Phù Mộng Cựu Bút - Chương 94: Sự Thật Sáng Tỏ 24
Cập nhật lúc: 2026-07-04 11:11:58
Lượt xem: 62
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thừa Bình Đế cáu kỉnh tới lui trong điện. Bên ngoài sấm chớp rền vang, dị tượng liên hồi. Thiên hỏa từ trời giáng xuống thiêu rụi một tòa thiên điện, một tì nữ nhát gan quỳ lạy van vái ngoài hiên sét đ.á.n.h thành than. Biến cố đột ngột khiến cả hoàng cung rối loạn như cào cào. May , Hoàng hậu trấn an đám hậu phi đang kinh hãi, các Thượng cung cũng quát mắng đám cung nữ thái giám đang luống cuống như gà mắc tóc.
Đầu óc Thừa Bình Đế trống rỗng, chỉ gượng gạo duy trì khí độ đế vương. Lão tự thấy từ khi lên ngôi đến nay luôn cần mẫn, tuy chẳng thành tựu gì to tát nhưng đất nước cũng coi là thái bình thịnh trị. Cớ thiên phạt giáng xuống? Lão đành cứng da đầu triệu khẩn Thái sử lệnh.
Trong các phường các hộ ở kinh thành, nhà nhà lên đèn. Tiếng ch.ó sủa, trẻ , gà kêu ầm ĩ. Mười nhà thì chín nhà vội vã dọn bàn thờ tế bái thiên địa tổ tông giữa đêm hôm khuya khoắt. Đền chùa đạo quán cũng lập đàn gõ mõ tụng kinh. Thái phó, Trung thư lệnh, Thị trung cùng Tả Hữu phó xạ cũng dầm sấm sét dập đầu cổng cung xin kiến giá.
Thế nhưng, Khương Quyết đến sớm hơn bọn họ một bước. Thừa Bình Đế vốn là vị vua thái bình, từng đối phó với dị tượng cỡ nên đang cuống cuồng , nay trưởng t.ử xin cầu kiến thì vui mừng khôn xiết. Lão bồn chồn với Khương Quyết: "Đại lang, mấy chục năm qua phụ hoàng thức khuya dậy sớm, dám tự nhận công nhưng cũng coi là cần mẫn, dù lầm cũng từng phạm đại tội. Vì cớ gì thiên hỏa giáng trần, thiêu hủy thành quách? Chẳng lẽ bắt trẫm hạ chiếu Tội kỷ?"
Khương Quyết chẳng buồn bận tâm. Những chuyện dối lừa trong triều thiếu, cái gọi là thái bình thịnh trị cũng chỉ là bề nổi. Dưới chân thiên t.ử dĩ nhiên là an cư lạc nghiệp, nhưng chốn xa xôi thì "cửa đỏ rượu thịt ôi, ngoài đường xương c.h.ế.t cóng". Tất nhiên, Khương Quyết sẽ ngu dại gì mà chọc tim gan Thừa Bình Đế lúc . Hắn đổ rịt dị tượng lên đầu Từ Tri Mệnh, thêm mắm dặm muối chuyện đang bắt cóc Khương Lăng và Khương Chuẩn bỏ trốn.
Thừa Bình Đế vội vàng hỏi xem đúng .
Khương Quyết khổ: "Thánh thượng, nhi thần chỉ còn sống nửa năm, con nối dõi, cần gì vu khống bịa đặt tội danh cho kẻ khác?"
Thừa Bình Đế xót xa áy náy, ngẫm thiên phạt giáng xuống chẳng do nên trút tảng đá lớn trong lòng. lão bắt đầu lo sốt vó cho sự an nguy của hai đứa con Khương Lăng và Khương Chuẩn.
Khương Quyết vội xin lĩnh mệnh đích lùng bắt, bồi thêm: "Từ Tri Mệnh hành tà thuật, thể thông linh quỷ thần."
Sắc mặt Thừa Bình Đế vô cùng khó coi, lão thở dài: "Đại lang vì trẫm trọng dụng Bất Lương Ty ? Bất Lương Ty là một thanh đao vỏ. Đao vỏ, c.h.é.m cũng thể đứt tay . Chuyện của hoàng gia, Bất Lương Ty quá nhiều. Trong ty chiêu mộ vô kỳ nhân dị sĩ, dám can dự cả chuyện sống c.h.ế.t."
Ngai vàng của Khương gia vốn giành quang minh chính đại, sợ các thế gia phục nên mới ngầm lập thanh đao bén để diệt trừ dị kỷ. Chỉ là, thanh đao dùng để uy h.i.ế.p triều thần dần dà khiến hoàng gia kiêng dè. Cứ nghĩ đến nó là như gai đ.â.m lưng, đêm ngủ yên. Quyền hành của Bất Lương Ty dần cắt xén, sa sút đến mức chỉ còn chuyên trách điều tra và truy nã.
"Từ Tri Mệnh đây là bất mãn với hoàng gia, mưu sinh tâm phản nghịch từ lâu !" Thừa Bình Đế giận hận. Một con ch.ó do hoàng gia nuôi, nay dám c.ắ.n ngược chủ, thật tội thể tha: “Chỉ tội cho Bát lang và Tiểu Cửu, giờ sống c.h.ế.t rõ."
Lúc Thừa Bình Đế chẳng còn chê bai dáng vẻ thô kệch mập mạp của Khương Chuẩn nữa. Cứ nghĩ đến đứa con tuấn tú Khương Lăng, lão đau đớn đứt ruột gan, che mặt phân phó: "Chuyện tạm thời giấu Hoàng hậu . Bà mà thì chịu đựng nổi."
Khương Quyết thầm nhạt, ngoài mặt tỏ vẻ đau buồn, chỉ tay lên trời thề: "Phụ hoàng yên tâm, bất luận Từ Tri Mệnh trốn ở , nhi thần cũng sẽ bắt quy án. Bát lang và Tiểu Cửu là bùa hộ mệnh của , chắc chắn tạm thời sẽ ."
" đúng đúng, Đại lang chí lý." Thừa Bình Đế gật đầu lia lịa. Lo xong cho hai đứa nhỏ, lão sang lo cho Khương Quyết: "Bên ngoài sấm chớp bời bời, Đại lang cứ ở trong cung lánh nạn ."
Dẫu Khương Quyết một lòng hai đứa em Khương Chuẩn và Khương Lăng bồi táng cùng , nhưng lời dặn dò của Thừa Bình Đế thì nhất thời cũng nghẹn lời, hồi lâu mới khổ: "Phụ hoàng, cứu như cứu hỏa. Từ Tri Mệnh là kẻ liều mạng, ch.ó cùng rứt giậu hạ độc thủ."
Gương mặt già nua của Thừa Bình Đế ửng đỏ, lão vô cùng ân hận vì suy nghĩ chu , lập tức triệu Chu Thân hỗ trợ Khương Quyết.
Khương Quyết lòng mang quỷ thai, giấu giếm cái c.h.ế.t của Chu Thân, bèn đáp: "Chu vệ phát giác dị biến, truy bắt nghịch tặc Từ Tri Mệnh ạ."
Thừa Bình Đế vô cùng hài lòng, gật gù: "Chu Thân tuy xuất bần hàn, nhưng tài cán thì thừa."
Khương Quyết cố đè nén khóe môi đang nhếch lên, gật đầu xưng , chắp tay hành lễ: "Thánh thượng còn tiếp kiến triều thần, nhi thần xin cáo lui để bắt tặc."
"Đại lang cẩn thận." Thừa Bình Đế tiếng sấm chớp nổ đoàng đoàng, giấu vẻ bất an.
Khương Quyết ung dung lui bước. Chưa bao xa thấy mấy tên cung nhân mặt mày trắng bệch hớt hải chạy tới. Chưa kịp diện kiến Thừa Bình Đế, chúng quỳ rạp xuống đất, lóc ầm ĩ: "Thánh thượng... Thập Nhất lang tiếng sấm kinh sợ... ... ... còn thở nữa ..."
"Cái gì?!" Thừa Bình Đế kinh hãi biến sắc: “Tiểu Thập Nhất trời sinh khỏe mạnh, ... ..."
Khương Quyết nở một nụ nhạt đầy vui sướng. Hắn ngẩng đầu những tia chớp tím giăng mắc như nanh vuốt trung, thầm nghĩ: Thiên phạt lắm, thiên phạt lắm! Giữa tiếng sấm rền rĩ, dường như thấy cả tiếng cung nữ than, cùng vô những bước chân tất tả ngược xuôi. Chúng đang mang đến hết hung tin đến hung tin khác, đ.â.m nát tâm can con .
.
Lôi Sát lẳng lặng mặt đất. Gió mưa vần vũ bên ngoài chẳng thể gợi lên mảy may gợn sóng trong lòng . Hắn dồn hết tâm trí để cảm nhận, cố bắt lấy chút khí tức mỏng manh đang lẩn khuất bên cạnh .
Phong Ký Nương quỳ gối bên cạnh, khẽ vuốt ve gương mặt . Tiếc là . Lưu đày ngoài cõi âm dương, hóa cảnh ngộ thế . Nàng thể , thể thấy, nhưng ngăn cách. Nàng vô hình đối với dương giới, và cũng chẳng tồn tại trong mắt quỷ cõi âm.
"Ký Nương." Lôi Sát khẽ gọi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phu-mong-cuu-but/chuong-94-su-that-sang-to-24.html.]
"Lang quân." Phong Ký Nương đáp lời, gương mặt Lôi Sát. Quả nhiên, thể thấy lời nàng , nhưng nàng rằng Lôi Sát vẫn mường tượng sự tồn tại của nàng bên cạnh.
Lôi Sát hồi lâu, sấm chớp đan xen khiến ngày đêm khó phân. Hắn cũng lười bận tâm xem giờ là khắc nào, chỉ lấy cánh tay che ngang mắt, che xót xa cay đắng. Hợp tan đôi ngả, tương tư gửi chốn nao...
Nghĩ ngợi một lúc, lật dậy, lục lọi khắp mãi mới lấy một viên hương từ trong túi gấm. Hắn cẩn thận châm lửa, làn khói nhạt dần tản . Hương thơm thanh khiết mát mẻ, giúp tinh thần tỉnh táo. Lôi Sát bất giác nhớ những loại hương, những vò rượu của Phong Ký Nương, và cả những đóa mẫu đơn ở chùa Quy Diệp.
Phong Ký Nương sườn mặt Lôi Sát, thấy vẻ hoài niệm, lòng khẽ động. Nàng lấy đầu ngón tay chạm khói mực, : Trong chùa còn rượu Hà Niên ?
Làn khói mỏng nhẹ như nước khuấy động, dần tụ thành một hàng chữ. Lôi Sát giật thẳng dậy: "Trong chùa rượu ?"
Phong Ký Nương cũng mừng kinh ngạc, vội đáp: Nô gia còn nợ lang quân nhiều rượu.
Chỉ một đêm trải qua đại bi đại hỷ, Lôi Sát cuối cùng cũng bật sảng khoái: "Ký Nương, khoảnh khắc nào cảm tạ ông trời tuyệt đường sống của con như lúc ."
Hai một hỏi một đáp, mãi cho đến khi viên hương cháy tàn.
Lúc Lôi Sát mới giật nhận trời sáng bạch từ lúc nào. Mây đen tan biến, sấm chớp đều rút lui. Bước khỏi Từ phủ, nhà nhà trong phường đều bày hương án cúng vái. Có nhà cửa cây cối thiên hỏa thiêu rụi, nơi ngọn lửa vẫn hừng hực cháy. Quan binh xách đao chạy ngược xuôi khắp các phố phường. Hắn định khỏi thành chùa Quy Diệp, ai ngờ cổng thành trọng binh canh gác nghiêm ngặt, nội bất xuất ngoại bất nhập.
Lôi Sát dò hỏi qua loa chuyện trong thành, lông mày khỏi nhíu chặt. Hắn lầm bầm với Phong Ký Nương: "Chuyện Từ Tri Mệnh tiếp mạng hình như thành công , chẳng lẽ Cửu vương vẫn còn sống?"
Phong Ký Nương cũng chuyện sẽ kết thúc . Không hương vật dẫn, hai thể trò chuyện.
Lôi Sát cam tâm. Hắn và Phong Ký Nương chia cách hai cõi, món nợ kiểu gì cũng tính lên đầu Từ Tri Mệnh. Không kết quả, oán khí trong lòng khó mà tan. Cân nhắc một phen, về nhà cũ một chuyến, giao trạch viện và một khoản bạc cho Bùi thúc, dặn dò: "Bùi thúc, chuyện quan trọng xa, ngày về. Thúc giữ lấy khế ước nhà và khế ước nô bộc, cứ an tâm ở đây dưỡng lão."
Bùi thúc sửng sốt, vội vàng gặng hỏi.
Lôi Sát đáp: "Chuyện cơ mật, thể rõ, Bùi thúc cần quá lo lắng."
Gương mặt già nua của Bùi thúc hiện lên nét bi thương: "Lang quân, lão nô già , cũng còn sống mấy năm. Lang quân xa, cớ lời chẳng lành, , chút nào. Hơn nữa, đường là cần tiền, lang quân để nhiều bạc cho lão nô gì? Nhà cửa lão nô sẽ trông chừng cẩn thận cho lang quân."
Ông vốn , chỉ mong khi c.h.ế.t còn mặt Lôi Sát một . phận tớ, ông nào dám hé môi.
Lôi Sát gạt : "Bùi thúc đừng từ chối, thiếu chút bạc . Sau khi , nhất định sẽ nhờ tri kỷ chiếu cố, để ai tùy tiện ức h.i.ế.p thúc."
Bùi thúc thấy quyết, đành lén lau nước mắt, thu dọn hành lý mang giao cho Lôi Sát. Nhìn bóng lưng xa, lòng ông xót xa khó tả. Lôi Sát từ nhỏ do ông chăm sóc. Tính tình vốn lạnh lùng đơn độc, học võ nghệ xong là ít khi ở nhà. Ông nhớ nổi bao tiễn Lôi Sát khỏi cửa, đón trở về.
Lôi Sát xa, cũng bảo ngày về. May , nào cũng bình an trở .
, lẽ thực sự sẽ trở về nữa.
Sau khi rời nhà, tạm thời khỏi thành , Lôi Sát đành tìm một quán trọ tá túc. Vừa đặt hành lý xuống, một ám vệ áo đen lẳng lặng lẻn phòng, chắp tay : "Tham kiến Phó soái, gia chủ nhà báo rằng tìm chỗ ẩn náu của Từ Tri Mệnh, Phó soái hứng thú đến xem thử ?"
Lôi Sát dĩ nhiên từ chối. Đi theo ám vệ đến một ngôi chùa hoang, đập mắt là tường đổ gạch nát ngổn ngang. Cây cổ thụ trong chùa thiên hỏa bổ trúng cháy thành than. Chính giữa sân là một hố to do sét đánh, bốc mùi khét lẹt.
Khương Quyết bên hố, xuất thần hai cái xác đen thui cháy sém bên .
"Đây là..."
"Từ Tri Mệnh và Cửu của cô." Khương Quyết đáp. Hắn xoay , gương mặt tràn ngập vẻ khó tin và nghi hoặc: “Phó soái, chẳng lẽ ông trời thực sự mắt ?"
Lôi Sát hiểu cảm thán như , bèn : "Từ Tri Mệnh chuyện nghịch thiên, chuốc lấy thiên phạt cũng gì lạ."
Khương Quyết lắc đầu, giọng điệu cổ quái: "Phó soái , Bát của cô thế mà vẫn còn sống. Khi phát hiện bọn họ, họ cùng hố . Cửu và Từ Tri Mệnh thì sét đ.á.n.h cháy đen thui, mặt mũi thể nhận dạng. Còn Bát tuy hôn mê bất tỉnh, nhưng chẳng lấy một vết xước."
Thiên đạo, lẽ thực sự tỏ tường.