Phu Quân Cổ Hủ Nhưng Quả Thật Rất Tuấn Tú - Chương 14: Thổi một luồng tiên khí
Cập nhật lúc: 2026-09-12 14:36:51
Lượt xem: 19
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hôm nay Lục Chấp về phủ sớm, khi trời vẫn còn sáng tỏ.
Hắn từ chối thẳng thừng, cau mày khó chịu: "Ngày nào nàng cũng chỉ chăm chăm mấy chuyện thôi ?"
Ngu Tích bèn buông tay áo . Không cho hôn thì thôi, còn lớn tiếng răn dạy nàng chứ.
Nàng vờ như hiểu, phắt dậy: "Thiếp đây, phu quân mệt mỏi cả ngày , nghỉ ngơi nhé!"
"Đứng ."
Lục Chấp xoa xoa vầng trán nhức mỏi. Thường thì nữ t.ử độ tuổi đều thuộc lòng “ Nữ Tắc “, “ Nữ Giới “, hiểu rõ phép tắc quy củ, nhưng xem Ngu Tích mù tịt về mấy thứ đó.
Lục Chấp cố giữ bình tĩnh, rành rọt từng chữ: "Nàng về phòng chép phạt “ Nữ Giới “ ba , ngày mai sẽ kiểm tra."
Nghe thế, Ngu Tích đang đu bám ngoài cửa toan nũng cho qua chuyện. Thế nhưng ngẩng lên bắt gặp ánh mắt lạnh lùng của Lục Chấp, những lời giảo hoạt trực trào đến miệng nuốt ngược trong.
"Thiếp... ..." Nàng ấp úng, trong lòng thoáng chốc dâng lên nỗi sợ hãi, lí nhí hỏi: "Chép ít hai ạ?"
Lục Chấp bật dậy, bóng lưng cao lớn tức thì bao trùm lấy dáng vóc nhỏ nhắn của nàng. Nỗi bực dọc hiện rõ gương mặt , đôi lông mày nhíu chặt hằn lên những nếp gấp mờ nhạt.
"Ta bao phen dung túng cho nàng .” giọng lạnh lẽo: "Nàng tính tình xốc nổi, sai thì chép phạt “ Nữ Giới “. Nếu giữa ban ngày ban mặt còn giở trò lẳng lơ, sẽ cấm túc nàng, để nàng tự kiểm điểm bản ."
Nghe đến hai từ "cấm túc", Ngu Tích giật thót , mở to đôi mắt ngân ngấn nước đầy vẻ khó tin.
Nàng c.ắ.n chặt môi , thều thào: "Thiếp ."
Nói xong, nàng chun mũi, len lén đưa mắt . Thế nhưng, đập mắt nàng chỉ là sự lạnh lùng tàn nhẫn, chẳng chút xót thương, khiến trái tim nàng càng thêm lạnh giá.
"Vậy ?" Ngu Tích hỏi, giọng ỉu xìu như hết .
Lục Chấp gằn một tiếng "Ừ", ánh mắt đăm đăm dõi theo bóng lưng nàng khuất dần.
Cứ nhắm mắt ngơ mãi chỉ khiến Ngu Tích càng thêm nước tới. Nàng gả Lục gia cũng một thời gian , tuyệt đối dung túng thêm nữa.
Dẫu chẳng thể trở thành một hiền thê mẫu mực, chí ít nàng cũng nỗ lực học hỏi. Bằng , đứa trẻ do nàng sinh tuyệt đối thể giao phó cho nàng nuôi dạy.
...
Tâm trạng Ngu Tích tồi tệ vô cùng. Nàng lê những bước chân nặng trĩu về hậu viện, tay vặt trụi bao nhiêu chiếc lá bên đường, thế mà nỗi bực tức trong lòng vẫn chẳng vơi chút nào.
Hỷ Thước bên cạnh cũng xót xa lây, nhưng lúc khuyên giải thế nào cho ? Rốt cuộc thì với một quy củ như Lục Chấp, tính tình của tiểu thư nhà nàng quả thực quá đỗi hồn nhiên và phóng túng.
Ngoài con đường hòa ly, nàng thực sự cạn nghĩ cách nào khác cho đôi phu thê .
"Tiểu thư, nô tỳ bảo nhà bếp chuẩn món vịt cho nhé. Ăn một chút đ.á.n.h một giấc là sẽ thấy khá hơn thôi."
"Ta ăn.” Ngu Tích rầu rĩ đáp: “Hỷ Thước , tự dưng thấy cảnh nam chính mắng mỏ nữ chính trong thoại bản chẳng ho chút nào cả."
Trước đây nàng từng thích mấy tình tiết đó. Chẳng đó hai họ sẽ nhanh chóng tháo gỡ hiểu lầm, gương vỡ lành, tình cảm mặn nồng hơn xưa ?
Giờ đến lượt mắng té tát, Ngu Tích mới thấm đòn. Sau nàng cạch đến già, thèm mấy thể loại đó nữa.
Hỷ Thước dở dở , thật lòng khuyên nhủ: "Tiểu thư, bớt mấy thứ đó thì hơn. Cùng lắm thì chúng khăn gói về Hầu phủ."
Ngu Tích khựng . Nàng vẫn tận hưởng đủ oai phong lẫm liệt của danh xưng Các lão phu nhân cơ mà. Quan trọng hơn, Lục Chấp quá sức tuấn tú, nàng nỡ buông tay.
Thấy nàng im bặt, Hỷ Thước cũng thừa hiểu. Tiểu thư nhà nàng nếm thêm vài trận mắng c.h.ử.i nữa thì mới tỉnh ngộ .
Bất chợt, Lục Phồn lao từ lối nhỏ, hét lớn "Oa" một tiếng hù Ngu Tích: "Ha ha ha, hết hồn !"
Cười xong, thấy Ngu Tích vẫn mặt lạnh như tiền chằm chằm, Lục Phồn tắt hẳn nụ : "Sao thế? Sắc mặt tẩu trông tệ ."
Ngu Tích hừ lạnh: "Đại ca hung dữ với ."
"Chuyện thường tình thôi.” Lục Phồn xua tay: “Ráng nhịn tẩu, đại ca rảnh mà ngày nào cũng mắng ."
Thấy tâm trạng Ngu Tích vẫn ỉu xìu, Lục Phồn thò tay hầu bao móc một viên kẹo: "Cho tẩu ăn , kẹo chỉ vàng đấy, ngon dách luôn."
"Không thèm.” Ngu Tích chê bai đôi bàn tay đen nhẻm của nhóc: “Đệ bốc bùn ở về mà đen thui thế , mau rửa tay ."
"Bùn mà bùn, đây là mực tàu, rửa một chốc sạch .” Lục Phồn ấn viên kẹo tay nàng: “Thiệt đó, tẩu nếm thử , kẹo thơm lắm."
Ngu Tích lưỡng lự một hồi, lột lớp giấy bọc, bỏ viên kẹo miệng. Đôi mắt nàng bỗng chốc sáng ngời: "Ừm, ngon thật! Đệ mua ở thế? Sao ăn bao giờ?"
"Kẹo ở ngoài gì bán.” Lục Phồn cũng bóc một viên bỏ mồm nhai nhóp nhép: “Đây là kẹo do chính tay đầu bếp nhà biểu tỷ Tranh Ngọc nấu... Ơ kìa, tẩu nhả gì thế?"
Cậu nhóc còn dứt câu, Ngu Tích nhổ phẹt viên kẹo ngoài.
Nàng rút từ trong túi áo một nén bạc quẳng cho Lục Phồn, dáng tỷ phú vung tiền: "Cho đấy, mua kẹo , thích ăn gì thì mua, thiếu thì cứ việc tìm ."
Lục Phồn vội vàng dùng cả hai tay đỡ lấy nén bạc, quên nịnh nọt: "Tẩu tẩu, tẩu đúng là vị tẩu tẩu tuyệt vời nhất thiên hạ, từ nay về tẩu chính là đại ca của ."
Ngu Tích vênh mặt, tâm trạng phấn chấn hẳn lên: "Tất nhiên !"
"Đệ tích cóp nhiều bạc một chút, đợi hai ngày nữa biểu tỷ Tranh Ngọc tới, sẽ thiết đãi tẩu và tỷ một chầu trò!"
Lời dứt, nén bạc trong tay Lục Phồn cánh mà bay.
"Trả tiền cho !"
Lục Phồn thảng thốt: "Tẩu tẩu, tẩu bảo cho tiền mà!?"
Ngu Tích trừng mắt nhóc: "Không cho nữa, thà mang tiền vứt cho ch.ó gặm cũng cho !"
Dứt lời, nàng hầm hầm bước . Đi vài bước, nàng đột ngột dừng , đầu hỏi Lục Phồn: "Cao Tranh Ngọc sắp tới ? Lúc nào?"
Lục Phồn tưởng chừng như vẫn còn hy vọng vớt vát, bèn chạy đến khoác vai Ngu Tích nài nỉ: "Chắc bốn năm ngày nữa là tỷ đến nơi thôi. Mẫu bảo tỷ cũng đến tuổi cập kê , đón tỷ lên kinh thành tìm mối lương duyên. Ủa, tẩu chuyện ?"
Hàng lông mày của Ngu Tích nhíu chặt . Sáng nay nàng mới lui tới viện của Lục phu nhân cơ mà, bà giấu giếm nàng chuyện ?
Nếu nhờ Lục Phồn lỡ miệng, khi đợi đến lúc Cao Tranh Ngọc lù lù xuất hiện, nàng vẫn còn che mắt.
Lòng Ngu Tích dâng lên một cảm giác khó tả, chỉ thấy lồng n.g.ự.c bức bối khó chịu. Nàng sang hỏi Lục Phồn: "Theo thì biểu tỷ của ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phu-quan-co-hu-nhung-qua-that-rat-tuan-tu/chuong-14-thoi-mot-luong-tien-khi.html.]
Lục Phồn chần chừ đáp ngay: "Tẩu , tẩu là một thiên hạ."
Ngu Tích dúi nén bạc tay bé: "Thôi, thèm so đo với nữa."
Nhìn theo bóng lưng Ngu Tích khuất dần, Lục Phồn lờ mờ nhận nàng đang bực bội. Cậu nhóc định an ủi nàng rằng ăn mắng vài câu cũng chẳng to tát gì, nhưng kịp mở lời thì Ngu Tích xa.
Thôi , lát nữa sẽ chạy mua cho tẩu hộp bánh ngọt, hy vọng tẩu sẽ vui vẻ hơn, bớt để tâm đến gã đại ca cổ hủ của .
...
Đêm , Ngu Tích đến sưng cả mắt. Nàng sụt sùi chép phạt “ Nữ Giới “, nước mắt rơi lã chã nhòe nhoẹt cả mặt giấy.
Cuối cùng, mới chép đầy hai trang, nàng gục mặt xuống bàn lịm .
Hỷ Thước thở dài não nuột, nhẹ nhàng khoác tấm áo lên vai Ngu Tích, bắt đầu lẳng lặng thu dọn hành lý.
Tiểu thư nhà nàng uất ức đến mức , lập tức hồi phủ Hầu gia ngay thôi!
Mong rằng phen tiểu thư sẽ bừng tỉnh, nhận cô gia dẫu tuấn tú tài giỏi xuất chúng, nhưng là kẻ cổ hủ, cứng nhắc, chẳng thương hương tiếc ngọc, là phu quân như ý!
Mọi động tĩnh ở viện của Ngu Tích, Lục Chấp đều nắm rõ trong lòng bàn tay.
Nghe bẩm báo Ngu Tích chép phạt suốt đêm, lời nào, lặng lẽ chỉnh tề áo mão lên triều, sải bước dài tiến hoàng cung.
Chạng vạng tối, chân trời rực rỡ áng ráng chiều.
Sau khi bãi triều, Lục Chấp về phủ y phục thường ngày ghé qua phủ Kỳ vương. Lúc , bầu trời lấp lánh những vì .
Kỳ vương đích tiễn tận cổng phủ, trêu chọc: "Lục Các lão, giờ thành gia lập thất , còn là gã độc vui tính như thuở nào nữa, nên dành thời gian quan tâm chăm sóc phu nhân ở nhà nhiều hơn nhé."
Lục Chấp chợt nhớ chuyện Huyền Ngọc bẩm báo sáng nay về việc Ngu Tích lóc chép sách cả đêm, lắc đầu: "Thần thú thê t.ử cốt để quán xuyến việc nhà, chăm lo nội sự, chứ để say đắm chuyện nhi nữ thường tình. Nếu vương gia còn gì dặn dò, thần xin phép cáo lui."
"Đi thong thả."
Kỳ vương khẽ thở dài. Tính tình hoạt bát, vô tư của phu nhân Lục Chấp, chung sống hòa hợp với lâu dài, e rằng nuốt nhục chịu đựng ít.
...
Kỳ vương phủ cách Lục gia xa. Cả ngày họp bàn ở nghị sự sảnh, lúc Lục Chấp quyết định tản bộ về nhà.
Đi ngang qua tiệm bánh Tô Bì mà Ngu Tích vẫn thường ghé mua, thấy cửa tiệm vẫn mở, Huyền Ngọc cố tình đ.á.n.h tiếng: "Đại nhân, tiệm bánh phu nhân thích ăn vẫn đóng cửa kìa, xem buôn bán phát đạt lắm."
Lục Chấp khựng , dặn Huyền Ngọc: "Ngươi mua ba gói bánh Tô Bì ."
Huyền Ngọc mở cờ trong bụng, nhanh nhảu chạy mua. Hắn thật tâm mong Đại nhân và phu nhân mau chóng hòa hợp, sinh cho Lục gia dăm ba đứa tiểu công tử, tiểu thư kháu khỉnh.
Có vài đang xếp hàng. Ngay phía Huyền Ngọc, một phụ nhân mua xong, ngoảnh đầu gọi con gái đang đợi bên cạnh. Bất chợt, một chiếc đèn lồng treo mái hiên đung đưa chực rớt.
Chưa kịp để phụ nhân phản ứng, chiếc đèn lồng rớt tuột xuống. Ngọn nến bên trong nghiêng, thiêu rụi chiếc đèn lồng thành một ngọn lửa bùng cháy dữ dội.
Phụ nhân kịp kêu la, thấy một cánh tay dài vươn bế bổng đứa bé sang một bên.
Lục Chấp trao đứa trẻ đang thét lên vì sợ hãi cho phụ nhân, cau mày dặn dò: "Bây giờ nạn bắt cóc trẻ em nhiều, đường mua bán, nhất định giữ con thật chặt, kẻo ân hận cả đời."
Phụ nhân liên mồm cảm tạ: "Đa tạ ân công, đa tạ ân công, sẽ khắc cốt ghi tâm!"
Lúc , đứa trẻ trong vòng tay nương cũng nín , chìa củ lạc trong tay cho Lục Chấp: "Cho ngài ăn củ lạc , cảm ơn ngài cứu mạng con."
Lục Chấp xoa đầu đứa trẻ, giọng điệu ấm áp: "Lần nhớ nắm c.h.ặ.t t.a.y nương nhé."
Vừa lúc đó, Huyền Ngọc cũng chạy tới: "Đại nhân, ngài chứ!?"
Lục Chấp khẽ ôm lấy cánh tay trái: "Hồi phủ ."
Về đến phủ, Huyền Ngọc mới tá hỏa phát hiện cánh tay Lục Chấp lửa táp , bỏng một mảng lớn.
"Thuộc hạ tìm đại phu ngay!" Huyền Ngọc cuống cuồng xót xa: "Lúc đó ngài... haiz! Ngài bụng quá mức ."
Lục Chấp xắn tay áo, chậm rãi bước về thư phòng, thản nhiên đáp: "Tình huống cấp bách, kịp suy nghĩ nhiều. Nếu tay, đứa trẻ đó chắc chắn sẽ bỏng nặng. Nó mới chừng bốn năm tuổi, thương nó vẫn hơn."
Huyền Ngọc cạn lời. Đại nhân nhà ngoài mặt thì lạnh lùng sắt đá, nhưng bên trong lương thiện vô cùng. Cũng may vết thương quá nghiêm trọng.
Lục Chấp bước tới cửa thư phòng thấy một bóng dáng nhỏ nhắn thu lu xổm ở đó.
Hắn dừng bước: "Ngu Tích?"
Ngu Tích đang do dự nên chuồn về , tiếng Lục Chấp gọi bèn phắt dậy: "Phu quân, về ."
Nàng rón rén bước gần, còn vẻ nũng nịu bám dính như mấy hôm : "Thiếp chép xong , kiểm tra ?"
Lục Chấp khẽ gật đầu: "Vào trong hẵng ."
Ngu Tích lầm lũi theo , bụng bảo nàng chủ động lấy lòng thế , chắc hẳn còn lý do gì để nổi cáu nữa .
Vào phòng, đèn nến thắp sáng. Lục Chấp xuống ghế, Ngu Tích mang bản chép “ Nữ Giới “ tiến gần, lúc mới phát hiện tay áo trái của đang xắn lên.
Ngu Tích căng mắt kỹ, chỉ thấy cánh tay săn chắc, mạnh mẽ của hằn rõ một vết bỏng lớn, kèm theo mấy bọng nước rộp lên.
Nàng hoảng hốt, quên béng lời răn dạy của , chộp lấy cánh tay sốt sắng hỏi dồn: "Phu quân, tay thế ? Sao bỏng nặng đến mức !?"
"Không .” Lục Chấp định rút tay về: “Chỉ là sự cố nhỏ thôi."
Đột nhiên, cảm thấy cánh tay lạnh buốt. Thì Ngu Tích đang nắm c.h.ặ.t t.a.y , nước mắt lã chã tuôn rơi.
Ngu Tích hai mắt đỏ hoe, dịu dàng thổi những luồng ấm áp vết bỏng của : "Phù phù, phu quân để thổi cho, thổi phù phù là hết đau ngay thôi."
Lời tác giả:
Ngu Tích: Phù phù (Dù phu quân đáng ghét đến , vẫn thổi thổi cho phu quân bớt đau.)
Lục Các lão: Thổi cái là hết đau, chẳng lẽ nàng đang truyền tiên khí ?