Phu Quân Cổ Hủ Nhưng Quả Thật Rất Tuấn Tú - Chương 11: Ta và nàng ấy không thân

Cập nhật lúc: 2026-09-12 14:36:48
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lục Chấp bước tới trọn vẹn những lời khiêu khích của Trương Thiền Tuệ.

Tiếp đó là dáng vẻ uất ức cam chịu của Ngu Tích khi đối diện với ả nữ nhân kiêu ngạo hống hách , rõ ràng nàng đang ở thế hạ phong.

Hắn sải bước tới cạnh Ngu Tích, hàng chân mày cau chặt.

Ngu Tích lập tức bám lấy tay áo Lục Chấp, chỉ tay Trương Thiền Tuệ tố cáo: "Phu quân, cuối cùng cũng đến , sắp bắt nạt c.h.ế.t mất thôi! Bọn họ còn hất đổ cả chén của nữa!"

Trương Thiền Tuệ, kẻ hắt cả bát nước mặt, giật thót . Con ả Ngu Tích đúng là trơ trẽn hết chỗ !

"Ta hất..." Trương Thiền Tuệ mới cãi nửa câu, bắt gặp ánh mắt lạnh lùng thấu xương của Lục Chấp, chợt nhớ phận Các lão của mặt, ả nuốt ngược lời định , đành phân bua: "Là Ngu Tích tự đổ chén , ở đây đều thể chứng."

Ngu Tích cũng : "Chính ngươi hất đổ, Kim Dao thể chứng cho !"

Kim Dao nãy giờ còn đang sững sờ lập tức lên tiếng hùa theo: " , Lục Các lão, Ngu Tích sắp bắt nạt c.h.ế.t đây !"

Nương kiếp, Ngu Tích hề bốc phét, phu quân của nàng tuấn tú quá đáng luôn!

Trương Thiền Tuệ đưa mắt cầu cứu đám tỷ nãy còn đồng cam cộng khổ với , giờ đứa nào đứa nấy câm như hến, ả ấm ức nên lời, chỉ hậm hực vò nát chiếc khăn tay.

Lục Chấp đến đây để bọn họ chứng, đến là để chống lưng cho Ngu Tích.

Hắn cúi đầu, Ngu Tích đang đáng thương níu tay áo : "Có thương ở ?"

Ngu Tích chun mũi, giọng nũng nịu: "Thiếp thương, nhưng may mà phu quân đến kịp, thì ăn h.i.ế.p c.h.ế.t mất."

Giọng điệu nũng nịu của nàng khiến Trương Thiền Tuệ tức nghiến răng. Bày đặt giả vờ giả vịt, lúc hắt nước mặt thế !

Lục Chấp đáp lời nàng, mà chuyển ánh sang Trương Thị lang đang tất tả chạy tới, giọng lạnh như băng: "Ta gia phong phủ Trương Thị lang xưa nay nghiêm ngặt, cớ lệnh ái ngang ngược nhường ? Lại dám ức h.i.ế.p đến tận đầu phu nhân của bản quan cơ đấy."

Khó khăn lắm mới ngày nghỉ, Trương Thị lang đang chén chú chén vui vẻ thì bẩm báo con gái bảo bối đang xô xát với Ngu Tích. Nếu là ngày thì thôi, đằng Ngu Tích yên bề gia thất, còn gả cho Lục Chấp, lão bèn lật đật chạy tới ngay.

Trương Thị lang vội vàng khúm núm tạ tội: "Đều do hạ quan dạy dỗ con cái nghiêm."

Nói đoạn, lão trừng mắt lườm Trương Thiền Tuệ: "Bình thường ngoài càn thì thôi, nay dám mạo phạm Các lão phu nhân, còn mau xin !"

Trương Thiền Tuệ phục, ấm ức phản bác: "Phụ , là ả tạt nước con , ả cũng xin con mới đúng!"

Ngu Tích hừ lạnh: "Vậy ngươi dám lập những lời mặt phu quân ?"

Lục Chấp cau mày: "Cô gì?"

Trương Thị lang cũng trừng mắt con gái: "Ngươi ăn hàm hồ gì ?"

Trương Thiền Tuệ ấp úng: "Con, con..."

sốt ruột lo sợ, thấy đám đông vây quanh ngày một nhiều, đành muối mặt xin Ngu Tích : "Vừa lỡ lời ăn hàm hồ, mong Các lão phu nhân rộng lượng bỏ qua cho ."

Trước mặt Lục Chấp, cho Trương Thiền Tuệ mười lá gan ả cũng chẳng dám hé răng lặp những lời ban nãy.

Ả cứ đinh ninh Lục Chấp chán ghét Ngu Tích, nào ngờ bênh vực nàng.

Nhìn vẻ mặt đắc ý của Ngu Tích, Trương Thiền Tuệ chỉ còn nước nuốt cục tức nghẹn đắng bụng.

Trương Thiền Tuệ nhận , Ngu Tích cũng lười so đo tiếp. Dù lời ả cũng chả đúng, hơn nữa vây xem càng lúc càng đông, to chuyện cũng chẳng ích gì.

Ngu Tích hất cằm kiêu ngạo: "Nể tình ngươi , sẽ rủ lòng từ bi tha cho ngươi. Còn , sẽ dễ chuyện như !"

Thấy Ngu Tích chịu hòa giải, Trương Thị lang lén liếc sắc mặt Lục Chấp, thở phào nhẹ nhõm, quát Trương Thiền Tuệ vẫn đang hậm hực cam lòng: "Còn mau tạ ơn Lục Các lão phu nhân?"

Trương Thiền Tuệ nghiến răng ken két: "Đa tạ Các lão phu nhân thèm chấp nhặt với ."

Nhận xong, Trương Thiền Tuệ ngoắt bỏ chạy. Đám a dua hùa theo ả lúc nãy thấy rước họa cũng vội vàng lỉnh mất hút.

Xung quanh chốc lát quang đãng, Ngu Tích ngửa mặt lên hỏi Lục Chấp: "Phu quân, tới đây?"

Hôm nay tuy là ngày nghỉ, nhưng vì chuyện thành mà công vụ tồn đọng khá nhiều, Lục Chấp cung từ sớm.

Là Lục phu nhân sai báo tin cho , Kim gia mở tiệc Đạp Thanh quy mô lớn, danh gia vọng tộc khắp kinh thành đều góp mặt. Vợ chồng son mới cưới, nên đưa Ngu Tích để dập tắt mấy lời đàm tiếu.

Lục Chấp đáp: "Công vụ xử lý xong xuôi nên qua xem ."

Nói xong, liếc Kim Dao đang bên cạnh, bảo Ngu Tích: "Nàng cứ chơi tiếp , đây."

Ngu Tích chớp chớp mắt: "Vậy tối nay chúng cùng về nhé."

Lục Chấp gật đầu: "Được."

Đợi Lục Chấp khuất, Kim Dao vồ lấy Ngu Tích, giọng điệu kích động: "Phu quân của ngươi tuấn tú thật đấy! Lại còn lợi hại nữa, bộ dạng Trương Thiền Tuệ xem, chắc ả tức hộc m.á.u mất."

Ngu Tích hất cằm tự hào: "Tất nhiên , tìm phu quân là tìm như . Ta khuyên ngươi cũng mau kiếm một ."

"Có lý!"

Sau vụ lùm xùm ở Tầm Vị Lâu hôm qua, Kim gia đang tính đường từ hôn với Trương gia. Khốn nỗi Trương Cảo trở mặt c.ắ.n bậy, sống c.h.ế.t chịu hủy hôn.

Kim Dao quyết tâm gả, Trương Cảo mẩy cũng vô ích.

Hơn nữa Kim Dao ngộ chân lý, lấy chồng quả thực lấy tuấn tú. Trước mảy may để ý, từ lúc Ngu Thanh tay nghĩa hiệp hôm qua, vẻ tuấn tú ngời ngời cứ lởn vởn trong đầu khiến Kim Dao xao xuyến. Giờ phu quân của Ngu Tích, Kim Dao mới chua xót nhận bao năm qua hứa hôn với Trương Cảo đúng là thiệt thòi đủ đường.

Thấy Kim Dao sáng mắt , Ngu Tích mừng thầm trong bụng, vỗ vỗ vai bạn: "Trẻ nhỏ dễ dạy, sẽ lưu tâm giúp ngươi. Nếu thấy nam nhân nào tuấn khôi ngô, sẽ báo cho ngươi đầu tiên."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phu-quan-co-hu-nhung-qua-that-rat-tuan-tu/chuong-11-ta-va-nang-ay-khong-than.html.]

"Khụ khụ, cái đó..." Kim Dao hắng giọng, toan hỏi thăm về Ngu Thanh nhưng thôi. Ngu Tích cái miệng giữ bí mật, nhất là nên hỏi: "Được, đại sự cả đời của đành trông cậy ngươi ."

Ngu Tích vỗ n.g.ự.c cái rụp: "Cứ để đó cho !"

Hai tỷ tâm đầu ý hợp, bàn xong đại sự, Ngu Tích tiếc nuối hai cái chén trơn bàn: "Chán ghê, bát Vải Đào mới kịp nhấp môi một ngụm. Đều tại con ả Trương Thiền Tuệ, lãng phí cả."

"Không .” Kim Dao thì thầm: “Trong phòng nhị tỷ còn đấy, để dẫn ngươi uống."

Ngu Tích: "Đi thôi!"

Hai hớn hở dắt tay .

Từ lầu các phía xa, Lục Chấp thu hồi ánh mắt.

Vị nam t.ử bận cẩm bào màu lam hồ đối diện tủm tỉm , trêu đùa: "Lục Các lão lấy vợ xong quả nhiên khác hẳn, nay còn mặt bênh vực tiểu phu nhân nữa cơ đấy."

Lục Chấp : "Kỳ Vương gia đùa . Chuyết kinh tuổi còn nhỏ, thạo cãi vã tranh giành. Nếu để to chuyện chỉ tổ bôi tro trát trấu mặt Lục gia. Thần chứng kiến, lẽ nào khoanh tay ."

Không thạo cãi vã tranh giành?

Kỳ Vương suýt sặc ngụm đang uống dở. Lúc Lục Chấp tới, đây thu hết chuyện tầm mắt. Cô vợ nhỏ của Lục Chấp hắt nước hắt mặt , một chấp cả đám mà khí thế chẳng hề lép vế chút nào. Có chỗ nào giống thạo cãi vã tranh giành ?

Tất nhiên, mặt Lục Chấp, Kỳ Vương vẫn hùa theo: "Cũng , phu thê tuy hai mà một. Phu nhân chịu tủi , phận trượng phu mặt là lẽ đương nhiên."

Lục Chấp gật đầu, liếc ngoài cửa sổ một nữa. Bóng dáng Ngu Tích khuất dạng.

Hắn cũng chẳng ngờ nổi, một ngang bướng kiêu ngạo như nàng ức h.i.ế.p đến mức đó. Xem chỉ cái khôn nhà dại chợ.

Kỳ Vương tự tay rót cho Lục Chấp: "Uống , uống . Hiếm khi ngươi ngày rảnh rỗi, hàn huyên cho . Tối nay tửu lâu vài chén nhé?"

"Thôi, mai còn triều.” Lục Chấp bưng chén lên: "Điện hạ hồi kinh, nên dành nhiều thời gian kề cận bệ hạ báo hiếu. Cứ dập dìu ở chốn tửu lầu, nhỡ kẻ gian dòm ngó sinh thêm thị phi."

"Thị phi về còn ít , thêm vài ba câu cũng chẳng hề hấn gì.” Kỳ Vương xòa, buột miệng hỏi: "Ngươi quy củ khuôn phép là thế, xem chừng phu nhân của ngươi chẳng phường nền nã phép tắc. Làm nàng chịu đựng nổi ngươi ?"

Nghe , Lục Chấp ngẫm nghĩ một lát. Ở nhà, lúc nào Ngu Tích cũng là chủ động sáp gần . Nàng lúc nào cũng bám riết lấy , nên Lục Chấp từng bận tâm đến vấn đề .

Đương nhiên, cũng chẳng buồn nghĩ ngợi sâu xa. Thứ cần là một mối quan hệ phu thê tương kính như tân, giữ cách chừng mực, chẳng cần ai nhún nhường ai.

"Ta rõ.” Lục Chấp đáp lời: “Ta và nàng ."

Kỳ Vương lắc đầu nguầy nguậy: "Không thiết với chính thê t.ử của , đúng là chuyện lạ đời hiếm thấy."

theo thấy, Lục Chấp bảo , còn phu nhân của vẻ khao khát thiết thì .

Biết một thời gian nữa, vị Các thần lạnh lùng sắt đá sẽ cô vợ nhỏ cho mềm nhũn cũng nên.

Kỳ Vương háo hức chờ mong ngày đó.

...

Đạp Thanh Yến tàn, Ngu Tích liếc mắt thấy Lục Chấp đang chuẩn bước lên xe ngựa cổng.

Nàng nhanh nhảu vẫy tay chào Kim Dao, xách váy tất tả chạy về phía Lục Chấp: "Phu quân, đợi với!"

Nghe tiếng nàng gọi, Lục Chấp dừng bước chờ đợi. Hắn từng nhắc nhở nàng ngoài hô to gọi nhỏ, giữ gìn cử chỉ đoan trang. Xem chừng Ngu Tích ném sạch những lời đầu .

Ngu Tích chạy tới nơi, liếc thấy Trương Thiền Tuệ đang gần đó, bèn thò tay nắm chặt lấy tay Lục Chấp: "Phu quân thật , còn đặc biệt nán chờ ."

Lục Chấp guốc trong bụng nàng, nhưng đang ở ngoài, đành nể mặt nàng một chút: "Lên xe thôi."

Bóng lưng hai kề sát bên trông vô cùng xứng đôi lứa. Trương Thiền Tuệ theo mà ruột gan sôi sục, sang chìa tay với vị hôn phu Hồ Tụng: "Chàng nắm tay ."

Hồ Tụng lườm ả: "Bao nhiêu cặp mắt đang , nắm cái gì mà nắm? Ta còn giữ thể diện."

Trương Thiền Tuệ phục: "Ngu Tích còn nắm tay phu quân , cớ thể nắm tay ?"

Hồ Tụng thừa Ngu Tích rạng ngời, giọng điệu nũng nịu ngọt ngào, nam nhân nào thấy chẳng nâng niu. Đâu như Trương Thiền Tuệ, lúc nào cũng hếch mặt lên trời, chuyện gì cũng thích đối đầu với khác, mới chẳng thèm nắm.

Hồ Tụng ậm ờ cho qua chuyện: "Người thành , chúng thành , mà so sánh ."

Trương Thiền Tuệ đành buông thõng tay xuống. Một lát , cục tức vẫn nghẹn ứ ở cổ, ả dằn dỗi: "Chàng cũng thi Các lão , cũng Các lão phu nhân."

Hồ Tụng liếc xéo ả một cái: "Khoa thi năm ngoái Lục Các lão là quan chủ khảo của ? Đợi Các lão á? Cứ chờ thêm vài chục năm nữa ."

"Vậy Lục Các lão trẻ tuổi thế Nội các ?" Trương Thiền Tuệ ấm ức chê bai: "Chàng cố gắng thêm chút nữa ?"

cũng là vị hôn thê của , Hồ Tụng đành nuốt giận kiên nhẫn giải thích: "Lục Các lão đỗ Trạng nguyên năm mười bảy tuổi, mài đũng quần ở Hàn Lâm Viện năm năm, luân chuyển qua Lục bộ rèn luyện thêm bốn năm nữa mới cất nhắc Nội các. Lại còn bệ hạ trọng dụng. Để vươn tới vị trí , năng lực và may mắn đều thể thiếu, cô đừng khó nữa."

Nghe xong, Trương Thiền Tuệ càng thêm đố kỵ. Sao con ả Ngu Tích sướng thế cơ chứ! Ả tin một như Lục Chấp dễ dàng chấp nhận việc lấy vị hôn thê của .

Hơn nữa ả còn phong phanh, Lục gia một cô biểu tài sắc vẹn , si tình với Lục Chấp sâu đậm. Hừ, cứ chờ đấy xem, sớm muộn gì ả cũng xem Ngu Tích trò cho thiên hạ!

Lời tác giả:

Bề ngoài: Lục Các lão mặt lạnh te: Ta và nàng .

Thực tế: Lục Các lão thầm nghĩ: Chuyên gia khôn nhà dại chợ, xem chống lưng cho nàng thôi.

Ngu Tích: Hứ! Chàng cứ bộ tịch !

 

 

Loading...