Phu Quân Cổ Hủ Nhưng Quả Thật Rất Tuấn Tú - Chương 1: Quá nhõng nhẽo, không thích

Cập nhật lúc: 2026-09-06 16:04:05
Lượt xem: 48

Tiết trời tháng ba, nắng xuân ấm áp, hoa cỏ ngát hương.

Chiều tà, phía chân trời vắt ngang một dải mây đỏ ửng, tựa như lớp sa mỏng bao phủ lấy đại viện Lục gia đang giăng đầy dải lụa đỏ thắm, càng tăng thêm bầu khí hỉ khánh.

Hôm nay là ngày đại hỉ thành của Đại gia Lục gia, những nhân vật m.á.u mặt trong thành đều tề tựu đông đủ để chúc mừng vị Các thần .

Nghi thức rước dâu kết thúc cách đây lâu, đôi tân lang tân nương vây quanh đưa động phòng. Tân lang tiền viện tiếp đãi quan khách , còn các nữ quyến vẫn lưu hậu viện, vội tản .

Trong hỉ phòng, tân nương t.ử vận hỉ phục thêu dệt vô cùng cầu kỳ, ngay ngắn bên mép giường. Có vị nữ khách tinh mắt nhận hỉ phục của nàng may từ gấm vóc Tô Châu, mỗi tấm đáng giá cả trăm lạng vàng. Chưa kể đến họa tiết mẫu đơn, chim phượng sống động như thật thêu đó, nếu mấy chục tú nương hàng đầu bỏ hai ba năm ròng rã, thì tuyệt đối thể tác phẩm tinh xảo đến nhường .

Không chỉ , của hồi môn của tân nương trọn vẹn một trăm hai mươi tám đòn gánh, rồng rắn từ đầu phố đến tận cuối phố, khiến cho quan khách tới dự lễ hôm nay một phen mở rộng tầm mắt.

Chỉ là lúc , khăn trùm đầu của tân nương đang khẽ run lên, mười ngón tay thon thả nắm chặt chiếc khăn tay, trông vẻ tâm trạng chẳng mấy vui vẻ.

Có vị nữ khách rõ nội tình bước khỏi hỉ phòng , lúc mới kể với những chuyện gì: "Các vị , tân nương t.ử và Nhị gia Lục gia là thanh mai trúc mã, từ nhỏ cùng lớn lên, mối hôn sự vốn dĩ là định với Nhị gia. Chỉ là Nhị gia Lục gia nuôi nữ nhân bên ngoài, hôn sự mới đổi sang cho Đại gia."

Nghe , vị nữ khách chuyện trừng lớn hai mắt: "Huynh đổi hôn ? Đại gia Lục gia mà cũng đồng ý? Cho nên hôm nay tân nương t.ử là vì Nhị gia Lục gia ư?"

"Ai mà !" Người lên tiếng cố ý hạ thấp giọng: " mà Nhị gia Lục gia chỉ là một công t.ử bột, còn Đại gia là vị Các lão trẻ tuổi nhất triều , ngày kiểu gì cũng tới chức Thủ phụ! Hơn nữa Đại gia xưa nay trọng lễ tiết, giữ phép tắc, nàng vớ món hời lớn mà còn lóc nỉ non như , để Đại gia , chắc chắn ngài sẽ chán ghét nàng ."

Xét cho cùng, hiện tại vẫn đang ở trong sân viện Lục gia, đám nữ khách dù bàn tán bao nhiêu chăng nữa cũng dám nhiều, xì xầm to nhỏ vài câu ai nấy tự giải tán.

Cùng lúc đó, bên trong hỉ phòng.

Ngu Tích ngóng còn thấy động tĩnh gì bên ngoài, lúc mới lén lút xốc khăn trùm đầu lên một chút, để lộ khuôn mặt kiều diễm xinh như hoa như trăng. Đôi mắt tròn xoe như mắt mèo tò mò đ.á.n.h giá thứ trong hỉ phòng, chẳng thấy mảy may dáng vẻ đau lòng buồn bã nào.

Khó khăn lắm mới gả đây, trời mới ban nãy nàng nhịn cực khổ đến mức nào để bật thành tiếng!

Hỷ Thước, nha hồi môn của Ngu Tích mang đồ ăn bước , thấy nàng tự xốc khăn trùm đầu lên bèn hốt hoảng chạy tới: "Tiểu thư, cô gia vẫn tới, tự xốc khăn trùm đầu lên !"

"Đây chẳng xốc lên hết ?" Ngu Tích vươn vai một cái, giọng mang đậm vẻ nũng nịu ngây thơ: "Hỷ Thước , thành mệt quá mất."

Hỷ Thước xót xa bóp vai xoa chân cho Ngu Tích: "Tiểu thư ráng đợi thêm chút nữa, đợi cô gia tới là thể nghỉ ngơi ."

Ngu Tích chớp chớp mắt, nhón lấy một miếng điểm tâm mà Hỷ Thước mang tới, c.ắ.n từng miếng nhỏ, cảm thấy lời nha đúng.

Trong thoại bản đều , phu thê thành đêm đầu tiên là động phòng hoa chúc. Trượng phu sẽ ôm thê t.ử lòng, hai tay trong tay thủ thỉ những lời tâm tình mật, cả đêm cũng hết, chuyện nghỉ ngơi chứ?

Hỷ Thước nào trong đầu Ngu Tích đang nghĩ cái gì, ân cần dặn dò: "Tiểu thư, những lời phu nhân dặn dò tuyệt đối đừng quên. Đại gia Lục gia giống Nhị gia, ngài nghiêm túc, lớn hơn chín tuổi. Nếu gả qua đây, thì kìm hãm tính tình của , tránh Đại gia phật ý. Còn mấy cuốn thoại bản tình ái của cũng cất cho kỹ, nếu Đại gia mà thấy, chắc chắn sẽ châm mồi lửa đốt sạch sành sanh cho xem."

Ngu Tích lười biếng tựa sang một bên, qua loa đáp: "Biết , ."

Thoại bản của nàng tới bảy, tám rương lận, đốt mà nhanh thế .

Hỷ Thước theo hầu Ngu Tích hơn mười năm, nàng chẳng lọt lỗ tai chữ nào. Nha quyết định vẫn nên tự trông chừng cho cẩn thận, nếu cô gia mà đối xử với tiểu thư thật, nàng sẽ lập tức báo tin về phủ.

Vốn dĩ khi chuyện Lục Bình - Nhị gia Lục gia nuôi ngoại thất vỡ lở, Ngu gia định cắt đứt quan hệ thông gia.

ngặt nỗi Ngu Tích sắc mờ lý trí. Giây còn ầm ĩ đòi cạo đầu xuất gia ni cô, giây thấy Lục Chấp mặt đến cửa tạ tội, nàng mê hoặc đến mờ cả mắt, lập tức quyết định cải giá sang cho ngài .

Phụ mẫu Ngu gia thương lượng tới lui mấy bận, Ngu Tích cũng náo loạn ngần bận. Từ tiền viện tới hậu viện, một hai nháo ba thắt cổ, đầy một ngày , nhị lão đành thỏa hiệp, đích đến Lục gia, dùng chút thủ đoạn để đổi hôn sự.

Suy cho cùng, chỉ cần con gái vui vẻ, những thứ khác đều quan trọng. Dù nếu Ngu Tích sống thoải mái, nàng thể hòa ly về nhà bất cứ lúc nào.

Về phía Ngu Tích, kể từ khi đổi hôn sự, nàng bắt đầu hớn hở chuẩn cho chuyện thành . Mãi cho đến tận hôm nay, nàng cũng chẳng tốn thêm một giọt nước mắt nào cho tên Lục Bình cặn bã nữa.

Lúc , Ngu Tích lấp đầy cái bụng đói, bắt đầu vòng quanh phòng, sờ chỗ một chút, ngó chỗ một chút, chẳng mang chút dáng vẻ e lệ, căng thẳng nào của một tân nương tử. Ngược , Hỷ Thước theo hầu phía cứ thở vắn than dài, trong lòng rầu rĩ thôi.

Cô nương nhà nàng từ nhỏ nuông chiều mà lớn, tính tình hoạt bát. Cả nhà từ già đến trẻ, chẳng ai nỡ buông một lời trách mắng với nàng.

vị Đại gia Lục gia nổi tiếng là lạnh lùng, nghiêm nghị, cổ hủ, giữ đúng quy củ. Thêm chuyện của Nhị gia Lục gia lúc ... Hỷ Thước thở dài một tiếng, cảm thấy Ngu Tích chắc chắn sẽ chịu ấm ức .

Còn Ngu Tích lượn một vòng quanh phòng, sự tò mò cũng tan hòm hòm. Nàng mở hộp trang điểm lấy chút phấn thơm dặm nhẹ lên mặt và cổ, đó bước chân sáo vui vẻ tới bên mép giường đang trải chiếc chăn hỉ đỏ chót.

Nghĩ đến phu quân phong thần tuấn lãng, lạnh lùng nghiêm nghị của , Ngu Tích đỏ mặt, bẽn lẽn giấu góc chăn.

Muốn nhanh chóng gặp quá thôi.

Tiền viện Lục gia, tân khách ồn ào náo nhiệt, chúc rượu liên miên.

Lục Chấp đang tiếp đãi khách khứa tới dự tiệc. vị cao quyền trọng, nên ngoại trừ vài vị Công gia, Hầu gia , những khác đều dám ép rượu quá mức. Nhờ , nhanh thể rút lui về hậu viện.

Bước chân Lục Chấp đều đặn vững vàng, nhưng khi nghĩ tới chuyện sắp diễn , giữa hai hàng lông mày hằn lên nếp nhăn.

Hắn vốn cưới vợ, nhưng ngày hôm đó Ngu gia đến tận cửa, đưa yêu cầu quá đáng. Vì thể diện của Lục gia, buộc gật đầu đồng ý mối hôn sự .

Còn về Ngu Tích... Trước đây nàng và Lục Bình quan hệ vô cùng mật thiết, nay cải giá gả cho , chuyện vốn dĩ đủ rước lấy lời tiếng . Chỉ mong nàng thể tuân thủ bổn phận, tránh để đời thêm chủ đề đàm tiếu.

Lục Chấp khẽ định thần, đưa mắt căn phòng dán chữ "Hỷ" đỏ thắm mắt, cất bước .

Trong phòng, Hỷ Thước thấy tiếng động, vội vàng nhắc nhở Ngu Tích đang ngủ gật: "Tiểu thư, cô gia tới , mau buông khăn trùm đầu xuống !"

Ngu Tích giật bừng tỉnh, vội kéo khăn trùm đầu xuống, ngay ngắn đoan trang, đợi Lục Chấp bước tới.

Lắng tiếng bước chân nam nhân dừng cửa, nàng chợt cảm thấy chút căng thẳng, nhịp tim đập liên hồi trong lồng n.g.ự.c còn dồn dập hơn cả tiếng trống trong điệu múa Ba Tư.

Rất nhanh, tiếng Hỷ Thước xin cáo lui vang lên, cửa phòng khép nhẹ nhàng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phu-quan-co-hu-nhung-qua-that-rat-tuan-tu/chuong-1-qua-nhong-nheo-khong-thich.html.]

Ngu Tích thấy một đôi ủng sa tanh màu đen thêu vân mây dừng mặt , bên là vạt áo màu đỏ thắm buông rủ.

Có vẻ như uống chút rượu, mùi vị cay nồng nhè nhẹ vương vấn quanh chóp mũi nàng.

Bên tai Ngu Tích lúc chỉ còn văng vẳng tiếng tim đập và thở của chính : mong đợi, khẩn trương, đôi chút e sợ.

Chắc là sẽ thích nàng chứ.

Nến hỷ chập chờn lấp loáng. Trong lúc Ngu Tích đang nghĩ ngợi lung tung, Lục Chấp cũng đang quan sát dáng vẻ ngay ngắn của nữ t.ử mặt.

Hai bàn tay trắng ngần thon thả của nàng ngoan ngoãn đặt chồng lên đùi. Vóc dáng nàng yêu kiều nhỏ nhắn, dẫu cho bộ hỉ phục cầu kỳ cồng kềnh đến mấy cũng thể che giấu vòng eo mảnh khảnh chỉ hờ hững một vòng tay.

Lục Chấp nhắm hờ mắt. Hồi lâu , mới dùng gậy như ý bằng ngọc gạt chiếc khăn trùm đầu lên.

Đập mắt đầu tiên là chiếc cằm nhỏ nhắn nhọn của nữ tử, tiếp đến là đôi môi căng mọng nhuận sắc. Phía chiếc mũi cao thẳng, một đôi mắt to tròn đuôi nhếch lên đang cẩn thận, dè dặt . Dưới đôi mắt là bóng râm mờ ảo rủ xuống từ hàng mi cong vút, mang theo vẻ tò mò pha lẫn nét ngây thơ.

Khăn trùm đầu lật mở, một mùi hương nồng nàn lập tức phả tới. Đó là hương thơm đặc trưng của nữ nhi mà từ tới nay từng xuất hiện trong phòng .

mùi hương quá nồng, thích.

"Mệt ?"

Thấy vẻ mệt mỏi nơi đáy mắt nàng, Lục Chấp cất lời. Giọng trong trẻo lảnh lót như nước chảy khiến Ngu Tích cảm giác tai như tê dại .

Căn phòng quá sáng. Dưới ánh nến mờ ảo, Lục Chấp đang rũ mắt nàng. Trên khung xương tuyệt mỹ là một dung nhan vô cùng thanh tuấn: mày kiếm mắt dài, mũi cao môi mỏng. Hắn mang cảm giác giống như cơn gió lạnh buốt mùa đông, toát lên vẻ sắc bén thấu tận tâm can đối diện.

Bộ hỉ phục màu đỏ phác họa nên vóc dáng cao ngất thẳng tắp của , bờ vai rộng rãi vững chãi, toát lên sự an vững như thái sơn.

Sắc hồng mặt Ngu Tích càng đậm hơn, ngập ngừng nơi cổ họng một lát, nàng mới thốt mấy chữ: "Không mệt ạ."

Giọng của nàng nũng nịu kiều mị, mềm mại dịu dàng, âm cuối vang lên nhẹ bẫng tựa như một chiếc móc câu lả lơi.

Nói xong, Ngu Tích hổ lén Lục Chấp, thấy đôi mày rậm của đang cau chặt.

Thấy , Ngu Tích cúi đầu vò vò chiếc khăn tay, trong chốc lát trở nên luống cuống. Lẽ nào Lục Chấp thích nàng chuyện với bằng giọng điệu ? tổ mẫu từng khen giọng nàng mềm mại ngọt ngào, hệt như rót mật tai khiến thương tiếc mà.

Hơn nữa ở nhà, từng ai nhíu mày với nàng. Hay là Lục Chấp thích giọng của nàng, mà là thích con nàng?

mẫu cũng nàng là cô nương xinh và thông minh nhất kinh thành , Lục Chấp lý nào thích nàng mới chứ.

Ngu Tích nghĩ mãi .

may mắn , bầu khí gượng gạo chẳng kéo dài lâu. Lục Chấp trầm ngâm một lát cất lời: "Nàng tháo bớt trâm cài đầu xuống ."

Ngu Tích ngoan ngoãn gật đầu, tới bàn trang điểm, lượt tháo từng cây trâm nặng trĩu đầu xuống. nàng hiếm khi tự gỡ trâm tháo tóc, vô tình để một cây trâm vướng tóc, nàng khẽ kêu lên một tiếng đau đớn.

Lục Chấp sập gỗ, rõ đang suy nghĩ chuyện gì. Nghe thấy tiếng động, liếc mắt sang, bèn thấy nàng mang theo mái tóc xõa tung chạy về phía .

Ngu Tích nắm lấy lọn tóc vướng, giọng nũng nịu ngọt xớt: "Phu quân, gỡ trâm xuống giúp ?"

Một tiếng "Phu quân" của nàng khiến Lục Chấp nhắm mắt.

Hắn lãnh đạm đáp: "Loại chuyện nàng cứ gọi hầu ."

Ngay cả chút trang sức cũng tự tháo nổi, đúng là quá nhõng nhẽo, ẻo lả.

Nghe , Ngu Tích gì, trong lòng chỉ cảm thấy tủi . nàng nhanh chóng tự an ủi bản : Suy cho cùng thì đây cũng là phu quân do chính tay nàng chọn lựa, chút nóng nảy cũng là chuyện thường tình, nhẫn nhịn một chút sẽ qua thôi.

Rất nhanh, Hỷ Thước . Nhìn tiểu thư nhà trâm cài vướng tóc với vẻ mặt ấm ức, sang Lục Chấp đang coi như chuyện gì xảy , nha vội vàng giúp Ngu Tích tháo hết đồ trang sức, đó bưng nước tới rửa mặt lau tay cho nàng.

Nhìn Ngu Tích ngay cả một ngón tay cũng lười động, chỉ ngoan ngoãn ngửa mặt lên để mặc Hỷ Thước lau rửa, Lục Chấp đầu chỗ khác, trong lòng càng thêm phiền não.

Cưới vợ cưới hiền, mà Ngu Tích khác xa một trời một vực với hình mẫu hiền thê mong đợi, càng chút phong phạm nào của một chủ mẫu đương gia. Lục Chấp đối với nàng, quả thực thể nào thích nổi.

Lại nhớ tới đây từng tình cờ thấy cảnh Lục Bình đều chiều chuộng vỗ về Ngu Tích ở khắp nơi, thậm chí còn hệt như một tên hạ nhân xách váy, lau giày cho nàng, đôi lông mày của Lục Chấp từng giãn .

Hắn tuyệt đối thể như . Hơn nữa lớn hơn Ngu Tích khá nhiều tuổi, cuộc hôn nhân ngay từ đầu hề phù hợp.

sự , hai cũng bái đường thành , nhất định sẽ tròn bổn phận của một trượng phu, dạy bảo nàng uốn nắn sửa đổi từng bước một.

Ngu Tích rửa mặt xong xuôi, một bộ áo ngủ mỏng nhẹ, chậm rãi bước từng bước nhỏ tới bên cạnh . Khuôn mặt nhỏ nhắn thoa chút phấn son nào ửng sắc hồng đào, vô cùng diễm lệ.

"Phu quân." Ngu Tích nhỏ giọng gọi, đưa khăn mặt cho : "Chàng lau mặt ?"

Chiếc khăn nàng đưa tới chính là chiếc khăn nàng dùng để lau, bên vẫn còn vương vết son mờ mờ.

Lục Chấp lắc đầu: "Không cần , lời với nàng."

Ngu Tích ngắm khuôn mặt , ngoan ngoãn ngay ngắn lắng , nhưng nghĩ đến chuyện gì, nàng len lén liếc , mặt càng lúc càng đỏ bừng.

Lớp áo ngủ mỏng manh vòng eo nàng khẽ chùng xuống, dáng vẻ vô cùng yểu điệu thướt tha.

Lục Chấp lướt mắt qua, nhưng lời thốt khỏi miệng lạnh lùng vô tình:

"Ngu cô nương, tại hạ công vụ quấn , vốn ý định thành gia lập thất. Mặc dù nay hai kết phu thê, nhưng ngoại trừ những lúc cần thiết, những ngày chúng vẫn nên duy trì chừng mực, ai phiền ai thì hơn."

Dứt lời, Lục Chấp thấy đôi môi đỏ mọng của Ngu Tích hé mở. Nàng ngẩn ngơ , đáy mắt gợn lên một tầng nước long lanh.

 

Loading...