hồ mùa thu, hề lấy một gợn sóng lăn tăn. Nhật nguyệt xoay vần, bảo nhanh thì như bóng câu qua cửa sổ, bảo chậm thì một ngày dài tựa ba thu. Nếu trong lòng cứ sục sôi lo lắng như nước sôi lửa bỏng, thì e rằng nàng chẳng thể nào chịu đựng nổi hàng vạn sinh ly t.ử biệt và những biến hóa khôn lường của nhân gian.

"Cửu Lang, ngài từng oán hận ?" Nàng khẽ hỏi: “Đối với con , nhắm mắt xuôi tay, mồ yên mả thì mới mong sự bình yên thanh thản."

Lão Thúc bật sảng khoái. Nụ rạng rỡ khiến cho khuôn mặt dẫu xí hơn quỷ dữ đến ba phần cũng nhuốm màu phóng khoáng, tiêu sái lạ thường: "Ta cầu ước thấy, thể sinh lòng oán hận? Một ngày thì quá ngắn, ngàn năm chẳng hề dài. Trong thâm tâm và A Vu thầm tạ ơn bao nhiêu cho cái ý định nhất thời của Phong nương t.ử ngày đó."

"Vậy là ." Phong Ký Nương ngoái đầu . Chẳng rõ Lôi Sát tỉnh giấc từ lúc nào, đang trầm mặc tựa lưng khung cửa, đôi lông mày thanh tú giấu nửa trong bóng tối. Nàng khẽ thở dài: “Chẳng hiểu , cảm thấy mệt mỏi . Chuyện gì khởi đầu thì kết thúc. Ta chỉ tìm cho một cái kết, dù kết quả , , cũng chẳng còn quan trọng nữa."

Nàng ngập ngừng một lát, giọng mang theo chút lạnh của màn đêm, dường như đang giãi bày với Lão Thúc, mà cũng như đang khéo léo nhắn nhủ đến Lôi Sát: "Đáng sợ nhất , mà trở thành một cái cây vô tri, một tảng đá vô giác. Không hỉ nộ ái ố, cũng chẳng lục d.ụ.c ngũ quan, trong lòng lạnh ngắt như tro tàn. Chỉ mong trong lúc vẫn còn hỉ nộ ái ố, thể nhận một quả ngọt viên mãn."

Trong màn đêm u ám, con linh hạc đập cánh bay trở về. Cánh của nó rách nát tơi tả, chiếc cổ gãy ngoặt sang một bên, kêu lên những tiếng thê thảm. Chẳng kịp bay đến đậu tay Phong Ký Nương, nó bỗng "xèo" một tiếng lóe lên tia lửa, và chỉ trong chớp mắt thiêu rụi thành đống tro tàn, gió cuốn bay như những bông tuyết nhỏ bé.

Phong Ký Nương giật thót , vội vàng sang Lôi Sát.

Mọi chuyện rốt cuộc đều bắt nguồn từ phủ của Từ Tri Mệnh.

 

Loading...