Phù Mộng Cựu Bút - Chương 97: Sự Thật Sáng Tỏ 27

Cập nhật lúc: 2026-07-04 11:12:02
Lượt xem: 96

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lôi Sát bước chân viện nhỏ của phủ Du vương. Tiểu viện thanh nhã bày trí tinh tế, hoa mộc bốn mùa xanh tươi rủ bóng xuống hồ nước trong vắt bầy cá bơi lội tung tăng. Hắn quan sát viện nhỏ mới tinh tươm, chắc hẳn là mới dọn dẹp để Khương Chuẩn tĩnh dưỡng.

Tên tiểu thị y phục vàng dẫn Lôi Sát gian nhà chính, lượn qua bức bình phong sáu tấm, vén lên những lớp màn lụa tầng tầng lớp lớp. Khương Chuẩn đang dựa nhuyễn tháp, lưng kê một chiếc gối tựa hai màu xanh vàng, đắp một tấm t.h.ả.m lông mao. Hắn đang ngây khung cửa sổ hoa văn chạm trổ. Trong phòng đốt hương liệu, chỉ bày một đĩa Phật thủ mượn chút hương thanh .

"Các ngươi lui xuống ." Khương Chuẩn đầu , phẩy tay đuổi hết hạ nhân.

Đám tùy tùng nối đuôi ngoài, buông rèm khép cửa, canh giữ cẩn mật trong ngoài viện. Trong gian phòng lớn lắm lúc chỉ còn Lôi Sát và Khương Chuẩn.

"Phó soái mời ." Khương Chuẩn ngoái đầu, vươn tay hiệu.

Lôi Sát khẽ nheo mắt. Khương Chuẩn gầy nhiều, tuy vẫn mặt tròn bụng phệ, nhưng cái vẻ đần độn thô kệch tan biến sạch, đó là phong thái ung dung trầm . Trong mắt phảng phất nỗi bi thương, kiềm chế mà thanh cao, dáng vẻ giống như tùy ý đó toát lên một nét phong nhã khó tả.

Người ... Khương Chuẩn.

"Cửu vương!"

Khương Chuẩn, , là Khương Lăng. Hắn gượng , đáp: "Lôi Phó soái, xa cách lâu, vẫn bình an vô sự chứ."

Sắc mặt Lôi Sát sầm xuống, hỏi: "Từ Tri Mệnh cũng c.h.ế.t?"

Khương Lăng khựng , đôi mắt rũ xuống, giọng đầy chua chát: "Ta cũng rõ." Sau khi tỉnh , nhốt trong thể xác của Khương Chuẩn. Có thể bên ngoài năng, nhưng bản thể nhúc nhích.

"Cửu vương còn nhớ chuyện hôm đó ?" Lôi Sát gặng hỏi.

Khương Lăng lắc đầu: "Phó soái sợ là thất vọng . Lúc đó nửa mê nửa tỉnh, chỉ Từ..." Hắn định gọi Từ sư, nhưng nhớ những chuyện Từ Tri Mệnh , tiếng xưng hô cũng thốt khỏi miệng : “... thỉnh thoảng lúc tỉnh táo, chỉ thấy chớp giật rợp trời, ngoài còn tri giác gì nữa."

Lôi Sát tin tưởng, giọng điệu mang chút mỉa mai: "Nói , Cửu vương chẳng gì sất?"

Khương Lăng chống tay vịn nhuyễn tháp, vụng về dậy, nghiêm mặt : "Không , hôm đó còn một nữa."

Lôi Sát thốt lên: "Lục tử?"

Tên tiểu thái giám Đông cung từng ẩn náu trong Bất Lương Ty, khi phận bại lộ thì trốn phủ Chu Thân, từ đó bặt vô âm tín. Hắn hệt như một con thạch sùng nấp trong góc tường, sơ sẩy một chút là chẳng ai nhớ tới. Hễ tập kích, lập tức đứt đuôi bỏ chạy, đợi bão táp nổi lên lao từ bóng tối đ.â.m một nhát chí mạng.

Lục t.ử mới thực sự là kẻ Từ Tri Mệnh tin tưởng. Chứ như Chu Thân chỉ là biểu hiện bên ngoài, như A Khí mang chữ "Khí" từ đầu đến cuối là quân cờ vứt bỏ, như A Mão bên cạnh Tiêu nhũ nhân sẵn sàng liều mạng lối về để diễn một vở kịch thiên y vô phùng, cũng chỉ Lục t.ử là giả c.h.ế.t thoát .

Lôi Sát bỏ lỡ một chút chuyển biến nhỏ nhặt nào nét mặt Khương Lăng: "Từ Tri Mệnh những năm qua bày bố mệnh cục cho Cửu vương, Cửu vương chẳng lẽ hề ?"

Vẻ mặt luống cuống của Khương Lăng trong khoảnh khắc khiến xót xa, tựa như một đứa trẻ ngây dại hiểu sự đời bỏ rơi giữa phố xá sầm uất. Ngước quanh thảy đều là những gương mặt xa lạ. Hắn thều thào: "Từ soái mặt hầu như giấu giếm gì."

Từ Tri Mệnh bày mưu tính kế rõ mồn một mặt . Những chuyện tìm t.h.u.ố.c hỏi tiên, thu thập y phương, các loại đạo thuật linh thông, đều rõ rành rành.

"Cuối cùng cũng là của ." Khương Lăng nguội lạnh cõi lòng, chỉ thấy nghiệt chướng quấn : “Ta tự cho rằng khám phá sinh tử, coi cái c.h.ế.t nhẹ tựa lông hồng. Thế nhưng Từ soái dốc cạn tâm huyết tìm t.h.u.ố.c tiếp mệnh cho , từng kiên quyết chối từ. Trong thâm tâm ... rốt cuộc vẫn giấu giếm một khát vọng xa vời, mong ngày khỏe mạnh như bao bình thường."

"Từ nhỏ bái Từ soái thầy. Lão đối với ... tình sâu như cha con." Khương Lăng bộc bạch.

Thanh đao Bất Lương Ty trong tay Thừa Bình Đế hoen rỉ, dần dà sẽ thu vỏ niêm phong. Khi Khương Lăng còn nhỏ, Thừa Bình Đế ngấm ngầm giao bộ Bất Lương Ty cho . Một là vì lão xót thương Cửu tử, nếu trong ty dị sĩ chữa bệnh cho thì đúng là chuyện ; hai là vì Cửu t.ử bệnh tật, định sẵn chỉ thể một vương nhàn tản, tâm tính điềm đạm, thanh đao Bất Lương Ty giao cho càng vô dụng.

Với tài trí của Từ Tri Mệnh, lão thấu tâm tư Thừa Bình Đế. Lão cung kính lĩnh mệnh, đến hành cung tĩnh dưỡng để gặp Khương Lăng.

Khương Lăng vĩnh viễn quên buổi trưa hôm đó. Khí nóng hầm hập, mặt trời như quả cầu lửa tùy ý ném xuống những tia nắng bỏng rát. Ngay cả hành cung tránh nóng cũng mất vẻ trong trẻo mát mẻ thường ngày. Tiếng ve kêu râm ran. Vị nữ quan do đích Kế Hậu cử tới lo tiếng ve quấy rầy giấc ngủ trưa của , bèn sai đám tiểu thái giám bắt ve.

Mấy tiểu thái giám tuổi còn nhỏ, hào hứng vác sào trúc dính ve. Dù mồ hôi nhễ nhại, trong mắt vẫn ánh lên nụ . Hắn một chiếc giường nhỏ hiên nhà, chiếu ngà voi cọ da mang đến chút thanh mát. buồn ngủ, chỉ ngưỡng mộ đám tiểu thái giám chạy lăng xăng bắt ve.

Tên tiểu thái giám hầu hạ bên cạnh lớn tuổi hơn một chút, tâm tư tinh tế, buồn chán bèn vẫy tay gọi một tiểu thái giám mang tới một con ve, bứt hết cánh đặt lên bàn gỗ nhỏ để dỗ vui.

Con ve mất cánh vùng vẫy khổ sở, bò mấy bước tên thái giám lấy que trúc gạt về. Nó khựng một nhịp, kiên trì bò lên mép bàn, dường như mệt mỏi.

Có lẽ vì mùa hè quá đỗi phiền muộn, lẽ vì con ve giam hãm trong gang tấc khiến đứa trẻ là tự tủi phận , hiếm khi lên giọng mang theo chút giận dỗi, bảo thái giám đem con ve phóng sinh.

Tiên thái giám hoảng hồn vội vàng bê con ve thả, vô tình đ.â.m sầm Từ Tri Mệnh áo choàng tung bay, tiên phong đạo cốt. Từ Tri Mệnh đỡ lấy con ve, : "Cổ nhân khen ve phẩm tính cao khiết, ve thoát xác từ bùn lầy, bay lượn ngoài trần ai; khen ve giấu bỏ rác rưởi, uống sương mai luôn tươi mới. Gọi nó là đóa thanh liên trong loài côn trùng."

Nói xong, lão thu ống tay áo, chắp tay hành lễ thật sâu: "Từ Tri Mệnh của Bất Lương Ty bái kiến Cảnh vương."

Người sẽ là thầy của ? Khương Lăng bất ngờ nên quên cả giữ lễ, hỏi thẳng: "Từ sư cũng cho rằng ve phẩm tính cao khiết ư?"

Từ Tri Mệnh bật . Tiếng của lão như gió mát buổi sớm thổi tới, nhưng lời lẽ sắc nhọn như mâu: "Thật đáng tiếc, đời hiểu loài ve, nó là một mối họa."

"Ve là mối họa?" Khương Lăng kinh ngạc.

Từ Tri Mệnh nâng con ve lên mặt , đáp: "Đại vương kỹ miệng của con ve , hình dáng như một cái gai nhọn. Thuở ấu trùng, nó trốn trong bùn lầy, hút nhựa rễ cây. Lớn lên chui lên khỏi mặt đất, bám hút nhựa cành cây." Lão chỉ tay cây cổ thụ trong sân: "Đại vương, những cây xanh che bóng mát cho con khổ vì loài ve lâu lắm ."

Khương Lăng quan sát kỹ con ve, quả nhiên giống như lời Từ Tri Mệnh, một cái vòi sắc nhọn. Hắn thông minh hiếu học, hỏi vặn : "Tuy nhiên, lời Từ sư là thật? Thuyết uống sương là giả? Vòi của nó dẫu nhọn, cũng thể dùng để hút sương mai."

Từ Tri Mệnh khẽ : "Nếu đại vương lòng, chi bằng tự kiểm chứng vòng đời của loài ve xem thật giả."

Khương Lăng bỗng ủ rũ: "Phụ hoàng và mẫu hậu chắc chắn cho."

Từ Tri Mệnh lật ngửa bàn tay, ý bắt mạch cho Khương Lăng: "Đại vương thứ , thần thể bắt mạch ?"

Khương Lăng bận tâm sự đường đột , chìa cổ tay cho Từ Tri Mệnh.

Từ Tri Mệnh ngưng thần chẩn đoán, cuối cùng : "Đại vương mắc tâm tật, kỵ nôn nóng buồn bực, nhưng con giấy bồi băng mỏng, cần lúc nào cũng nơm nớp lo sợ như thế."

Chỉ một gặp mặt đó, Khương Lăng thu phục, tâm phục khẩu phục bái Từ Tri Mệnh thầy. Từ Tri Mệnh học thức uyên bác, tinh thông, cách hành xử nhã nhặn. Tình thầy trò vốn hợp , thêm ngày dài tháng rộng, Khương Lăng trong một năm gặp Từ Tri Mệnh còn nhiều hơn gặp Thừa Bình Đế. Tình cảm đôi bên đương nhiên vô cùng sâu đậm.

Đến khi lớn dần lên, Từ Tri Mệnh cứ tất bật bận rộn lo toan cho sinh mệnh của , thỉnh thoảng còn thốt những lời cuồng ngạo: Đã mệnh, thể cam chịu mệnh? Con sống giữa trời đất, sinh mệnh do chính định đoạt.

Từ Tri Mệnh cam chịu phận, cũng cho phép nhượng bộ phận. Lão gần như dùng thủ đoạn để tìm cách cải mệnh cho . Chỉ là...

Khương Lăng nhắm nghiền mắt . Hắn ngờ Từ Tri Mệnh lấy tính mạng hàng vạn tế phẩm. Khi bề bại lộ, lão vẫn chịu buông xuôi, còn thi triển thuật di hồn để hoán đổi linh hồn thể xác của ca ca .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phu-mong-cuu-but/chuong-97-su-that-sang-to-27.html.]

Hắn và Khương Chuẩn là ruột thịt. Khương Chuẩn dẫu thô lỗ lưu manh, nhưng đối với vô cùng yêu thương, bảo bọc chân tay vụng về. Luôn lo lắng tức giận sẽ phát bệnh, mặt lúc nào cũng khép nép chiều chuộng, chẳng dám thở mạnh.

Vậy mà giờ đây, đ.á.n.h cắp xác, sống mạng của ca ca...

Khương Lăng chán nản ôm mặt. Nợ nần chống chất, vạn c.h.ế.t đền hết tội. Hắn chuộc bằng cách nào.

.

Lôi Sát lẳng lặng gì, chẳng thể nếm mùi vị rốt cuộc . Nếu những lời Khương Lăng ngoa, thì tội vô tội. Tâm tư Từ Tri Mệnh như biển rộng sông dài, sâu thấy đáy. Hành động của lão bề ngoài tưởng như vì Khương Lăng lo toan, nhưng thực chất đẩy xuống vực sâu lối thoát. Nếu chỉ vì bản lão, rốt cuộc lão mưu cầu điều gì?

"Từ Tri Mệnh thiên hạ sắp đại loạn, một mực cho rằng chỉ ngài mới cứu vạn dân thoát khỏi biển lửa." Lôi Sát ngẫm nghĩ một hồi : “Cửu vương nợ trong thiên hạ, chi bằng hãy trả cho thiên hạ một thời thái bình thịnh trị ."

Khương Lăng im lặng, như cội cây già nhập định thật lâu, cuối cùng cất tiếng: "Phó soái nguyện ý đao ? Một thanh đao treo lơ lửng đầu Khương Lăng ?"

Nghe câu , Lôi Sát cũng vô cùng kinh ngạc. Với nhân phẩm của Khương Lăng, nếu chủ thiên hạ, chắc chắn sẽ khoan sức cho dân. Việc Từ Tri Mệnh đoạt vạn hồn dẫn thiên lôi cải mệnh, thật sự thành sở nguyện.

"Đa tạ Cửu vương ưu ái, chỉ là Lôi Sát quen lêu lổng chí lớn." Lớp băng lạnh lẽo hàng mi tan chảy, đáp: “Ta chỉ nắm tay thê t.ử dạo chơi non nước."

Khương Lăng càng thêm lạc lõng: "Hóa , Phó soái cũng rời ."

Lôi Sát đáp lời, chỉ chắp tay cáo từ: "Ngày ngài nắm giữ ngọc tỷ ấn tín, mong ngài hãy lấy thiên hạ trọng."

"Đó cũng là tâm nguyện kiên định của ." Khương Lăng đáp.

Lôi Sát gượng . Hắn và Khương Lăng đây cũng coi là tri kỷ, nhưng thế sự đổi , giữa hai mọc lên một bức vách rào gai, khó lòng an . Tùy tùng ngoài viện cung kính dẫn . Dọc đường ai một tiếng thừa thãi. Lúc đến cửa, Lôi Sát liếc thấy Du vương phi Lý thị đang bóng cây hoa mộc đằng xa, nha theo hầu bưng thực hạp, xách giỏ thức ăn, chắc hẳn đang chuẩn mang cơm đến viện nhỏ, vì cớ gì nán chỗ .

Nàng , phu quân của tráo đổi thành một khác ?

.

Lôi Sát trở về chùa Quy Diệp, thuật chuyện Khương Lăng cho Phong Ký Nương và lão thúc .

Phong Ký Nương kinh ngạc, gửi chữ qua làn khói: Từ Tri Mệnh hành sự ngông cuồng.

Lão thúc hỏi: "Lẽ nào Từ Tri Mệnh di hồn Lục tử?"

Lôi Sát đáp: "Rất khả năng. Ở chùa hoang hề tung tích của Lục tử." Hắn nhíu mày: “Với mưu trí của Từ Tri Mệnh, nếu lão rắp tâm trốn tránh, thì tìm lão khác nào mò kim đáy bể."

Phong Ký Nương hỏi: Lang quân ý định tìm Từ Tri Mệnh ?

Lôi Sát quả quyết: "Chính sự quan trọng hơn, Từ Tri Mệnh đáng để và nàng phí phạm tâm trí."

Lão thúc vỗ tay khen ngợi: "Có lý!"

Mượn hồn tiếp mạng, mượn xác di hồn, tất thảy đều là hành động nghịch thiên, cái rước lấy thiên phạt, cái nếu thiên đạo tỏ tường, sẽ gieo xuống trái đắng gì. Lão thúc nghĩ tới đây, thấy đau xót cảnh chia phôi. Đợi hương liệu điều chế xong, lão bèn giục Lôi Sát lên đường.

.

Phong Ký Nương ngắm ngọn núi đằng xa như tranh vẽ, dần dần lùi xa mờ nhạt thành một vệt mực mỏng. Lôi Sát mím môi, tập trung đ.á.n.h xe ngựa. Họ mang theo nhiều sách vở cùng mấy tấm dư đồ. Hai định gấp gáp suốt ngày đêm, ban ngày thì rong ruổi, đêm xuống thì tìm chỗ nghỉ chân.

Mỗi khi xe dừng, Lôi Sát đốt một đống lửa, châm một lư hương thanh nhã. Ban đầu, cả hai còn kể chuyện vui buồn thuở , quá khứ hết chuyện để thì sang luận chuyện dị văn kỳ quái, đến kỳ án dị chí cũng hết thì cứ mặc sức dăm ba câu chuyện vẩn vơ, thấy thú vị vô biên.

Xuân thu tới, chớp mắt qua ba năm. Phong Ký Nương và Lôi Sát tận núi sâu thăm cổ tự, tìm gặp cao nhân ẩn sĩ, ngặt nỗi một ai đường dẫn bên ngoài Tam giới.

Cũng thu hoạch. Lôi Sát chỉ điểm, còn mù mờ như thuở , thông thạo đôi chút đạo pháp và Phật lý. Dọc đường, hai còn thu thập ít đạo pháp và bảo khí quý hiếm.

Tuyết lớn rơi trắng xóa. Lôi Sát buông rèm xe, tu một ngụm rượu đặt chiếc hộp chứa bảo khí lên đùi. Phong Ký Nương trêu chọc: Sao hôm nay lang quân lôi tài vật kiểm kê ?

Tâm trạng Lôi Sát cực kỳ , đáp: "Tích cóp đến lúc mới thấy quý báu!"

Phong Ký Nương ngạc nhiên: Câu đầy mùi con buôn市侩 đấy.

Lôi Sát đáp. Uống cạn một bầu rượu, : "Ký Nương, hôm nay cực kỳ vui sướng, múa đao trợ hứng, nàng xem ?" Vừa dứt lời, bay vụt khỏi xe ngựa, ném vỡ vò rượu trong tay, rút trường đao múa giữa trời tuyết tuôn rợp trời.

Phong Ký Nương càng xe, mỉm thanh đao x.é to.ạc màn tuyết rơi. Tuyết cuộn lên tung tóe như bọt sóng vỗ bờ, giữa cõi lưu ly trắng toát, thanh niên tuấn tú vung đao phá tuyết, toát lên sự ngang tàng ngạo nghễ tả xiết. Giữa trời đất bao la, mặc sức tung hoành.

Cơn hứng qua , Lôi Sát thu đao quỳ một gối giữa trời tuyết. Trong màu trắng tinh khôi ngập trời, Phong Ký Nương bỗng thấy một tia đỏ chói lọi. Chưa kịp sửng sốt dậy cho rõ, vệt đỏ đó cùng với một tia sáng vàng óng lao thẳng xuống lớp bùn tuyết.

Nàng Lôi Sát dõng dạc : "Lấy phi nhân phi quỷ, mang mệnh sống c.h.ế.t. Ta nguyện lấy sinh mệnh, lấy m.á.u thịt và công đức bảo khí của tế vật, cầu mở Minh Hà, định rõ âm dương."

Tuyết rơi như lông ngỗng mờ mịt đôi mắt, mặt Phong Ký Nương giàn giụa nước mắt. Trên nền tuyết hiện một dòng sông âm khí cuồn cuộn. Kẻ đưa đò chắn thuyền giữa sông, hỏi: "Ngươi độ kẻ nào?"

Lôi Sát vung đao tự chặt đứt một cánh tay của chính , đáp: "Không kẻ để độ, lấy tay đứt để chuộc tội."

Thịt đỏ m.á.u tươi rơi xuống dòng sông âm, lập tức gây những đợt sóng âm khí trào dâng. Những tàn niệm oán hồn lòng sông tranh lao lên kéo đứt cánh tay lôi tuột xuống đáy. Người đưa đò gõ nhẹ sào trúc, sông âm đảo chiều, thoắt cái lặn mất tăm xuống lòng đất.

Phong Ký Nương ngã quỵ xuống đất, cất tiếng bi thương. Nàng như mượn dòng nước mắt trút cạn cô độc đớn đau ngàn năm, như nuốt ngược bụng uất ức bất lực của cả đời . Bát khổ quấn quanh tim ủ thành một thứ rượu kỳ đắng, uống đứt từng khúc ruột.

Một cánh tay lành lạnh khẽ khàng ôm nàng lòng. Phong Ký Nương ngẩng đôi mắt nhòe lệ, Lôi Sát mỉm , dùng một tay nhẹ nhàng lau dòng châu, : "Để nàng ngóng đợi trăm năm ư? Như thì tàn nhẫn quá."

Bên ngoài Tam giới đường , thể đưa nàng trở về, nhưng thể bước tới để tìm nàng.

Phong Ký Nương ôm siết lấy : "Ta và Tam giới vứt bỏ, vĩnh viễn còn đường lùi."

Lôi Sát mỉm : "Nơi đây... cũng thể là quê hương."

.

Tuyết lớn như bông, phủ trắng xóa cả một vùng non nước. Ở khoảnh đất trống giữa rừng, cỗ xe ngựa chẳng mấy chốc lớp tuyết dày bao phủ. Vì chịu nổi cái rét căm căm của tiết trời mưa tuyết, con ngựa kéo xe bứt đứt dây cương, hí lên một tiếng bỏ xe lồng lên chạy thẳng sâu trong rừng. Giữa cánh rừng trống rỗng chỉ còn trơ trọi một cỗ xe ngựa vô tri.

Nếu ai lật bức rèm cửa lên mà , sẽ thấy bên trong vẫn còn một lư hương thanh khiết, đang chầm chậm phả chút hương thơm thoang thoảng dịu êm.

(HẾT)

Loading...