Phù Mộng Cựu Bút - Chương 89: Sự Thật Sáng Tỏ 19

Cập nhật lúc: 2026-07-04 11:11:53
Lượt xem: 60

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mây đen cuồn cuộn cuộn trào bầu trời, tiếng sấm ầm ầm vang vọng, từng tia chớp x.é to.ạc tầng như những thanh gươm sắc bén. Phong Ký Nương ngẩng đầu lên. Một cơn gió mạnh cuốn theo cỏ khô, mang theo lạnh từ dãy núi xa xăm thổi thốc tà áo nàng.

"Mưa đến ! Có mưa ..." Một ông cụ già nua từ trong căn nhà tranh lụp xụp lảo đảo chạy túa . Khuôn mặt gầy gò, hốc hác của lão hệt như mảnh đất cằn cỗi nứt nẻ chân. Lão dang rộng hai tay, gào t.h.ả.m thiết đến lạc cả giọng: "Mưa đến , ông trời rủ lòng thương, ông trời rủ lòng thương , mưa đến , mưa đến ."

Từng đoàn , từ già trẻ gái trai, lố nhố ôm theo thùng gỗ, chum vại chạy túa từ những mái nhà tranh xập xệ. Bọn họ tụ tập giữa đất trống, ngước những đôi mắt thèm khát lên bầu trời xám xịt. Lão già vẫn tiếp tục gào ngừng: "Mưa đến , mưa đến ." Một bà lão bên cạnh lão cũng vội vàng quỳ sụp xuống, liên tục dập đầu lạy tạ: "Ông trời mở mắt ."

Lý trưởng của ngôi làng tất tả chạy tới, lấy vài quả dại héo hon quắt queo, cùng một bát thóc lúa lép xẹp. Tay run run, ông cẩn thận đặt lên bàn thờ cúng, dẫn đầu dân làng đồng loạt quỳ rạp xuống cầu khẩn.

"Cầu xin Thượng đế mở mắt, ban phát lòng từ bi, giáng mưa xuống để cứu vớt sinh mạng chúng con. Năm mùa, chúng con xin dâng lên lúa mới, gà béo để tạ ơn trời đất."

Phong Ký Nương tựa lưng cánh cổng sắp sập, lặng lẽ quan sát cả ngôi làng quỳ gối van xin. Nàng thấy , cha của , và cả... chính bản . Một đứa trẻ còi cọc, gầy gò, mái tóc cháy nắng vàng hoe rối bù như ổ rơm. Trên nó là một bộ quần áo ngắn cũn cỡn, chắp vá chằng chịt, vá chằng vá đụp. Nó đang quỳ lọt thỏm trong đám đông, ngoan ngoãn dập đầu cầu nguyện. Đôi mắt to tròn đen láy của nó rực sáng lên một khao khát sống mãnh liệt. Ngọn lửa khao khát tuy nhỏ nhoi nhưng gió thổi tắt, dai dẳng khôn nguôi. Nó chớp mắt ngước lên bầu trời tăm tối, ánh mắt đong đầy niềm hân hoan, hy vọng và niềm tin tuyệt đối...

Trong tâm hồn thơ bé của nó, một niềm tin mãnh liệt đang nảy mầm: Rằng một cơn mưa rào mát lạnh sắp sửa tưới mát cho mảnh đất nứt nẻ khô cằn . Dòng sông sẽ ăm ắp nước, hạt cỏ sẽ nảy mầm đ.â.m chồi, cây cối xác xơ sẽ khoác lên màu xanh non mơn mởn. Nắm hạt giống nhỏ nhoi cất giấu kỹ càng trong nhà sẽ nảy nở thành những cánh đồng lúa chín vàng ươm trĩu hạt mảnh ruộng ẩm ướt.

Tất cả bọn họ đều sẽ sống sót.

Bất giác, Phong Ký Nương cũng ngẩng đầu lên. Trong tầng mây đen đặc như mực , dường như một con hắc long đang cuộn gầm thét. Gió thổi ngày một mạnh hơn. Nàng ngửi thấy mùi ngai ngái ẩm ướt trong gió. Nàng khẽ mỉm . Mưa sắp rơi .

như dự đoán, một tiếng sấm rền vang đinh tai nhức óc khiến sởn gai ốc, bầu trời như rách toạc một lỗ hổng khổng lồ, mưa xối xả trút xuống như trút nước. Dân làng quỳ đất vui sướng tột độ đến rơi lệ. Họ thi đưa tay hứng lấy những dòng nước mưa mát lạnh, tham lam uống ực bụng. Đủ loại dụng cụ từ thau gỗ, thùng gỗ, chum sành đều mang hứng nước. Bọn họ tất bật chạy ngược chạy xuôi, ăn mừng hò reo, vang ngớt.

Ông lão bệt giữa vũng bùn lầy lội, nét mặt xen lẫn niềm vui sướng tột cùng và cả sự nghẹn ngào cay đắng. Lão ngước trời cao, há hốc miệng, chòm râu bạc trắng run bần bật, miệng lẩm bẩm ngừng.

Phong Ký Nương lắng tai kỹ. Lão đang : "Sống , sống ..."

Những gian khổ, nhọc nhằn dường như gột sạch trận mưa lớn. Mảnh đất cằn cỗi cháy vàng chỉ một đêm như khoác lên chiếc áo mới màu xanh non mơn mởn. Dẫu trong chum gạo vẫn chẳng dư dả thêm bát gạo nào, nhưng dường như ai nấy đều thấy ánh sáng hy vọng ở phía . Phong Ký Nương thấy đứa bé gái gầy nhom - là nàng khi xưa - chân đất, xách giỏ tre tung tăng chạy nhảy khắp đồi núi. Chẳng bao lâu , nó hái về một giỏ đầy ắp nấm tươi. Buổi tối, dùng chỗ nấm đó nấu một nồi canh nóng hổi, cả nhà ba cuối cùng cũng nếm trải cảm giác no bụng.

Nàng thấy tiếng nhẹ nhõm của cất lên: "Lại cố cầm cự thêm một ngày nữa ."

Người cha cũng hùa theo : "Có nước là . Trước kiếm một bình nước dùng dè sẻn mấy ngày, giờ thì uống nước thôi cũng đủ no bụng ."

Lý trưởng tập hợp thanh niên trai tráng trong làng, khoanh vùng những mảnh ruộng màu mỡ nhất. Mỗi nhà góp một chút hạt giống, chung sức cày cấy, gieo mạ. Thế đạo vẫn còn muôn vàn khó khăn, chỗ chỗ nổi lên chiến tranh loạn lạc. Quan nha xuống làng bắt đinh, gọi một toán thanh niên trai tráng. Đến mùa thu hoạch, thuế nông nghiệp những giảm mà còn tăng vọt. Trên gương mặt Lý trưởng hằn thêm vài nếp nhăn âu sầu. Cũng may, lúa giữ vẫn đủ cho mỗi nhà hạt giống vụ , thêm chút cám bã, rau cỏ hái lượm núi cũng miễn cưỡng giúp duy trì tàn.

Phong Ký Nương trong khoảnh sân nhỏ nhà , dường như đó ngàn năm vạn năm. Quan nha xuống làng một nữa. Người cha thở dài thườn thượt, với nàng: "Nương t.ử , quan phủ tăng thêm thuế lính đinh, nhà chẳng còn lấy một hạt gạo nào để đóng nữa. Nàng... và Bé Gái..."

Đầu làng vang lên tiếng than ai oán vang trời lở đất, tiếng vạt áo kéo rách, tiếng đ.ấ.m n.g.ự.c bình bịch. Vợ chồng, con, con cha. Phong Ký Nương thấy bản c.h.ế.t trân ở đầu làng, ngẩn ngơ dõi theo bóng lưng cha xa dần, mãi chịu về. Chuyến , sống c.h.ế.t mịt mờ. Có thể ông sẽ bao giờ trở , cũng thể khi ông về, ngôi nhà chỉ còn là một đống đổ nát hoang tàn.

Thiên tai nối tiếp nhân họa, gánh nặng mưu sinh đè bẹp con đến thở nổi. Thế nhưng, dù bụng đói đến chỉ còn da bọc xương, con vẫn cứ ráng mà sống lay lắt qua ngày.

Phong Ký Nương thấy bản ngày một gầy , cùng tần tảo cày cấy. Sáng sớm tinh mơ rừng sâu hái rau dại, khe suối mò ốc bắt cá. Thỉnh thoảng đầu làng ngóng về con đường mòn ngoằn ngoèo, hy vọng cha thể bình an trở về.

Mùa thu tàn úa, mùa đông buốt giá cũng qua , nhường chỗ cho mùa xuân ấm áp và mùa hạ oi ả. Mái tóc dài thưa thớt, úa vàng của nàng giờ thể búi gọn thành hai búi nhỏ đỉnh đầu. Nàng hái một bông hoa dại đỏ thắm gài lên tóc, soi bóng xuống mặt nước, mỉm e ấp, dáng một thiếu nữ kiều diễm.

Một ngày nọ, mưa bụi giăng giăng, gió thổi nhè nhẹ. Phong Ký Nương thấy đang chiếc ghế gỗ nhỏ xíu mái hiên cỏ tranh, cặm cụi nhặt mớ rau cần nước mới hái về. Bỗng một gã thiếu niên hàng xóm phấn khích chạy băng qua con đường đất lầy lội trơn trượt, đẩy tung cánh cổng rào, gào to: "Tỷ tỷ, tỷ tỷ! Người lính đ.á.n.h giặc về ! Nhanh lên, nhanh lên, a cha của tỷ cũng về kìa!"

Giỏ rau cần nước còn đẫm sương mai hất văng xuống đất. Phong Ký Nương thấy bản nở một nụ rạng rỡ nhất từ đến nay, ba chân bốn cẳng vắt giò lên cổ mà chạy. Chạy đến giữa làng, nàng vòng ruộng kéo tay cùng . Con đường mòn đầu làng chật ních làng, chen chúc ngóng y hệt như lúc tiễn đưa. Già trẻ lớn bé dìu dắt , dán mắt về phía cuối con đường quanh co, nơi những yêu đang rảo bước về.

Một lọn tóc của Phong Ký Nương mưa bụi ướt sũng. Nàng hòa cùng dòng hướng mắt xa. Những bóng đen nhẻm, thành từng tốp ba tốp năm đang tiến gần. Lẫn trong đám đông đó, một bóng dáng vô cùng thuộc đối với nàng.

Đó là cuộc đời mà đáng lý nàng , nhưng rốt cuộc chẳng thể nào với tới .

Phong Ký Nương vén lọn tóc ướt tai, lưng bỏ . Dưới gốc cây ven đường, Nhất Diệp mang dáng dấp của một thiếu niên, mặc tăng y, đội nón lá đang lặng lẽ đó. Trong đôi mắt ngài vẫn đong đầy sự bi mẫn, thương xót chúng sinh.

"Tỷ tỷ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phu-mong-cuu-but/chuong-89-su-that-sang-to-19.html.]

"Đệ ."

Nhất Diệp rút từ trong tay áo một thanh chủy thủ , dâng lên bằng hai tay, : "Tỷ tỷ, vì lầm của mà cuộc đời tỷ đổi , cuối cùng chịu cái c.h.ế.t thê thảm. Tỷ từng buông một lời oán trách . Hôm nay, chúng hãy giải quyết dứt điểm ân oán năm xưa ."

Phong Ký Nương đón lấy thanh chủy thủ, đăm chiêu một lúc lâu. Nàng bỗng thả lỏng tay, thanh chủy thủ sắc bén rơi cắm phập xuống bùn lầy, ngập đến tận cán. Nàng đầu cảnh nhộn nhịp, náo nhiệt đầu làng, mỉm đáp: "Đệ , ngàn năm trăm năm trôi qua , đúng sai trái đều chìm dĩ vãng, cũng chẳng thể nào từ đầu nữa. Ngay cả ngôi làng nhỏ bé cũng hóa thành cát bụi còn dấu vết. Đệ , những oán hận, cam lòng trong lòng tỷ cũng phai nhạt gần hết ."

"Tỷ tỷ, bây giờ tỷ cũng chẳng quỷ, sống cũng c.h.ế.t, lẽ nào tỷ thực sự oán hận ?" Nhất Diệp cụp mắt xuống: “Nỗi oán hận trong lòng tỷ, chỉ dùng m.á.u thịt của mới thể gột rửa sạch sẽ."

Phong Ký Nương cởi bỏ giày tất. Thuở sinh thời, gia cảnh bần hàn, tuổi còn nhỏ, nàng nổi một đôi giày cỏ, đành chân trần chạy nhảy khắp núi đồi. Nàng xách đôi giày tay, dẫm chân xuống bùn đất lạnh lẽo, nhão nhoét, lạo xạo dẫm lên những rễ cỏ chằng chịt.

Trái tim nàng bao giờ cảm thấy thanh thản, nhẹ nhõm đến thế : "Đệ , cầu mà thì cũng đừng nên cưỡng cầu gì. Núi cao vạn trượng, biển rộng ngàn dặm, chờ khi chiêm ngưỡng hết kỳ quan tuyệt cảnh thế gian , sẽ ngộ bến đỗ cuối cùng của ."

Trong đôi mắt bi mẫn của Nhất Diệp thoáng hiện lên một tia hoang mang, khó hiểu.

"Hơn nữa, , thể tay g.i.ế.c cơ chứ," Phong Ký Nương ngoái đầu , giọng điệu vô cùng dịu dàng: “Đệ là Phật tử, sinh từ thiện niệm, sai vốn dĩ ."

Nhất Diệp bất động, tĩnh lặng giữa màn mưa bụi mịt mù như một pho tượng Phật đá núi sâu.

Khung cảnh ngôi làng nhỏ bé dần nhạt nhòa, tan biến như bức tranh thủy mặc nước rửa trôi. Phong Ký Nương hình bóng Nhất Diệp đang mờ dần , bỗng lên tiếng hỏi: "Đệ là Nhất Diệp, là Cầu Bất Đắc ?"

Nhất Diệp đáp lời, chắp tay thi lễ Phật gia, phiêu diêu cưỡi mây đạp gió bay .

.

Ngôi làng tan biến , nhường chỗ cho từng viên gạch, từng bức tường của Từ phủ hiện rõ mồn một. Phong Ký Nương thấy Lôi Sát đang bậc thềm đá sảnh chính kiên nhẫn chờ đợi. Ngọn lồng đèn xanh lục xoay vòng vòng mặt như con ruồi mất đầu. Có lẽ vì thấy tiếng động, hoặc do cảm nhận điều gì bất thường, Lôi Sát ngước mắt về phía nàng.

"Lang quân đợi lâu ." Phong Ký Nương mỉm chào.

Lôi Sát đáp bằng một nụ , điều mà hiếm khi , khẽ thở phào nhẹ nhõm.

Hai thấy đối phương vẫn bình an vô sự thì cũng thêm những lời sáo rỗng thăm hỏi, sự quan tâm đều ngầm hiểu trong lòng.

Lôi Sát lên tiếng: "Bên trong sảnh chính trống trơn chẳng gì, nhưng ở góc tường bên trái một cánh cửa nhỏ dẫn một sân viện khác."

Phong Ký Nương theo tới đó. Ở góc tường quả nhiên một cánh cửa ngầm. Soi ngọn lồng đèn xanh , cửa lờ mờ hiện lên những nét bùa chú chằng chịt. Nàng sang gật đầu với Lôi Sát.

Trước khi đẩy cửa bước , Lôi Sát dặn dò: "Ký Nương, cô gấp thêm một con hạc giấy nữa ."

Phong Ký Nương châm hương, gấp hạc. Con hạc giấy vỗ cánh bay vút khỏi Từ phủ mà gây một tiếng động nào. Lôi Sát gõ gõ một viên gạch đá bên cạnh cánh cửa ngầm, dùng sức đẩy nhẹ một cái. Một tiếng "Cạch" vang lên, cánh cửa ngầm lạch cạch trượt sang một bên. Bên trong dường như ánh lửa cháy rực rỡ nhảy múa, kèm theo những tiếng rít gào chói tai của gió thét.

Hai chậm trễ thêm, bước qua cánh cửa ngầm, cảnh tượng mắt khiến họ sợ hãi đến biến sắc.

Một pháp trận khổng lồ khắc sâu nền đất. Bên trong trận pháp là hàng vạn con quỷ đang chen chúc nhung nhúc, hóa thành những đốm ma trơi lượn lờ gào thét như băng sa. Những sinh hồn sắp sửa lìa đời vốn hề vô tri vô giác. Sự oán hận tích tụ khi đ.á.n.h tan hồn phách biến nơi thành một luyện ngục trần gian. Bị vây hãm trong trận pháp thể thoát , chúng nảy sinh ác niệm âm tà, trở thành những con rối điều khiển, ngừng thu hút các sinh hồn khác tới để cùng chung phận thê thảm.

Cánh cửa ngầm mở, vạn quỷ trong trận thấy sinh hồn bước , luồng âm khí hung hãn, tà ác ập tới như bão táp, cuồn cuộn nuốt chửng vạn vật, phá nát ngàn non. Lôi Sát vội lùi , che chắn cho Phong Ký Nương ở phía . Trong phút chốc, cảm nhận như tứ chi lục phủ quăng chảo dầu sôi, lập tức rơi xuống hầm băng lạnh buốt. Lớp da thịt rạch xé hàng trăm ngàn vệt thương ứa máu. Khí huyết cuộn trào, m.á.u tươi trào khỏi cổ họng.

Phong Ký Nương kinh hãi tột độ, vội vàng tung ngọn đèn xanh lên trung. Ngọn đèn lơ lửng cao, tỏa sáng rực rỡ, chiếu rọi một nhỏ bé. Một tay nàng đỡ lấy Lôi Sát, ấn mạnh lưng , giọng sắc lẹm vang lên uy nghiêm: "Tỳ Sa Môn Thiên Vương, ngài vốn là Hộ pháp Thiên Tôn của nhà Phật. Ngài nương nhờ xác của Quỷ Tử, hưởng thụ công đức của , cớ tay tương trợ trong lúc nguy nan ?"

Lôi Sát nuốt ngụm m.á.u tanh ngược trong. Một cơn đau xé ruột xé gan bất ngờ ập đến, tưởng chừng như nuốt chửng lấy . Cảm giác như vô vàn lưỡi d.a.o từ bên trong đang từ từ cắt xẻ cơ thể thành từng mảnh. Dồn hết chút sức tàn, ngoái đầu . Trên lưng , một chiếc bảo ô lấp lánh hào quang đang dần dần hiện . Phong Ký Nương nghiến chặt răng, hai tay nắm chặt cán ô, dùng hết sức bình sinh giật phắt chiếc Tuệ ô , nhét thẳng tay Lôi Sát.

"Lôi Sát, mau cầm lấy pháp khí Tuệ ô của Tỳ Sa Môn Thiên!"

 

Loading...