Phu Quân Cổ Hủ Nhưng Quả Thật Rất Tuấn Tú - Chương 13: Cảm giác tê dại nhẹ nhàng
Cập nhật lúc: 2026-09-12 14:36:50
Lượt xem: 26
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngu Tích vốn nhỏ nhắn nhẹ cân, nên dù dựa dẫm bộ trọng lượng lên Lục Chấp, cũng chẳng khác nào một chiếc lông vũ rơi xuống. Nàng tựa tay hờ hững thắt lưng , nửa mềm mại như bông, chút kiêng dè nép sát .
Theo từng nhịp thở, hình yểu điệu khẽ phập phồng, ấm từ nàng dường như cũng xuyên qua lớp y phục mỏng manh truyền sang Lục Chấp.
Lục Chấp cúi . Đầu mũi nàng chun như đang hít hà mùi hương , cọ cọ gò má lồng n.g.ự.c . Hắn khẽ nuốt nước bọt, vòng tay ôm lấy bờ vai mỏng manh.
Lớp lụa may áo ngủ mỏng tang, làn da ẩn hiện bên trắng mịn tựa hoa dành dành độ đương thì, cũng tỏa ngào ngạt hương thơm.
Ngày , hễ thấy hoa dành dành Lục Chấp chỉ bước vội qua, bởi lẽ hương thơm quá nồng, hoa nở rộ quá mức, vốn màng.
Thế nhưng lúc đây, đóa dành dành rơi trọn vòng tay .
Lục Chấp lên tiếng, chất giọng khàn: "Sao mặc y phục mỏng manh thế ?"
"Đâu mỏng.” Ngu Tích tựa cằm n.g.ự.c , ngước lên , khóe môi điểm một nụ tủm tỉm. Nàng vòng tay ôm lấy cổ , rúc sâu hơn bụng : "Mặc áo ngủ là vặn nhất đấy."
Bờ vai phu quân rộng vững chãi, nàng khoái quá mất!
Bụng Lục Chấp co rụt , khàn giọng nhắc nhở: "Nàng mới chỉ ôm một cái thôi mà?"
"Thì đúng .” Ngu Tích ngoan ngoãn buông tay, vẻ như hề nhận hành động của phần sấn sổ: "Vậy ôm nữa là chứ gì."
Vừa dứt lời, nàng tụt từ đùi Lục Chấp xuống, thò tay cởi đai lưng của : "Phu quân, để hầu hạ cởi y phục."
Cởi sạch sành sanh thì chạy đằng trời!
Lục Chấp giữ tay nàng , ánh mắt thoáng chút tối sầm.
Hắn khẽ rũ mi: "Để tự ."
Nếu nàng nhiệt tình mời mọc như , cũng đành chiều ý nàng.
Lục Chấp trút bỏ ngoại bào, ngả lưng xuống giường, Ngu Tích chui tọt lòng, hít hít ngửi ngửi, miệng ngừng mặc cả: "Đã là cho ôm thì ôm trọn đêm nay, phu quân nuốt lời đấy!"
"Được ."
Lục Chấp khẽ nghiêng , Ngu Tích lập tức gối đầu lên cánh tay , khuôn mặt tràn ngập vẻ viên mãn, pha chút đắc ý thầm kín.
Có gì đáng vui sướng đến thế cơ chứ? Lục Chấp thầm nghĩ.
Đầu ngón tay vô tình lướt qua gò má Ngu Tích. Nàng lập tức cọ cọ tay như một con mèo nhỏ ngoan ngoãn, rón rén thu hẹp cách giữa hai , cho đến khi áp sát .
Nàng ngửa đầu lên hít hà mùi hương cằm Lục Chấp, đó vùi hẳn mặt n.g.ự.c . Một tay ôm eo , tay chống nhẹ n.g.ự.c .
Lục Chấp cũng khẽ cúi đầu, cằm chạm nhẹ đỉnh đầu nàng.
Hắn l.i.ế.m môi, đưa tay vân vê dái tai nhỏ nhắn của nàng.
Ngón tay quá nóng rẫy, Ngu Tích bất giác khẽ ư ử một tiếng, trong mắt thoáng nét tò mò, nhưng chẳng dám cất lời hỏi, sợ phật ý đuổi nàng cho ôm nữa.
Nàng ngày đêm mong ngóng giây phút từ lâu lắm , mùi hương phu quân thật dễ chịu, lồng n.g.ự.c thật ấm áp, gương mặt còn góc c.h.ế.t nữa chứ.
Thấy Ngu Tích cứ đăm đăm , đôi môi đỏ mọng khép mở, Lục Chấp bưng lấy khuôn mặt nàng, in lên đó một nụ hôn.
Chỉ một cái chớp mắt, đôi mắt Ngu Tích mở to hết cỡ.
Phu quân hôn nàng ư? Cảm giác... thật lạ lẫm.
Lục Chấp chỉ mơn trớn nhẹ nhàng buông . Nhận thấy vẻ ngơ ngác của nàng, khẽ vuốt ve gò má nàng, khẽ hỏi: "Sao thế? Vẫn sẵn sàng ?"
Gương mặt hai sát rạt . Ngu Tích cũng rõ nữa, chỉ thấy nơi chạm nóng ran.
"Chàng, hôn thêm cái nữa ."
Nói xong, Ngu Tích nhắm nghiền hai mắt.
Lục Chấp vốn dĩ chỉ định điểm nhẹ một nụ hôn thôi, nhưng đôi má ửng hồng e lệ, dáng vẻ buông xuôi mặc tùy ý gì thì của nàng, nén mà ép sát xuống nữa.
Môi dán chặt lên môi nàng, dư vị ngọt ngào nơi cánh môi nàng lan tỏa trong khoang miệng.
"Ưm~"
Ngu Tích khẽ bật tiếng rên rỉ. Cảm giác quả thực quá kỳ lạ, dễ chịu bức bối, khiến nàng cồn cào ruột gan.
Lục Chấp ngày càng đắm chìm nụ hôn sâu thẳm, bàn tay xuyên qua lớp áo lụa mỏng tang nhẹ nhàng mơn trớn cánh tay nàng.
"Ưm..." Ngu Tích chịu nổi nữa, nàng đẩy Lục Chấp , thều thào: "Nóng quá."
Lục Chấp buông nàng , lồng n.g.ự.c phập phồng thở dốc.
Ngu Tích cảm giác như trúng độc, loại kỳ độc miêu tả trong thoại bản . Cả nàng mềm nhũn, bủn rủn chẳng còn chút sức lực nào.
"Đừng.” giọng nàng nhỏ xíu, mềm nhũn nũng nịu xen lẫn nghẹn ngào: “Đừng hôn nữa mà."
Lục Chấp đáp, chỉ cúi xuống vùi mặt hõm cổ nàng. Ngu Tích giữ chặt lấy tay . Trên mặt nàng chất chứa nét tò mò, xen lẫn sự kinh ngạc, nhưng nhiều nhất vẫn là sự kiều mị ngây thơ bẩm sinh.
Cảm nhận cơ thể nàng đang khẽ run rẩy, Lục Chấp kiên nhẫn hỏi: "Sao thế?"
"Thiếp, ..." Ngu Tích chẳng diễn tả thế nào, chỉ thấy bàn tay đang mơn trớn lưng nóng như hòn than, nàng thấy thật nóng: “Không nữa , nóng quá."
"Nằm im nào."
Trên chóp mũi Ngu Tích lấm tấm những giọt mồ hôi li ti, ánh mắt mơ màng mờ mịt. Lục Chấp tung chăn . Chiếc áo ngủ đẩy lên quá đùi, để lộ đôi chân thon dài trắng ngần khép hờ hững.
Ánh mắt Lục Chấp thoáng thẫm , đưa tay định tháo nút thắt nơi thắt lưng nàng.
Không khí lạnh ùa khiến Ngu Tích khẽ co , Lục Chấp cúi xuống mút mát bờ vai nàng.
Ngu Tích rên rỉ, giữ c.h.ặ.t t.a.y , giọng nghẹn ngào như sắp : "Phu quân, đừng mà, nữa ."
Thấy Ngu Tích hết đến khác đẩy , Lục Chấp cũng mất hứng thú. Hắn rút tay về, dứt khoát dậy: "Ta sang thư phòng ngủ đây."
Ngu Tích lí nhí: "Dạ."
Lục Chấp lên, vạt áo túm lấy. Hắn đầu , chỉ thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của Ngu Tích lấp ló lớp chăn, rụt rè cất tiếng: "Phu quân, về ngủ với ."
"Ừm."
Nói xong, Lục Chấp bước ngoài.
Trong phòng chỉ còn một Ngu Tích, nàng im lìm giường. Ôm chiếc chăn, bỗng nhiên hình ảnh nụ hôn ban nãy ùa về.
Dường như một luồng điện chạy dọc cơ thể, mang theo cảm giác tê dại râm ran từng , rốt cuộc thì tại như nhỉ?
Lúc Lục Chấp mang theo lạnh từ bên ngoài bước , đập mắt là hình ảnh Ngu Tích đang ngẩn ngơ ôm chăn, nét mặt vẫn còn ửng hồng e thẹn.
Hắn lẳng lặng bước tới, kéo chăn: "Ngủ ."
Thấy Ngu Tích toan sáp gần, Lục Chấp xoay lưng : "Không ôm ấp gì nữa."
Ngu Tích tủi ậm ừ: "Dạ..."
Nàng còn định hỏi lúc nãy là cảm giác gì cơ mà.
Cùng lúc đó, Lục Chấp cũng thấy khó chịu trong , nhưng nếu Ngu Tích bằng lòng, thì thôi .
Căn phòng nhanh chìm tĩnh mịch. Ngu Tích trằn trọc khó ngủ, nàng hạ quyết tâm sẽ cự tuyệt khi Lục Chấp hôn nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phu-quan-co-hu-nhung-qua-that-rat-tuan-tu/chuong-13-cam-giac-te-dai-nhe-nhang.html.]
Cái cảm giác đó, hình như cũng chẳng khó chịu lắm.
Lần tới, nàng nhất định thử xem .
Sáng hôm .
Như thường lệ, Lục Chấp vẫn là tỉnh giấc . Cả đêm vẫn giữ nguyên tư thế nghiêng, Ngu Tích lúc đang ôm vòng qua hông từ phía , rúc đầu lưng .
Lục Chấp gỡ tay nàng , dậy, ngắm khuôn mặt nhỏ nhắn ửng hồng ngái ngủ của nàng mấy , nhớ đến dáng vẻ đêm qua.
Thôi bỏ ...
Lục Chấp đang định bước ngoài, bỗng thấy một cuốn sách giấu tận mép giường.
Hắn cầm lên, thấy bìa sách một chữ, nhưng mở , đập mắt là hàng loạt hình vẽ sinh động những tư thế táo bạo, kèm theo cả những dòng chú thích cực kỳ chi tiết.
Lục Chấp gập sách , liếc Ngu Tích.
Nàng lén lút Tị hỏa đồ* ?
Lục Chấp lặng bên giường một lát, đó mang theo cuốn Tị hỏa đồ rời .
...
Ngu Tích hề Lục Chấp từ lúc nào. Vừa thức giấc, hạ nhân báo Lục phu nhân gọi nàng, nàng bèn sang Tĩnh Tâm viện.
Lục phu nhân tin đêm qua Lục Chấp qua đêm ở hậu viện, còn gọi mang nước tắm , cứ đinh ninh hai đứa viên phòng, bèn tươi hớn hở kéo Ngu Tích : "Đã dùng bữa trưa con?"
"Dạ .” Ngu Tích ngoan ngoãn để Lục phu nhân nắm tay: "Nương ăn ạ?"
Lục phu nhân Ngu Tích càng càng ưng mắt. Từ hồi còn son trẻ, bà khát khao một mụn con gái, ai dè đẻ luôn một lèo ba thằng con trai. Giờ thêm cô nương xinh xắn đáng yêu như trong nhà, bảo ưng thì đúng là dối.
Lục phu nhân : "Vậy chúng cùng dùng bữa."
Trong bữa cơm, Lục phu nhân bùi ngùi than thở: "Giờ nương cũng tuổi , bạn bè đồng lứa tuổi đứa nào cũng cháu bồng cháu bế cả , chẳng đến đời nương thì khi nào mới cháu ẵm đây."
Ngu Tích lanh lợi, cái miệng ngọt như bôi mỡ: "Nương cứ yên tâm, con hứa sẽ sớm để nương bế cháu đích tôn!"
Lục phu nhân mà mở cờ trong bụng, bà tháo thêm một chiếc vòng tay nữa luồn tay Ngu Tích: "Được, , nương con là đứa dâu thảo mà."
Ngu Tích gật gù đắc ý. Đương nhiên , nàng là ngoan nhất nhà mà!
Lục phu nhân định thêm về chuyện chất nữ của bà sắp tới chơi, nhưng ngẫm , đành để mấy hôm nữa hẵng . Ngu Tích hiểu chuyện thế , sớm quá khiến con bé bận tâm lo liệu.
Bên , lấy lòng Lục phu nhân, chạng vạng tối, Ngu Tích bèn sai hạ nhân canh cửa, thấy Lục Chấp về là nàng chạy tót tiền viện khoe công.
Vừa Lục Chấp cũng chuyện với nàng.
Gia nhân bày biện lên ba mặn một canh, Ngu Tích xán sát Lục Chấp.
"Phu quân, nương bảo thèm bồng cháu lắm , nhận lời với nương, hứa chắc nịch là sẽ sớm đẻ cho nương bế đấy!"
Lục Chấp liếc nàng, gật đầu, im lặng.
Chờ cơm nước hòm hòm, mới mở miệng: "Sáng nay thấy cuốn sách lạ giường nàng."
Ngu Tích hoảng hốt: "Phu quân, hết ?"
Lục Chấp nghiêm giọng: "Phải, nàng xem cái đó lắm ?"
Ngu Tích sợ hãi chối quanh, quyển giấu giường nàng còn xong cơ mà, nàng ấp úng: "Thiếp chỉ xem lúc rảnh rỗi thôi, phu quân, lắm, đừng tịch thu ?"
Lục Chấp thật sự tài nào hiểu nổi, cái loại sách đó cái gì ho chứ, thật là ô uế cả đôi mắt.
bộ dạng của Ngu Tích, thấy khó xử, mắng nặng lời thì sợ tổn thương nàng, mà nhắc nhở qua loa thì nàng xem, thật là mất thể thống.
Làm gì phu nhân nhà nào ngang nhiên phơi bày loại Tị hỏa đồ ở đầu giường để xem cơ chứ?
Thấy trả lời, Ngu Tích kéo nhẹ vạt áo , đáng thương van nài: "Phu quân, thề là chỉ thỉnh thoảng mới xem, thì buồn chán lắm. Mà mỗi , ai cũng xem mà."
Lục Chấp nhắm mắt vẻ cam chịu: "Nên ngày nào rảnh rỗi nàng cũng mang thứ xem ?"
Rốt cuộc trong đầu nàng chứa cái gì ? Hơn nữa, chuyện cứ rảnh rỗi là xem Tị hỏa đồ cơ chứ, thật là xằng bậy!
" thế.” Ngu Tích cố sức chứng minh sức hấp dẫn của cuốn thoại bản: "Sợ mắng nên mới giấu thôi, ghét mấy loại nên xem lén đấy!"
Lục Chấp cố trấn tĩnh tinh thần: "Vậy mỗi ngày nàng xem bao lâu?"
"Mỗi ngày, mỗi ngày.” Ngu Tích dối chớp mắt: "Mỗi ngày xem hai canh giờ!"
Lục Chấp câm nín. Mỗi ngày dành hẳn hai canh giờ để xem Tị hỏa đồ? Hắn thực sự kiếm thời gian dạy dỗ Ngu Tích một trận nghiêm chỉnh .
Lục Chấp buông đũa, chằm chằm khuôn mặt nhỏ nhắn đang lộ vẻ lo lắng của nàng, giọng nghiêm nghị: "Sách tịch thu , từ nay nghiêm cấm nàng đụng mấy thứ nữa."
Ngu Tích phụng phịu phục: "Không chịu , ai cũng xem cả mà."
"Ta thấy ai xem mấy thứ đó cả.” Lục Chấp tóm lấy Ngu Tích đang định chuồn : “Đây là một thói quen xí, nàng bỏ ngay. Nếu , sẽ gửi nàng đến Tố Tâm am ngoài thành tu tâm dưỡng tính hai tháng hẵng về."
Đọc thoại bản là thói quen xí ... Ngu Tích tủi vô cùng. Biết thế lời Hỷ Thước cất thoại bản cho kín. Quả nhiên Lục Chấp là đồ gỗ mục cứng nhắc, uổng cho cái gương mặt tuấn tú ngời ngời.
Đáng ghét! Hứ.
"Được ..." Ngu Tích đành ngoan ngoãn lời: "Thiếp hứa xem nữa, tới Tĩnh Tâm am ."
Hồi nàng từng theo mẫu tới đó , trong am ni cô, bữa nào cũng chỉ mỗi bánh bao chay với cháo loãng, nàng thề đó thứ hai.
Lục Chấp: "Nàng ngoan ngoãn lời, sẽ đưa nàng tới đó."
Nghe , Ngu Tích giở trò nũng, dẩu môi: "Đều tại chẳng chịu bầu bạn cùng , một lẻ loi nên mới chán đấy chứ, mà ở bên thì thèm mà xem."
Lời nàng cũng chẳng vô lý, ở phương diện , Lục Chấp quả thực với nàng.
Thế nhưng, chuyện cần tiết chế. Dù hai viên phòng chăng nữa, thì cũng chỉ nên duy trì tần suất nửa tháng một thôi. Lạm dụng quá sẽ tổn hao nguyên khí, trăm hại vô lợi.
Lục Chấp trầm tư một lúc, thấy hốc mắt Ngu Tích bắt đầu ửng đỏ, đành xuôi xịu: "Sau sẽ cố gắng ở bên nàng nhiều hơn."
Nói xong, bồi thêm một câu chốt hạ: "Tóm , cấm tiệt động loại sách báo nữa."
Ngu Tích gật đầu cái rụp, trong bụng đang tính kế xem giấu thoại bản cho an .
Bắt gặp ánh mắt láo liên của Ngu Tích, Lục Chấp dự cảm nàng chẳng để lọt tai lời , hoặc tệ hơn là cố tình bỏ ngoài tai.
Bất chợt, Ngu Tích như nghĩ điều gì, ánh mắt lướt dọc theo khuôn n.g.ự.c vạm vỡ của , cuối cùng dừng đôi môi.
Khuôn mặt Ngu Tích thoáng ửng hồng. Nàng nhớ cảm giác đêm qua khi nép trong vòng tay Lục Chấp, thở của bao bọc. Nụ hôn của rơi xuống, khiến nàng nhũn .
Cái cảm giác đê mê đêm qua , nàng thực sự khao khát trải nghiệm một nữa.
Lục Chấp thấy vẻ lơ đãng của nàng, toan lên tiếng quở trách, thì bất chợt bắt gặp ánh mắt nàng e ấp, kiều mị liếc .
Kế đó, Ngu Tích cất giọng.
Nàng níu lấy tay áo Lục Chấp lắc nhẹ, đôi môi đỏ mọng khẽ mở: "Phu quân, thế tối nay định hôn nữa ?"
Lời tác giả:
*Tị hỏa đồ: Tranh ảnh phòng the