Phù Mộng Cựu Bút - Chương 95: Sự Thật Sáng Tỏ 25

Cập nhật lúc: 2026-07-04 11:12:00
Lượt xem: 64

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Ngài chắc chắn đó là kim thiền thoát xác chứ?" Lôi Sát hỏi vặn . Hai cái xác cháy đen thui như hai khúc than củi, đừng là y phục, đến da thịt cũng chín rục, mà phân biệt tên tuổi là ai?

Khương Quyết nở nụ quỷ dị: "Cô thể bỏ qua tình tiết ."

Nói xong, vẫy tay gọi một gã trung niên gầy gò thấp bé, lưng cõng một hòm t.h.u.ố.c bước tới. Phong Ký Nương liếc qua là ngay là ngỗ tác . Quả nhiên, gã trung niên cung kính hành lễ với Khương Quyết xong, bèn nhanh nhẹn nhảy xuống hố đất sém, mở hòm t.h.u.ố.c , bên trong lấp lánh đủ loại d.a.o cụ lớn nhỏ.

Phong Ký Nương theo sát phía , gã thuần thục rạch bắp chân của một trong hai cái xác, lóc một khúc xương chân. Khúc xương vốn thẳng tắp trơn nhẵn, chỉ duy nhất phần giữa phình . Rõ ràng khi còn sống từng gãy xương, do nối xương khéo nên mới để dấu vết.

"Cô điều tra quá khứ của Từ Tri Mệnh. Lão từng bắt trộm trong đêm, cả hai rơi xuống một ngôi mộ cổ đầy rẫy cơ quan cạm bẫy. Lão vô ý gãy xương chân. Vừa đối phó với cạm bẫy c.h.ế.t , quần thảo với tên trộm, vất vả lắm mới thoát thì tên trộm liều mạng với lão. Lão dù giỏi y thuật nhưng lúc đó cũng thể nối xương cốt đàng hoàng ." Khương Quyết lên tiếng. Hắn nhận lấy khúc xương từ tay ngỗ tác, tỉ mỉ quan sát bỏ sót một phân: “Xem , kẻ đúng là Từ Tri Mệnh sai."

Gã ngỗ tác im lặng sang một bên chờ lệnh, đám ám vệ xung quanh cũng câm như hến.

"Mổ tiếp." Khương Quyết lệnh: “Cửu tâm tật ."

Ngỗ tác hành lễ, xuống hố mổ tung lồng n.g.ự.c cái xác còn , dùng chiếc cưa nhỏ cưa đứt xương sườn, cắt một quả tim cẩn thận rạch đôi. Phong Ký Nương ghé đầu xem, quả nhiên bệnh, buồng tim nguyên vẹn như bình thường.

Khương Quyết lúc mới hài lòng, ngửa mặt lên trời vang mấy tiếng, đưa tay lau giọt nước mắt ứa quá độ. Hắn đưa mắt âm hiểm Khương Chuẩn đang hôn mê bên cạnh. Bản tính đa nghi khiến hồ nghi Khương Chuẩn đang giả vờ ngất. Ám vệ hiểu ý, vung chân đá Khương Chuẩn lăn lông lốc một vòng. Vậy mà vẫn tỉnh, gương mặt xám ngoét phủ một tầng t.ử khí, thăm dò thở thì tuy mỏng manh nhưng vẫn đều đặn. Thần sắc Khương Quyết biến ảo liên hồi, đắn đo lơ lửng giữa việc g.i.ế.c g.i.ế.c.

Lôi Sát lên tiếng: "Đại vương thù lớn báo, tha thì cứ tha."

Khương Quyết ngẫm nghĩ một chốc tặc lưỡi: "Cũng , chỉ là một phế vật, g.i.ế.c nó hóa cô hẹp hòi tính toán."

Từ Tri Mệnh và Khương Lăng c.h.ế.t, Khương Quyết nhớ đến chút huyết thống mỏng manh. Chỉ trong một đêm mất mấy đứa con, Thừa Bình Đế vốn cứng rắn, sợ là gánh vác nổi: “Phó soái, cô tiến cung phục mệnh. Ngươi chi bằng theo cô, sẽ cho ngươi nắm giữ Bất Lương Ty."

Lôi Sát lắc đầu: "Ta ý định Bất Lương Ty nữa."

Khương Quyết nhướng mày, liếc Lôi Sát một cái: "Phó soái ưng chức Bất Lương Soái ?"

Lôi Sát ngạc nhiên, cụp mắt xuống, đôi môi nhợt nhạt hiện lên một nét nhu tình mạch mạch mà chính cũng nhận : "Không, tìm thê t.ử của ."

Khương Quyết vốn chỉ tiện miệng, bèn : "Đã thì cô cũng ép. Đợi chuyện êm xuôi, cô sẽ mời Phó soái qua phủ hàn huyên."

Lôi Sát chắp tay tiễn Khương Quyết vội vã rời . Chờ bóng khuất, mới nán lùng sục ngôi chùa hoang, hạ giọng : "Ký Nương, Từ Tri Mệnh kẻ chịu khoanh tay chịu trói, chừng lão vẫn còn hậu chiêu."

Phong Ký Nương nhẹ nhàng nắm tay , cùng xem xét từng ngóc ngách của ngôi chùa. Lôi Sát tìm kiếm kỹ, nhưng phát hiện chút dấu vết khác thường nào. Nàng đảo mắt quanh, dừng ánh tại hố đất sém ở giữa sân, lòng nhắc nhở nhưng . May tự Lôi Sát cũng định thần , nhảy xuống hố để kiểm tra đồ vật còn sót.

Từ Tri Mệnh và Khương Lăng sét đ.á.n.h c.h.ế.t, y phục thiêu rụi còn một mảnh, chỉ để hai vết hằn hình đáy hố chứng minh họ bỏ mạng tại đây. Lôi Sát vẫn bỏ cuộc, đưa tay sờ soạng dọc theo dấu vết bên ngoài thi thể. Nơi vị trí bàn tay của cái xác, móc một vật cứng, đào lên thì hóa là một hòn đá.

Hòn đá bằng phẳng vô thực, trông chẳng khác gì những tảng đá lát sân. Lôi Sát lật tới lật lui, mặt đá dính đầy tro than. Tim bỗng đập thịch một cái. Hắn thổi lớp tro mỏng , lờ mờ hiện một dòng chữ. Cẩn thận nhận dạng từng nét, bốn chữ đó là: "Thiên đạo khả khi".*

*Thiên đạo thể lừa gạt.

Phong Ký Nương ngẩn ngơ bốn chữ , trong lòng chấn động. Thiên đạo khả khi? Chắc chắn là Từ Tri Mệnh để ! Thiên đạo lừa gạt chỗ nào? Rốt cuộc lão chừa hậu chiêu gì?

Lôi Sát hố, như lão tăng nhập định. Phong Ký Nương sợ quanh đây biến, trong lòng khỏi nôn nóng.

"Ký Nương."

Lôi Sát thấy, nàng vẫn đáp : "Ta ở đây."

"Nếu thiên đạo thể lừa gạt, hoàng tuyền lối thoát, thì bên ngoài ranh giới âm dương chắc chắn cũng chốn để ." Lôi Sát trầm giọng.

Phong Ký Nương mím môi. Nhìn vẻ kiên định của Lôi Sát, trong đầu nàng bỗng nảy sinh một tia ảo tưởng: Có lẽ nào... thực sự con đường qua giữa hai cõi?

Lôi Sát mỉm : "Chúng về chùa , xem hương phương và tửu phương nàng để , thăm thú các đền chùa đạo quán khắp Trung Thổ. Nàng và , sẽ ngày tương phùng."

Phong Ký Nương khẽ theo . Nàng ngước mắt cây cỏ cháy đen ngói vụn của chùa hoang, tuy nơi tưởng chừng tấc cỏ sinh sinh khí lụi tàn, nhưng trong các kẽ đá xó xỉnh, cỏ xanh đang đ.â.m chồi. Nó đội tung sỏi ngói để vươn lên một chiếc mầm non vàng nhạt, đón lấy sương sớm và ánh mai.

.

Lão thúc cầm chổi quét dọn những đống lá khô trong chùa Quy Diệp, cuốc bỏ từng gốc mẫu đơn héo úa. Gạch ngói vỡ vụn trong Đại Hùng Bảo Điện gom cẩn thận chôn xuống đất. Ngọn nến cây đèn đồng nhiều nhánh tắt ngóm, dầu còn, bấc đứt, nhưng thế nào cũng thắp sáng lên .

Chùa Quy Diệp vốn hoang tàn, quét dọn xong càng thêm trống trải. Trụi hàng hoa mộc rậm rạp điện, bức tượng Phật ngã rạp đất càng thêm tang thương. Tuổi tác thời gian trôi dạt quá xa, sớm qua bao nhiêu kiếp .

Lão thúc chống chổi giữa sân. Lòng nóng như lửa đốt lo cho an nguy của Phong Ký Nương. Lắng gió thoảng qua, bốn bề tĩnh mịch một tiếng động.

Lúc Lôi Sát bước tới, lão thúc đang giữa sân đối ẩm với tượng Phật đứt đầu. Hai chén trong, một đĩa quả khô, trong lòng u sầu thì trong cũng khiến say khướt. Vừa bước ngôi chùa hoang vắng mà quen thuộc , Lôi Sát mới giật nhận cơ thể kiệt quệ. Mấy đêm liền chợp mắt, trải qua ác chiến, lúc đầu đại bi đại hỷ cảm xúc chấn động nên thấy mệt. Giờ đây sự mỏi mệt bò từ gót chân lên tận chân tóc. Hắn vớ lấy chén nhấc luôn cả ấm, tu ừng ực. Chút buồn ngủ nhờ thế mới rút lui vài phần.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phu-mong-cuu-but/chuong-95-su-that-sang-to-25.html.]

Lão thúc thấy đến thì mừng rỡ mặt. Nhìn quanh thấy ai khác theo, lão giấu nổi vẻ bi ai, thấp thỏm hỏi: "Phong nương tử..."

"Nàng ở ngay bên cạnh ." Lôi Sát tựa bức tượng Phật đứt đầu bệt xuống đất, gượng gạo kể đầu đuôi câu chuyện. Mí mắt nặng trĩu, đầu ngoẹo sang một bên .

Lão thúc lẩm bẩm một : "Bên ngoài Tam giới ư... Khác nào sống bằng c.h.ế.t." Lão mang bụng đầy nghi hoặc giải đáp, nhưng Lôi Sát quá đỗi t.h.ả.m hại, thực nỡ quấy rầy. Lão rảo bước sang sân của Phong Ký Nương, lấy một chiếc áo choàng, một lư hương và một hộp hương đem tới.

Phong Ký Nương xổm bên Lôi Sát, lặng lẽ ngắm gương mặt say ngủ của , lão thúc vội vã đốt lò hương đất.

Lão thúc thấy khói tỏa tụ thành từng chữ, lúc mới thở phào nhẹ nhõm, cất giọng hỏi: "Bên ngoài Tam giới đường thông thương ?"

Phong Ký Nương : Không , vũ trụ hồng hoang, con nhỏ bé thấu hiểu sự bao la vô tận. Mai Cửu Lang, một chuyện nhờ. Ánh mắt nàng dịu dàng như nước luyến tiếc lướt qua Lôi Sát.

"Nương t.ử cứ phân phó." Lão thúc .

Phong Ký Nương : Chữ tình, tàn phá tâm can. Ta và Lôi Sát kết phu thê. Hắn hành sự cực đoan cố chấp, khắp Cửu Châu để tìm đường ngoài Tam giới. Âm dương hai cõi còn vĩnh viễn cách biệt, huống hồ vùng đất ngoài ranh giới? Phật t.ử Nhất Diệp giáng trần nhốt ở nhân gian thể trở về, một là do họa địa vi lao, tâm đường cùng cách nào bứt phá; hai là Tam giới thông, mà chẳng cách. Hắn là Phật tử, thọ ngàn năm, già c.h.ế.t, mà còn cầu , huống hồ phàm nhân thọ mạng chỉ trăm năm.

Phong Ký Nương Lôi Sát chớp mắt, khóe môi khẽ , tiếp: Làm , sinh lão bệnh tử, một đời dẫu bình phàm thăng trầm, vui buồn, gia đình vướng bận, tựa như tay bưng vò rượu nhỏ chứa đầy những vụn vặt vô dụng hữu dụng, thế mới uổng phí mấy chục năm quang âm ngắn ngủi. Cửu Lang, trong sân viện của một vò rượu tên là canh Mạnh Bà. Uống , chuyện cũ duyên xưa đều hóa thành mây khói, còn vương vấn. Ngài hãy tìm cơ hội cho Lôi Sát uống cạn vò rượu , chặt đứt vọng niệm quá khứ .

Lão thúc hồi lâu đáp, khói hương lượn lờ tụ thành hai chữ "Bái cầu". Khuôn mặt xí của lão vặn vẹo một nụ kỳ quái, cất tiếng: "Nương tử, chuyện thứ cho thể đáp ứng. Mai Cửu Lang một đời vì tình, thể chặt đứt nhân duyên của khác ."

Phong Ký Nương giận vội bất lực, ngờ lão thúc từ chối, c.ắ.n răng tiếp: Cửu Lang khi nào mới trả ơn?

Lão thúc ha hả: "Tạm thời vô lực báo đáp, đành nợ nương t.ử ." Lão bưng chén nhấp một ngụm, trầm giọng : "Nương tử, cô cũng con tuổi thọ chẳng qua trăm năm, cứ để kề bạn bên cô trăm năm thì ? Đã là phu thê tự khắc sinh t.ử gắn liền. Hơn nữa, hai cơ duyên khác để đoàn tụ."

Phong Ký Nương nhất thời bó tay hết cách, đành gục đầu tựa sát Lôi Sát.

Lão thúc cũng nàng đang ở , chỉ chằm chằm lò hương, bảo: "Nương tử, lòng là thứ mọc lệch, tự nhiên thiên vị cô . Làm nỡ để cô quạnh quẽ cô liêu bên ngoài Tam giới chứ."

Phong Ký Nương hỏi vặn: Suy bụng bụng , nếu Cửu Lang là , ngài nỡ để Lôi Sát lãng phí cả đời ?

Lão thúc lắc đầu: Đặt cảnh khác, nếu là Lôi Sát, nhất định uống một chén canh Mạnh Bà để quên sạch tình xưa nghĩa cũ.

.

Trong lòng Lôi Sát mang theo tâm sự, giấc ngủ tuy sâu nhưng yên . Lúc tỉnh dậy, trăng treo giữa trời. Mở hé đôi mắt, đang đắp một chiếc áo choàng, bên cạnh là đống lửa bập bùng. Lão thúc và một nữ t.ử tuyệt sắc đang tựa , phía bên là một lò hương đang nhả khói lượn lờ.

"Lôi lang quân tỉnh ?" A Vu khẽ, thanh âm uyển chuyển trong trẻo như chim hoàng oanh cất tiếng: “Có uống một chén trong ?"

Mai Cửu Lang đang nướng một con thỏ, cũng ngoái đầu : "Lôi phó soái tỉnh dậy thật đúng lúc, con thỏ của nướng chín tới."

Lôi Sát thoáng chốc ngẩn ngơ, bận tâm trả lời mà phắt sang lò hương. Giữa lúc nín thở chờ đợi, khói hương tụ thành chữ: Phu quân cứ dùng bữa , chuyện khác chúng để ngày mai bàn tiếp, ?

Lôi Sát lúc mới trút gánh nặng trong lòng. Đầu đau như búa bổ, chỉ sợ thảy chuyện hóa là vọng tưởng. Hắn chút khách sáo nhận lấy miếng thịt thỏ để tế cái miếu ngũ tạng đang đói cồn cào.

A Vu chu đáo đưa tới một chén ấm, nhịn tò mò hỏi: "Lôi lang quân dự tính gì?"

Phong Ký Nương ôm gối lắng Lôi Sát đáp: "Nhất Diệp ở trong chùa bao năm, để bí quyển tà pháp nào ?"

Mai Cửu Lang lắc đầu: "Nhất Diệp tuy thần thông, nhưng ngay cả Tam giới còn qua , huống hồ là bên ngoài Tam giới."

Lôi Sát gật đầu: "Vậy thì đành ngoài tìm kiếm ."

Mai Cửu Lang bình thản như thế, bất giác sinh nghi, vặn hỏi: "Phó soái khẩu khí chắc nịch, dường như đường lui khác, thể rõ một chút ?"

Phong Ký Nương nơm nớp lo sợ, nghiêng đầu sang.

Lôi Sát vẫn thản nhiên tự nhược: "Lão thúc nghĩ nhiều , Lôi mỗ chẳng qua tin tưởng câu 'mưu sự tại nhân'."

Mai Cửu Lang trầm ngâm: "Đã , Phó soái chi bằng nán chùa mấy ngày, xem thử hành trang sổ tay Nhất Diệp pháp sư để , tìm tung tích của các cao nhân ẩn sĩ chốn danh sơn cổ tự."

Lôi Sát ngỏ lời tạ ơn, sang gian rỗng tếch với Phong Ký Nương: "Hương phương nương t.ử để , điều chế thêm ít hương , mong nương t.ử chỉ điểm."

Phong Ký Nương ẩn ý đang chuẩn hành trang xa, bèn : Trước chuyện thiên phạt, Cửu vương vong, thêm Khương Quyết châm ngòi thổi gió, kinh thành ắt đang vô cùng hỗn loạn. Lúc mua hương liệu sợ là nhiều bất tiện, chi bằng đợi êm xuôi hãy .

Khóe môi Lôi Sát khẽ nhếch: "Ta thấy cái kinh thành e là còn ngày nào êm xuôi nữa."

 

Loading...