Phù Mộng Cựu Bút - Chương 87: Sự Thật Sáng Tỏ 17

Cập nhật lúc: 2026-07-04 11:11:50
Lượt xem: 68

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đời tựa như một kiếp phù du. Từ lúc lọt lòng cho đến khi nhắm mắt xuôi tay, trải qua bao phong ba bão táp, sương mù tuyết lạnh. Lòng vốn tham lam vô độ, bao giờ điểm dừng, núi trông núi nọ cao hơn. Gom góp những chuyện trải qua trong đời, đa phần đều mang theo sự nuối tiếc, chẳng như ý nguyện. Tám cái khổ của nhân gian, ai ai cũng nếm trải ít nhiều.

Bệnh khổ khiến xương cốt rã rời, đau đớn đến thấu xương tủy, cổ họng phát những âm thanh khò khè, khản đặc ghê rợn, tỏa mùi hôi thối nồng nặc. Cho dù là kẻ giàu sang phú quý bần hàn cơ cực, một khi trọng bệnh quấn , thì bao nhiêu hùng tâm tráng chí, hoài bão lớn lao đều gió cuốn mưa sa cuốn trôi sạch sành sanh.

Phong Ký Nương lôi từ trong n.g.ự.c một chuỗi Phật châu, trong lòng trào dâng muôn vàn cảm xúc hỗn độn: Nhất Diệp, cuối cùng thì cũng dùng đến bảo vật mà trao tặng.

Bệnh khổ di chuyển chậm chạp, lờ đờ, nhưng vô cùng dai dẳng, bám riết buông. Dù nàng lui bước thế nào, nó vẫn từ từ, chậm rãi áp sát tới. Mùi tanh hôi thối rữa xộc thẳng mũi Phong Ký Nương, nồng nặc đến buồn nôn.

"Làm ... thì nếm trải nỗi khổ bách bệnh..." Bệnh khổ vươn đôi bàn tay rũ rượi, chảy đầy mủ vàng hôi thối , lẩm bẩm như đang nguyền rủa. Những nơi nó qua, mặt đất đều thiêu rụi thành một màu đen kịt cháy khét.

Phong Ký Nương khẽ lắc đầu: "Trò vô dụng với thôi." Tám cái khổ của đời , lẽ chỉ duy nhất Bệnh khổ là nàng hề chút cảm nhận nào. Chưa bàn đến chuyện nàng sớm còn là sống, dẫu khi còn mang xác phàm, phận dân đen bần tiện như cỏ rác tư cách ốm đau liệt giường cho khác phục dịch? Chỉ thể lay lắt sống sót nếu cơ thể đủ khỏe mạnh, bằng thì c.h.ế.t yểu vì bệnh tật mà thôi. Nàng khẽ gảy đầu ngón tay, một hạt Phật châu xé gió bay vút về phía đầu con Bệnh khổ. Hạt châu mang theo sức mạnh kim cang xé nát lớp sọ não của Bệnh khổ, găm sâu trong. Bệnh khổ vốn là hiện của vô vàn tạp niệm cam lòng của cõi nhân gian, nó còn kịp tiến thêm một thước nào để bám lấy nàng, thì từ trong hộp sọ bừng lên thứ ánh sáng vàng rực rỡ chói lòa. Nó ngửa mặt lên trời rú lên một tiếng chói tai thê thảm, nổ tung, hóa thành tro bụi tiêu tán .

Phong Ký Nương chỉ với một đòn tiêu diệt gọn Bệnh khổ. Bỗng thấy tiếng ván quan tài nứt nẻ cót két, nàng phi bay tới, mỉm : "Đã c.h.ế.t , thì an phận mồ yên mả mới đạo chứ." Bàn tay ngọc ngà của nàng chộp lấy nắp quan tài, dùng sức ấn mạnh xuống để đóng kín . Từ bên trong cỗ quan tài vang lên những tiếng cào cấu chói tai, đinh tai nhức óc. Làn hắc khí đen đặc như khói bốc lên ngùn ngụt từ những khe hở. Phong Ký Nương nhếch mép khinh bỉ, vung tay gọi ngọn lồng đèn xanh đến, ấn mạnh ngọn lửa nhỏ nhoi màu xanh lè thẳng bên trong quan tài. Tiếp đó, nàng rút vội cây trâm đầu, vạch lên nắp quan tài sáu đường ngang dọc. Ngọn lửa xanh theo mũi trâm lan tỏa nhanh chóng, tạo thành những sợi xích lửa trói chặt cỗ quan tài. Tiếng quỷ than bên trong cũng dần lịm , chìm hẳn tĩnh lặng.

Bên , Lôi Sát đang đối mặt với một cuộc chiến cam go cùng lúc chống cả Sinh khổ và Lão khổ. Hai con ác quỷ dường như vô cùng e dè sát khí bốc từ Lôi Sát, nên dám áp sát quá gần. Chúng cứ lượn lờ vòng quanh từ hai phía trái . Sinh khổ mang hình hài một đứa trẻ sơ sinh, tâm trí hoang dại như dã thú. Nó trợn trừng đôi mắt đỏ ngầu như máu, thập thò dám lao lên. Lôi Sát rời mắt khỏi nó, nhưng trong lòng cứ lấn cấn một cảm giác khác thường giải thích nổi.

Chỉ trong một nhịp thở, Sinh khổ mang theo làn sương m.á.u thoắt ẩn thoắt hiện vai Lôi Sát. Hắn cảm nhận mùi m.á.u tanh hòa quyện cùng sự sầu thảm, bi thương đang nặng nề ập xuống đầu. Nếu thể tránh né, thì dứt khoát tránh nữa. Hắn nắm chặt giữa lưỡi trường đao, chẳng thèm để tâm đến việc m.á.u từ lòng bàn tay túa ròng ròng, trở tay đ.â.m thẳng Sinh khổ. Con ác quỷ Sinh khổ cực kỳ hoảng sợ khi đối mặt với lưỡi đao tẩm m.á.u của Lôi Sát, nó ré lên mấy tiếng o oe thê lương lao vút né tránh.

Đáng sợ nhất của yêu ma quỷ quái là sự vô ảnh vô hình, thể nắm bắt. Một khi hiện hình, dù hình thù kỳ dị đến thì cũng chẳng sợ hãi. Mặc dù Lôi Sát c.h.é.m trúng Sinh khổ nhát nào, nhưng trong lòng vững hơn nhiều.

Đang lúc đối đầu căng thẳng với Sinh khổ, Lôi Sát hề nhận chiếc gậy chống của Lão khổ đ.â.m xuống đất tạo một vệt lõm. Từ vệt lõm đó, một cái bóng đen kịt bò ngoằn ngoèo về phía Lôi Sát. Phong Ký Nương giật hoảng hốt, một mặt hô lớn: "Lang quân cẩn thận!", một mặt phóng một hạt Phật châu. Nào ngờ, hạt Phật châu mang theo công đức vô biên, vốn dĩ dùng để trừ tà diệt ác, khi bay đến mặt Lão khổ bất ngờ dừng khựng lơ lửng trung. Nó xoay tít vòng vòng vài bận bất ngờ đầu bay ngược trở tay Phong Ký Nương.

Mặc dù Phật châu từ chối tổn thương Lão khổ, nhưng nó cũng khiến lão già quỷ quái giật kinh hãi. Lão lùi nhanh vài bước nở nụ ma quái nham hiểm hướng về phía Phong Ký Nương. Phong Ký Nương sững sờ kinh ngạc. Chuỗi Phật châu do Nhất Diệp tặng, lai lịch vô cùng phi phàm. Tương truyền, ở triều đại , một vị cao tăng đắc đạo viên tịch tại ngôi chùa nọ. Vị cao tăng hóa Phật vãng sinh. Các t.ử trong chùa tuân theo di nguyện của sư phụ, đem nhục của ngài hỏa thiêu. Ngọn lửa cháy ròng rã suốt bốn mươi chín ngày đêm, thiêu rụi bộ da thịt, chỉ để một bộ xương cốt trắng muốt như ngọc bích, tỏa sáng lấp lánh. Nhìn kỹ, ở mỗi khớp xương đều đính một viên minh châu. Chúng tăng thi tụng kinh lập pháp hội, định lưu giữ bộ xương ngọc thánh tượng thờ phụng trong chùa. Nào ngờ, khi chạm tay , bộ xương ngọc bỗng chốc vỡ vụn thành cát bụi tan biến , chỉ để một nắm Xá lợi t.ử lấp lánh như bảo châu.

Chuỗi Phật châu Xá lợi hấp thụ công đức vô lượng của vị cao tăng, thờ cúng hưởng hương hỏa nhân gian bao năm, trăm loài ma quỷ đều khiếp sợ tránh xa. Sau khi rơi tay Nhất Diệp, ngài cẩn thận khắc lên từng hạt châu những dòng kinh văn mỏng như sợi tóc. Công năng trừ tà đuổi quỷ của nó từng thất bại...

Nghe tiếng Phong Ký Nương hốt hoảng nhắc nhở, Lôi Sát cúi xuống , phát hiện cái bóng đen trườn như rắn đang mon men tới gần gót giày . Lại thấy Lão khổ đang đầu quái dị, trong khi Sinh khổ thì vẫn chằm chằm bằng ánh mắt đỏ ngầu chực chờ cơ hội tấn công. Sự việc bất thường của Phong Ký Nương khiến Lôi Sát trong lòng bừng lên ngọn lửa giận dữ. càng tức giận, càng trở nên tỉnh táo, lạnh lùng. Trí não xoay chuyển chớp nhoáng, quyết định lao thẳng về phía Sinh khổ.

Lão khổ man rợ, cánh tay đứt lìa m.á.u chảy đầm đìa nhưng lão giống như chẳng cảm giác gì, cất cái giọng the thé chói tai chế giễu: "Người? Người thì tính là cái thá gì chứ, lặn lội vật lộn vài chục năm để tìm đường sống, lúc c.h.ế.t cũng chỉ dăm ba tấm ván quan tài mỏng tang, da mục xương mủn." Lão trừng mắt ghim chặt Lôi Sát: "Thiếu niên lang quân, sức trẻ sung mãn cường tráng, ngươi cái mùi vị của kẻ sắp xuống lỗ nó , tóc bạc răng long, bước một bước mà khó nhọc tựa như trèo đèo lội suối..."

Lôi Sát lão lải nhải nhức cả đầu, bèn ném mạnh cái vỏ đao đất về phía chiếc nạng của Lão khổ. Lão khổ nổi cơn tam bành: "Tên nhãi ranh tôn trọng già, đồ vô lễ, vô lễ."

Trong lúc Lão khổ mải nổi cáu, Lôi Sát chớp thời cơ lướt tới sát bên, vung đao toan c.h.é.m đứt nốt cánh tay còn của lão. Lão khổ khùng khục, những lùi bước mà còn lao về phía . Lôi Sát dám khinh suất, xoay né sang một bên, thuận đà tung một cước đá văng cây nạng của lão. Vừa vung chân , thấy ánh mắt Lão khổ hiện rõ sự đắc ý. Lôi Sát lập tức hối hận, rơi tròng.

Phong Ký Nương ngoài quan sát, thấy cây nạng của Lão khổ đang bay thẳng về phía , vặn rơi xuống cách nàng cỡ một trượng. Từ chỗ cây nạng rơi xuống, một vũng bóng đen lan tỏa với hàng ngàn vạn sợi tơ đen kịt, sinh sôi nảy nở với tốc độ chóng mặt, phủ kín khắp nơi. Trong chớp mắt, mặt đất biến thành một màu đen u ám rợn .

Lôi Sát sớm sự dị thường mặt đất. Chỉ một lát nữa thôi, e rằng ngay cả chỗ đặt chân cũng chẳng còn. Tục ngữ câu "Muốn bắt giặc thì bắt tướng”, giờ đây vắt óc tìm đối sách cũng muộn màng, chi bằng đ.á.n.h cược mạng sống c.h.é.m c.h.ế.t Lão khổ bằng một nhát đao.

Lão khổ vẫn đang trong cơn đắc ý, bỗng ánh đao lóe sáng mắt. Đường đao của Lôi Sát phóng khoáng mạnh mẽ, ào ạt như cuồng phong bạo vũ dồn dập lao tới. Hoảng sợ tột độ, lão lập tức hóa thành một làn khói mỏng len lỏi lớp lớp bóng đen đang bủa vây xung quanh. Từ giữa đám bóng tối, lão thò đầu , toét miệng gằn: "Già , ngươi già , sức lực cạn kiệt, bước lảo đảo, già , ha ha ha..."

Lôi Sát cúi xuống bàn tay cầm đao của , quả nhiên lớp da nhăn nheo, còn trơn láng như . thì chứ? Hắn vẫn già đến mức nổi, vung đao xong.

Phong Ký Nương giữa bóng tối đen kịt. Nàng thuộc về cõi hư vô, sống cũng c.h.ế.t, đương nhiên chẳng tuổi tác cho già . Nhìn Lôi Sát chớp mắt thêm bao nhiêu tuổi, khóe mắt hằn lên vài nếp nhăn, nhưng ánh mắt vẫn sắc lẹm như chim ưng, đúng độ tuổi tráng niên cường tráng nhất. Chỉ tiếc là, sự rực rỡ quá đỗi ngắn ngủi. Vượt qua ngưỡng tuổi băm là đến tuổi Tri thiên mệnh, chẳng mấy chốc sẽ là ngưỡng cửa Lục tuần...

Ánh mắt hai chạm . Tiếng the thé của Lão khổ và tiếng thút thít của Sinh khổ văng vẳng bên tai. Nhờ tâm linh tương thông, cả hai đồng thời nảy kế sách. Phong Ký Nương giả vờ tiến đến nhặt chiếc gậy trúc. Nàng vốn ảnh hưởng bởi sự lão hóa, Lão khổ ắt hẳn sẽ lao ngăn cản. Quả nhiên, Lão khổ thét lên một tiếng quái dị, chui lên từ lớp bóng tối và lao thẳng về phía nàng. Lôi Sát chớp lấy thời cơ, thủ nhanh như chớp áp sát Sinh khổ, tung tay bóp chặt cổ nó. Sinh khổ lập tức mọc hàm răng sắc nhọn, c.ắ.n phập cánh tay Lôi Sát như con đỉa khát máu, sống c.h.ế.t chịu buông tha.

Cơn đau buốt óc truyền đến từ cánh tay, Lôi Sát c.ắ.n răng nhẫn nhịn. Hắn cúi đầu lườm đôi mắt đỏ ngầu tròn xoe của Sinh khổ, như chuyện gì xảy , xách theo con ác quỷ bước thẳng vùng bóng tối vô tận.

Lão khổ khiến mau già, còn Sinh khổ cho trẻ .

Phong Ký Nương lặng lẽ dõi theo bóng Lôi Sát xách đao chạy như bay trong bóng tối mịt mùng. Hình hài biến đổi liên tục: lúc là thiếu niên, lúc mang mái tóc bạc phơ, lúc thì trẻ trung non nớt, lúc còng lưng rệu rã. tựu trung , vẫn luôn lao về phía như một mũi tên xé gió, gì cản nổi, dũng mãnh tiến lên lùi bước.

Thanh đao của vung lên nhanh đến mức dường như thể rạch đôi cả bầu trời tăm tối. Khí thế sắc lạnh thấu xương khiến cả và quỷ đều khiếp vía. Đường đao sượt qua, khuôn mặt Lão khổ tràn ngập sự ngỡ ngàng kinh hãi. Lão cúi xuống nửa đứt lìa rơi mặt đất, m.á.u tươi phun trào dữ dội.

Lão rõ ràng là con .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phu-mong-cuu-but/chuong-87-su-that-sang-to-17.html.]

Làm thể c.h.ế.t ?

Lôi Sát mắt chỉ thấy một màu đỏ rực, đến mức đôi mắt cũng nhuốm màu máu. Tim đập mạnh như trống trận liên hồi. Sinh khổ vẫn c.ắ.n chặt buông cánh tay . Hắn biến thành gã thiếu niên năm xưa họ hàng ghẻ lạnh, hắt hủi. Thân hình gầy guộc, sắc mặt xanh xao, khuôn mặt tuấn tú quá mức hằn lên vẻ hung hãn, bất cần. Ánh mắt lạnh lùng u ám, nỗi cô đơn đeo bám như giòi trong xương, gặm nhấm chút ánh sáng vui tươi cuối cùng còn sót .

Phong Ký Nương lẳng lặng quan sát . Đây mới thực sự là Lôi Sát, mới là Quỷ Tử, sinh từ cỗ quan tài lạnh lẽo, mất nhưng vẫn kiên cường sống sót.

Lôi Sát cũng đăm đăm nàng. Hắn mặc cho sự bạo ngược trong lòng tha hồ sinh sôi nảy nở, hất văng Sinh khổ một cách dửng dưng, đ.â.m thẳng lưỡi đao xuyên qua bụng nó một cách tàn nhẫn và vô cảm.

Mây mù tan , bóng tối bủa vây mặt đất rút cạn, bầu trời hiện vầng trăng đỏ mờ ảo.

Lôi Sát nhắm mắt để tĩnh tâm một chút. Cổng lớn Chu phủ vẫn y nguyên như lúc họ mới đến, chỉ điều mặt đất xuất hiện thêm hai cái xác. Một cái là của Lý ngỗ tác, còn cái là...

"A... Khí?" Lôi Sát sững , c.h.ế.t trân tại chỗ.

Phong Ký Nương vội vàng chạy tới, thấy A Khí dường như vẫn còn thoi thóp, bèn nhét một viên đan d.ư.ợ.c miệng y. Mặt A Khí trắng bệch như tờ giấy, m.á.u từ bụng vẫn tuôn xối xả. Nhát đao của Lôi Sát quá tàn nhẫn, quá tuyệt tình, để bất cứ một con đường sống nào.

"A... ." A Khí nặn một nụ gượng gạo, thì thầm gọi một tiếng, pha lẫn chút tủi , chút thanh thản, chút tội và cả một lời khẩn cầu tha thiết.

Lôi Sát khuỵu xuống bên cạnh y. A Khí mỉm yếu ớt: "A ... Đệ, ... nợ nghĩa phụ một mạng, thể báo đáp, đành ... đành tuân lệnh đối đầu với A ... Huynh... ... tha thứ cho ? Kiếp... kiếp , nhé, bảo... bảo vệ chu... , tận... tận tâm dạy bảo... ... ?"

"Được." Lôi Sát gật đầu đáp.

A Khí nhoẻn miệng : "Đệ phụ lòng A , ... ... thể phụ... nghĩa phụ. Vì... vì thế, thể giúp A... nửa... nửa lời. Ít , ít là một , nhưng... nhưng... nhưng là một nghĩa t.ử . A... A... ... thể lượng thứ cho ?"

Lôi Sát gật đầu thêm một nữa.

A Khí nở một nụ nhẹ nhõm, mãn nguyện khép đôi mắt.

Phong Ký Nương khẽ nắm lấy tay Lôi Sát. Hắn siết chặt bàn tay mềm mại của nàng, giọng khàn đặc: "Ta sớm sớm muộn gì cũng sẽ đối đầu với A Khí, chỉ là..."

Hắn lường ngày đến sớm như . Cuối cùng, A Khí bỏ mạng ngay lưỡi đao của . Cho dù Sinh khổ là do A Khí hóa thành, e rằng vẫn sẽ nhẫn tâm hạ sát thủ. Ẩn sâu trong tâm hồn là một sự độc ác vô biên vô tận.

"Cái tên thường liền với mệnh. Từ Tri Mệnh đặt tên cho y là A Khí , từ đầu chí cuối chỉ coi y là một quân cờ thí mạng." Phong Ký Nương trầm ngâm.

Lôi Sát đè nén đau thương sâu trong đáy lòng, thẳng dậy : "Chúng thôi."

"Tám cái khổ của đời , Sinh, Lão, Bệnh, Tử, thì ắt còn Ái Biệt Ly (yêu thương chia lìa), Oán Tăng Hội (oán ghét mà gặp gỡ), Cầu Bất Đắc (mong cầu mà ), Ngũ Âm Xí Thịnh (ngũ uẩn thiêu đốt). Không thủ hạ của Cửu Vương dùng tà thuật bí truyền nào, đem sống và oán hồn kết hợp với . Oán hồn mượn sinh khí của sống, còn sống mượn oán khí của oán hồn. Thủ đoạn thật sự quá đỗi quỷ quyệt." Phong Ký Nương phân tích.

Cánh tay Lôi Sát m.á.u me đầm đìa, Phong Ký Nương xé một đoạn vạt áo, nhanh nhẹn băng bó qua loa vết thương cho .

"Lang quân hãy giữ vững tâm trí, chớ để tâm ma cơ hội trỗi dậy." Nàng dặn dò cẩn thận.

Lôi Sát ngoảnh , cố kiềm nén sát khí cuồn cuộn trong lòng. Suy nghĩ một chốc, cũng gật đầu đồng ý: "Được, sẽ cố gắng."

.

Cánh cổng đỏ thẫm của Từ phủ vẫn khép hờ hững. Cảnh tượng bên trong tĩnh mịch như một con ác thú đang há to cái mõm đẫm máu, chực chờ kẻ bước đến nộp mạng.

Lôi Sát kéo tay Phong Ký Nương mạnh bạo đẩy tung cánh cổng. Bên trong hề chút sát khí nào, ngược , khung cảnh chăng đèn kết hoa, cờ xí rợp trời, náo nhiệt vô cùng.

"Lang quân!"

Lôi Sát đang nín thở đề cao cảnh giác thì bỗng tiếng Phong Ký Nương khẽ gọi. Hắn phắt định trả lời, nhưng đôi mắt lập tức lóe lên tia hung tợn. Ngay bên cạnh , Phong Ký Nương đang điểm trang lộng lẫy, đầu cài trâm vàng, khoác bộ hỷ phục thêu chỉ vàng lấp lánh.

 

Loading...