Phù Mộng Cựu Bút - Chương 92: Sự Thật Sáng Tỏ 22
Cập nhật lúc: 2026-07-04 11:11:56
Lượt xem: 58
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lôi Sát tiếng sương tiễn xé gió rít gào, bèn ôm gọn Phong Ký Nương lòng, xoay ô lên gạt đỡ. Tuệ Tản vốn vật phàm nhân gian, gặp nước ướt, gặp lửa cháy, đao thương bất nhập.
Chỉ là, lượng cung tên b.ắ.n tới quá đỗi dày đặc. Chu Thân oai phong lẫm liệt chỉ huy từng toán cung thủ luân phiên b.ắ.n xối xả về phía Lôi Sát và Phong Ký Nương. Lại những lính cầm đao khiên đang chằm chằm như hổ rình mồi, chỉ chờ Lôi Sát kiệt sức là sẽ ùa lên bắt sống.
Từ Tri Mệnh thở phào nhẹ nhõm, chuyển hướng tập trung vận hành pháp trận cải mệnh nghịch thiên. Ngặt nỗi Thổ Bảo Thử cứ quấn quít buông, chuồn lượn vòng , c.ắ.n vài cái phóng như chớp. Lôi Sát che chở Phong Ký Nương chống đỡ trận mưa tên, phân tâm lo liệu việc khác.
"Chu vệ, mau đuổi con chuột !" Từ Tri Mệnh chịu nổi phiền phức, rút tay để đối phó với Thổ Bảo Thử.
"Tuân lệnh!" Chu Thân chắp tay nhận mệnh, rút một thanh d.a.o nhọn phóng vút về phía Thổ Bảo Thử. Con chuột đang mải vờn Từ Tri Mệnh, ré lên một tiếng "chí" khi con d.a.o xẹt sượt qua cái đuôi dài cắm phập khe gạch. Bản tính của Bảo Thử vốn ranh mãnh và hung dữ, nó lập tức phắt , trừng cặp mắt hung quang Chu Thân. Sức nó lớn đến mức c.ắ.n đứt cả thanh sắt, chân dậm mạnh một cái, lao vun vút như điện chớp về phía kẻ tay.
Chu Thân lai lịch của nó, vì khinh địch nên tông trúng chính diện. Cổ tay gã đau buốt như xe nghiền qua, kêu t.h.ả.m một tiếng gầm lên giận dữ: "Súc sinh mà cũng dám ngông cuồng!"
Thổ Bảo Thử nghiêng nghiêng đầu, đôi mắt nhỏ bằng hạt đậu ánh lên vẻ giễu cợt, lúc rảnh rỗi còn lượn qua quấy rối Từ Tri Mệnh. Chu Thân vốn tâm cao khí ngạo, chịu nhục một con súc sinh. Gã điên cuồng rút đao bổ tới tấp về phía con chuột. Dù thủ linh hoạt và vóc dáng vạm vỡ, nhưng đối diện với một con chuột chỉ dài cỡ một sải tay, động tác của gã trở nên quá đỗi vụng về.
Thấy Chu Thân chật vật, Từ Tri Mệnh hận thể rèn sắt thành thép, lên tiếng mắng: "Thổ Bảo Thử là loài súc sinh hạ đẳng, nó sợ đao kiếm của ngươi? Dùng âm phù trị nó!"
Chu Thân mất mặt nên càng thêm tức giận, nhưng rốt cuộc cũng lấy bình tĩnh. Gã rút từ trong n.g.ự.c áo một xấp âm phù. Những bùa chú đều luyện từ vật âm tà, khiến Thổ Bảo Thử dựng ngược lông mao, hai mắt chuột chuyển đỏ rực.
Phong Ký Nương Lôi Sát mang theo lướt thoăn thoắt trong màn mưa tên. Nàng phân tâm thấy Bảo Thử rơi thế hạ phong vì sợ âm phù, thấy mấy đội đao binh khiên giáp đang bày binh bố trận đợi sẵn, trong lòng liền nảy một kế. Nàng khẽ gọi Lôi Sát: "Phó soái, đời vốn tham tài."
Lôi Sát sững , hiểu nàng đột nhiên câu đó, lúc phân tâm suýt nữa thì trúng tên. Phong Ký Nương giải thích gấp: "Bảo Thử và Bảo Tản ký sinh , tuy là pháp khí của Tỳ Sa Môn Thiên, nhưng bảo vật do chính Thiên Vương cầm. Chàng chỉ mượn hình thái và chút vi lực của chúng, nên chúng tương thông với tâm trí ."
Lôi Sát bừng tỉnh. Hắn chuyển niệm, Bảo Thử lập tức cảm ứng , nhả từ trong miệng từng viên trân châu tròn xoe cỡ nhãn lồng, tỏa ánh sáng rực rỡ. Trân châu rơi xuống đất liền lăn lông lốc tứ phía. Mỗi viên đều giá trị liên thành, đủ sức lay động lòng .
Mấy đội đao binh tròn mắt, nuốt nước bọt ực ực. Trân châu cỡ đến hoàng gia còn chắc , chỉ một viên cũng đổi vàng bạc đống đống, cả đời lo ăn mặc. Nếu đem dâng lên quyền quý, mở một con đường thăng quan tiến chức. Chỉ là, nơi quá mức quỷ dị, chừng những viên trân châu chỉ là chướng nhãn pháp, thể tin ...
Lôi Sát khẽ thở dốc. Có lẽ do Bảo Tản thuận tay, dồn hết tâm trí bảo vệ trong lòng, múa ô kín mít lọt gió. Thế nhưng đây kế lâu dài, tìm cửa sinh trong thiên la địa võng .
Một viên trân châu lăn lông lốc đến tận chân một gã đao binh. Nó tròn trịa, nhẵn thín, tỏa quầng sáng mờ ảo, trông đắt giá và cám dỗ tột cùng...
Gã đao binh siết chặt thanh đao trong tay, đảo mắt quanh, thấy đồng liêu dường như ai chú ý, gã nhịn bèn nhích chân giẫm lên viên trân châu. Bảo vật tròn xoe cộm lòng bàn chân, cứng trơn. Gã nhếch mép, cõi lòng d.a.o động, lập tức cúi xuống moi viên bảo ngọc đế giày nắm chặt trong tay, vội vàng giấu n.g.ự.c áo.
Lồng n.g.ự.c gã phập phồng, tim đập như trống bỏi. Trên nền gạch vẫn còn vô viên trân châu đang phát ánh sáng câu hồn đoạt phách. Gã đao binh kìm nổi nữa, vứt luôn thanh đao, lăn lê bò toài giành giật bảo vật rơi vãi khắp sàn.
Hành động tựa như tiếng gà gáy x.é to.ạc màn đêm thanh vắng. Các đao binh khác cũng đỏ mắt ùa lên tranh giành trân châu.
Chu Thân kinh nộ tột độ, một đao c.h.é.m phăng đầu một kẻ đang giành giật: "Kẻ nào dám càn chống lệnh, kết cục sẽ như tên !"
Máu tươi phun xối xả. Gã đao binh như con gà đứt đầu, co giật tứ chi vài cái đổ ụp xuống. Vốc trân châu trong tay gã bung , tản mác như thiên nữ rải hoa, lăn qua bụi bặm, lăn qua cả vũng m.á.u tươi.
Mấy toán đao binh trầm mặc, cung thủ cũng khựng . Một là thương xót đồng loại, hai là tự xót xa cho phận . Bọn họ sinh t.ử là vì cái gì? Chẳng vì mưu cầu phú quý công danh ? Nghề của họ là bán mạng.
Thế nhưng Thổ Bảo Thử vẫn ngừng nhả bảo vật. Vàng ngọc, đá quý, món nào là hàng phàm tục. Lấy một món đủ ăn cả đời, lấy hai món sống đời tiêu dao, nhặt sạch... là giàu nứt đố đổ vách!
Nhát đao của Chu Thân chặt đứt lòng tham của con , ngược còn như đổ thêm dầu lửa. Đao binh vứt khiên bỏ đao, giành giật châu báu như ch.ó đói vồ xương. Mấy cung thủ đang chờ ca cũng ngứa ngáy khó chịu, chen lên nhập bọn giành giật.
Chu Thân giậm chân c.h.ử.i đổng, liên tục lệnh, nhưng đám binh lính đỏ mắt vì tiền, thậm chí sang c.h.é.m g.i.ế.c lẫn , còn ai theo lệnh nữa. Từ Tri Mệnh hít sâu một . Chu Thân kiêu ngạo cuồng vọng, quả thực thu phục nhân tâm bằng Lôi Sát, thật đáng tiếc.
Thổ Bảo Thử trèo lên đống châu báu, đôi mắt chuột trân trân đám vì vàng bạc mà đ.á.n.h sức đầu mẻ trán.
Cung thủ tham gia cướp đoạt một thì hai, hai ắt ba. Mưa tên thưa thớt dần, Lôi Sát và Phong Ký Nương rốt cuộc cũng thời gian thở dốc. Sát tâm trong Lôi Sát phừng phừng như ngọn lửa bốc cao. Hắn nhét ô tay Phong Ký Nương, nhặt thanh trường đao dính m.á.u đất lên, tung vút về phía Từ Tri Mệnh nhanh như chim yến.
Chu Thân đang cay cú đám thuộc hạ u mê vì tiền, thấy Lôi Sát lao tới tính mạng Từ Tri Mệnh, lập tức lao chắn đòn. Đao kiếm va chạm xẹt lửa, lưỡi đao phản chiếu đôi mắt ngập ngụa sát khí của Lôi Sát.
Sự phẫn nộ, sự tiếc nuối, sự luống cuống của thảy đều hóa thành sát ý ngập trời. Chút ấm áp mỏng manh như ánh đom đóm nơi đầu ngón tay , còn kịp chạm sắp đ.á.n.h mất, lạnh thấu xương đóng băng giác quan của . Chỉ m.á.u tươi nóng hổi mới xoa dịu cái lạnh lẽo âm u .
Chu Thân thoáng chốc khiếp sợ sát khí của Lôi Sát, nhưng ngay đó say đắm trong vẻ chật vật của kẻ địch, hung hăng : "Lôi Sát, ngươi và cùng dốc sức cho Bất Lương Ty, ngươi gọi một tiếng Phó soái, còn thì vô danh vô tính. Đáng tiếc, ngươi oai phong đến mấy thì cũng chỉ là một quân cờ thí mạng."
Lôi Sát bặm chặt đôi môi đỏ thẫm. Lời lẽ khiêu khích của Chu Thân chẳng để mảy may vết xước nào trái tim cứng như băng của . Bất cứ kẻ nào cản đường , đều c.h.ế.t.
Trường đao c.h.é.m xuống nặng tựa Thái Sơn, Chu Thân nghiến răng tung hết chín phần sức lực chống đỡ. Gạch chân lún xuống, Lôi Sát gở, một tay đặt lên đao, mượn lực lộn vòng qua gã, xoay xuất đao cong như trăng rằm. Chu Thân vội vàng lùi bước, chợt thấy thắt lưng nhói đau, một vệt m.á.u tuôn ròng ròng.
"Lôi Sát..." Chu Thân sờ vết thương, m.á.u dính đầy tay, càng coi Lôi Sát là kẻ thù đội trời chung.
Ánh mắt lạnh lẽo âm u của Lôi Sát dừng gã quá một khắc, trường đao c.h.é.m liên tiếp ba nhát ép Chu Thân lùi bước liên tục, đó dứt khoát xoay lao về phía Từ Tri Mệnh chút lưu luyến.
Mệnh bàn trong tay Từ Tri Mệnh lóe lên những tia sáng vàng chói lọi, từ từ kết nối với từng sợi chỉ vàng trong pháp trận. Lão khỏi mừng thầm, nhưng bực dọc vì Lôi Sát xông tới phá đám.
"Chu Thân, tài cán của ngươi kém Lôi Sát, lép vế !"
Chu Thân vốn gia nhập Bất Lương Ty sớm hơn Lôi Sát, dẫn dắt mười hai ám vệ chuyên thực hiện các vụ ám sát mờ ám, chuyện thấy ánh mặt trời nhiều thì cũng còn quang minh chính đại nổi. Lâu ngày, rõ ràng Lôi Sát chỉ là bia ngắm vứt bỏ, nhưng sự ghen ghét đố kỵ biến thành tâm bệnh. Đánh với Lôi Sát nào cũng thua, gã vốn tức tối, nay Từ Tri Mệnh khích tướng liền chịu nổi. Gã rống lên cuồng nộ, nhào về phía Lôi Sát như ác hổ vồ mồi.
Lôi Sát vốn lấy mạng Từ Tri Mệnh, nay Chu Thân liều c.h.ế.t quấn lấy, đành lực đối phó. Phải vượt qua tiểu quỷ mới diệt Diêm Vương.
Giữa lúc hỗn loạn tột độ, chợt tiếng rống giận dữ vang lên, một con d.a.o lóc thịt bay xé gió cắm thẳng trán Chu Thân. Gã trừng mắt, đưa tay lên đỡ đòn. Dao lóc thịt sắc nặng, thế hung mãnh, nhục của Chu Thân cản nổi! Chỉ một tiếng thét t.h.ả.m thiết, một cánh tay c.h.é.m đứt lìa rơi xuống đất.
Từ Tri Mệnh nhíu mày, ngoài viện một đội quân cầm đuốc rầm rập chạy . Nhìn kỹ , lão đại kinh thất sắc.
"Trận thế lớn thật đấy!" Người đến dạo như chốn , vỗ tay tán thưởng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phu-mong-cuu-but/chuong-92-su-that-sang-to-22.html.]
"Tiền Thái t.ử điện hạ." Từ Tri Mệnh cẩn trọng Khương Quyết, mỉm : "Điện hạ phong thái vẫn tuyệt vời như xưa, tiếc là chỉ như bộ xương khô đắp da đắp thịt, cũng còn chống đỡ bao lâu."
"Chuyện phiền Từ soái bận tâm." Khương Quyết phẩy tay, vài tên t.ử sĩ bịt mặt áo đen ma quỷ xuất hiện từ trong hàng ngũ binh lính. Đao phong lướt nhanh như gió, chỉ trong câm lặng, cung thủ c.h.ế.t rụng quá nửa. Thoáng chốc, ưu thế sân đảo ngược.
Vạt áo sạch bong nhiễm bụi trần của Khương Quyết lướt qua mặt đất đầy máu, hắt lên từng tầng huyết sắc.
Phong Ký Nương cũng khỏi kinh nghi bất định, đành cầm ô ở một góc tĩnh quan kỳ biến.
Đơn Thập sải bước viện, nhặt d.a.o lóc thịt lên, quệt mồ hôi trán c.h.ử.i đổng một câu, : "Phó soái, lão Đơn tới muộn. Cái trạch viện giấu quỷ, bọn vòng vòng mấy mà tìm thấy cửa . May mà Thái t.ử mang theo kỳ nhân chạy tới mới phá chướng nhãn pháp ."
Lôi Sát tiếp lời, cố kiềm nén sát khí đang sôi sục trong ngực, xoay nhảy lên c.h.é.m Từ Tri Mệnh. Một chiêu , lão lui bước, mệnh bàn trong tay lập tức hóa thành một sợi roi vàng quấn rịt lấy trường đao của Lôi Sát.
"Chỉ là phàm binh tục khí nhân gian." Từ Tri Mệnh khinh miệt. Roi vàng như mãng xà siết càng lúc càng chặt, trường đao uốn éo như dải lụa mềm, vặn xoắn thành hình thù kỳ dị.
Khương Quyết khẽ bật , chợt : "Cửu , và Từ soái tình như cha con, lão thần thông quảng đại cỡ ?"
Từ Tri Mệnh khựng tay, ánh mắt khó tin sang.
Trên môi Khương Quyết mang theo nụ khoái chí vô hạn. Hai tên áo đen áp giải Khương Lăng và Khương Chuẩn bước lên. Khương Chuẩn trói gô như lợn béo, miệng ngừng c.h.ử.i bới Khương Quyết từ đầu đến chân.
Khương Quyết nhạt: "Bát , lưỡi lợn là mồi nhắm rượu tuyệt hảo. Cô chê nó bẩn nên từng nếm qua. Nếu còn ăn xằng bậy, e rằng sẽ tủi bản mà nếm thử vài miếng đấy."
Khương Chuẩn hoảng sợ trợn trừng đôi mắt tam giác, thức thời câm miệng.
Còn Khương Lăng như kẻ mất hồn. Gương mặt trắng bệch hơn cả áo lông cáo đang khoác , đôi môi còn chút huyết sắc. Hắn mấp máy môi hỏi: "Từ sư, ..."
Từ Tri Mệnh đối đãi với ôn hòa như gió xuân tháng ba, chậm rãi : "Đại vương cứ coi như thấy . Thần nhất định sẽ trải sẵn một con đường bằng phẳng cho ."
"Đường bằng phẳng?" Khương Lăng hít sâu một : “Đường bằng phẳng gì cơ?"
Từ Tri Mệnh bật , đáp thẳng mà chỉ dặn dò: "Đại vương chỉ cần nhớ lấy thiên hạ bá tánh trọng, giảm nhẹ sưu cao thuế nặng, để bá tánh an cư lạc nghiệp, trẻ nuôi dưỡng, già chốn nương tựa."
Bàn tay thon dài của Khương Lăng run rẩy như cầy sấy: "Từ sư, tâm tranh đoạt đại vị..."
Khương Quyết ha hả, ghé sát tai Khương Lăng thì thầm: "Cửu , Từ soái vì mà đồ sát cả vạn dân. Đệ một câu tâm, há chẳng phụ tấm lòng thành của lão ?"
Khương Lăng kẻ dễ lời phiến diện, dù trong lòng tin vài phần nhưng vẫn hướng về Từ Tri Mệnh tìm kiếm đáp án: "Từ sư, những gì?"
Ánh mắt Từ Tri Mệnh đong đầy từ ái: "Đại vương tâm tính nhân hậu kiên nghị, tuy thủa nhỏ nhiều bệnh nhưng hẹp hòi, hành xử rộng lượng, tài trí hơn , thực sự là minh quân chọn lựa. Ta xem xét các hoàng t.ử của bệ hạ, chỉ đại vương kế vị thì thiên hạ mới thái bình. Những kẻ khác, ai dám tranh ngôi cửu ngũ?"
Phong Ký Nương lặng lẽ bước tới nắm lấy tay Lôi Sát. Hai , đều thấy kinh ngạc. Nhìn vẻ mặt của Khương Lăng, dường như thực sự nội tình.
Đơn Thập gãi đầu, chột mặt. Khương Quyết bảo "bắt tặc bắt vua ", nên mới lệnh cho t.ử sĩ khống chế Khương Lăng và Khương Chuẩn. Hắn còn lấy Khương Lăng con tin, Từ Tri Mệnh ắt ném chuột sợ vỡ bình.
Ai ngờ Cửu vương vô tội.
Khương Quyết siết chặt vai Khương Lăng, : "Cửu , cái mạng của , quả thật vô giá ngút ngàn. Vạn tiếp mạng cho , xứng đáng lên ngai vàng thiên hạ!"
Gương mặt Khương Lăng vốn nhợt nhạt nay càng thêm trắng bệch. Cổ họng nghẹn ứ, há miệng mấy nhưng thốt nên lời. Sinh mạng của vạn ... gánh nặng gánh nổi!
Hắn !
"Từ sư, ." Khương Lăng lẩm bẩm: “Từ sư, thực sự ."
Từ Tri Mệnh lắc đầu, đáp: "Đại vương, pháp trận thành. Ngài nhận năng lực đó, thì gánh vác trọng trách đó, thể đùn đẩy thoái thác? Đại vương, thiên hạ là quan trọng nhất!"
Mệnh bàn lúc ẩn lúc hiện ở trung tâm pháp trận, dần dần hòa một với vạn đạo kim quang. Dáng vẻ tiên phong đạo cốt của Từ Tri Mệnh vặn vẹo thành sự hưng phấn điên cuồng. Trong mắt lão ánh lên muôn vì lấp lánh, giống như thâu tóm trời đất trong lòng bàn tay. Dù phạm thiên tru địdi mẫuệt, lão cũng toại nguyện.
Đại cục định, Phong Ký Nương kiệt sức tựa Lôi Sát, chỉ mong thiên đạo giáng họa đó, cũng đừng trút t.h.ả.m họa xuống nhân gian.
"Hừ."
Khương Quyết bật nhạt, phá vỡ bầu khí đình trệ. Hắn sát bên Khương Lăng, lật cổ tay, thanh d.a.o găm sắc ngọt đ.â.m thẳng tim Khương Lăng nhanh và chuẩn xác.
Khương Lăng rên lên một tiếng nghẹn ngào. Hắn cúi đầu lưỡi d.a.o xuyên qua lồng n.g.ự.c , trong họng dâng lên vị tanh ngọt, m.á.u tươi ộc .
"Giương cung giương cung mạnh, dùng tên dùng tên dài. Bắn b.ắ.n ngựa, bắt tặc bắt vua. Cổ nhân lừa , quả nhiên lý." Khương Quyết đỡ lấy thể sắp đổ gục của Khương Lăng, thở dài: "Cửu , cho dù chuyện, thì cũng tính là vô tội. Đừng trách hoàng tàn độc."
"Khương Quyết, ngươi đáng c.h.ế.t! Ngươi lỡ dở cả thiên hạ !" Từ Tri Mệnh trợn trừng mắt nứt toác, rống lên điên dại.
Thổ Bảo Thử trèo lên bức tượng đá trong trận pháp, dậm hai chân. Bức tượng rầm rầm đổ sụp. Hàng vạn tia sáng vàng trong trận pháp nhạt dần tắt lụi. Sinh khí đang cuồn cuộn cuộn cũng như sương mù buổi sớm gặp ánh dương, tan biến còn tăm .
Từ Tri Mệnh trơ mắt tâm huyết hóa thành t.ử trận. Dưới cơn phẫn nộ tột cùng, roi vàng đập xuống đất tạo thành những rãnh sâu hoắm, bùa chú trong tay lão nổ tung giữa đám đông. Đá bay tứ tung, tiếng la hét t.h.ả.m thiết vang lên khắp nơi.
Lôi Sát bảo vệ Phong Ký Nương và Đơn Thập tung né tránh. Ám vệ của Khương Quyết cũng vội vã lùi về bảo hộ chủ nhân.
Khi bụi mù tan , Từ Tri Mệnh, Khương Chuẩn cùng Khương Quyết đang hấp hối biến mất còn tăm . Dưới đống gạch ngói vụn nát, chỉ còn mỗi xác Chu Thân trơ trọi.