Phu Quân Cổ Hủ Nhưng Quả Thật Rất Tuấn Tú - Chương 12: Hương thơm nức mũi

Cập nhật lúc: 2026-09-12 14:36:49
Lượt xem: 18

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngu Tích nắm c.h.ặ.t t.a.y Lục Chấp, mãi đến khi lên xe ngựa, mới buông nàng .

Thấy nàng mang vẻ mặt hả hê như trút bầu tâm sự, Lục Chấp nhíu mày : "Ta dặn nàng bao , ngoài những cử chỉ quá đỗi mật với cơ mà?"

Vì hôm nay đặc biệt dễ dãi, nên lúc Ngu Tích chẳng những sợ , mà còn sà lòng cọ cọ lấy lòng: "Không chịu, chịu, là phu quân của , cứ nắm tay, ôm đấy!"

Nàng kịp cọ thêm cái thứ ba thì một bàn tay lớn đẩy .

Lục Chấp giữ vẻ mặt nghiêm nghị, gập ngón tay đẩy nhẹ vai nàng: "Sao nàng mãi nhớ những lời dặn? Hơn nữa..."

Ánh mắt lướt qua n.g.ự.c Ngu Tích, nơi đường cong mềm mại lộ rõ: "Vì nàng nịt ngực?"

"Vì, vì nóng mà.” Ngu Tích liếc tay , mặt , nhỏ giọng lí nhí: "Thôi , dám nữa."

"Không dám chuyện gì? Ta bảo nàng nhớ chuyện gì cơ?"

"Không dám nịt ngực... Nhớ kỹ ngoài mật với , nắm tay, cũng ôm ."

Lúc Lục Chấp mới thu tay về, thấy nàng vẹo vọ, bèn hạ giọng răn dạy: "Ngồi ngay ngắn ."

Ngu Tích miễn cưỡng ngay ngắn.

Nhìn bàn tay to lớn với những khớp xương rõ ràng của Lục Chấp, nhớ những lời chế giễu của Trương Thiền Tuệ, trong lòng Ngu Tích chợt dâng lên nỗi xót xa: "Thiếp , chẳng qua là thích nên mới . Ngay từ đầu vốn dĩ cưới cơ mà."

Nghe nàng thốt những lời , Lục Chấp thoáng ngạc nhiên. Quả thật lấy Ngu Tích, nhưng sự , nàng cứ đào bới chuyện cũ , thật sự là giữ chút thể diện nào cho hai bên.

Thấy Lục Chấp thinh, Ngu Tích càng thêm tủi . Nàng bĩu môi, nức nở thành tiếng: "Hu hu, suốt ngày chỉ mắng , đủ ngoan ngoãn , cún con , ghét !"

Vừa lóc, nàng liếc trộm Lục Chấp, cố tình xoay , chực chờ đến dỗ dành.

Lục Chấp cũng lờ mờ nhận , lẽ tự thâm tâm Ngu Tích ý thức việc miễn cưỡng lấy nàng. Nếu , nàng chẳng thốt câu hờn dỗi .

Trong tâm trí nàng, chắc hẳn ai ai cũng cưng chiều nàng, yêu quý nàng.

Lục Chấp nhắm mắt, chẳng buồn để ý tới nàng. Hắn chỉ đưa những yêu cầu căn bản, tối thiểu nhất thôi mà. Hắn bắt Ngu Tích sáng tối thỉnh an trưởng bối, cũng chẳng ép nàng quán xuyến việc nhà, quán xuyến chuyện trong viện, nàng còn nữa?

Lục Chấp nhắm mắt giả vờ chợp mắt, cố gắng đè nén những suy nghĩ phiền muộn trong lòng. Tới khi mở mắt , bắt gặp Ngu Tích đang giương đôi mắt long lanh ngấn nước .

Nàng vẫn thút thít, nhưng rõ ràng là cũng chỉ là giả bộ. Nàng toét miệng , nũng nịu : "Thôi , phu quân, , hứa thế nữa."

Lục Chấp nàng, khẩy: "Mới nãy chẳng ghét ?"

"Không ghét.” Ngu Tích nghiêng đầu khúc khích, nàng phát hiện dáng vẻ nhíu mày của Lục Chấp cũng tuấn tú ngời ngời: "Thiếp thích nhất trần đời!"

Cái sự yêu ghét của nàng thất thường y hệt như cái nết của nàng , Lục Chấp lắc đầu: "Nàng vui là ."

Tùy Ngu Tích gì thì , miễn đừng can thiệp quá sâu cuộc sống của , cũng chẳng buồn bận tâm.

Ngu Tích lau nước mắt, bắt đầu liến thoắng với Lục Chấp: "Phu quân, xem hôm nay ăn mặc ?"

Lục Chấp liếc . Ngu Tích vốn da trắng, mặc gì cũng . Hôm nay nàng diện một áo xanh lá non nớt, màu sắc tươi mát, càng tôn lên vẻ tú lệ, kiều mị. Chỉ là bộ trang sức ngọc bích nàng đeo đầu thì phô trương quá mức cần thiết.

Lục Chấp: "Cũng tàm tạm."

Ngu Tích lập tức đáp lời: "Phu quân hôm nay cũng tuấn tú lắm!"

Lục Chấp ừ hử, vẻ bề ngoài hào nhoáng chỉ những kẻ nông cạn mới bận tâm.

Ngu Tích nào Lục Chấp đang nghĩ gì. Hôm nay mặc bộ trường bào cổ tròn màu trắng ngà, thêu chìm họa tiết vân mây bằng chỉ bạc, khiêm nhường sang trọng. So với vẻ lạnh lùng thường ngày, trông phần ôn nhu, toát lên phong thái quân tử.

Lúc , khẽ rũ mi mắt, hàng mi cong vút che giấu cảm xúc nơi đáy mắt.

Ngay khi Ngu Tích sắp ngẩn ngơ ngắm , đột ngột ngước lên nàng, khiến nàng nghẹn thở trong tích tắc.

Đôi mắt Lục Chấp hẹp dài, tựa như cánh hoa đào. Thường nam nhân đôi mắt sẽ toát lên vẻ phong lưu đa tình, chẳng hạn như Lục Bình. Thế nhưng Lục Chấp toát lên vẻ đoan trang nghiêm nghị, nên ánh của mang theo nét sắc sảo, thị uy, khiến khác dám thẳng.

Thấy Ngu Tích ngây ngốc, Lục Chấp cất tiếng hỏi: "Nàng đang ?"

"Không, gì.” Ngu Tích theo phản xạ xích gần : “Phu quân, chúng tửu lâu dùng bữa nhé, khao!"

Ban nãy ở Kim gia viên lâm, Ngu Tích chỉ ăn lót vài miếng bánh mứt, giờ bụng đang réo ầm ĩ.

Chút chuyện nhỏ nhặt Lục Chấp đương nhiên từ chối nàng: "Được, để trả tiền."

Ngu Tích níu nhẹ vạt áo : "Phu quân tuyệt nhất."

Nhìn nụ tươi tắn của nàng, Lục Chấp mặt , rút tay áo .

Họ đến Phong Lạc lâu. Vừa phòng riêng, Ngu Tích tuôn một tràng gọi món: "Canh gà viên, cá quế hấp, chân vịt hầm nấm hoa, măng tươi xào tam tiên, ưm... thêm đĩa gà cay thái hạt lựu, canh giá đỗ thái chỉ và bánh cuốn mùa xuân nữa."

Lục Chấp xuống bàn, nàng gọi một lèo bảy món, bèn đề nghị: "Bớt hai món , kẻo ăn hết."

"Ăn hết mà.” Ngu Tích sán cạnh : "Thiếp gọi cả tam và Ngu Triều tới nữa."

Nghe , Lục Chấp ý kiến thêm.

.” Ngu Tích gọi với theo tiểu nhị lưng : "Cho thêm bình rượu gạo nếp hoa đào đặc sản của quán nữa nhé."

Gọi món xong xuôi, Ngu Tích sang Lục Chấp: "Phu quân, đây là đầu tiên chúng dùng bữa riêng tư với đấy."

Lục Chấp chợt nhớ , kể từ lúc thành , bề bộn công vụ, ít khi ghé hậu viện. Quả thực ngoài bữa cơm ngày mặt, bọn họ từng ăn chung.

"Là do sơ suất.” Lục Chấp : "Ngày sẽ bù đắp cho nàng."

Ngu Tích hớn hở mặt: "Vậy định bù đắp cho thế nào?"

Lục Chấp đầu tiên gặp thích bới lông tìm vết kiểu . Hắn hỏi ngược Ngu Tích: "Nàng bù đắp thế nào?"

Nói xong, bồi thêm một câu: "Ngoại trừ việc hôn nàng."

"Hứ.” não Ngu Tích hoạt động hết công suất, nhanh nhảu đáp: "Vậy ôm một cái , từng ôm bao giờ."

Nói , nàng nhăn mũi, bày bộ dạng đáng thương tội nghiệp hết sức.

Lục Chấp nàng đăm đăm một lúc: "Được."

Những lời của Ngu Tích khiến nhận bản quả thực tròn bổn phận trượng phu, quả thực nên bù đắp cho nàng.

Hai tay Ngu Tích giấu trong tay áo nắm chặt , sung sướng tột độ! Lần nàng nhất định ôm cho thỏa thích! Mới nãy xe ngựa ôm một tẹo đẩy , nàng còn kịp cảm nhận ấm nữa.

Cái đầu thông minh của nàng nảy cực nhanh: "Tối hẵng ôm nhé, giờ đang ở ngoài, lát nữa tam với Ngu Triều tới, để chúng thấy thì ."

Thế là tối nay Lục Chấp mò sang hậu viện, chỉ ôm mà còn ngủ chung, nàng đúng là quá thông minh!

Lục Chấp thấy nàng hiếm khi điều như , giọng điệu cũng dịu phần nào: "Được."

Lúc , Lục Phồn và Ngu Triều cũng tới nơi.

Vì hai đứa đang theo học cùng một thư viện nên Ngu Tích bèn rủ cả hai cùng.

Lục Phồn: "Đại ca, đại tẩu!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phu-quan-co-hu-nhung-qua-that-rat-tuan-tu/chuong-12-huong-thom-nuc-mui.html.]

Ngu Triều: "Tỷ tỷ, tỷ phu."

Ngu Tích vẫy tay vẫy hai em: "Mau đây, sắp lên món ."

Hai tên nhóc đều quản giáo nghiêm ngặt, túi nhẵn thín tiền tiêu vặt. Giờ thấy mâm cơm ê hề, nước miếng ứa . Ngu Triều cạnh Ngu Tích, Lục Phồn cạnh Lục Chấp.

Chẳng mấy chốc, các món ăn dọn lên đủ.

Ngu Tích gắp cho Lục Chấp một cái chân vịt, thêm một đũa gà cay: "Phu quân, mấy món thích ăn , ăn nhiều ."

Lục Chấp: "... Nàng ai thế?"

Ngu Tích liếc Lục Phồn. Đứa trẻ đang gắp chân vịt giật nảy , ngượng nghịu: "À? Ồ nhớ nhầm, đại ca ăn cay, cũng chẳng ăn chân vịt, haha..."

Ngu Triều lập tức phản đòn: "Rõ ràng là tự thích ăn mà dám bốc phét là tỷ phu thích, cái đồ ham ăn."

Lục Phồn trợn tròn mắt: "Món gà cay là do đòi ăn mà, mới dối đại tẩu là đại ca thích, đúng là nghĩa khí!"

Ngu Triều Ngu Tích, rùng một cái, ánh mắt cầu cứu hướng về Lục Chấp: "Tỷ phu, giận chứ?"

Kẻo lát nữa tỷ tỷ tẩn cho trận nhừ tử.

Lục Phồn cũng Lục Chấp: "Đại ca, thèm quá, mà cha cho tiền ăn vặt."

Lục Chấp tất nhiên thèm chấp nhặt trẻ con. Hắn gắp chân vịt trong bát sang bát Lục Phồn, phần gà cay thì gắp cho Ngu Triều: "Ăn , lát nữa sẽ cho mỗi đứa chút tiền tiêu vặt, lúc nào thèm thì cứ ăn."

Lục Phồn: "Đại ca bụng nhất!"

Ngu Triều: "Tỷ phu tuyệt vời ông mặt trời!"

Ngu Tích: "Hứ!"

Lục Chấp liếc nàng, gắp cho nàng một viên thịt viên nấu súp gà: "Nàng cũng ăn ."

Ngu Tích: "Dạ~"

Ngu Triều bên cạnh lén quan sát cặp phu thê, khỏi chép miệng. Tỷ tỷ lật mặt như lật bánh tráng, nhưng vẻ cuộc sống ở Lục gia khá , ít tỷ phu còn chịu khó dỗ dành.

Ngu Triều yên tâm ăn uống.

Dùng bữa xong, Lục Chấp phát cho hai đứa nhỏ mỗi đứa năm lượng bạc, quá nhiều cũng quá ít, tránh để chúng tiêu xài phung phí, đủ để thỏa mãn cơn thèm ăn là .

Hai đứa vui sướng hớn hở tạ ơn. Ngu Triều tiểu đồng đưa về Ngu phủ , Lục Phồn thì chung xe với Ngu Tích và Lục Chấp về Lục gia.

Lúc chia tay, Ngu Triều thò đầu cửa sổ xe theo xe ngựa nhà họ Lục, trong lòng chút chạnh lòng.

khi tiền trong tay, nhóc vui vẻ. Tỷ phu quả là hào phóng! Nếu là tỷ tỷ thì một cắc cũng đừng hòng nhè , khi còn bòn rút thêm chứ.

Về đến Lục gia, Lục Phồn trở về phòng bài tập, còn Ngu Tích và Lục Chấp thong dong dạo về viện của .

Vì mong ngóng cái ôm buổi tối, Ngu Tích lẵng nhẵng quấn lấy Lục Chấp nữa, chia tay xong nàng chạy thẳng về phòng tắm rửa.

Trong phòng tắm, Hỷ Thước xoa bóp vai cho Ngu Tích, lệnh nàng dốc nguyên một lọ nước hoa hồng Ba Tư thùng tắm.

Cả căn phòng tức thì sực nức hương thơm.

Hỷ Thước xuýt xoa khen ngợi: "Tiểu thư nhà đúng là tiên nữ hạ phàm, đêm nay chắc chắn sẽ mê hoặc cô gia đến mất hồn mất vía!"

Ngu Tích vênh mặt đắc ý: "Đương nhiên !"

...

Sắp đến giờ Tý, Lục Chấp mới nhớ lời hứa ôm ấp ban nãy với Ngu Tích.

Hắn chút mệt mỏi, định bụng ngủ luôn ở thư phòng, nhưng thể thất hứa, nên khi rửa mặt qua loa ở tiền viện, bèn về phía hậu viện.

Trong phòng còn leo lét một ngọn đèn, vẻ như Ngu Tích vẫn ngủ.

Thấy Lục Chấp tới, nha trực đêm Minh Châu vội vàng thưa: "Đại gia, ngài đến ."

Hỷ Thước tỷ tỷ dặn, Đại gia đến là đ.á.n.h tiếng để phu nhân .

Lục Chấp khẽ gật đầu, đẩy cửa bước .

Vừa bước qua ngưỡng cửa, một luồng hương nồng nặc xộc thẳng mũi, khiến lùi .

Thơm quá, thơm đến nhức đầu.

Ngu Tích đang dán mắt cuốn thoại bản bèn giấu vội đệm, hớn hở chạy đón: "Phu quân, đến !"

Nàng càng chạy , hương thơm càng nồng nặc. Lục Chấp vội vàng ngăn : "Đứng ."

Ngu Tích ngơ ngác, nhưng vẫn ngoan ngoãn im: "Phu quân, thế?"

Lục Chấp cảm thấy khó thở, Ngu Tích: "Nàng xức bao nhiêu hương liệu ?"

"Có một xíu xiu thôi mà.” Ngu Tích kéo tay : "Phu quân, mau nhà , ngoài lạnh lắm."

Vào phòng, Lục Chấp cảm thấy đầu óc váng vất. Hắn tựa lưng đầu giường, quyết định từ nay cấm tiệt Ngu Tích dùng hương liệu.

Quá thơm, thơm đến ngộp thở.

Thấy yên vị, Ngu Tích bèn lao vòng tay , vòng tay qua cổ nũng nịu: "Phu quân, phu quân, thích nhất!"

Nói , thấy Lục Chấp động tĩnh gì, Ngu Tích tò mò ngẩng đầu lên, chỉ thấy hai mắt nhắm nghiền, như đang cố kìm nén điều gì đó.

"Phu quân? Chàng thế phu quân? Phu quân? Chàng chứ!"

Rất lâu , Lục Chấp mới mở mắt, giọng uể oải: "Nàng... tránh xa một chút."

Hắn day day trán: "Nàng thơm quá, khó thở."

"Khó thở á?" Ngu Tích đang vắt vẻo đùi Lục Chấp sửng sốt, vội chụp lấy chiếc quạt lụa đầu giường quạt lấy quạt để cho : "Phu quân, quạt cho là khỏe liền, giờ dễ thở hơn ?"

Nàng thà đừng quạt còn hơn, quạt, hương thơm nàng càng theo gió xộc thẳng mũi Lục Chấp, đậm đặc hơn.

Chưa kể, Ngu Tích còn tinh ý đến mức, Lục Chấp né sang bên nào, nàng bèn quạt theo hướng đó, quyết tâm cho Lục Chấp "dễ thở" bằng .

"Đủ .” Lục Chấp túm lấy cổ tay nàng, gân xanh trán giật giật: "Đừng quạt nữa."

Ngu Tích bàn tay đang nắm chặt, hai má ửng hồng, ngoan ngoãn nép n.g.ự.c , gật đầu nũng nịu: "Đều phu quân cả."

Lục Chấp ngửa cổ, khá lâu mới quen dần với mùi hương nồng nàn . Bấy giờ mới nhận , Ngu Tích đang cưỡi hẳn lên đùi .

Hai bắp chân nàng kẹp hai bên hông , chiếc váy lụa mỏng manh xô thành những nếp gấp, để lộ cặp đùi nõn nà thấp thoáng lớp vải.

Lời tác giả:

Con gái yêu (xoay một vòng): Mình xuất hiện thật thơm tho lộng lẫy!

Lục Các lão: Có chuyện gì thế , đột nhiên chóng mặt...

 

Loading...